Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 7191 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Tập 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chú Thích Tập 2 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích Tập 3 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chú Thích
Tiến »
Chú Thích

❊ ❊ ❊

.

[1] Loại lều dùng trong quân đội.

[2] Trận Mục Dã là trận quyết chiến giữa Thương Trụ Vương và Chu Vũ Vương, mở ra triều đại nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc.

[3] Keo tiên.

[4] Kính Tây Dương: là một món đồ chơi du nhập từ phương Tây, gồm một chiếc hộp bên trong có những bức tranh thu nhỏ đặt dưới thấu kính, áp dụng nguyên lý quang học để người xem có thể xem tranh qua lỗ nhỏ trên hộp.

[5] “Ông bán than! Đốn củi đốt than trong núi Nam” là một câu thơ trong bài “Ông bán than” của Bạch Cư Dị.

[6] Đạo Gia và Tạp Gia là các trường phái triết học của Trung Quốc.

[7] Phong Bá: còn được gọi là Phi Liêm là một vị thần gió của Đạo giáo.

[8] Hoàng Lão đạo là tiền thân của Thái Bình đạo, một giáo phái của Đạo giáo. Hoàng là Hiên Viên Hoàng Đế, Lão là Lão Tử.

[9] Hãn Hải là tên gọi khác của sa mạc Gobi - một vùng hoang mạc rất rộng lớn trải rộng trên một phần khu vực Bắc-Tây Bắc Trung Quốc và Nam Mông Cổ.

[10] Hữu kinh vô hiểm: Tuy có kinh sợ nhưng không gặp nguy hiểm.

[11] Phóng chế theo nhịp của bài thơ Hiệp khách hành của Lý Bạch đời nhà Đường.

[12] Thời Xuân Thu có một cô gái rất xinh đẹp tên là Tây Thi, Tây Thi bị bệnh đau ngực nên mỗi khi phát bệnh nàng đều lấy tay ôm ngực, nhíu mày nhẵn mặt, dù vậy ngay cả khi nhẵn mặt Tây Thi vẫn rất xinh đẹp. Thôn bên cạnh có một cô gái xấu xí tên là Đông Thi, cứ tưởng rằng mình nhăn mặt sẽ xinh đẹp giống Tây Thi nên đã bắt chước theo, khiến cho bản thân đã xấu lại càng thêm xấu.

[13] Phòng tân hôn.

[14] Từ: hay còn gọi là trường đoản cú là một thể loại văn vần thời Đường Tống ở Trung Quốc.

[15] Lý Hậu Chủ, tên thật là Lý Dục, là vị vua cuối cùng nước Nam Đường thời Ngũ Đại Thập Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Ông được xem là một người uyên thâm thể loại từ vào hàng bậc nhất, do đó được xưng tụng là Thiên cổ từ đế. Sau khi Lý hậu chủ bị bắt, Triệu Khuông Dận nói: Người nhiều lần chống lại mệnh lệnh của ta, vậy phong ngươi làm “Vi Mệnh Hầu đi!”, từ đó Lý Hậu Chủ còn được gọi với danh xưng này.

[16] Lý Hậu Chủ có một hoàng hậu họ Chu tức Đại Chu Hậu, sau khi Chu hoàng hậu qua đời, ông sủng ái em gái của bà, ít lâu sau lập người này làm hoàng hậu, tức Tiểu Chu Hậu.

[17] Đây là một câu trích trong tác phẩm Tưởng nhớ chị Lưu Hòa Trân của Lỗ Tấn.

[18] Đây là câu đầu trong cuốn Đạo Đức Kinh của Lão Tử. Lão Tử còn được gọi với danh xưng Thái Thượng Lão Quân.

Image

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tập 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chú Thích Tập 2 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích Tập 3 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chú Thích
Tiến »