Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6445 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 167

❊ ❊ ❊

Image

Rõ ràng trời đã vào đông, ấy vậy mà mấy ngày nay mưa cứ rơi không dứt, trong phủ không có việc gì phải làm nên Công Tôn Sách chỉ ở trong phòng đọc sách viết chữ, lúc rảnh rỗi thì chăm sóc hoa cỏ, nói chung cũng rất thư thái.

Từ hôm kia Đoan Mộc Thúy đã vào phủ, Triển Chiêu đi lo công vụ đã được vài ngày, một mình nàng ở trong tòa nhà lớn như vậy cảm thấy vô cùng buồn chán, lại chẳng thể trò chuyện với đám hạ nhân, vì thế nàng liền tới phủ Khai Phong ở tạm.

Phải rồi, lại đến ở tạm.

Về cơ bản Công Tôn Sách đã tính ra quy luật, một khi Triển Chiêu ra ngoài thì trong vòng mười ngày nhất định Đoan Mộc Thúy sẽ đến ở trong phủ Khai Phong.

Nếu hỏi nàng thì hầu như nàng sẽ đáp: “Vì trong phủ đông vui hơn.”

Thật ra Công Tôn Sách chẳng thấy đông vui chút nào, chỉ có ông và đại nhân thường xuyên sống ở đây, còn đám Trương Long, Triệu Hổ vẫn hay lúc đi lúc ở, à đúng rồi, còn có Khách Tử Cần - Khách cô nương, nàng ta sắp ấn định hôn sự với Trương Long, mấy hôm nay cũng thường qua lại trong phủ.

Nhưng ngẫm lại mới thấy đúng là đông vui hơn nhiều so với tòa nhà rộng lớn của Đoan Mộc Thúy và Triển Chiêu.

Nói đi cũng phải nói lại, sao hoàng thượng lại ban cho tòa nhà lớn như thế chứ?

Công Tôn Sách và Bao đại nhân từng nhắc tới chuyện này, theo như Bao đại nhân tiết lộ, ý chỉ này của hoàng thượng cũng không hoàn toàn là vì Triển hộ vệ, nghe nói ngài còn suy xét đến các nhân tố khác, như việc thu yêu ở Tấn Dương, chuyện bệnh dịch ở Tuyên Bình hay trừ yêu nghiệt tại hoàng thành... Đương nhiên cũng phải kể đến công lao của thái hậu, bà từng bùi ngùi nói với hoàng thượng rằng: “Thì ra Triển hộ vệ thành thân với cô nương đó, ta thấy vô cùng vừa ý”.

Thế là vòng qua vòng lại, vòng ra tòa nhà khiến Đoan Mộc Thúy cực kỳ bất bình này.

Có một lần ông đến thăm hai người bọn họ, Đoan Mộc Thúy than thở với ông ngay trước mặt Triển Chiêu: “Tòa nhà này lớn đến nỗi có thể chăn thả gia súc, Triển Chiêu lại ít ở nhà, ta thấy chắc chưa quá hai năm ta sẽ thành oán phụ chốn khuê phòng mất thôi.”

Lúc đó Triển Chiêu đang ở bên cạnh uống trà, nghe vậy thì sặc nước phun ra, ho khan một hồi.

Công Tôn Sách nín cười đến đau cả bụng, ông chưa thấy oán phụ nào lại lanh lợi hoạt bát như Đoan Mộc Thúy.

Nhớ đến chuyện lúc đó, Công Tôn Sách bất giác mỉm cười, chiếc bút trong tay chấm nhẹ vào nghiên mực, đang chuẩn bị hạ bút thì một tiếng “ui da” từ ngoài cửa vọng vào.

Nghe tiếng kêu có vẻ giống giọng Đoan Mộc Thúy, Công Tôn Sách giật mình vội chạy ra ngoài, quả nhiên Đoan Mộc Thúy đang ngồi dưới đất trên bậc thềm ngoài hàng lang, tay vỗ vỗ mắt cá chân, đầu tóc y phục đều bị mưa thấm ướt.

Công Tôn Sách còn chẳng màng bung dù, ông vội chạy tới đỡ nàng dậy, lúc nhìn xuống thấy một dấu chân trên lớp rêu bám lên bậc thềm, ông hiểu ngay là nàng bị trượt chân.

Ông dìu nàng vào phòng ngồi xuống, lúc vén ống quần lên quả nhiên thấy mắt cá chân có một vết bầm tím, Công Tôn Sách tìm dầu thuốc đưa cho nàng và thở dài: “Cô có phải người tập võ hay không, sao đi đứng cũng không vững vậy hả.”

Đoan Mộc Thúy vừa xuýt xoa vừa xức dầu thuốc lên mắt cá chân của mình, chẳng buồn đáp trả Công Tôn Sách, Công Tôn Sách cũng chẳng để ý chuyện này, im lặng một lát ông lại hỏi nàng: “Sao lại chạy đến đây vội vàng thế?”

“Cũng không có gì, vừa rồi ta đi ngang qua nhà bếp, định hỏi tối nay tiên sinh muốn ăn cái gì.”

“Hạ nhân dưới bếp cũng thiếu phép tắc, sao lại bảo cô làm việc như thế.” Công Tôn Sách tỏ vẻ không vui.

“Không phải bọn họ bảo ta làm đâu”, Đoan Mộc Thúy cười hì hì, “Dù sao ta cũng rảnh rỗi, lại không muốn xem Tiểu Thanh Hoa với đám Trương Long đánh bài hoa nên mượn cớ tới đây ấy mà.”

“Vẫn đánh ư?” Công Tôn Sách chán chẳng còn gì để nói, “Đám Trương Long không phải trực ban sao?”

“Mới đầu là đánh với Vương Triều, Mã Hán, sau đó Trương Long, Triệu Hổ về thay ca lại đánh với họ.” Đoan Mộc Thúy mím môi cười, “May mà chỉ đánh chơi chứ không đặt tiền, nếu không đám Trương Long cũng chẳng chịu chơi.”

“Cũng đúng, bọn họ thua phát sợ từ lâu rồi,” Công Tôn Sách cũng cười, “Còn đại nhân thì sao?”

“Vẫn luôn ngồi viết gì đó trong thư phòng, ta nghĩ là vì vụ thất thoát ngân lượng cứu trợ lũ sông Hoàng Hà, nghe nói người phụ trách điều phối bạc cứu trợ là Vương Hiên Triết, môn sinh của Bàng thái sư. Xem ra chuyến này ông ấy lại phải đấu với Bàng thái sư thêm lần nữa rồi.”

Công Tôn Sách xòe tay: “Dù sao cũng không phải mới đấu với Bàng thái sư ngày một ngày hai, trước kia ta cùng Triển hộ vệ từng nói với nhau, rằng may thay phủ Khai Phong chúng ta không nằm kế bên phủ Thái sư, nếu không đã tranh cãi trên triều đình rồi về phủ vẫn cãi nhau thì đúng là chẳng yên lấy một ngày.”

Đoan Mộc Thúy phì cười.

☆ ☆ ☆

Mùa đông mặt trời lặn sớm, lại thêm trời mưa cả ngày nên càng về khuya khí lạnh càng thấm dần, Đoan Mộc Thúy đi ngủ từ sớm, nàng ngủ ở căn phòng của Triển Chiêu trước khi rời phủ, sau khi Triển Chiêu thành thân, căn phòng này vẫn luôn bỏ trống, đại nhân nói có thể sau này Triển hộ vệ vẫn muốn dùng, nào ngờ Triển Chiêu chẳng ở được mấy lần mà Đoan Mộc Thúy lại thường đến thăm.

Công Tôn Sách vẫn thức khuya như mọi khi, ông đọc vài chương của Hoài Nam Tử rồi lại viết phỏng theo mấy bức Lan Đình Tự, vừa mới rời tay, đang vươn vai chuẩn bị đi rửa mặt thì bỗng nhiên bên ngoài có tiếng bước chân, sau đó là tiếng gõ cửa dè dặt: “Công Tôn tiên sinh, Triển đại nhân tới, ngài ấy bảo đến đón phu nhân về.”

Công Tôn Sách sửng sốt, vội vàng khoác áo lên, cầm ô bước ra ngoài, nha dịch vừa gõ cửa cung kính đứng chờ, Công Tôn Sách hỏi hắn: “Triển đại nhân đâu?”

Chưa kịp nói xong thì đã thấy Triển Chiêu cầm ô từ cửa hông đi tới, trời mưa nặng hạt, vạt áo màu xanh lam của y hơi ướt, Công Tôn Sách phất tay cho nha dịch kia lui ay xuống, sau đó khom người đặt chiếc ô trong tay dựa vào chân tường.

“Công Tôn tiên sinh.” Vừa đứng thẳng dậy thì Triển Chiêu đã tới trước mặt.

Công Tôn Sách mỉm cười: “Triển hộ vệ, đến từ lúc nào thế? Lúc chiều ta còn bảo với đại nhân là chắc hai ba hôm nữa cậu mới đến. Hay là nhớ nha đầu kia nên lại gấp gáp chạy cả đêm về đây?”

Triển Chiêu không đáp, Công Tôn Sách nhìn vẻ mặt của y là biết ngay mình lại đoán đúng, ông lắc đầu cười: “Lần sau nếu không yên lòng thì đưa nha đầu kia đi cùng, dù cô ấy không giúp được gì nhưng có dẫn theo cũng chẳng phải chuyện xấu.”

Triển Chiêu cũng biết Công Tôn Sách đang trêu chọc mình, y mỉm cười và nói: “Chuyến này đi rất thuận lợi, vốn ta muốn báo cáo lại cho đại nhân trước nhưng đại nhân đã ngủ rồi, ngày mai báo cũng không muộn, Đoan Mộc cũng ngủ rồi sao?”

“Phải, đã ngủ từ sớm.” Công Tôn Sách nhìn về phía căn phòng của Đoan Mộc Thúy, “Tắt đèn từ lâu rồi. Cậu đừng đánh thức cô ấy, ngày mai đón về cũng chưa muộn”.

Triển Chiêu hơi do dự, nói không được, không nói cũng chẳng xong.

Thấy y như vậy, Công Tôn Sách lập tức hiểu ra, ông thầm trách mình hồ đồ. Y vội vàng trở về chắc hẳn là vì muốn gặp Đoan Mộc Thúy càng sớm càng tốt, thế mà mình lại bảo mai y hẵng tới, chẳng phải là dở tệ hay sao?

Vì vậy ông vội sửa lời: “Bên ngoài mưa lớn, về cũng không tiện, chi bằng đêm nay cậu cũng ở lại đây đi”.

☆ ☆ ☆

Triển Chiêu đứng ngoài cửa một hồi, lắng nghe tiếng thở đều đều trong phòng, trên môi nở một nụ cười, sau đó y nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.

Nha đầu này lại quên cài then rồi, trước đây khi hai người ở cùng nhau y vẫn luôn là người cài then cửa, nàng lúc nào cũng quên, lúc hỏi nàng thì nàng lại cãi: “Ta ở Doanh Châu từng ấy năm có phải cài cửa bao giờ đâu.”

Nếu bảo với nàng rằng nhân gian với Doanh Châu khác nhau thì nàng lại hùng hồn ngụy biện: “Triển Chiêu, khóa cửa chỉ phòng được quân tử chứ chẳng phòng được tiểu nhân, nếu bọn đạo tặc đã muốn vào thì có cài then chúng vẫn vào được thôi.”

Dù thế nào nàng cũng chiếm lý.

Triển Chiêu đóng cửa, khẽ khàng bước đến bên giường, trong phòng cũng không quá tối, có thể mơ hồ thấy được dáng vẻ say ngủ của nàng, Triển Chiêu mỉm cười cúi xuống ôm lấy nàng qua lớp chăn.

Nàng cứng người, lập tức tỉnh dậy, trong mắt nàng hiện lên vẻ sợ hãi, rồi sau đó nàng chợt nhận ra y, bèn vui vẻ gọi: “Triển Chiêu”.

Triển Chiêu đưa tay búng mũi nàng: “Càng ngày càng tệ, ngủ như chết vậy, người khác đến tận giường cũng không biết, lỡ bị bắt cóc thì phải làm sao đây?”

Đoan Mộc Thúy bèn đưa tay lên xoa xoa mũi, đáp rất đương nhiên: “Đây là phủ Khai Phong đó”.

Triển Chiêu trừng mắt với nàng: “Dù ở đâu cũng không được khinh suất như thế.”

Nàng cũng không giận mà chỉ cười hì hì, cuối cùng nàng dịu dàng hỏi: “Chàng về từ lúc nào thế?”

Triển Chiêu không đáp, y cúi đầu hôn lên má nàng, đưa tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng, bỗng nhiên y “ồ” lên một tiếng: “Lại gầy đi rồi”.

Đoan Mộc Thúy giãy nảy: “Không gầy đâu, đừng có phạt ta phải ăn cơm.”

Triển Chiêu phì cười, bấy giờ Đoan Mộc Thúy mới biết y trêu chọc nàng, nàng cả giận nói: “Lươn lẹo”.

Sau khi Đoan Mộc Thúy trở lại nhân gian, nàng đã ăn được chút đồ mặn, chỉ có điều lượng cơm vẫn ít như trước, có khi còn chẳng ăn nhiều hơn Tiểu Thanh Hoa bao nhiêu. Những khi có Triển Chiêu bên cạnh, y luôn ép nàng ăn nhiều một chút, lúc y đi xa không thể giám sát nàng, y liền giao hẹn rằng nàng phải ăn no ngủ kỹ, nếu lúc y quay về thấy nàng gầy đi thì sau đó mỗi bữa cơm đều bị phạt ăn thêm một bát. Đoan Mộc Thúy rất sợ bát cơm thêm này, lần nào cũng vắt óc nghĩ đủ mọi cách để trốn tránh, ai bảo nàng gầy là nàng lại giãy nảy lên. y Triển Chiêu vừa trò chuyện cùng nàng vừa thay áo lên giường, chiếc giường này không quá rộng, Đoan Mộc Thúy lùi vào bên trong nhường chỗ cho y, vừa mới đắp chăn lên chợt thấy eo bị siết chặt, Triển Chiêu ôm lấy nàng, kéo nàng ra phía ngoài, y dịu dàng nói: “Khó khăn lắm mới nằm ấm chỗ, nàng còn ra chỗ lạnh ngủ làm gì?”

Đoan Mộc Thúy cười hì hì đáp: “Nếu ta ngủ bên ngoài bị ngã xuống thì phải làm sao?”

“Thì kéo lên là được.”

Trong bóng đêm Đoan Mộc Thúy lè lưỡi với Triển Chiêu, cũng không biết y có nhìn thấy hay không.

Im lặng một hồi, tiếng thở của Triển Chiêu dần đều đều, Đoan Mộc Thúy lại trằn trọc không ngủ được, nàng nghĩ thầm: Nếu ngã xuống thật thì Triển Chiêu có biết hay không?

Nghĩ đến đây đột nhiên nàng nảy ý muốn trêu chọc y, nàng khẽ nhích người sang một bên, vừa nhích được một tấc thì cánh tay Triển Chiêu chợt lướt qua dưới người nàng, y hơi vận sức, ôm nàng lên người mình.

Đoan Mộc Thúy khẽ giật mình, lúc nàng cúi đầu xuống bắt gặp nụ cười tinh nghịch trong mắt Triển Chiêu, nàng cũng bất giác bật cười, miệng thỏ thẻ: “Chàng chưa ngủ sao?”

Triển Chiêu hôn lên môi nàng: “Lỡ ta ngủ rồi để nàng ngã xuống thì phải làm sao bây giờ?”

Nói đoạn y trở mình đặt nàng vào bên trong, nơi ấy đã được ủ ấm, Triển Chiêu giúp nàng đắp chăn lên, khi cúi xuống thấy ánh mắt của nàng còn rất tỉnh táo, y biết ngay nàng vẫn chưa muốn ngủ, bèn cười bảo: “Mấy ngày qua nàng ở nhà làm gì?”

Đoan Mộc Thúy quả thực không nghĩ ra chuyện gì mới, sau khi suy nghĩ hồi lâu nàng mới thành thật đáp: “Hôm nay ta bị trượt chân ngã.”

Triển Chiêu sửng sốt: “Ở đâu?”

“Trên chân.”

Triển Chiêu vô thức muốn đứng dậy, Đoan Mộc Thúy vội vàng kéo y lại: “Triển Chiêu, đừng nhấp nhổm nữa, trong chăn mới có chút hơi ấm mà chàng đã làm thoát ra hết rồi”.

Triển Chiêu bật cười: “Đã bôi thuốc chưa?”

“Ừm.”

“Lúc đi lại có thấy đau không?”

“Hơi đau nhưng mấy hôm nữa là khỏi thôi.”

Nhất thời không ai nói gì nữa, cả hai cùng lặng lẽ nghe tiếng mưa bên ngoài rơi tí tách.

Một lúc lâu sau Triển Chiêu mới khẽ gọi: “Đoan Mộc?”

“Ừ?”

“Mấy hôm ta ra ngoài, nàng ở nhà một mình có buồn không?”

“Không buồn.”

Trong bóng tối, Triển Chiêu nhoẻn miệng cười, y duỗi tay ôm nàng vào lòng, suy nghĩ một hồi rồi nói: “Lần này ta lại đi xa mười bốn ngày.”

“Mười sáu ngày.” Nàng nhanh miệng sửa lại lời y.

Triển Chiêu mỉm cười, cúi đầu dịu dàng nhìn nàng: “Vậy mà bảo là không buồn, nhớ rõ bao nhiêu ngày thế này cơ mà.”

Đoan Mộc Thúy nhất thời không biết phải nói gì, nàng cắn môi rì rầm đáp: “Dù sao cũng không buồn.”

“Thế có giận không?”

“Giận cái gì?”

“Giận vì ta cứ không chịu ở nhà, suốt ngày chạy ra bên ngoài, suýt thì khiến Đoan Mộc giận đến mức trở thành oán phụ nơi khuê phòng.”

Đoan Mộc Thúy bật cười, nàng rúc vào lòng Triển Chiêu, yên lặng một lúc mới nhẹ nhàng đáp: “Thật sự không giận chút nào.”

“Sao lại không giận?” Triển Chiêu vuốt ve mái tóc dài xõa xuống như mây của nàng, khẽ hỏi.

Nàng ngẩng đầu lên, kể sát bên tai y nhỏ nhẹ đáp: “Vì thời gian trước kia Triển Chiêu chờ ta dài hơn rất nhiều so với thời gian ta chờ Triển Chiêu.”

Khi chàng chờ ta còn chẳng biết ta còn sống hay đã chết. Lúc ta chờ chàng ít nhất cũng biết chàng ở nơi đâu.

Nếu không chờ chàng làm sao ta biết được lúc chàng chờ ta đã phải chịu đựng bao nhiêu khổ sở? Dù ta có phải chờ lâu hơn cũng chẳng hề gì?

Nàng nói rất nghiêm túc, hơi thở ấm áp thủ thỉ bên tai khiến tai y ngưa ngứa.

Triển Chiêu bỗng nhiên nhổm người dậy, cúi đầu nhìn nàng chăm chú.

“Ta đang nghĩ liệu có cách nào để Đoan Mộc không cảm thấy buồn chán khi ở một mình không.”

“Đã bảo là không buồn mà.” Đoan Mộc Thúy nhíu mày, ngẫm nghĩ một hồi hàng lại tò mò: “Thế có cách gì?”

“Nếu...” Triển Chiêu cố ý nói thật chậm, “Nếu Đoan Mộc có em bé thì liệu có vui hơn một chút không nhỉ?”

“Nhưng đã có đâu?” Đoan Mộc Thúy lườm y.

Triển Chiêu cười ranh mãnh: “Đúng vậy, thế nên phải cố gắng mới được.”

Đoan Mộc Thúy bỗng nhiên vỡ lẽ y đang muốn nói đến chuyện gì.

Khuôn mặt của nàng lập tức đỏ bừng, nàng cắn môi quay đầu đi chỗ khác, nhưng Triển Chiêu đang từ trên cao nhìn xuống nên làm thế nào cũng không tránh được ánh mắt của y.

“Tùy chàng…” Nàng vô cùng lúng túng, “Chàng… tự xem mà làm đi.”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »