Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6406 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 156

❊ ❊ ❊

Image

Khi Đoan Mộc Thúy tới núi Cô Lĩnh, sắc trắng đã bao phủ khắp núi đồi, đưa mắt nhìn thử, núi Cô Lĩnh như một nấm mộ khổng lồ lạnh lẽo hắt hiu.

“Ôi, Đoan Mộc thượng tiên.” Hao Thiên Khuyển chờ đã lâu, liền bước tới niềm nở nghênh đón, cái mũi to không hợp với tổng thể khuôn mặt phả ra làn hơi trắng, “Đã lâu không gặp, cô ngày càng xinh đẹp hơn.

Dương Tiễn không nói gì, chỉ lạnh lùng liếc mắt lườm Hao Thiên Khuyển.

Hao Thiên Khuyển lập tức im bặt.

“Núi này tên là gì?” Đoan Mộc Thúy ngây người nhìn đường cong khổng lồ của núi Cô Lĩnh, chẳng hiểu sao nàng đã không thích ngọn núi này từ cái nhìn đầu tiên.

“Núi Cô Lĩnh ạ.” Hao Thiên Khuyển cung kính thưa. “Tên này không hay, đại ca, sửa lại đi.”

Hao Thiên Khuyển cả kinh, nghe giọng điệu của nàng như thể Dương Tiễn chỉ như người hầu của nàng. Cô bảo sửa là sửa được sao? Cô cũng đâu phải là sơn thần.

“Hao Thiên Khuyển, sửa lại đi.” Dương Tiễn thuận miệng đẩy trách nhiệm cho Hao Thiên Khuyển.

“Vâng... vâng, sửa lại.” Hao Thiên Khuyển lắp bắp.

“Triển Chiêu ở đâu?”

Hao Thiên Khuyển dè dặt nhìn sắc mặt của Dương Tiễn, thấy hắn ngầm cho phép mới chỉ vào một hang núi đằng xa.

Đoan Mộc Thúy không để ý tới nó, cứ thế chầm chậm đi về phía cửa hang kia.

“Ơ, chủ tử,” Hao Thiên Khuyển nhìn theo bóng dáng Đoan Mộc Thúy, vừa ngơ ngác vừa tò mò, “Sao cô ấy lại không hỏi ta xem Triển Chiêu còn sống hay đã chết?”

“Ngươi không nói cũng chẳng ai bảo ngươi câm.”

Hao Thiên Khuyển bị Dương Tiễn chặn họng, liền cúi đầu như quả cà héo.

Ngừng một chút, nó lại có ý muốn lên tiếng: “Thế... chủ tử ơi, hay là chúng ta đi theo xem thử được không?”

Dương Tiễn giơ chân đá nó một cái, Hao Thiên Khuyển lăn một vòng trên mặt tuyết, khi đứng lên đã hóa về nguyên hình, cái đuôi ngoáy từ bên này sang bên kia, chiếc lưỡi đỏ run run rũ xuống.

“Ngoan ngoãn chờ ở đây, đợi thượng tiên đi ra.”

Dương Tiễn lạnh lùng bỏ lại một câu, sau đó bay lên một tảng đá lớn ở trên cao, vén áo choàng lên, ngồi tựa vào tảng đá phủ đầy tuyết trắng.

Xa xa, mười mấy chấm đen nhỏ đang thấp thoáng lắc lư.

Dương Tiễn cau mày.

Binh lính Tây Hạ đang... lục soát ngọn núi này sao?

☆ ☆ ☆

Đoan Mộc Thúy vừa vào trong hang núi, trái tim của nàng liền thắt lại, tuy rằng trong hang rất tối nhưng vết máu màu nâu sẫm vô cùng chói mắt, kéo dài vào tận bên trong.

Nước mắt của Đoan Mộc Thúy lại trào ra, nàng lần theo vết máu đi vào trong, nơi cuối vết máu có một người đang nằm trên mặt đất, dưới thân đọng một vũng máu.

Đoan Mộc Thúy chầm chậm bước tới, nàng lại nhớ đến giấc mơ vào đêm trước khi Triển Chiêu rời đi, Tây Hạ, mảnh đất khô cằn, chiến trường, nàng rơi nước mắt, lục tìm thi thể của Triển Chiêu trong đống xác người.

Nàng run rẩy đưa tay lật người y lại.

Vốn biết chắc đó chính là y, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt đó, nàng vẫn ngã quỵ trên mặt đất.

Nàng chưa bao giờ thấy Triển Chiêu như vậy, mặt vàng như tờ giấy, hai mắt nhắm nghiền, dưới mí mắt là bóng đen nồng đậm, vết máu trên khóe môi nâu sậm khô khốc, toàn thân lạnh ngắt như một tảng băng.

Triển Chiêu, đã chết rồi ư?

Đoan Mộc Thúy run rẩy đưa tay thử hơi thở của y, chỉ cảm thấy trống rỗng, nhưng hình như lại cảm thấy có một hơi thở yếu ớt, lặp đi lặp lại mấy lần vẫn không dám chắc, nỗi sợ hãi nặng nề dần tràn ra, nàng ôm lấy Triển Chiêu, cúi đầu hôn lên môi y, hôn rồi lại hôn.

“Triển Chiêu,” nàng lay y, “Chàng mở mắt ra nhìn ta đi, là ta đây.”

Triển Chiêu không đáp, nàng cũng không từ bỏ, ra sức lay y một hồi, lay qua lay lại tới khi nàng kiệt sức, nàng ôm lấy gò má lạnh lẽo của y mà khóc òa.

“Triển Chiêu, chàng nói không giữ lời, chàng còn bảo chờ ta hát cho chàng nghe…”

Nàng khóc đến không thở nổi, mới đầu còn nghẹn ngào thủ thỉ, sau đó không biết mình đang nói cái gì, cứ thế ôm chặt lấy thân thể Triển Chiêu, trong đầu chỉ luẩn quẩn một ý nghĩ: Một người thân của mình đã ra đi thật rồi ư?

Không biết qua bao lâu, bên tại bỗng vang lên một giọng nói yếu ớt: “Đoan Mộc”.

Đoan Mộc Thúy giật nảy mình, kinh ngạc đến nỗi suýt thì nhảy dựng lên.

Nàng cúi đầu nhìn Triển Chiêu, y đang mỉm cười, trong đôi mắt vẫn là nụ cười ấm áp đầy thân thuộc.

“Ta đang ngủ.” Giọng nói của y rất khẽ, khẽ đến mức Đoan Mộc Thúy phải ghé tai đến sát môi y mới có thể nghe thấy y đang nói gì, “Sau đó có một cô nương quá ồn ào, làm người ta không ngủ được.”

Y đưa tay nhẹ nhàng áp lên mặt nàng: “Đoan Mộc đừng khóc, nếu nàng khóc ta lại muốn khóc theo nàng.”

Đoan Mộc Thúy ra sức lắc đầu: “Không khóc, ta không khóc nữa.”

Nàng luống cuống đưa tay lau nước mắt, quệt lên mặt mấy đường nhem nhuốc như một chú mèo mướp nhỏ.

Triển Chiêu bật cười, vô tình động đến vết thương trong ngực, y biến sắc, khóe môi lại ứa máu tươi.

“Triển Chiêu.” Đoan Mộc Thúy lấy tay lau máu bên mỗi y, Triển Chiêu bắt lấy tay nàng: “Đoan Mộc, đỡ ta dậy đi.”

Đoan Mộc Thúy không dám đỡ y ngồi dậy thật, chỉ đổi tư thế để Triển Chiêu có thể tựa vào lòng nàng một cách thoải mái nhất có thể, sau đó cúi đầu, lẳng lặng nghe y nói.

“Đoan Mộc, ta sắp chết phải không?”

“Không phải, nói vớ vẩn.”

Triển Chiêu mỉm cười: “Chuyện của ta, ta tự hiểu rõ.”

Đoan Mộc Thúy lặng thinh.

“Người ta trước khi chết thường nghĩ đến rất nhiều việc, nhớ đến rất nhiều người.”

“Vậy chàng có nghĩ đến ta không?” Đoan Mộc Thúy khẽ hỏi y.

“Có chứ.” Triển Chiêu cười, “người ta nghĩ đến nhiều nhất chính là Đoan Mộc.”

“Thật sao?” Đoan Mộc Thúy mỉm cười, “Chàng nghĩ đến ta nhiều nhất, nhiều hơn cả đại nhân, cả người nhà, tất cả mọi người cộng lại ư?”

Triển Chiêu gật đầu.

“Tại sao chứ?” Đoan Mộc Thúy nước mắt lưng tròng, nghiêng đầu một cái, rất giống dáng vẻ tinh nghịch trước kia, “Có phải vì thích ta nhất không?”

Triển Chiêu gật đầu: “Đúng, thích nàng nhất. Còn vì...”

Giọng nói của y trở nên êm dịu, y dịu dàng nhìn vào đôi mắt rưng rưng của nàng: “Còn vì mẹ có ca ca, tẩu tẩu chăm sóc, đại nhân có Công Tôn tiên sinh ở bên, có mấy người Trương Long, Triệu Hổ trợ giúp, nhưng Đoan Mộc chỉ có ta thôi.”

Mắt Đoan Mộc Thúy nhòa đi, nàng ngập ngừng không biết nên nói điều gì.

“Ta suy nghĩ rất lâu, Đoan Mộc sẽ ra sao, Đoan Mộc sẽ ra sao đây, dù giao phó cho ai ta cũng không thấy yên tâm, ai có thể giống như ta, luôn nghĩ đến Đoan Mộc, quan tâm xem nàng sống có tốt không, có mặc ấm không, có đói bụng không, có vui vẻ không, có tức giận không…”

Giọng điệu của y càng dịu dàng hơn: “Ta đã suy nghĩ rất lâu rồi, không ai có thể làm được, vậy Đoan Mộc phải làm sao đây, một cô nương hay nổi nóng như vậy, lỡ lúc giận dữ không có ai đi theo thì biết làm sao? Khi nàng buồn bã lén trốn đi khóc một mình thì phải làm thế nào? Đến lúc không có ai quan tâm đến cô nương ta thương yêu thì nàng phải làm sao đây?”

Đoan Mộc Thúy khóc như suối trào.

“Ta luôn sợ phúc khí của mình đủ để cưới nàng, không đủ để ở bên nàng, bây giờ xem ra thật sự là không đủ.” Y mỉm cười, gắng gượng giơ tay lên giúp nàng lau khô nước mắt, “Nhưng cả đời Triển Chiêu này nhất cử nhất động đều không thẹn với lòng, tự tin rằng bản thân là người tốt. Ta nghĩ chắc hẳn ta đã tích được một ít phúc khí, nếu ông trời còn đoái thương đến ta, ta muốn giúp nàng, lấy chút phúc khí đó đổi lấy một điều ước.”

“Điều ước gì?”

“Ta nghĩ đi nghĩ lại, chốn về tốt nhất của Đoan Mộc chính là Thượng giới.” Giọng nói của Triển Chiêu nhẹ vô cùng, “Nơi ấy bình an vui vẻ, không ai bắt nạt nàng, nàng còn có một vị đại ca, có thể chăm sóc cho nàng thật tốt, tuy rằng nàng vẫn sẽ đau lòng, nhưng vẫn tốt hơn ở lại thế gian, bơ vơ không có nơi nương tựa. Phải không?”

Đoan Mộc Thúy gục trên ngực Triển Chiêu, khóc không nói nên lời.

Triển Chiêu đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại mượt mà của nàng, khóe miệng còn khẽ mỉm cười.

“Đoan Mộc, chỉ khi nàng được sống êm đẹp thì ta mới an tâm. Ta không biết sinh mệnh của mình còn lại bao nhiêu, thời gian một nén nhang hay trong khoảng đủ uống cạn một chén trà? Bây giờ có lấy đi cũng được, ta không cần nữa, lấy đi một ít sinh mệnh, cộng thêm chút phúc khí ít ỏi để đổi lấy sự bình an cho Đoan Mộc, hy vọng ông trời có thể nghe thấy tâm nguyện của ta, để thân nhân của nàng có thể mau chóng tìm được nàng. Bằng không ta dẫu làm quỷ cũng không yên lòng. Hồi ta còn nhỏ, mẹ ta nói rằng khi người ta chết đi, trở thành quỷ rồi chỉ biết đi về phía trước, không biết quay đầu nhìn lại. Ta nghĩ sau khi ta làm quỷ, đầu nhất định sẽ mọc ngược, bởi vì lo lắng cho Đoan Mộc cô nương, nhất định phải nhìn thấy nàng mới yên tâm... Diêm Vương nhìn lấy ta liệu có bị dọa giật mình hay không, sao lại có con quỷ xấu như vậy?”

Y cười nhẹ nhàng, chầm chậm nhắm mắt lại, từng giọt nước mắt của Đoan Mộc Thúy rơi xuống mặt y.

Bỗng nhiên cánh tay nàng có ai đó nắm lấy, ngẩng đầu lên nhìn thì nhận ra đó là Dương Tiễn.

“Đoan Mộc, lính Tây Hạ sắp lục soát đến đây rồi...” Ánh mắt của hắn lướt qua khuôn mặt Triển Chiêu, “Hắn không còn bao nhiêu thời gian nữa, đi thôi.”

Đoan Mộc Thúy không nhúc nhích.

“Đoan Mộc!”

“Dương Tiễn, huynh buông tay ta.” Nàng gằn từng chữ một, “Huynh còn kéo ta nữa thì ta sẽ đập đầu chết ngay trước mặt huynh!”

Dương Tiễn thoáng sửng sốt, rồi hắn thở dài, chậm rãi đi ra khỏi hang.

Cách đó không xa, mấy chục tên lính Tây Hạ đang đi về phía này.

“Chủ tử, chủ tử, làm sao bây giờ?” Hao Thiên Khuyển chạy quanh tại chỗ, cái đuôi cuống quýt ngoáy loạn lên, “Thượng tiên vẫn không ra sao?”

“Muội ấy đã đòi tìm đến cái chết như vậy, ngươi có dám kéo muội ấy ra không?” Dương Tiễn lạnh lùng liếc mắt lườm nó.

Hao Thiên Khuyển thở dài: “Một khóc, hai quậy phá, ba thắt cổ đều là tật xấu của nữ nhân phàm trần. Thượng tiên ở nhân gian sống lâu quá, thật sự đã học nhiều thói hư tật xấu.”

Ngay sau đó lại nghe có tiếng lính Tây Hạ hò hét, Hao Thiên Khuyển trợn tròn mắt, lông toàn thân dựng đứng: “Đến rồi đến rồi, làm sao bây giờ?”

“Làm sao bây giờ?” Dương Tiễn cười khẩy, “Đương nhiên không thể để lộ thần tích, nếu không sẽ phạm phải luật trời.”

“Vậy phải làm sao?” Hao Thiên Khuyển phản ứng rất chậm.

Dương Tiễn thong thả ung dung cởi áo choàng xuống: “Coi như bọn họ may mắn, có thể so chiêu với Nhị Lang Chân Quân - thiên thần Thượng giới.”

Hao Thiên Khuyển trợn mắt đến suýt lọt tròng ra ngoài: “Chủ... Chủ... Chủ tử, ngài muốn động thủ ư?”

Thân hình Dương Tiễn như tia chớp, trước mắt nhoáng một cái, nhìn lại đã thấy hắn cách xa mấy trượng.

“Động thủ với phàm nhân sao?” Hao Thiên Khuyển còn đang chìm đắm trong cơn chấn động hồi lâu, “Vậy thì không được, chủ tử, hay là để ta, hay là ta... Tới đây!”

☆ ☆ ☆

Tiếng đao kiếm va chạm ngoài cửa hang vọng vào, Triển Chiêu đang dần lịm đi chợt thân thể hơi cựa quậy.

Đoan Mộc Thúy dịu dàng ôm lấy y: “Triển Chiêu, chàng có nhớ chàng từng nói sẽ cưới ta không?”

“Đoan Mộc?” Triển Chiêu ngơ ngác, lúc mở mắt ra, ánh mắt đã mờ mịt, “Ta đang mơ đúng không, sao Đoan Mộc có thể tới đây được.”

“Ta nghe nói.” Đoan Mộc Thúy mỉm cười, “Khi nam nữ phàm trần thành thân đều phải trao đổi sinh thần bát tự, Triển Chiêu, ngày sinh của chàng là khi nào?”

“Bát tự sao?” Triển Chiêu thì thào như nói mê, “Năm Tân Hợi, tháng Ất Dậu, ngày Bính Thân, giờ Nhâm Dần...”

“Năm Tân Hợi, tháng Ất Dậu, ngày Bính Thân, giờ Nhâm Dần phải không?”

“Đúng vậy.” Đôi mi của y mệt mỏi khép lại, mỗi chữ thốt lên đều như tiếng thở dài.

Đoan Mộc Thúy cúi đầu, đặt Triển Chiêu nằm trên mặt đất, hôn lên môi y lần cuối rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Cách hang núi mười mấy trượng, Dương Tiễn đang bị mười mấy tên lính Tây Hạ bao vây, hắn đang tả xung hữu đột, binh khí đánh tới từ bốn phía mà không mảy may tiếp cận được y.

Hao Thiên Khuyển đứng một bên nhìn ngó, cái lưỡi dài đỏ chót rũ xuống, trong ánh mắt hiện lên vẻ kính yêu và sùng bái.

Mà tất cả những điều này, đối với Đoan Mộc Thúy chỉ như cảnh nền mà thôi.

Nàng quỳ xuống trên mặt tuyết, đưa tay rút chiếc trâm cài trên đầu, đâm thẳng vào lòng bàn tay trái mà mặt không đổi sắc.

Máu tươi trào ra, nàng lấy tay làm bút, vẽ một vòng tròn lớn trên tuyết.

Trên đỉnh vòng tròn, nàng viết tên Triển Chiêu, cùng với sinh thần bát tự của Triển Chiêu.

Sau đó nàng lại đưa mắt xuống đáy vòng tròn, dùng cây trầm trên tay viết xuống ba chữ ngay ngắn.

Đoan Mộc Thúy.

Công Tôn tiên sinh đã tốn rất nhiều thời gian và công sức để dạy này viết chữ kiểu thời Tống, nhưng nàng mãi chẳng học được, vẫn viết ra chữ Thương Hiệt.

Nàng mỉm cười niệm pháp chú.

Giữa không trung mây đen bắt đầu kéo tới, sấm dậy vang trời, có một tia sét cực nhỏ xuyên qua mây mù đánh trúng vào tay của nàng, “xoẹt” một tiếng, tay nàng có thêm một lỗ máu.

Đoan Mộc Thúy cười, nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, khóe môi hiện lên một nụ cười mỉa mai.

“Còn gì lợi hại hơn thì mang hết ra đây,” nàng thản nhiên nói, “Ta không sợ”.

Tia sét thứ hai đánh xuống.

“Xoẹt” một tiếng, lại thêm một lỗ máu.

Hiện tượng kỳ dị này cuối cùng cũng khiến Dương Tiễn sinh nghi, hắn quay phắt đầu lại, vẻ mặt bỗng trở nên sợ hãi. “Đoan Mộc Thúy!” Hắn gầm lên, “Muội dừng tay lại cho ta!”

Không kịp nữa rồi, một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất rung chuyển, chỗ vừa vẽ vòng tròn đột nhiên trồi lên hơn một trượng, trên mặt biến thành màu đen như mực, ở chính giữa có một vạch thẳng màu đỏ tươi như cây kim chỉ nam hơi rung động. Còn ở vành ngoài, tên của nàng và tên Triển Chiêu đang nhanh chóng xoay quanh tâm vòng tròn.

Đoan Mộc Thúy nhìn vòng tròn không chớp mắt.

“Đoan Mộc!” Dương Tiễn vô cùng hoảng sợ, “Muội không thể mù quáng động tới vòng sinh tử.”

Đoan Mộc Thúy như không nghe thấy giọng nói của hắn.

“Có rất ít cơ hội để kim chỉ nam sinh tử đổi mạng cho hai người, rất có thể sẽ quay vào chỗ trống, cũng có thể sẽ không thay đổi được gì. Nhưng nếu động tới vòng sinh tử thì nhất định sẽ bị trời phạt, Đoan Mộc, không đáng làm như vậy đâu!”

Đoan Mộc Thúy mỉm cười, nàng nhìn thẳng vào mặt vòng tròn, khẽ nói: “Huynh không hiểu.”

Dương Tiễn không biết phải làm sao, chợt hắn nghiến ing, tam xoa kích trong tay hóa thành ba đạo kim quang, đánh thẳng vào thân trụ của vòng sinh tử.

Vòng sinh tử bị chấn động dữ dội, xung quanh lửa hừng hực bốc lên, ánh mắt Đoan Mộc Thúy trở nên lạnh lùng, nàng giơ hai tay ra, giữ cho thân trụ của vòng sinh tử được vững vàng.

Dương Tiễn trơ mắt nhìn đôi tay của nàng bị lửa lớn thiêu đốt, trái tim hắn như bị rán trong chảo dầu, mười mấy tên lính kia đều đứng ngẩn người ta.

Hao Thiên Khuyển biến thành hình người, vội vàng lủi về bên cạnh Dương Tiễn: “Chủ... Chủ tử... Thế này thì phải làm sao bây giờ?”

“Làm sao bây giờ?” Trên môi Dương Tiễn hiện lên nụ cười đau xót, “Chờ ở đây... nhặt xác cho muội ấy.”

Mặt đất lại rung chuyển kịch liệt, mặt vòng sinh tử đang xoay vun vút cũng từ từ dừng lại.

Dương Tiễn không nhìn mặt vòng xoay, hắn chỉ nhìn khuôn mặt Đoan Mộc Thúy, bỗng nhiên hắn cảm thấy thật ra mình không hiểu muội muội này của mình cho lắm.

Khi Cốc Xương chết, nàng cướp lấy chiến bài để ra trận, khi đó hắn vô cùng khâm phục nàng, cảm giác bậc liễu yếu đào tơ cũng không thua cánh mày râu, nàng cũng chẳng phải cô nương yếu đuối sa vào nhi nữ tình trường. Thân là một thượng tiên, hắn dạy nàng điều luật của Thượng giới, mấy nghìn năm qua, tuy rằng thỉnh thoảng nàng vẫn quậy phá nhưng chưa từng phạm phải điều cấm khiến hắn khó xử, hắn cảm thấy nàng biết trước biết sau, là một muội muội không khiến người ta phải bận lòng, hắn yên tâm về nàng, nên cũng ít khi để mắt đến nàng, nàng cũng không làm loạn, tuy có đôi lúc nàng nổi giận với hắn, nhưng chỉ cần hắn đón nàng lên phủ Tư pháp thiên thần mấy ngày là cơn giận của nàng sẽ tan thành mây khói.

Thậm chí dù biết nàng yêu Triển Chiêu, hắn cũng chẳng lo nàng sẽ chống lại ý trời cố tình ở lại nhân gian, hắn cảm thấy chỉ cần từ từ lấy đạo lý và quan hệ thiệt hơn để khuyên nhủ nàng, thì nàng vẫn có thể ngoan ngoãn nghe lời như trước.

Rốt cuộc là sai ở đâu, ai làm sai mà dẫn tới kết cục thê thảm thế này.

Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu lên, trên mặt hiện ra nụ cười như trút được gánh nặng, nàng nhìn Dương Tiễn, tựa như muốn gọi hắn một tiếng: “Đại ca…”

Tia sét thứ ba từ trên trời giáng xuống, xuyên thẳng qua ngực nàng.

Dương Tiễn không tới đỡ nàng, hắn lặng lẽ nhìn vòng sinh tử sụp đổ, lẳng lặng nhìn nàng ngã xuống đất, mặt vùi sâu vào tuyết, máu tươi trên ngực tuôn ra như suối, trong chớp mắt đã nhuộm đỏ lớp tuyết dưới thân nàng.

Dương Tiễn quay lưng lại.

Nếu biết trước nàng vẫn muốn chết, nếu biết trước nàng vẫn chết như hai nghìn năm trước, vậy nàng còn thành tiên làm gì, sống lẻ loi cô độc lâu như thế làm gì?

Dương Tiễn bỗng cảm thấy buồn cười, hắn lảo đảo đi mấy bước, bật cười ha hả, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.

“Chủ tử... Vậy...” Hao Thiên Khuyển cũng ngày người, “Vậy... Vậy phải làm sao bây giờ?”

Còn Triển Chiêu, còn mười mấy tên lính Tây Hạ, còn... thi thể của Đoan Mộc Thúy…

Dương Tiễn mệt mỏi phất tay.

“Dọn dẹp sạch sẽ, giải tán hết đi.”

Rồi hắn vội cất bước đi, không quay đầu lại nữa.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »