_khaiphongchiquai005.jpg)
khoảnh khắc chiếc kim bạc sắc nhọn cắm vào cơ tim, tiếng sợi tơ đứt đoạn lập tức vang lên.
Hoa Đà tiên quả thật xứng danh y thánh, tuy trong lòng không ngừng run rẩy nhưng tay cầm kim lại không hề nao núng.
“Vừa đứt một sợi.” Ông ta báo đúng sự thật cho Dương Tiễn biết.
Dương Tiễn ừ một tiếng: “Tiếp tục đi Hoa Đà tiên hít một hơi thật sâu, tiếp tục đâm kim.”
Âm thanh của sợi tơ bị kéo căng rồi đứt đoạn như tiếng đàn không ngừng vang vọng bên tai, Hoa Đà tiên tập trung tinh thần, hoàn toàn bỏ ngoài tai tiếng động ấy.
Hao Thiên Khuyển căng thẳng đến độ hai chân bủn rủn: “Chỉ cần có thể giữ được đến khoảnh khắc cuối cùng, chỉ cần còn sót lại một sợi tơ thì sẽ cứu được tính mạng của Đoan Mộc thượng tiên.
Tiếng tơ đứt bỗng nhiên ngưng bặt, chỉ còn lại một sợi ước nguyện cuối cùng, sáng đến chói mắt.
Hoa Đà tiên sợ không dám khâu tiếp.
Dương Tiễn thấy thế cũng sốt ruột.
“Còn mấy mũi khâu nữa?”
“Đại khái... còn ba mũi.”
“Khâu đi!”
Hoa Đà tiên nghe lệnh, cắn răng tiếp tục khâu.
Lệ khí trắng bợt va chạm vào sợi ước nguyện cuối cùng, Dương Tiễn nhìn chằm chằm vào sợi ước nguyện ấy không rời mắt, miệng hắn rì rầm lẩm bẩm.
“Triển Chiêu, muội ấy vì ngươi mà khởi động vòng xoay sinh tử, ngươi phải vì muội ấy gánh lấy lệ khí trời phạt này, hy vọng… ta không nhìn lầm ngươi.”
Một mũi.
Hai mũi.
Ba mũi.
Nút chỉ.
Chỉ một khoảnh khắc mà Dương Tiễn cảm thấy dài như cả cuộc đời.
Hai tay Hoa Đà tiên không thể khống chế được mà run lẩy bẩy, ông ta chẳng thể tin nổi mình lại có thể thực sự khâu được vết thương lệ khí của vòng sinh tử gây nên.
Còn Hao Thiên Khuyển...
Nó ở bên cạnh khóc tu tu, vừa khóc vừa sụt sịt: “Cảm động quá, ngay cả một con chó có ý chí sắt đá như ta cũng phải cảm động…”
Trong thoáng chốc, Dương Tiễn tự nhiên có ý định muốn đạp nó xuống phủ Khai Phong để canh cửa cho Bao Chửng.
Thế nhưng niềm vui bất ngờ ùa đến, hắn không có thời gian để tâm đến những việc nhỏ nhặt này.
Hắn ngửa đầu cười lớn, cười đến rơi nước mắt.
“Cái tên tiểu tử thối Triển Chiêu này, cuối cùng cũng làm được việc mà con người nên làm rồi!”
“Dương Tiễn!” Quảng Mục Thiên Vương giận dữ quát lớn.
Giọng nói này đã gọi hắn từ niềm vui cực độ trở về với hiện thực bạc bẽo.
“Ngươi ngươi ngươi...” Quảng Mục Thiên Vương tức đến không nói nên lời, “Ngươi dám xoay ngược vòng sinh tử, không sợ Ngọc Đế giáng sấm sét xuống ư...”
“À, Ngọc Đế, phải rồi, còn Ngọc Đế.” Tiếng cười của Dương Tiễn từ từ ngừng lại, hắn chỉ Hoa Đà tiên và nói: “Bọn họ ở lại đây chữa trị cho Đoan Mộc, tất cả các ngươi không ai được di chuyển, nếu dám động đến một sợi tóc của bọn họ, ta sẽ đánh các ngươi tan xương nát thịt.”
“Còn ta...” Hắn phủi bụi bám trên tay áo, “Theo các ngươi lên điện, đi gặp Ngọc Đế.”
“Chân quân muốn thỉnh tội cho Đoan Mộc thượng tiên sao?” Đa Văn Thiên Vương hơi do dự, sau đó vẫn hỏi thẳng.
“Đúng là thỉnh tội” Dương Tiễn gật đầu, “Nhưng…” Giọng hắn trở nên thâm sâu đầy ẩn ý: “Trước khi thỉnh tội phải tranh công đã.”
☆ ☆ ☆
“Tranh công!” Ngọc Đế giận dữ vỗ ngự án, làm cho những chuỗi trân châu đính trên mão đung đưa dữ dội, “Đoan Mộc Thúy tự tiện khởi động vòng sinh tử, nàng ta thì có công lao gì.”
“Đúng vậy Nhị Lang Thần, Vương Mẫu nương nương cầm lấy trái cây, hé môi cắn một miếng, nước quả đỏ tươi ứa ra nhuộm đỏ răng bà, “Từ thuở khai thiên lập địa, có lẽ nàng ta là kẻ đầu tiên tự tiện khởi động vòng sinh tử, gây ra mối họa lớn như vậy, lẽ nào nàng ta lại có công? Công trạng gì đây? Chẳng lẽ lại thưởng vì dũng cảm sao?”
“Chắc cữu cữu đã quên,” Dương Tiễn cười nhạt, “Cữu mẫu cũng quên mất, mấy người đứng đây đều quên hết cả rồi, nhờ ai mà minh đạo mới được phong ấn trở lại?”
Hắn đưa mắt chầm chậm liếc qua các vị thần tiên đứng xung quanh, Thái Bạch Kim Tinh, Thái Thượng Lão Quân, Xích Cước Đại Tiên... đều tỏ vẻ ngạc nhiên xen lẫn hổ thẹn.
“Một khi minh đạo bị mở ra, yêu nghiệt thượng cổ làm loạn, Phục Hy Nữ Oa còn đang ngủ say, trong số thần tiên hiện giờ có ai đủ năng lực gánh vác đại nạn này? Đến lúc đó nhân gian sẽ ngập tràn gió tanh mưa máu, xương trắng rải muôn nơi, cho dù Đoan Mộc làm sai, nhưng muội ấy đã ngăn cơn sóng dữ, vì chúng sinh diệt trừ một mối nguy vô hình, ta nói có đúng không?”
“Nếu chuyện này không được coi là có công, thì ta quả thật lấy làm lạ, đây không phải công lao thì cái gì mới được gọi là công lao?” Hắn nói không nhanh không chậm, mỗi từ mỗi chữ như mũi tên nhọn cắm thẳng vào điểm mấu chốt.
Trong không khí im lặng, Thái Thượng Lão Quân đứng ra hòa giải: “Ngọc Đế, Nhị Lang Thần nói không sai, Đoan Mộc thượng tiên phong ấn minh đạo, coi như cũng có công lớn, nhưng nàng ta tự tiện mở vòng sinh tử, quả thực đã mắc phải đại tội... Như tiểu tiên thấy, chi bằng lấy công chuộc tội… bỏ qua cho nàng.”
Trong mắt Vương Mẫu nương nương hiện lên vẻ không hài lòng, khi ánh mắt khó chịu này chuyển qua Dương Tiễn, bà lại càng cảm thấy chán ghét: Xưa nay bà vốn không ưa đứa cháu này của Ngọc Đế, thường ngày hắn nghênh ngang kiêu ngạo đã đành, lại còn dẫn theo một muội muội không biết ở đâu ra, tự nhiên muốn làm trái luật trời, bà không thể nuốt trôi cái giọng điệu này của hắn...
Nhưng Dương Tiễn nói quá kín kẽ, bà thực sự không tìm được lý do gì để bắt bẻ.
Đang âm thầm ôm cục tức thì Dương Tiễn chợt lên tiếng.
“Công ra công, tội ra tội, có công phải thưởng, có tội phải phạt, không thể lấy công bù tội được. Ví như ở nhân gian, ngươi giết một người rồi lại cứu một người, lẽ nào vì lấy công chuộc tội mà bỏ qua tội giết ngươi hay sao?”
Trong lúc nhất thời mọi người đều hoang mang, không đoán được Dương Tiễn đang có ý gì, về lý mà nói Đoan Mộc Thúy là muội muội của hắn, lấy công chuộc tội chẳng phải là vừa lòng hắn rồi sao?
Ngọc Đế trầm ngâm một lúc: “Nhị Lang Thần, theo ý ngươi thì phải luận công ban thưởng thế nào?”
“Đoan Mộc Thúy khởi động vòng sinh tử, số mệnh của muội ấy đã bị đổi cho phàm nhân, dù ta đã cứu sống muội ấy nhưng không có mệnh số, muội ấy cũng chẳng sống được lâu. Nếu Ngọc Đế muốn thưởng thì hãy kéo dài số mệnh cho muội ấy, Ngọc Đế thấy thế nào?”
“Sao có thể như vậy được!” Giọng nói chói tai của Vương Mẫu nương nương vang lên, “Chuyện tự tiện khởi động vòng sinh tử có thể dễ dàng cho qua như vậy sao?”
“Nương nương chớ quên vòng sinh tử đã tự giáng hình phạt, Đoan Mộc Thúy đã bị trời phạt rồi, nếu đã có thể sống lại chứng tỏ số mệnh chưa đến đường cùng, Ngọc Đế có kéo dài số mệnh cho muội ấy cũng không có gì khó xử. Hơn nữa bây giờ chúng ta đang nói đến ‘thưởng, đợt lát nữa chẳng phải có thể luận đến tội của muội ấy rồi ư?”
Vương Mẫu nương nương cố nén cơn giận trong lòng: “Vậy ngươi nói xem phải luận tội của nàng ta như thế nào?”
“Tiểu thần không dám đi quá giới hạn, muốn trừng phạt Đoan Mộc Thúy ra sao, xin nương nương quyết định.”
Vương Mẫu nương nương vỗ bàn thật mạnh: “Nếu đã như vậy thì phạt nàng ta giống Chức Nữ, trọn đời trọn kiếp phải dệt sợi gai.”
“Thế thì không được.”
Vương Mẫu nương nương giận dữ: “Dương Tiễn, ngươi bảo ta quyết định việc trừng phạt Đoan Mộc Thúy, sao giờ ngươi lại bảo không được?”
Dương Tiễn thản nhiên đáp: “Tiểu thần chỉ nói để cho nương nương quyết định, chứ không nói sau khi nương nương quyết định tiểu thần sẽ không phản đối. Nương nương, Đoan Mộc khác với Chức Nữ, muội ấy xuất thân võ tướng, chỉ quen thúc ngựa giương đao, Chức Nữ trời sinh đã có tài dệt vải, bảo Đoan Mộc đi dệt vải chẳng phải quá vô lý hay sao?”
Vừa rồi Vương Mẫu nương nương trong cơn giận dữ nói không lựa lời, kỳ thực giờ nghĩ lại cũng thấy lời mình nói ra không ổn, bà đành phải xuống nước: “Nếu vậy thì phạt nhốt nàng ta vào trong lư hương của Lão Quân, chịu nỗi khổ bị lửa thiêu đốt.”
“Thế cũng không được.”
“Dương Tiễn!” Vương Mẫu nương nương giận đến bật cười, “Thế cũng không được ư?”
“Bị lửa thiêu là cực hình, suy cho cùng trước đó Đoan Mộc Thúy cũng có công, dù bây giờ có muốn phạt cũng không nên dùng những hình phạt như lửa thiêu sét đánh, nếu để chuyện này lan truyền ra ngoài, sẽ làm tổn hại đến uy danh của nương nương.”
Vương Mẫu nương nương bị chặn họng không nói nên lời.
Đáng giận thay Ngọc Đế lại đồng tình với lời nói của Dương Tiễn, ông còn trừng mắt nhìn Vương Mẫu nương nương một cách chán ghét: “Đường đường là Vương Mẫu, mẫu nghi tam giới, động một cái là đòi thiêu đòi đánh, có còn ra thể thống gì nữa?”
Vương Mẫu nương nương nhận ra bản thân đã chọn sai chủ trương sách lược, bà phải mất một lúc lâu mới nén được cơn giận trong lòng, sau đó bày ra vẻ mặt cười như không cười: “Vậy theo ý chân quân, phải xử phạt thế nào mới thỏa đáng?”
“Tự tiện khởi động vòng sinh tử là điều tối kỵ của tiên gia, thân là thần tiên lại phạm luật như vậy, không xứng được tiếp tục làm thần tiên. Theo ý tiểu thần, có thể tước tiên tịch của Đoan Mộc Thúy, giáng muội ấy xuống làm phàm nhân.”
Thái Thượng Lão Quân hoảng sợ: “Tước bỏ tiên tịch, phạt vậy... có hơi nặng. Nhị Lang Thần, dù sao nàng ta cũng là muội muội của ngài.”
Dương Tiễn đanh mặt nghiêm giọng: “Chính vì ta là Tư pháp thiên tiên nên càng không thể bao che cho muội ấy. Vừa rồi nương nương cũng nói từ thuở khai thiên lập địa muội ấy là kẻ đầu tiên dám tự tiện khởi động vòng sinh tử, nếu không trừng trị nghiêm khắc thì chỉ e về sau thần tiên sẽ càng không biết kiêng dè, muốn làm gì thì làm.”
Vương Mẫu nương nương hừ một tiếng: “Thái Thượng Lão Quân, hình phạt tước bỏ tiên tịch vốn không nặng không nhẹ, nếu sau khi bị tước tiên tịch trở thành phàm nhân, sống một đời giàu sang phú quý ở nhân gian thì gọi gì là trừng phạt?”
“Vậy nương nương muốn như thế nào?” Dương Tiễn bình thản hỏi.
“Theo ta đương nhiên phải tước tiên tịch của nàng ta, loại thần tiên như thế có giữ lại Thượng giới cũng là tai họa. Nhưng sau khi thành phàm nhân cũng phải khiến nàng ta chịu khổ một chút, bắt nàng ta phải sống đời nghèo đói bệnh tật, không được thương yêu, như vậy nàng ta mới biết thế nào là lễ độ.”
Dương Tiễn không kìm được cơn giận, hắn ngẩng phắt đầu lên, lửa giận trong mắt cháy hừng hực.
Thấy Dương Tiễn phẫn nộ như thế, cục tức nghẹn trong ngực Vương Mẫu nương nương bỗng nhiên tiêu tan.
Nói thế nào nhỉ, quả thật giống như được ăn kem giữa ngày hè nóng nực...
“Sao hả? Cách làm của bổn cung không thỏa đáng ư?” Bà cười vô cùng duyên dáng, quay sang hỏi Ngọc Đế, “Ngọc Đế, ngài thấy sao?”
“Xem ra cũng… thỏa đáng”
“Còn các vị tiên gia thấy thế nào?”
“Chi bằng cứ nghe theo nương nương…”
“Nhị Lang Thần, ý ngươi ra sao?”
Dương Tiễn cố nén lửa giận trong lòng: “Nếu các vị tiên gia đều nói như thế thì Dương Tiễn cũng không phản đối.”
“Vậy được rồi,” Vương Mẫu nương nương đứng dậy, “Tước tiên tịch của Đoan Mộc Thúy, báo cho Nguyệt Lão cùng thần tiên chưởng quản gian khổ bệnh tật, cuộc đời của Đoan Mộc Thúy ở nhân gian sẽ phải chịu cảnh nghèo khổ đau yếu, không vướng tơ tình.
“Rầm” một tiếng, Dương Tiễn đá đổ cột ngọc bên cạnh, phất áo choàng quay đầu đi thẳng.
Cả kim điện lặng ngắt như tờ, chỉ có Vương Mẫu nương nương thản nhiên nhìn xung quanh một chút, sau đó lại cầm lấy trái cây cắn một miếng nhỏ: “Tên Dương Tiễn này càng ngày càng không có phép tắc.”
☆ ☆ ☆
Hao Thiên Khuyển chờ ở ngoài phủ đệ, dáo dác nhìn quanh hồi lâu mới thấy Dương Tiễn đi tới như thường lệ, nó chạy nhanh như chớp ra nghênh đón.
“Chủ tử, nghe nói hôm nay trên kim điện ngài rất tức giận, ngay cả cột ngọc cũng bị ngài đạp đổ...”
Dương Tiễn chẳng nói chẳng rằng, bước thẳng qua cửa.
Hao Thiên Khuyển theo vào, vừa khép cửa vừa làu bàu: “Vương Mẫu nương nương đúng là tàn nhẫn, sao có thể nghĩ ra cách độc ác như vậy, làm cho ngài tức giận…”
Chưa nói hết câu thì một bóng đen chụp lên đầu nó, đó là choàng của Dương Tiễn, hắn coi cái đầu của nó làm giá treo, tiện tay quăng vào.
Hao Thiên Khuyển cố thò đầu ra khỏi lớp áo choàng, chợt thấy nụ cười vô cùng vui sướng của Dương Tiễn: “Ngươi biết cái gì, nếu không giả bộ nổi giận đùng đùng thì bà già kia đâu chịu bỏ qua?”
☆ ☆ ☆
Dương Tiễn về trễ là vì hắn phải đi qua hai nơi.
Nơi đầu tiên là nhà của thần tiên chưởng quản gian khổ bệnh tật Trương Cát Lợi. Cũng giống như Hoa Đà tiên, Trương Cát Lợi chưa bao giờ được gặp vị thần tiên nào đức cao vọng trọng như Dương Tiễn, ông ta mừng rỡ ra nghênh tiếp, cuối cùng lại bị Dương Tiễn tung một chưởng đánh ngất xỉu.
Lúc tỉnh lại, ông ta phát hiện mình bị trói như trói heo, Dương Tiễn dùng pháp thuật thu nhỏ ông ta lại nhét vào trong tay áo, còn không quên xé vạt áo của chính ông ta để bịt miệng.
Trương Cát Lợt suýt thì bị mùi vạt áo của mình làm cho ngất xỉu, lâu lắm rồi ông ta chưa giặt quần áo sao?
Nơi thứ hai là từ đường của Nguyệt Lão.
Nguyệt Lão râu xám đang nheo mắt dắt mối tơ hồng, trong đại điện có mấy vạn rối gỗ hình người, trên chân chúng cũng dẫn ra mấy vạn sợi tơ hồng.
“Đoan Mộc ở đâu?”
“Đoan Mộc thượng tiên sắp bị giáng xuống phàm trần, cũng đã có tượng phàm nhân rồi.” Nguyệt Lão cho hắn xem một con rối nữ tử, tuy nhỏ mà tinh xảo, nhìn khuôn mặt rõ ràng mang bộ dạng của Đoan Mộc Thúy.
“Triển Chiêu đâu?”
Chuyện Đoan Mộc Thúy vì Triển Chiêu mà tự tiện khởi động vòng sinh tử đã không phải chuyện bí mật, Nguyệt Lão cười ha hả dẫn hắn đi xem một bức tượng khác.
Dương Tiễn thấy dưới chân tượng Triển Chiêu vẫn như trước, chưa được buộc tơ hồng.
“Bức tượng này.” Hắn đưa tay chỉ vào đó, “Không có tơ hồng sao?”
“Không phải,” Nguyệt Lão vội giải thích, “Theo mệnh số lúc trước của Triển Chiêu, quả thực không có tơ hồng. Nhưng sau khi Đoan Mộc thượng tiên sửa lại vòng sinh tử, mệnh số của Triển Chiêu cũng thay đổi, về lý mà nói phải có tơ hồng. Ta vẫn đang xem xét hôn thư, chọn cho hắn một nữ tử phù hợp…”
“Có ai phù hợp không?” Dương Tiễn nhướng mày.
“Có mấy người, như Đinh Nguyệt Hoa con gái Đinh gia ở thôn Mạt Hoa, Lý Chi Lan con gái của Lý thượng thư trong thành Khai Phong, còn có hai nữ tử giang hồ, nhưng nhìn qua nhìn lại có vẻ cô nương Đinh gia phù hợp hơn một chút... Ơ kia chân quân, ngài làm gì thế?”
Dương Tiễn cầm lấy hai con rối của Đoan Mộc Thúy và Triển Chiêu: “Buộc lại với nhau đi.”
“Không được đâu, chắc chân quân chưa hiểu rõ.” Nguyệt Lão cố gắng kiên nhẫn, phân tích tận tình cho Dương Tiễn nghe, “Ý của Vương Mẫu nương nương là cả đời Đoan Mộc thượng tiên không vướng tơ tình, cho nên Đoan Mộc cô nương sẽ không có dây tơ hồng, Triển Chiêu có tơ hồng, ta định dẫn mối cho hắn với cô nương Đinh gia.”
“Lắm lời!” Dương Tiễn sa sầm mặt mũi, giật lấy tơ hồng trong tay Nguyệt Lão, cũng không cần biết là mấy sợi, tự mình ra tay nối duyên.
“Ôi ôi ôi, chân quân ơi, ngài không hiểu ý của ta rồi... Đoan Mộc cô nương không có tơ hồng, cho nên không cần nối, phải nối với cô nương Đinh gia... Ôi chân quân ơi, buộc một sợi là được rồi, đừng lãng phí tơ hồng của ta, hỡi ôi chân quân ơi!”
Dương Tiễn hăm hở buộc mấy chục sợi tơ hồng vào chân hai người bọn họ, sau đó hỉ hả thắt nút, rồi ngẩng đầu nhìn Nguyệt Lão với vẻ mặt vô cùng hài lòng.
“Ôi chân quân ơi ngài làm cái gì thế này?” Nguyệt Lão khóc không ra nước mắt, “Vương Mẫu nương nương có ý chỉ, Vương Mẫu nương nương nói…”
“Ông không nói ra thì ai biết?”
“Hả?” Nguyệt Lão sửng sốt.
“Ta bảo ông không nói ra thì ai mà biết được?” Dương Tiễn chậm rãi nhắc lại lần nữa.
“Không được đâu chân quân ơi,” Nguyệt Lão luống cuống, “Đây là làm trái ý bề trên, là lừa gạt nương nương...”
“Đúng rồi,” Dương Tiễn ngắt lời ông ta, “Ông bị điếc đấy à, chẳng phải ta đã nói rồi sao, ông không nói ra thì ai biết?”
“Chân quân ơi.” Nguyệt Lão không nhịn được cảm giác muốn bật khóc tức tưởi, “Tiểu tiên, tiểu tiên thật sự không dám đắc tội với Vương Mẫu nương nương đâu.”
“Vậy tức là ông muốn đắc tội với ta sao?”
Có lẽ Nguyệt Lão cũng chưa từng nghĩ đến vấn đề này, ông há hốc mồm không nói nên lời.
“Vương Mẫu nương nương không có thời gian để theo dõi Đoan Mộc suốt ngày, chỉ thỉnh thoảng nhớ đến mới hỏi mà thôi, ông cứ đáp qua loa cho xong là được. Nhưng ta thì khác, mỗi lần nghĩ đến cảnh muội muội nhà ta phải chịu khổ ở nhân gian, trong lòng ta lại như bị gai đâm, mỗi khi bị đâm vào là ta lại muốn tìm người để trút giận, một khi đã muốn tìm người để trút giận thì…”
Hắn không nói tiếp mà đưa mắt nhìn Nguyệt Lão từ đầu xuống chân, rồi lại từ chân lên đầu, tựa như đang tính xem Nguyệt Lão có bao nhiêu cái xương cho hắn đập nát.
Trong thời gian một phần tư nén nhang, Nguyệt Lão làm một phép so sánh, ông ta so hai quả hồng Dương Tiễn và Vương Mẫu nương nương xem quả hồng nào cứng hơn, để tránh chọn lầm quả hồng mềm.
“Tiểu tiên, tiểu tiên hiểu rồi ạ.” Nguyệt Lão nuốt nước miếng, “Tiểu tiên không nói thì không ai biết. Khà khà, tiểu tiên không nói thì không ai biết.”
Dương Tiễn không hề cảm thấy có lỗi với việc suýt thì khiến một cụ già hiền lành như Nguyệt Lão bị suy nhược thần kinh, hắn nghênh ngang rời khỏi từ đường của Nguyệt Lão, tìm một chỗ vắng vẻ, thả Trương Cát Lợi đang nằm chờ trong tay áo ra ngoài.
“Ta hiểu, ta hiểu, ta hiểu rồi, thưa chân quân ta hiểu rồi.” Từ lúc được mở miệng Trương Cát Lợi đã thể hiện sự trung thành của mình, “Ta hiểu rồi thưa chân quân, ta không nói thì không ai biết”
“Nương nương hỏi thì sao?”
“Thì thưa mọi thứ đều như nương nương sai bảo.”
“Nếu nương nương muốn kiểm chứng thì thế nào?”
“Ta sẽ.. ta sẽ tìm bừa một nữ tử đầu bù tóc rối nhìn không rõ mặt, thưa với nương nương rằng đó là Đoan Mộc thượng tiên, bị nghèo khổ bệnh tật hành hạ... nhìn không ra người nữa.”
Dương Tiễn bình tĩnh nhìn Trương Cát Lợi hồi lâu, sau đó gật đầu: “Tốt lắm, ngươi biết điều hơn Nguyệt Lão đấy.”
☆ ☆ ☆
Tất nhiên hắn sẽ không nói chuyện đổi trắng thay đen này cho Hao Thiên Khuyển, tuy rằng Hao Thiên Khuyển rất chân thành nhưng những chuyện thế này càng ít người biết thì càng tốt.
Vì vậy Hao Thiên Khuyển cũng không tài nào đoán ra được: Hình phạt của Vương Mẫu nương nương ác độc như vậy, trên kim điện chủ tử lại tức giận đến thế, tại sao về nhà lại cười vui thế kia...
Dương Tiễn lại không để ý tới nó: “Đoan Mộc nào rồi?”
“Vừa mới tỉnh, đang ở bên trong, ta vẫn chưa dám nói gì với cô ấy”
Dương Tiễn sải bước đi vào trong, vừa mới đến nguyệt môn đã thấy Đoan Mộc Thúy mặc áo trắng đang đứng tựa bên cửa, nàng chưa búi tóc lên, mái tóc dài xõa xuống để lộ gương mặt gầy gò tái nhợt, trái lại ánh mắt của nàng lại đen láy long lanh, thấy Dương Tiễn bước vào, mắt nàng đỏ hoe, bước tới chỗ hắn: “Đại ca”.
Dương Tiễn vội bước tới đỡ lấy nàng ngay trước khi nàng ngã xuống.
Đoan Mộc Thúy dựa vào lồng ngực ấm áp của Dương Tiễn, hai tay ôm chặt lấy eo hắn, nước mắt tí tách tuôn rơi: “Đại ca, ta làm liên lụy đến huynh rồi.”
Dương Tiễn thầm thở dài một tiếng, thân thể gầy yếu của Đoan Mộc Thúy trong lòng hắn run lẩy bẩy, nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt tràn đầy lo lắng và tự trách: “Đại ca, muội tự tiện khởi động vòng sinh tử, liệu Ngọc Đế có trách phạt huynh không?”
Dương Tiễn mỉm cười, đưa tay nâng mặt nàng lên, chậm rãi giúp nàng lau đi dòng lệ nơi khóe mắt.
“Đoan Mộc,” hắn nhìn sâu vào mắt nàng, “Sau này muội phải tự bước đi trên con đường của mình rồi.”