Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6410 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 157

❊ ❊ ❊

Image

Nhân gian.

Bảy tháng sau, thành Doãn Châu, đêm mưa.

Trong một khách điếm, Triển Chiêu hé mở cửa sổ phòng trọ, ánh mắt sắc bén nhìn người đội nón trông rất kỳ lạ đứng dưới mái hiên đối diện hồi lâu, khóe môi hiện lên một nụ cười giễu cợt, sau đó y lẳng lặng khép cửa lại.

Khi y xoay người lại, mẹ con Khách thị đang ngồi co rúm trên giường, trong mắt hiện lên vẻ bồn chồn sợ hãi.

“Phu nhân đừng sợ, có Triển mỗ ở đây, kẻ xấu sẽ không dám giở trò xằng bậy.”

Khách thị run rẩy không đáp, Khách Tử Cần con gái của Khách thị lại hỏi: “Triển đại nhân, chúng ta có thể đến phủ Khai Phong một cách an toàn, dâng được cáo trạng lên Bao đại nhân thật sao?”

“Cô nương yên tâm, Triển mỗ sẽ cố hết sức gánh vác.”

Ngừng lại một chút, y lại nói: “Đêm đã về khuya, phu nhân và tiểu thư nên nghỉ sớm, Triển mỗ sẽ canh gác ở đây để tránh kẻ xấu giở trò, mong phu nhân và tiểu thư bỏ quá cho.”

Khách thị ngập ngừng đáp: “Triển đại nhân nói quá lời rồi.”

Trong phòng nhất thời trở nên yên lặng, Khách thị đưa tay thả màn che trên giường xuống, chẳng bao lâu sau, sau rèm có tiếng cởi y phục sột soạt, tuy không nhìn thấy nhưng Triển Chiêu vẫn quay mặt đi chỗ khác.

Ngoài cửa sổ tiếng mưa rơi không dứt, hơi lạnh thấm qua y phục, chẳng biết từ lúc nào gió heo may năm nay đã ùa về.

Không biết qua bao lâu, từ sau màn vang lên tiếng hít thở đều đều của mẹ con Khách thị, Triển Chiêu ngồi ngay ngắn trên ghế, Cự Khuyết đặt ngang trên đầu gối, hai mắt hơi khép lại như đã ngủ thiếp đi.

Chỉ có chính bản thân y mới biết, đêm dài đằng đẳng, hết sức khó qua.

Không lâu sau tiếng mõ báo giờ Dần, mưa ngớt dần, những giọt mưa đọng trên mái hiên vẫn nhỏ từng giọt từng giọt xuống bậc thềm, không nhanh không chậm.

Trong sự im lặng như vậy, lỗ tai nhạy bén của Triển Chiêu nghe thấy một tiếng “két” rất nhỏ khẽ vang lên.

Y mở choàng mắt, ánh mắt sáng quắc bắn ra, khóe miệng hơi mím lại, mặt lạnh như sương giá, toàn thân như một con báo chực lao đi, y phi thân phá tung cửa sổ, cùng lúc đó Cự Khuyết đã được rút ra khỏi vỏ, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên trong đêm đen.

Mẹ con Khách thị nghe thấy động tĩnh liền hốt hoảng khoác áo chạy về phía cửa sổ, bấy giờ cuộc chiến ngắn ngủi trên phố cũng đã kết thúc, vẻ mặt Triển Chiêu hết sức lạnh lùng, y chĩa thanh trường kiếm, lưỡi kiếm kề vào cổ người đội nón kia, lồng ngực của kẻ đó phập phồng dữ dội, chỉ cần hắn thở mạnh hơn một chút là trên cổ lại có thêm một vết máu.

Triển Chiêu cầm kiếm rất chắc.

“Khách Vạn Khanh phái ngươi tới phải không?”

Người nọ đáp rất cứng cỏi: “Phải!”

Triển Chiêu cười thản nhiên: “Mong rằng lúc lên công đường người cũng cứng cỏi được như thế”

Lời còn chưa dứt y đã tra kiếm vào vỏ, người nọ vừa thở phào một hơi, vỏ kiếm của Triển Chiêu lại điểm tới nhanh như tia chớp, người nọ chưa kịp phản ứng thì hai huyệt Nhĩ Môn và Bách Hội đã bị điểm trúng.

Người nọ chỉ cảm thấy tai ong ong ù đi, đầu óc choáng váng, thân thể mềm nhũn lập tức ngã xuống đất.

Tiếng cửa cọt kẹt vang lên, là mẹ con Khách thị gọi chưởng quỹ của khách điếm mở cửa cho họ đi ra, chưởng quỹ vóc người thấp bé, hoảng sợ đến nỗi chân nam đá chân chiêu, nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ mặt đầy kinh hãi.

“Phiền chưởng quỹ sai tiểu nhị đi báo quan, gọi người tới đây.” Giọng nói của Triển Chiêu rất bình tĩnh, không nghe ra thái độ thế nào, tuy rằng chưởng quỹ không biết thân phận của Triển Chiêu là gì, nhưng chắc hẳn cũng là người có lai lịch không tầm thường, bèn vội vã đi ngay.

Triển Chiêu quay lại nhìn mẹ con Khách thị: “Phu nhân, để tránh đêm dài lắm mộng, chúng ta vẫn nên nhân lúc trời tối mà khởi hành ngay thôi. Hy vọng chuyến này có thể đi nhanh hơn, thoát được đám thích khách do Khách Vạn Khanh phái tới.”

Khách thị nào dám nói nửa chữ “Không”? Kể từ ngày hôm kia, khi mẹ con bà được Triển Chiêu cứu thoát khỏi lưỡi kiếm của tặc nhân, tính mạng của hai người đã giao phó cho Triển Chiêu. Tên khốn kiếp Khách Vạn Khanh đó ỷ bản thân có công danh, giết huynh bức tẩu, đoạt hết gia sản của nhà chồng bà. Bà cố gắng nhẫn nhục, mãi mới tìm được cơ hội, dẫn con gái cùng bỏ trốn, Khách Vạn Khanh sợ chuyện bị bại lộ, liền thuê người diệt khẩu, nếu không nhờ Triển đại nhân cứu giúp...

Nhớ đến mối hận này, Khách thị lại đau lòng, thổn thức khóc thẩm, hành lý trải trước mặt cũng không có tâm trạng gói lại.

“Mẹ, mẹ lại đau lòng rồi.” Khách Tử Cần nhìn mặt đoán ý, ân cần đến giúp Khách thị gấp y phục, “Bao giờ đến phủ Khai Phong, chúng ta bẩm báo vụ án với Bao đại nhân, chắc chắn Bao đại nhân sẽ đòi lại công bằng cho chúng ta, tên cẩu tặc Khách Vạn Khanh sẽ có ngày phải chịu báo ứng.”

Khách thị lấy tay áo lau nước mắt, khẽ gật đầu, ngừng lại một chút rồi nói: “Bây giờ nghĩ lại, mẹ con ta cũng thật may mắn, hôm qua suýt chút nữa đã thành quỷ dưới lưỡi đao của tặc nhân. Tử Cần, Triển đại nhân là đại ân nhân của chúng ta, ân tình này chúng ta không được quên.”

“Sao có thể quên được chứ?” Khách Tử Cần cười tinh nghịch, “Chúng ta đều ghi tạc trong lòng, nhưng người ta là đại quan, chúng ta chỉ là thường dân bách tính, có muốn báo đáp người ta cũng không thèm đâu.”

Khách thị mỉm cười, chỉa ngón tay vào trán nàng ta: “Nha đầu chết tiệt chỉ ba hoa là giỏi thôi. Nếu chẳng phải vì không nỡ thì ta đã thực sự định giao con cho Triển đại nhân rồi, để con cả đời bưng trà rót nước…”

“Mẹ...” Khách Tử Cần oán trách, “Làm gì có ai sắp xếp cho con gái mình như vậy?”

Khách thị cả cười, cúi đầu buộc chặt tay nải, ngẫm nghĩ một hồi lại không nhịn được mà trêu chọc con gái: “Sao nào, bưng trà rót nước cho Triển đại nhân là bạc đãi con hay sao? Ta thấy Triển đại nhân chắc hẳn sẽ đối xử khoan dung với kẻ dưới, làm tỳ nữ cho Triển đại nhân có khi còn sung sướng hơn gả vào nhà bình thường.”

“Mẹ đúng là càng nói càng không có điểm dừng…” Khách Tử Cầm mím môi cười, “Vâng vâng vâng, Triển Chiêu là đại ân nhân, là người tốt nhất trên đời, nhưng mà...”

“Nhưng mà cái gì?” Khách thị kỳ quái.

“Nhưng mà Triển đại nhân ít cười thật đấy.” Khách Tử Cần thở dài, “Mẹ này, nếu Triển đại nhân cười nhiều hơn thì tốt.”

☆ ☆ ☆

Lại đi thêm hai ngày nữa, khi sắp đến Khai Phong, trời bắt đầu mưa tí tách, sáng sớm sương mù dày đặc, nước mưa đọng trên con đường lát đá xanh, đi một lúc là mé giày và gấu áo đều ướt cả.

Triển Chiêu cầm một chiếc ô giấy dầu đi đằng trước, hai mẹ con Khách thị che chung một chiếc ô bước theo sau, Khách thị ôm bầu tâm sự nặng nề, đàn bà con gái chưa từng ra ngoài, vì chuyện gia đình mà phải vượt nghìn dặm xa xôi đến Khai Phong, không biết sau khi gặp được Bao đại nhân sẽ thế nào, ông ấy có thật là “Bao Thanh Thiên” công chính liêm minh như đồn đại không?

So với Khách thị, Khách Tử Cần lại thoải mái hơn nhiều, suy cho cùng nàng ta cũng chỉ là một cô gái trẻ, lại lần đầu được đến Khai Phong, nhìn đâu cũng thấy mới lạ, không nhịn được bèn kéo tay Khách thị hỏi này hỏi nọ: “Mẹ ơi, đây là đâu? Giờ đã tờ mờ sáng mà sao ở đó họ còn treo đèn lồng? Chẳng lẽ lại sầm uất đến thế sao?”

“Nói nhiều.” Thấy Triển Chiêu ở phía trước dừng bước, Khách thị không khỏi quở trách Khách Tử Cần nhiều chuyện, “Đây là nơi hoàng thượng ở, tất nhiên là phải khác rồi”.

Khách Tử Cần dẩu môi, tỏ vẻ hờn dỗi.

Triển Chiêu biết mẹ con Khách thị đã phải chịu nhiều khổ cực khi bị Khách Vạn Khanh cầm tù, nên khi nói chuyện với họ tự nhiên y cũng thân thiện hơn mấy phần: “Khách cô nương, đây là chợ đêm, hàng đêm đều có biểu diễn tạp kỹ, đến tối còn náo nhiệt hơn rất nhiều.”

“Chợ đêm sao?” Khách Tử Cần hào hứng, “Đến tối phố xá náo nhiệt lắm sao? Triển đại nhân, buổi tối ở Doãn Châu chỗ chúng ta chẳng có ai cả, tiểu thương hàng rong đều dọn về từ sớm.”

Giọng Triển Chiêu rất nhẹ nhàng: “Khai Phong náo nhiệt hơn rất nhiều, nếu có thời gian, buổi tối có thể đi dạo chợ đêm. Ở đây có rất nhiều trò tạp kỹ nổi danh, có tung hứng, đội vại, xiếc lửa, múa rối.”

Y bỗng nhiên im bặt.

Khách Tử Cần đang thích thú lắng nghe bèn hỏi: “Triển đại nhân, còn gì nữa?”

“Có lẽ Bao đại nhân lên triều đã về, chúng ta mau đi tiếp thôi.”

Thấy hỏi một đằng y trả lời một nẻo, Khách Tử Cần ngạc nhiên nhìn y, định cất tiếng hỏi gì đó nhưng lời đến khóe môi lại đánh nuốt trôi xuống bụng.

☆ ☆ ☆

Lúc trở về Khai Phong, Triển Chiêu lại rất bận rộn, y giao mẹ con Khách thị cho Trương Long sắp xếp chỗ ở, sau đó đi báo cáo vụ án này với Bao đại nhân, Bao Chửng nghe chuyện mà cặp lông mày rậm nhướng lên, ông làm quan đã nhiều năm, từng trải qua rất nhiều vụ án như thế này, nhưng không hiểu tại sao mỗi lần nghe thấy ông đều bừng bừng lửa giận.

Ngẫm đi nghĩ lại, như thế cũng tốt, còn hơn thấy quen rồi nên thờ ơ lạnh lùng như băng giá.

“Lúc thuộc hạ ở trọ tại Doãn Châu, đã bắt được thích khách do Khách Vạn Khanh phái tới. Thuộc hạ đã bí mật ra lệnh cho Doãn Châu đưa phạm nhân đến Khai Phong, có lẽ vài ngày nữa sẽ tới.”

“Lần này có đầy đủ nhân chứng vật chứng, chắc hẳn Khách Vạn Khanh cũng không thể nào chối cãi.” Công Tôn Sách tỏ vẻ vui mừng, “Đại nhân, chúng ta có thể phái Vương Triều, Mã Hán đi Doãn Châu, hợp sức cùng châu lệnh bắt người.

Bao Chửng gật đầu: “Triển hộ vệ, chuyến này vất vả cho ngươi.

“Đây là chức trách của thuộc hạ, đại nhân quá lời rồi.

Sau khi rời khỏi thư phòng, y đi theo hành lang trở về phòng của mình, trời mưa to hơn trước, gió thổi qua làm mưa tạt vào người y, khiến nửa người bên ngoài đều ướt cả.

“Triển đại nhân!”

Nghe giọng nói vui vẻ, Triển Chiêu kinh ngạc ngẩng đầu lên, thấy Khách Tử Cần đang rảo bước đi tới.

“Khách cô nương.” Triển Chiêu hơi kinh ngạc, “Chẳng phải Trương hiệu úy đã đưa hai người đi nghỉ ngơi rồi sao... Nơi đây... là chỗ không được đi lung tung.”

“Ta biết rồi.” Khách Tử Cần tinh nghịch lè lưỡi, “Ta quay về ngay đây?”

Vừa xoay người đi mấy bước, nàng ta lại ngoảnh đầu lại: “Triển đại nhân, mẹ ta nói sẽ cúng một bài vị trường sinh cho ngài, để cảm tạ đại ân đại đức của ngài.”

“Chuyện trong bổn phận, nhắc đến ân đức làm chi, cô nương về bảo với mẹ không cần tốn công làm những việc này.”

“Như vậy sao được?” Khách Tử Cần không phục, “Triển đại nhân, có lẽ đối với ngài việc cứu mạng chúng ta chỉ là chuyện nhỏ, nhưng đối với ta và mẹ ta mà nói, đó là đại ân cả đời không thể quên. Không chỉ mẹ ta, mà cả ta cũng sẽ thường dâng hương cầu phúc cho ngài, cầu ông trời phù hộ cho người tốt.”

Nàng ta nói rất nghiêm túc, nói xong không đợi Triển Chiêu trả lời, liền xoay người định đi.

“Khách cô nương.”

Khách Tử Chân dừng bước, đôi mày liễu khẽ nhướng lên: “Ừm?”

“Ta có thể nhờ cô làm giúp ta một việc được không?”

“Được chứ,” Khách Tử Cần mừng rỡ, “Triển đại nhân, nếu ta có thể giúp gì cho ngài thì không còn gì tốt hơn, ngài cứ nói đi.”

“Vừa rồi cô nói sẽ thường xuyên dâng hương cầu phúc cho ta...” Triển Chiêu hơi do dự, “Cho ta thì không cần, cô có thể giúp ta cầu phúc cho một vị bằng hữu được không?”

“Bằng hữu ư?” Khách Tử Cần ngơ ngác, “Sao không cho bản thân mà lại cho bằng hữu? Đó là... bằng hữu như thế nào?”

Triển Chiêu nói rất khẽ: “Là một cô nương.”

“Cô nương sao?” Khách Tử Cần nhanh trí nghĩ ra ngay, “Triển đại nhân, lẽ nào là... người trong lòng của ngài?”

Triển Chiêu không trả lời, nhưng Khách Tử Cần thông minh đã bắt gặp một nét dịu dàng chưa từng thấy giữa cặp lông mày của y.

Khách Tử Cần hào hứng: “Nàng ấy không ở Khai Phong sao? Ta có thể gặp được nàng ấy không Triển đại nhân? Triển đại nhân, ngài là người tốt như vậy, chắc chắn cô nương kia cũng là người tốt...”

Nàng ta bỗng nhiên nhớ tới chuyện gì đó, lắp bắp hỏi: “Ngài vừa nói... cầu phúc mà? Nàng ấy ngã bệnh ư? Hay là bị thương? Có nghiêm trọng không, nàng ấy.”

“Nàng không còn ở đây nữa.”

Khách Tử Cần ngây người.

“Khách cô nương!” Trương Long tức giận từ phía sau xông tới, “Đằng sau là thư phòng của đại nhân, cô không được đi lung tung.”

Khách Tử Cần chẳng để ý đến lời nói của Trương Long, nàng ta chợt nhận ra có lẽ mình đã phạm sai lầm, không khỏi lo lắng thấp thỏm nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu lại không nhìn tới Khách Tử Cần, y xoay người, dần dần biến mất trước mắt nàng ta.

Khách Tử Cần thu lại ánh mắt, ngơ ngác nhìn Trương Long, vừa bất lực vừa buồn bực trong lòng: “Cô nương mà Triển đại nhân thích không còn nữa ư?”

☆ ☆ ☆

Trong sương phòng, Trương Long cố gắng tóm tắt lại câu chuyện cho Khách Tử Cần nghe, sau đó bất đắc dĩ nhìn nàng ta khóc lóc ầm ĩ.

“Tử Cần, con lại làm ổn đấy à?” Trong buồng, Khách thị sắp chìm vào giấc ngủ say mơ màng quở trách nàng ta.

Khách Tử Cần lập tức hạ giọng, nhưng vẫn không kìm được tiếng thút tha thút thít.

“Sau đó thì sao?” Nàng ta nghẹn ngào, “Không tìm thấy cô nương kia ư?”

“Chúng ta tìm đi tìm lại cũng không thấy. Công Tôn tiên sinh chạy khắp các chợ hoa ở Khai Phong... Mọi người đều sợ lúc Triển đại ca về sẽ hỏi.” Trương Long nhắc lại chuyện cũ, đôi mắt bất giác đỏ hoe, “Sau đó Triển đại ca trở về, chúng ta đùn đẩy nhau, không biết phải phái ai đi nói với huynh ấy, nào ngờ Triển đại ca chỉ cười và nói, Đoan Mộc cô nương đã không còn ở đây nữa rồi.”

“Không còn ở đây nữa là sao, nàng ấy đã chết rồi ư?” Khách Tử Cần cắn môi, “Các huynh không hỏi sao?”

“Ai dám hỏi?” Trương Long trợn mắt, “Cô không thấy bộ dạng của Triển đại ca lúc đó đâu, ta thấy mà muốn khóc, Công Tôn tiên sinh nói có lẽ ở Tây Hạ đã xảy ra chuyện lớn, nếu Triển đại ca không muốn nói thì tùy huynh ấy.”

“Triển đại nhân còn bảo ta cầu phúc cho Đoan Mộc cô nương,” Khách Tử Cần lấy mu bàn tay lau nước mắt, “Ta phải cầu thế nào đây?”

“Có lòng là được.” Trương Long thở dài, “Triển đại ca là người tốt, huynh ấy từng giúp rất nhiều người, trước kia huynh ấy giúp người ta, mỗi khi người ta muốn cảm ơn, huynh đều từ chối. Nhưng sau này huynh ấy sẽ hỏi người ta, có thể giúp ta một việc được không.”

“Muốn nhờ người cầu phúc cho Đoan Mộc cô nương sao?” Khách Tử Cần lại khóc.

“Cái cô nương này, sao lại giống thùng nước thế hả, bảo khóc là khóc được ngay đấy à?” Trương Long bất lực, sau đó gật đầu.

“Tự mình thầm cầu nguyện không được sao?” Khách Tử Cần cảm thấy khó hiểu, “Sao phải cần tìm nhiều người như vậy? Có khi người ta còn chưa từng gặp Đoan Mộc cô nương nữa.”

“Ta cũng từng hỏi như thế.” Trương Long thở dài, “Triển đại ca nói phúc khí của mình quá mỏng, muốn nhờ chút phúc khí của người khác.”

“Triển đại nhân là người tốt như vậy, sao phúc khí lại mỏng được chứ?” Khách Tử Cần cảm thấy mình thật yếu đuối, nước mắt lại tuôn rơi như đê vỡ, nhưng nàng ta không nhịn được, “Triển đại nhân muốn cầu cái gì? Để Đoan Mộc cô nương trở về? Cải tử hoàn sinh? Hay cầu được bên nhau mãi mãi không xa rời?”

Suy cho cùng những ý nghĩ về một kết thúc có hậu cũng không thoát ra khỏi tâm trí của cô nương trẻ tuổi.

Trương Long ngẩn ngơ nhìn nàng ta, sau đó lắc đầu: “Triển đại ca bảo rằng huynh ấy mong ước Đoan Mộc tỷ của ta được bình an, yên ổn, mạnh khỏe hơn bất cứ ai.”

☆ ☆ ☆

Trước khi đi ngủ, Công Tôn Sách sắc cho Triển Chiêu một chén thuốc an thần, màu thuốc nâu sậm, mùi thuốc hăng hắc xông lên mũi.

Triển Chiêu cười bất đắc dĩ: “Công Tôn tiên sinh, ta đã khá hơn nhiều rồi.”

“Vậy cũng phải uống.” Công Tôn Sách lườm y, “Lúc đó cả đêm cậu không ngủ được, ban ngày thì mệt mỏi vô cùng, còn ban đêm thì tinh thần sáng láng như cú đêm, mắt sáng đến mức có thể làm đèn cho đại nhân.”

“Công Tôn tiên sinh!” Triển Chiêu dở khóc dở cười, “Chẳng phải sau khi uống thuốc của Công Tôn tiên sinh đã tốt hơn rồi sao?”

“Thế cũng không được, phải uống thêm một đợt nữa, rồi dần dần giảm bớt liều thuốc.”

Triển Chiêu không lay chuyển được ông, đành phải ừng ực uống một hơi cạn sạch bát thuốc an thần ngay trước mặt ông.

“Vậy là được rồi.” Công Tôn Sách cười hài lòng, “Ngủ một giấc thật ngon, mấy ngày nay vất vả cho cậu rồi.”

Ông nhìn Triển Chiêu nhắm mắt lại, nghe tiếng thở của y dần dần đều đặn, bấy giờ mới thổi tắt đèn, rón rén lui ra, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Không biết qua bao lâu, trong bóng đêm, Triển Chiêu chậm rãi mở to đôi mắt.

Miệng y khẽ vén lên một nụ cười bất đắc dĩ.

Biết phải nói với Công Tôn tiên sinh thế nào đây, rằng thuốc của ông không có tác dụng, dù dùng với liều lượng bao nhiêu đi chăng nữa?

☆ ☆ ☆

Lúc đầu y thật sự không ngủ được, về sau là rất sợ ngủ. Bởi vì mỗi khi y thiếp đi, y sẽ gặp một giấc mơ.

Trong giấc mơ ấy, y vẫn quay trở lại Tây Hạ, ở trong cái hang lạnh như băng trên núi Cô Lĩnh kia.

Y nhớ trước khi tỉnh lại trong hang động đó, y đã nằm mơ một giấc mơ dài, mơ thấy mình bị thương rất nặng, mơ thấy Đoan Mộc Thúy tới tìm y, ôm y khóc rất thương tâm, nói với y rất nhiều chuyện. iy Y còn mơ thấy nàng chết, máu tươi nhuộm đỏ mảng tuyết trước cửa hang.

Sau khi bừng tỉnh, y vô cùng cảm kích cơn ác mộng này, y mừng rỡ thầm nhủ may thay đó chỉ là một giấc mơ.

Y bị thương rất nặng nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Y băng bó qua vết thương rồi lần theo vách hang tập tễnh đi ra ngoài.

Sau đó, y nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời y sẽ у không bao giờ quên.

Y thấy trước cửa hang có một vũng máu lớn đọng trên tuyết, giống hệt như trong giấc mơ của mình.

Y cũng nhìn thấy một hình người mơ hồ trên mặt tuyết, dường như có một người đã từng nằm ở nơi ấy, sau đó bị đưa đi.

Y nhìn chằm chằm vào bóng người kia, cảm thấy có một cái tên quen thuộc sắp được gọi lên.

Y không ngừng tự nhủ với bản thân mình: Không phải, nhất định không phải là Đoan Mộc.

Sau khi xuống núi, Triển Chiêu kinh ngạc phát hiện ra núi Cô Lĩnh đã bị cắt mất một nửa.

Y nghe dân bản xứ kể rằng mới hôm qua, không rõ vì lý do gì, trên núi Cô Lĩnh đã xảy ra một trận lở đất, trên trời xuất hiện ánh sáng lấp lánh khác thường, nửa ngọn núi bị sụp xuống, lúc ấy có rất nhiều binh lính Tây Hạ đang lục soát khắp núi, không kịp chạy thoát, cuối cùng đếm lại có hơn mười người đã bị chôn vùi trong đó.

Sau đó có người đổi tên núi Cô Lĩnh thành núi Bán Lĩnh, vì nó chỉ còn một nửa.

Nhập Tùng Đường san thành bình địa, cũng chẳng tìm thấy bóng dáng của những người quen lúc trước.

Đối với Triển Chiêu mà nói, đây không còn là chuyện quan trọng nhất, y bí mật rời khỏi Hưng Châu, không màng đến vết thương trên người, tức tốc trở về phủ Khai Phong ngay trong đêm.

Trước khi về phủ, y đến nhà Đoan Mộc Thúy chờ ba ngày.

Tiểu Thanh Hoa mê đánh bài hoa, nó rủ Đại Dận và Tiểu Nghĩa quây tròn lại đánh bài quên trời đất, liếc mắt nhìn qua thấy Triển Chiêu đi vào, nó tiện miệng nói một câu: “Chủ tử nhà ta mấy hôm nay chưa về rồi.”

“Đúng vậy,” nghe nhắc tới chuyện này Tiểu Nghĩa cũng hơi giật mình, “Thần tiên nương nương đi đâu rồi, sao lâu thế mà vẫn chưa về?”

“Xuống bài xuống bài, ta sắp thắng rồi!” Mắt Tiểu Thanh Hoa sáng ngời, nó kích động đến mức đôi mắt như tỏa sáng lấp lánh.

Sau đó Lưu thẩm đến, khi thấy y cũng hỏi: “Triển đại nhân, chẳng phải cô nương đến phủ Khai Phong rồi sao? Ta đến tìm cô ấy mấy lần sao không gặp được?”

Triển Chiêu không đáp lời bà, y thậm chí còn không chú ý Lưu thẩm ở bên cạnh đang làm cái gì.

Y lặng lẽ đợi ba ngày, nhìn mặt trời từ từ mọc rồi lặn, đêm tối buông xuống, ban mai nắng lên.

Ba ngày sau, y trở về Phủ Khai Phong.

Trương Long, Triệu Hổ, Công Tôn Sách cùng những người khác tập trung trong một căn phòng, sau một hồi đùn đẩy, Công Tôn Sách hắng giọng: “Triển... Triển hộ vệ, có chuyện.”

Triển Chiêu cười: “Đoan Mộc đã không còn ở đây nữa rồi.”

Y nói rất bình tĩnh.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »