_khaiphongchiquai005.jpg)
Triển Chiêu hoang mang bước vào phòng, nhìn ánh nến chập chờn, nhìn giường ngủ vẫn được thu xếp gọn gàng ngay ngắn, nhìn vách tường nâu sẫm, nhìn y phục của mình đặt ở đầu giường, tai y bắt đầu ù đi.
Y đột nhiên hiểu được cảm giác niềm hy vọng tràn đầy bỗng dưng hóa thành bọt biển.
Một nỗi chua xót khó tả xông lên, cổ họng chợt cảm thấy tanh tanh, máu tươi trào ra từ khóe môi.
Đúng lúc này giọng nói của Đoan Mộc Thúy vang lên sau lưng y.
“Ha, Triển Chiêu,” nàng vô cùng đắc ý, “ta đây bắt trượt bốn lần liên tiếp, cuối cùng cũng khiến chàng bắt trượt một lần.”
Triển Chiêu giật mình, y chầm chậm ngoảnh đầu lại.
Y không thấy rõ nàng mà chỉ thấy tầm mắt trở nên mờ mịt, thấy bóng dáng quen thuộc của nàng, nghe nàng nói với giọng đầy đắc ý: “Triển Chiêu, ta trốn sau cánh cửa, chàng không phát hiện ra sao? Người học võ như chàng chẳng phải chú trọng mắt nhìn bốn phương tai nghe tám...”
Nàng đột nhiên dừng lại.
Trong tầm mắt mơ hồ, y nhìn thấy nàng vội vàng chạy tới: “Triển Chiêu, chàng sao vậy, sao lại ứa máu thế này? Có phải chàng động thủ với người ta không?”
Triển Chiêu cúi đầu, y vẫn không nhìn rõ bộ dạng của nàng, trước mắt chỉ thấy phủ một màn sương mù ấm áp, giọng nói nhẹ bẫng như sắp chấp chới bay lên: “Bắt trượt bốn lần sao?”
“Đúng vậy,” Đoan Mộc Thúy lo lắng nhìn y, nàng đưa tay cầm góc áo giúp y lau vết máu trên khóe môi, “Chàng bị thương ư? Có nặng không?”
Triển Chiêu lắc đầu: “Sao lại bắt trượt thế?”
Vừa nói y vừa chậm rãi duỗi tay ôm lấy nàng.
Hơi thở quen thuộc phả vào mặt, Đoan Mộc Thúy thoáng sững sờ, trên môi nở nụ cười, nàng xòe tay đếm cho y xem: “Tới phủ Khai Phong tìm chàng, chàng không có ở đó là một lần, tới đây tìm chàng, chàng cũng đi đâu mất là hai lần, ra cổng thành tìm chàng, chàng lại vừa mới đi là ba lần, sau đó Lý tiểu thư về mà chàng không về là bốn lần.”
Nàng nhấn mạnh: “Những bốn lần cơ đấy.”
Nói đoạn nàng giơ bốn ngón tay lên, lắc qua lắc lại.
Triển Chiêu mim tời, cúi đầu hôn lên tóc nàng: “Thế nên nàng mới trốn sau cánh cửa để hù ta ư?”
“Đúng vậy,” nàng chợt nhớ tới chuyện gì đó, bèn đưa tay vén mấy sợi tóc rủ xuống ra sau tai, cho y nhìn trán mình: “Chàng tự xem đi.”
“Sao vậy?”
“Chàng đẩy cửa đánh rầm một tiếng, đập vào trán ta đây này.”
“Thế mà nàng không kêu lên à?”
“Phải chịu chứ, nếu không cố nhịn thì làm sao hù được chàng?” Nàng không khỏi bật cười, tiếng cười pha lẫn chút đắc ý.
“Có đau không?”
Đoan Mộc Thúy lắc đầu: “Chỉ sợ bị đập ngu cả người rồi.”
Triển Chiêu cũng cười: “Không sao, nàng vốn là cô nương ngốc mà.”
“Ta ngốc chỗ nào?” Đoan Mộc Thúy trợn mắt.
“Chỗ nào cũng ngốc,” nụ cười trên môi Triển Chiêu càng đậm hơn, “Không chỉ ngốc mà còn rất hẹp hòi, chưa bao giờ chịu thiệt thòi, chưa bao giờ tha cho người khác.”
“Vậy thì đừng ôm ta nữa,” Đoan Mộc Thúy cả giận, “Đi mà ôm cô nương nào vừa thông minh vừa rộng lượng ấy”.
Nàng đưa tay muốn gạt tay y ra, cánh tay Triển Chiêu siết chặt lấy nàng, nàng giãy thế nào cũng không gạt ra được.
Triển Chiêu không nhìn nàng mà chỉ vùi đầu vào tóc nàng, như tự lẩm bẩm nói với mình: “Sao ta lại thích cô nương như vậy chứ?”
Đoan Mộc Thúy ỉu xìu: “Chẳng lẽ ta không có điểm nào tốt sao?”
Lần này như đã hỏi đúng trọng tâm, Triển Chiêu ngẩng đầu lên, trầm ngâm nhìn nàng, cặp lông mày nhíu chặt: “Điểm tốt ư?”
Suy nghĩ hồi lâu, y đáp lại nàng một cách chắc chắn: “Không có”.
Đoan Mộc Thúy tức suýt ngất.
“Sao lại không có? Ta vẫn thường hành hiệp trượng nghĩa đó thôi?” Đoan Mộc Thúy nhắc nhở y, “Hơn nữa ta còn bắt yêu quái, lại còn tốt bụng... Võ công của ta cũng tốt... Ngày trước lúc đánh giặc cũng thông minh lắm đó... Với cả trông ta cũng đẹp mà.”
Triển Chiêu bật cười thành tiếng: “Mấy câu trước đều là giả, câu nàng muốn nói nhất là khen mình đẹp đúng không?”
“Đâu có.” Đoan Mộc Thúy giả vờ giả vịt, “Mấy câu trước mới quan trọng, còn diện mạo của ta sao ta không thèm để ý đâu...”
Chờ hồi lâu không thấy Triển Chiêu nói gì, Đoan Mộc Thúy tò mò ngẩng đầu lên.
Triển Chiêu đang lẳng lặng nhìn nàng bằng ánh mắt vô cùng dịu dàng.
Đoan Mộc Thúy đỏ mặt, cắn môi, nghiêng đầu một cái: “Nhìn đến ngẩn người ra cơ à? Đẹp lắm sao?”
“Đoan Mộc quay về rồi.”
“Hả?” Đoan Mộc Thúy không hiểu, “Sao cơ?”
Triển Chiêu chẳng đáp lời nàng, hai mắt y từ từ khép lại, thân thể trĩu xuống, Đoan Mộc Thúy hốt hoảng ôm lấy y, chỉ nghe thấy y mơ màng thì thào: “Đoan Mộc đã quay lại rồi.”
☆ ☆ ☆
Hơn nửa đêm cả nhà Lý Tiêu Hàn bị dựng dậy, sau đó lão đại phu Đỗ Nhữ Ngôn gần bảy mươi tuổi của Hồi Xuân Đường khoác hòm thuốc, được người hầu vội vã dìu tới.
Đỗ Nhữ Ngôn đưa hai ngón tay ta bắt mạch cho Triển Chiêu, Đoan Mộc Thúy chống cằm quỳ gối bên giường, hết nhìn Đỗ Nhữ Ngôn lại quay sang nhìn Triển Chiêu, lo lắng vô cùng.
Một lát sau Đỗ Nhữ Ngôn chậm rãi thu tay lại, đối diện với ánh mắt thấp thỏm ngóng chờ của Đoan Mộc Thúy, ông ta cực kỳ bình tĩnh nhưng chỉ ậm ừ phun ra mấy chữ: “Không... sao... đâu…”
Đoan Mộc Thúy sốt ruột: “Không sao mà lại hộc máu thế kia à?”
Đỗ Nhữ Ngôn chẳng buồn nhấc mắt, run rẩy vịn tay người hầu đứng dậy: “Với thân thể của hắn, hộc máu mới là tốt”.
“Ông nói vậy là sao?” Đoan Mộc Thúy ghét cái bộ dạng lập lờ này của Đỗ Như Ngôn muốn chết. Hoa Đà giỏi lắm đúng không? Hoa Đà còn chẳng kiêu căng như ông.
“Cậu thanh niên này có một khối khí tích tụ trong lồng ngực, lão hủ cũng không biết nó đã tích ở đó từ bao giờ, nhưng cứ để tích tụ lâu ngày thì nhất định sẽ gây tổn hại đến thân thể. Lần này không biết bị thứ gì kích thích đẩy khối khí ấy ra, thế nên lão hủ mới nói hộc máu mới là tốt.”
Đoan Mộc Thúy thở phào một hơi, cõi lòng cuối cùng cũng được thả lỏng.
“Vậy Đỗ đại phu viết cho chúng ta một toa thuốc được không?” Lý Tiêu Hàn ở bên cạnh nói chêm vào.
“Cũng không cần phải uống thuốc...” Đỗ Nhữ Ngôn nhíu mày, “Sáng sớm ra thì cho ăn ít cháo, nấu đặc một chút... Hơi thở của hắn mạnh mẽ, lòng bàn tay có vết chai mỏng, hẳn là người tập võ, không sao đâu... Nên nói những lời khiến hắn vui vẻ, chọc hắn cười nhiều một chút, trong lòng thấy thoải mái thì bệnh này tự nhiên sẽ khỏi.”
Câu sau là nói với Đoan Mộc Thúy.
Đoan Mộc Thúy ậm ừ đáp lời nhưng trong lòng buồn bực không thôi: Sao lão già này lại bảo ta đi nói chuyện với Triển Chiêu, kêu ta chọc Triển Chiêu cười, sao không bảo Lý Tiêu Hàn ấy?
Ngoảnh đầu lại thấy vẻ mặt cau có của Lý Tiêu Hàn, nàng lập tức hiểu ra: May mà không để ông ta đi nói chuyện với Triển Chiêu, nếu không lại khơi lên nỗi đau trong lòng chàng, đến lúc đó sự tình không thể cứu vãn được, như vậy thì hỏng bét.
☆ ☆ ☆
Triển Chiêu ngủ một giấc rất say.
Y gặp một giấc mộng vô cùng kỳ lạ.
Trong cơn mơ y trở về phủ Khai Phong, đang luyện kiếm ngoài sân, lúc đó hình như là mùa thu, lá từ trên cây rơi xuống lả tả, xoay vòng rồi đáp xuống bên chân y.
Công Tôn tiên sinh cùng Bao đại nhân đang ở trong hành lang đánh cờ, hai người đều nhíu mày thật chặt, quân cờ trong tay mãi không đặt xuống, Trương Long, Triệu Hổ, Vương Triều, Mã Hán chia làm hai nhóm, mỗi nhóm ủng hộ một bên, thỉnh thoảng lại tranh cãi vài câu, có mấy lần còn bình phẩm nước cờ của Bao đại nhân hoặc Công Tôn tiên sinh.
Thế là Công Tôn tiên sinh liên tục phản đối: “Xem cờ không nói mới là người quân tử! Xem cờ không nói mới là người quân tử!”
Chiêu cuối cùng lưỡi kiếm múa ngang qua, ánh bạc lóe lên, Cự Khuyết trượt vào vỏ, người chơi cờ kẻ xem cờ đều chẳng buồn để ý đến y, y mỉm cười rồi xoay người rời khỏi phủ Khai Phong.
Y bước trên con phố mà y vẫn thường đi qua không biết bao nhiêu lần, có trẻ con nô đùa, có phu thê cãi vã, có mùi cơm nước thơm nức tỏa ra từ ngôi nhà hướng mặt ra phố. Y chậm rãi bước đi, phía trước có một người đang đi tới, trông khuôn mặt rất quen thuộc, lúc đi ngang qua y chợt nhớ ra: Chẳng phải là Triệu Tiểu Đại đó sao?
Y còn nhớ Triệu Tiểu Đại bị muỗi tinh làm hại sau đó biệt vô âm tín, y ngoái đầu lại tìm kiếm nhưng trên đường у người qua lại như mắc cửi, không thấy bóng dáng Triệu Tiểu Đại đâu nữa.
Đột nhiên có tiếng vó ngựa hỗn loạn, khi vội ngoái đầu lại, y thấy một con ngựa đang hoảng sợ và một cô nương mặc áo màu hồng sen đang sững sờ ngã ngồi trên mặt đất, y không kịp nghĩ nhiều, vội vàng chạy tới, chìa cánh tay ra, trong nháy mắt cô nương kia đã nằm trong lòng y, ngẩng mặt lên nhìn y mỉm cười duyên dáng.
Thấy đám người hầu của cô nương kia hoảng hốt chạy tới, y bèn buông nàng ta ra rồi xoay người rời đi, đến góc đường có một chiếc kiệu nhỏ hai người khiêng nằm lặng lẽ, Mộng Điệp vén rèm kiệu lên, tựa như đang nhìn y mà lại như không phải. Phía sau chiếc kiệu là một ngõ nhỏ mây mù lượn quanh, trên nóc chiếc kiệu có một tấm áo lụa Lăng Tiêu đỏ rực bay lập lờ trông vô cùng ngang ngược đáng sợ.
Y tiếp tục bước đi, khi ngang qua hẻm Tấn Hầu thấy hai chiếc đèn lồng trắng treo trên mái hiên tòa nhà của Ôn Cô Vĩ Ngư, một ả yêu miêu đứng dưới góc mái hiên, vạt váy đen của ả tung bay theo gió, trên tóc ả cài một đóa mẫu đơn cực kỳ diễm lệ.
Thế rồi lầu gác thành Tuyên Bình lẳng lặng xuất hiện trước mặt y.
Địa khí hòa lẫn với bệnh dịch từ dưới mặt đất ba trượng ba ập vào mặt, trên không trung có vô số bướm giấy bay rập rờn, trong miếu Thành Hoàng đổ nát, những ngọn đèn thất tinh lần lượt được thắp sáng, xúc tu khổng lồ của Trầm Uyên gặp phải ánh đèn sau đó chụp thẳn xuống đầu y.
Khi mở mắt ra lần nữa, giữa bầu trời xuất hiện một vầng trăng lạnh lẽo, tiếng kèn trầm đục trong trận chiến Tây Kỳ phạt Trụ từ xa vọng tới, y vẫn không dừng bước, núi non sông ngòi trên con đường y đi qua đều dần hóa thành tro bụi, làn tro ấy lượn lờ nâng một chiếc đèn trời bay đến Phong Đô.
Y ngẩng đầu nhìn chiếc đèn kia, thế nhưng nó đột nhiên rơi thẳng xuống đất, lửa bén lên thân đèn, đằng sau thấp thoáng gương mặt của Diêu Mạn Thanh, Triển Chiêu bất giác lui về phía sau, chợt y va phải một người, quay đầu nhìn lại, thấy người nọ mặc y phục của trung quý nhân, tay nâng thánh chỉ, khuôn mặt không chút biểu cảm: “Nữ tử Sở Phục liên quan đến việc hoàng hậu dùng thuật nguyền rủa, đại nghịch bất đạo, phải giết ngay, lấy cổ trùng xử tử!”
…
Tiếng ồn ào dần lắng xuống, quang cảnh xung quanh trở nên sáng sủa rõ ràng, đây là ngoại ô phía tây Khai Phong, cách Khai Phong mười dặm.
Nước chảy róc rách, bên kia cầu có một căn nhà tranh đứng lặng lẽ.
Lưng dựa vào núi, suối nhỏ uốn quanh, chủ nhà không mời, chớ qua cầu Đoan Mộc.
Triển Chiêu khẽ mỉm cười, thong thả bước qua cây cầu nhỏ.
Cửa rào tre của căn nhà tranh đang khép hờ, một chiếc bát sứ Thanh Hoa đang nắm hai sợi dây thừng vắt lên hàng rào thưa làm một cái xích đu, cố gắng đu tới đu lui trông đến là tạm bợ, bên dưới xích đu còn có một cái bát cài hoa và một cái đĩa đang xoắn khăn tay.
Cái bát sứ Thanh Hoa kia thấy Triển Chiêu liền tò mò ngẩng đầu lên, vừa cất lời đã nghe thấy tiếng ngọng nghịu như có gió lùa qua, bấy giờ Triển Chiêu mới phát hiện ra nó là một cái bát sún răng.
“Ngươi tìm chủ tử nhà ta sao?”
Triển Chiêu gật đầu mỉm cười: “Đoan Mộc có ở đây không?”
Bát sứ Thanh Hoa chỉ vào bếp.
Từ xa, qua khung cửa sổ đơn sơ của nhà bếp có thể thấy dao phay đang lên lên xuống xuống, tiếng băm xuống thớt gỗ nặng nề vang lên không ngớt.
Triển Chiêu bèn mỉm cười đẩy cửa rào tre.