_khaiphongchiquai005.jpg)
Có một việc Bạch Ngọc Đường thực sự đã hiểu lầm Triển Chiêu, y tới Diên Châu quả thật không phải để ra trận.
Trận chiến giữa quân Tây Hạ và quân Tống ở ngoại thành Diên Châu nổ ra đã lâu, Nhập Tùng Đường lao tâm khổ lực gửi về vài tin báo xác thực, nhưng vì chủ tướng do dự, lại thêm trong trận Tam Xuyên Môn, Đô giám Phu Diên là Hoàng Đức Hòa vừa ra trận đã bỏ chạy, khiến cho quân Tống phải chịu nhiều thất bại, dù bảo là bị đánh tan tác cũng chẳng quá lời.
Vậy nên tình hình ở Diên Châu chỉ có thể tả bằng hai chữ “tử thủ”.
Về phía Tây Hạ, thứ nhất là do tuyết rơi dày đặc, quân Tây Hạ thiếu quần áo để tránh rét, kỷ luật quân đội lỏng lẻo, binh lính không muốn đánh nữa, thứ hai là Lý Nguyên Hạo nhận được tin báo, nhà Tống phái Thiệt Kế Mẫn và các tướng khác từ Lân Châu tấn công kinh đô nhà Hạ, - sợ rằng đô thành thất thủ, sau bảy ngày bảy đêm bao vây Diên Châu, cuối cùng hắn hạ lệnh thu quân trở về.
Triển Chiêu được phái đến Diên Châu sau khi triều đình hay tin Lý Nguyên Hạo thu quân.
Khi đến Diễn Châu, y mang theo thư tay của Vương thừa tướng gửi cho tri châu Diên Châu là Phạm Ung, chờ Phạm Ung hồi âm rồi mang thư về kinh.
Nghe nói sở dĩ triều đình muốn mượn Triển Chiêu từ chỗ Bao đại nhân là vì nội dung bức thư dính dáng đến sự công thủ của thành Diễn Châu, cùng những thiếu sót và hướng đi tiếp theo của trận chiến này, do liên quan đến vấn đề cơ mật nên phải phái một cao thủ võ công cao cường đi tránh xảy ra biến dọc đường.
Thế là Triển Chiêu trúng tuyển.
Bức thư tới nơi lại khiến Phạm Ung rất đau đầu, ông ta cảm thấy chiến sự phức tạp đến mức không thể hồi âm cụ thể ngay được, vì vậy đành phải mời Triển Chiêu tạm nán lại mấy ngày, để ông ta cẩn thận cân nhắc rồi mới viết thư phúc đáp.
Triển Chiêu được thu xếp ở lại nhà phó thống Lý Tiêu Hàn.
Lý Tiêu Hàn khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, cả nhà có bốn người, sống ở một ngôi nhà nhỏ trong thành, ngoài thê tử là Lý Tần thị còn có một cô con gái tên Lý Lạc Thủy mười tám tuổi và con trai nhỏ Lý Lạc Mẫn tám tuổi.
Lý Lạc Thủy từ nhỏ đã theo cha luyện võ, giỏi kiếm thuật, dung mạo xuất chúng, là một đại mỹ nhân được dân chúng trong thành Diên Châu ca tụng, Triển Chiêu còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy nàng ta, nàng ta mặc một tấm áo choàng lông màu đỏ tươi, đứng trong sân dưới cây mai trơ trụi, nâng mấy đóa mai đầu cành, nhoẻn miệng cười với y.
Nụ cười của Lý Lạc Thủy giống như chiếc áo choàng lông đỏ rực như lửa của nàng ta, rực rỡ diễm lệ tỏa khắp bốn phương, buộc hơi thở của người ta phải nghẹn lại.
Nếu là vài năm trước đây, có lẽ bóng hình xinh đẹp rạng rỡ của Lý Lạc Thủy còn đọng lại nơi đáy mắt y một hồi, nhưng bây giờ tất thảy nữ tử trong mắt Triển Chiêu đều chia làm hai loại.
Là nàng hoặc không phải là nàng.
Mà đối với y, những nữ tử không phải là nàng đều như nhau.
Y nở nụ cười nhàn nhạt.
Một bộ y phục màu xanh lam giản dị và sạch sẽ, rõ ràng trông hết sức bình thường nhưng lại như có sức mạnh làm mọi ánh sáng trở nên u ám, ánh sáng rực rỡ của Lý Lạc Thủy chiếu đến chỗ y nhưng cũng chẳng thể lại gần một bước.
Triển Chiêu gật đầu với nàng ta, khách khí chào một tiếng: “Lý cô nương.”
Y ở lại nhà Lý Tiêu Hàn, một ngày ba bữa, thỉnh thoảng có dùng cơm với Lý gia, những lúc khác y sẽ ở trong phòng hoặc ra ngoài dạo chơi, nếu không thì ở nhà vui đùa cùng Tiểu Lạc Mẫn tám tuổi, dạy cậu bé đọc sách viết chữ.
Thời gian cứ như vậy chầm chậm mà trôi, một ngày trở nên rất dài, dài đến nỗi khiến y không thể nào thoát ra được.
☆ ☆ ☆
Trong ấn tượng của y, từ khi đến Diên Châu tuyết vẫn luôn rơi dày đặc, trước sau vẫn chưa từng ngừng lại.
Mỗi khi trời đổ tuyết, Triển Chiêu trầm lắng một cách khác thường, y lặng lẽ không nói chuyện với mọi người, chỉ thích ở một mình, khi đêm về cũng trằn trọc không yên.
Tính ra y đã đến Diên Châu được hai ngày, trời còn chưa sáng y đã đứng dậy ra ngoài, không mặc áo choàng nhưng cũng chẳng thấy lạnh.
Y giẫm lên lớp tuyết mịn, đi dọc theo con hẻm cũ kỹ, khi đến đầu hẻm chợt nghe thấy có tiếng người nói chuyện, y bất giác dừng bước chân.
“Ta không muốn về.”
“Nàng lại nói những lời ngốc nghếch rồi, mau trở về trước khi trời sáng, lỡ để cha nàng phát hiện thì biết phải làm sao?”
“Nếu chàng thật sự thương ta thì sao không đến nhà ta cầu hôn?”
“Nàng cũng biết rồi mà, cha ta đưa ta vào trong quân rèn luyện, tiền đồ mờ mịt, nếu như nghĩ đến chuyện thành gia lập thất cha ta sẽ đánh gãy chân ta mất.”
“Vậy tối nay chúng ta có gặp nhau nữa không?”
“Để tối rồi tính, ta phải đi đây.”
Tiếng nam tử nhẹ nhàng an ủi trôi qua, sau đó là tiếng bước chân dần đi xa.
Triển Chiêu nghe rất rõ giọng nói của cô nương kia, đó chính là Lý Lạc Thủy.
☆ ☆ ☆
Lý Lạc Thủy tràn đầy phiền muộn, ôm cõi lòng ngổn ngang trăm mối rẽ vào trong hẻm, bỗng nhiên nàng ta nhìn thấy Triển Chiêu, gương mặt lập tức tái mét không còn chút huyết sắc.
“Ngài... ngài... ngài...” Nàng ta lắp bắp, “Sao ngài lại.” Chưa nói hết câu nàng ta đã lách người đi lướt qua Triển Chiêu.
Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng ta lại vội vàng chạy ngược trở lại.
“Triển... Triển đại nhân, xin ngài tuyệt đối đừng nói cho cha ta biết.”
Triển Chiêu không ngoảnh đầu lại.
“Triển mỗ không phải kẻ nhiều chuyện.”
Lý Lạc Thủy cắn môi, ngập ngừng nói: “Vậy... Vậy thì tốt.”
Triển Chiêu cười nhàn nhạt, thản nhiên cất bước đi.
☆ ☆ ☆
Kỳ thực y không có điểm đến cụ thể mà chỉ lang thang khắp phố lớn ngõ nhỏ ở Diên Châu.
Hôm nay là một ngày bình thường, trừ lúc sáng sớm vô tình đụng phải Lý Lạc Thủy còn lại mọi thứ đều diễn ra rất đỗi bình thường: phu thê cự cãi, trẻ con nô đùa, hàng xóm gọi nhau, tiểu thương lớn tiếng chào mời, cuộc sống đời thường với niềm hạnh phúc giản dị như dòng nước chầm chậm chảy bên bờ.
Y dùng bữa trưa tại một quán mì nhỏ, một tô mì thịt ba chỉ thái sợi bình thường, sau đó y lại xin thêm một cái bát không, bỏ toàn bộ thịt sợi cùng các loại đồ mặn khác vào đó, gắp một nửa số mì sang rồi ăn hết bát mì chay trước mặt.
Tiểu nhị của quán mì băn khoăn: Trông có vẻ vị khách này là người ăn chay? Nhưng nếu ăn chay thì tại sao ban đầu lại gọi mì thịt sợi?
Ăn hết bát mì chay, Triển Chiêu bắt đầu ăn bát còn lại.
Tiểu nhị lại càng thắc mắc: Nếu không ăn chay thì tại sao phải tách riêng ra mà ăn?
Câu hỏi này giống như móng mèo không ngừng cào vào lòng hắn, lúc Triển Chiêu thanh toán, hắn không nhịn được bèn hỏi: “Quan khách, tại sao ngài phải ăn riêng ra thế?”
Triển Chiêu thoáng sửng sốt, y ngẫm nghĩ một lúc rồi khẽ mỉm cười: “Quen rồi”.
Thực ra cũng không có lý do gì đặc biệt, lúc làm như thế cũng không cảm thấy buồn bã hay đau đớn, chỉ quen rồi mà thôi.
Chạng vạng tối y lại theo đường cũ quay về, khi đi qua con phố gần nhà Lý Tiêu Hàn, y chợt phát hiện một sạp bói nhỏ ở ven đường.
Thầy bói là một người có chòm râu dê, tay cầm lá cờ âm dương, đang ngồi sau chiếc bàn gỗ tỏ vẻ chán chường, đôi mắt hấp háy không yên, mặt quắt tai dơi trông rõ là một tên bịp bợm đầu đường điển hình.
Triển Chiêu nhếch môi mỉm cười, đi thẳng qua đó.
“Ôi, quan khách, ngồi đi, ngồi đi!” Đột nhiên có khách ghé thăm, thầy bói vui mừng khôn xiết, “Quan khách hỏi tiền đồ công danh hay là nhân duyên phu thê?”
“Hỏi xem cố nhân có được bình an hay không.”
“Để bản nhân bấm tay tính toán...” Thầy bói kia đang làm bộ làm tịch, bỗng nhiên lão hét toáng lên, đầu lão bị ai đó cầm củ cải đập cho một phát đau điếng.
Đó là một củ cải trắng rất lớn, nằm trên tay một người phụ nữ to béo, sau đó bà ta lại hung hăng vung củ cải lên.
“Cái tên lừa đảo giang hồ này, hôm qua mồm mép leo lẻo bảo muội muội của ta nhất định sẽ sinh con trai, tại sao hôm nay sinh ra lại là con gái? Nếu ngươi không nôn tiền xem bói ra đây thì hôm nay xem lão nương có đánh chết ngươi không!”
“Ối trời ơi cái mụ đàn bà vô lý này, ta nói muội muội mụ nhất định sinh con trai, chứ có nói là con trai đầu lòng đâu…Áu...”
Sạp hàng lập tức trở nên hỗn loạn, mấy người đang đi trên đường cũng tu tập vây quanh, kẻ thì hóng chuyện, người lại châm dầu vào lửa, Triển Chiêu lẳng lặng ngồi trước sạp, đám đánh lộn sau lưng dường như là cảnh tượng của một thế giới khác.
Không biết qua bao lâu, đám đông giải tán, thầy bói kia rầm rì rên rỉ, trên mặt có thêm hai vết xước ứa máu, mồm miệng cũng trầy trụa, lão quay về chỗ ngồi của mình, đột nhiên đôi mắt lão trợn tròn: Ô kìa, sao người này vẫn chưa đi?
“Ta hỏi cố nhân có được bình an hay không” Triển Chiêu nhắc nhở lão.
“A phải rồi, hỏi an nguy của cố nhân.” Thầy bói nuốt nước miếng: Lẽ nào người này bị bệnh thần kinh? Vừa rồi thấy đánh nhau đập sạp như thế hẳn ai cũng biết mình là tay thầy bói lừa đảo, hắn lại còn sẵn sàng ngồi chờ xem bói hay sao?
Thầy bói giả vờ giả vịt ra vẻ một hồi, sau đó mừng rỡ nói: “Quan khách đại hỉ, theo quẻ bói tiểu nhân vừa xem, vị cố nhân kia của quan khách chẳng những bình an mà còn tiền đồ tươi sáng, tương lai vợ đẹp con khôn...”
“Nàng là một cô nương.” Triển Chiêu lại nhắc nhở lão một lần nữa.
“À à à,” thầy bói vô cùng ngượng ngùng lúng túng, “Nói nhầm, nói nhầm thôi. Tóm lại vị cô nương này rất bình an, quan khách không cần lo lắng.”
“Vậy sao?” Triển Chiêu tỏ vẻ vui mừng.
Thầy bói dần bớt căng thẳng, lão thấy vị quan khách này không có ý định cầu bình an mà hắn chỉ muốn nghe lời hay ý đẹp mà thôi.
Lão lại giỏi nhất là ba hoa chích chòe, người chết rồi lão cũng có thể nói cho thành sống.
Quả nhiên, khi đi Triển Chiêu để lại cho lão một miếng bạc vụn thật to.
Lão thầy bói cầm bạc trong tay, cười không ngậm mồm vào được, chỉ tiếc mồm miệng trầy trụa nên cười một cái là đau đến xuýt xoa.
Nhưng suy cho cùng hôm nay vẫn gặp may, làm thịt được một con dê béo.
Thầy bói nghĩ mà lòng đầy sung sướng.
☆ ☆ ☆
Khi trở lại nhà Lý Tiêu Hàn cũng là lúc ánh chiều tà le lói, mây trên trời đã phủ một lớp vàng đen, không ngừng chìm dần vào bóng tối, mùi thơm của rau xào thịt tỏa ra từ nhà bếp, Lý Lạc Thủy ngồi dưới mái hiên đọc sách, Tiểu Lạc Mẫn đang quấn lấy Lý Tiêu Hàn đòi cha kể chuyện, thấy Triển Chiêu bước vào, nó vội nhào tới như bay: “Triển thúc thúc, dạy chữ cho con đi!”
Triển Chiêu ngồi xổm xuống ôm lấy cậu bé, Tiểu Lạc Mẫn mềm mềm thơm thơm, mùi hương bay vào mũi cảm thấy rất dễ chịu.
Lý Tiêu Hàn cười ha hả cười: “Mẫn Nhi, không được làm phiền Triển thúc thúc.”
“Không sao? Triển Chiêu cười hòa nhã, “Mẫn Nhi muốn học chữ gì?”
“Để con đi lấy bảng chữ mẫu của cha!” Tiểu Lạc Mẫn cựa quậy tuột ra khỏi lòng Triển Chiêu, nhảy chân sáo về phía thư phòng của Lý Tiêu Hàn.
Lý Lạc Thủy vẫn đang giả vờ đọc sách nhưng trong lòng lại thấp thỏm không yên : Liệu vị Triển đại nhân này có nói chuyện của mình cho phụ thân biết không? Phụ thân mà biết thì phải làm sao đây?
Có tiếng vỗ cánh phành phạch vang lên, Triển Chiêu ngẩng đầu nhìn, thấy trên tầng mây chỉ còn sót lại một dải mây vàng cuối cùng, hoàng hôn dần dần tụ lại, một con bồ câu màu trắng xám vỗ cánh bay tới, dường như nó muốn đậu xuống cành mai, cành mai run rẩy rung rinh vài cái, lớp tuyết đọng trên cành đổ rào rào xuống vai Triển Chiêu.
Trên đùi con chim bồ câu buộc một cuộn giấy, Triển Chiêu với tay gỡ cuộn giấy xuống rồi mở ra.
Khi Tiểu Lạc Mẫn nhảy nhót mang bảng chữ mẫu của Lý Tiêu Hàn ra đến nơi thì thấy Triển Chiêu đang đứng dưới cây mai, trong tay cầm một mảnh giấy.
“Triển thúc thúc, Triển thúc thúc.”
Không có ai đáp lời nó, nó tò mò đi tới trước mặt Triển Chiêu, quan sát khuôn mặt của y, sau đó lại đưa tay gỡ lấy mảnh giấy trong tay y.
Tay của Triển Chiêu dường như không còn chút sức lực, Tiểu Lạc Mẫn chẳng cần tốn công sức cũng đã rút được mảnh giấy kia ra.
Nó hằng giọng, đọc từng chữ từng chữ trên mảnh giấy: “... Mộc cô nương đã tới... Cháu tìm cậu, có thể cùng về với nhau. Sách.”
Tiểu Lạc Mẫn gãi đầu, sau đó đưa tay kéo vạt áo Triển Chiêu Triển Chiêu cúi đầu xuống.
“Triển thúc thúc, đây là chữ gì ạ?” Nó chỉ vào một chữ trông có vẻ phức tạp nằm ở đầu mảnh giấy.
“Chữ Đoan.”
“À, thế còn chữ này ạ.” Nó lại chỉ vào một chữ ở giữa. “Chữ Diên, chữ Diên trong Diên Châu.”
Tiểu Lạc Mẫn hài lòng, cuối cùng lần này nó cũng đã nhận được hết các chữ.
Nó hắng giọng, lớn tiếng đọc lại một lần: “Đoan Mộc cô nương đã đến Diên Châu tìm cậu, có thể cùng về với nhau. Sách gửi.”
Nó suy nghĩ hồi lâu, sau đó lại đưa tay kéo áo Triển Chiêu, Triển Chiêu quỳ một chân xuống đất, chậm rãi khom người xuống.
“Triển thúc thúc, Đoan Mộc cô nương này là ai ạ?”
Giữa trời sẩm tối, một nụ cười dịu dàng nở trên môi Triển Chiêu: “Công Tôn tiên sinh không viết tên ra, Triển thúc thúc cũng đang suy nghĩ rốt cuộc Đoan Mộc cô nương này là ai đây.”
“Thúc thúc quen nhiều Đoan Mộc cô nương thế cơ ạ?” Tiểu Lạc Mẫn kinh ngạc hỏi.
“Không đâu.” Triển Chiêu khẽ đáp, “Thúc chỉ quen một người thôi.”