_khaiphongchiquai005.jpg)
Con đầu lòng của Đoan Mộc Thúy là con gái, khi cười đôi mắt của bé cong cong như vầng trăng khuyết trên bầu trời, nên Đoan Mộc Thúy đặt cho bé nhũ danh là Loan Loan.
Loan có nghĩa là cong.
Ngày lâm bồn, Triển Chiêu vẫn luôn chờ ngoài cửa, bà đỡ không cho người khác vào phòng, bản thân bà ở trong phòng la hét chỉ huy, sai thị nữ bưng chậu đồng đựng nước ấm đi ra đi vào, Triển Chiêu vốn không lo lắng nhưng thấy họ vội vội vàng vàng thành ra y cũng bắt đầu thấp thỏm.
Công Tôn Sách cùng nhóm Trương Long, Triệu Hổ cũng tới chờ ở đại sảnh, lắm người ra vào nên đám Tiểu Thanh Hoa cũng không tiện lộ diện, đành phải ở yên trong chạn bát.
“Ngươi nói xem,” Tiểu Thanh Hoa không thể ngồi yên, nó xì xầm với Đại Dận và Tiểu Nghĩa, “Lỡ như chủ tử của ta sinh bé gái thì liệu Triển Chiêu có trọng nam khinh nữ không?”
“Chắc là không đâu.” Đại Dận và Tiểu Nghĩa không dám chắc lắm.
“Các ngươi nói xem liệu có xảy ra chuyện gì không?” Tiểu Thanh Hoa há miệng ra là nói điều gở, cứ chăm chăm nghĩ đến chuyện xấu, “Lỡ như có chuyện gì thì Triển Chiêu sẽ chọn giữ mẹ hay giữ con?”
“Giữ mẹ!” Lần này Đại Dận và Tiểu Nghĩa đáp chắc như đinh đóng cột.
Tiểu Thanh Hoa mừng lắm: “Nếu hắn dám bảo giữ con thì ta sẽ liều mạng với hắn!”
Ngừng một chút nó lại dự đoán: “Có lẽ sau khi chủ tử của ta có em bé thì những ngày nhàn rỗi coi như chấm dứt thật rồi!”
☆ ☆ ☆
Về cơ bản, lời dự đoán của Tiểu Thanh Hoa tương đối chuẩn xác, chỉ hơi chệch một chút.
Nó đoán nhầm đối tượng, bởi vì...
“Tiểu Thanh Hoa, lấy cho Loan Loan cái tã...”
“Tiểu Thanh Hoa, Loan Loan khóc rồi, dỗ cho nó cười đi...”
“Tiểu Thanh Hoa, hát cho Loan Loan một bài.”
Tiểu Thanh Hoa ấm ức chết đi được, có một lần nó đánh bạo hỏi Đoan Mộc Thúy: “Chủ tử, tại sao lại sai ta làm những việc này, chẳng phải có nhiều hạ nhân lắm sao?”
Đoan Mộc Thúy cười hì hì: “Chơi với Loan Loan không vui à? Loan Loan thích ngươi, ngươi không thấy hả?”
Loan Loan thích ta? Loan Loan thích tra tấn ta thì có! Tiểu Thanh Hoa chửi thầm.
Có một khoảng thời gian rất dài Tiểu Thanh Hoa cực kỳ ghét Loan Loan, nó từng có ý định chuyển sự chú ý của Loan Loan sang Đại Dận hoặc Tiểu Nghĩa, nhưng Đoan Mộc Thúy nói không sai, “Loan Loan thích ngươi”, chữ “ngươi” này Đại Dận và Tiểu Nghĩa không thể thay thế được.
Thế là Tiểu Thanh Hoa phải vượt qua nỗi khổ ấy những ba năm trời.
Sau đó Loan Loan dần hiểu chuyện, tính tình của bé lại giống Triển Chiêu, rất điềm tĩnh, tự cầm trống bỏi chơi một mình, không nghịch không phá.
Tiểu Thanh Hoa dần cảm thấy càng nhìn Loan Loan càng vừa lòng, quả là một tiểu cô nương xinh như cục bột khiến người ta yêu quý.
Nó thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mình đã được giải thoát.
Đêm hôm đó, nó kéo Đại Dận và Tiểu Nghĩa thỏa thuê đánh bài cả đêm, chỉ đến khi đám hạ nhân bắt đầu chuẩn bị đồ ăn sáng thì nó mới vùi đầu ngủ trong chạn bát, nhưng ngay lúc nó sắp chìm vào giấc nồng thì chợt nghe thấy Lưu bà bà nấu bếp nói chuyện với Trần nha đầu đun nước, còn cố ý hạ giọng thì thầm: “Nghe nói phu nhân lại có thai đấy.”
Gì cơ?
Sét đánh giữa trời quang, Tiểu Thanh Hoa lập tức tỉnh ngủ.
Lại? Có? Thai???
Sau đó Triển Chiêu chào đón đứa con thứ hai của y với Đoan Mộc Thúy, lần này là một bé trai, đặt tên là Triển Ký.
Sau khi tiếp xúc với Triển Ký, Tiểu Thanh Hoa mới nhận ra Loan Loan đúng là bảo bối, Loan Loan là một bé cưng không chọc người, không quậy bát bao giờ.
Trong mắt Tiểu Thanh Hoa, có thể nói Triển Ký là đứa trẻ rất hư, lúc người ta ngủ thì nó tỉnh như sáo, lúc người ta muốn chơi đùa với nó thì nó rúc vào ổ chăn chổng mông vào người ta, lúc cho nó ăn thì nó không ăn, quá giờ ăn nó lại khóc kêu đói...
Nhưng như thế cũng chưa phải hư nhất, chuyện khiến cho Tiểu Thanh Hoa không chấp nhận nổi là Triển Ký thích nhéo tai nó, lần nào cũng khiến Tiểu Thanh Hoa phải hét toáng lên.
Có mấy lần Đoan Mộc Thúy để ý đến chuyện này, nhưng rồi sau đó cũng mặc kệ, nàng bảo Tiểu Thanh Hoa: “Dù sao cũng không nhéo đứt được, nhéo như thế có khi lại dài ra cũng nên”.
Chủ tử kiểu gì thế này, Tiểu Thanh Hoa khóc không ra nước mắt, nó có muốn biến thành con thỏ đâu, nó cần cái tai dài như thế làm gì?
☆ ☆ ☆
Lúc Triển Ký được một tuổi rưỡi, nó đã có thể bị bô nói nhiều câu rồi, nó rất thích bám theo Đoan Mộc Thúy, Đoan Mộc Thúy đi đến đâu nó cũng lon ton chạy theo trên hai cái chân ngắn cũn.
Loan Loan thì theo Triển Chiêu học chữ, cô bé nhỏ nhỏ bắt chước cha cầm bút lông, viết xuống một chữ lớn, khuôn mặt lem luốc như chú mèo mướp.
Mỗi lần như vậy Triển Chiêu đều không nhịn được cười, sau đó bế Loan Loan đi rửa tay rửa mặt, Loan Loan rất ngoan, không nghịch nước mà chỉ ngoan ngoãn đứng một bên, ngẩng khuôn mặt nhỏ nắn chờ Triển Chiều vắt khăn nóng giúp bé lau mặt sạch sẽ.
Trong khi Triển Chiêu rửa mặt cho Loan Loan, Đoan Mộc Thúy lại cãi nhau với Triển Ký.
“Ký Nhi hư nhất.”
“Không… hư” Triển Ký tròn mắt bập bẹ cãi lại nàng.
“Hư nhất.”
“Không... hư.”
“Kiểu gì cũng là hư nhất”
“Không…. hư...”
Kết quả của cuộc tranh cãi thường là Triển Ký bật khóc hu hu.
Mỗi lần như thế Triển Chiêu lại nở nụ cười bất đắc dĩ, đón lấy Ký Nhi trong lòng an Mộc Thúy ra chỗ rác dịu giọng dỗ dành.
Còn Đoan Mộc Thúy thì dương dương đắc ý chìa tay về phía Loan Loan: “Cuối cùng cũng thoát được cái đuôi nhỏ rồi, nào Loan Loan, lại đây cho mẹ ôm một cái.”
Triển Ký trong vòng tay Triển Chiêu nín khóc ngay lập tức, nước mắt còn vương trên khuôn mặt búng ra sữa, nước mũi còn chảy ròng ròng, nó hoảng hốt với tay về phía Đoan Mộc Thúy, sợ bị tỷ tỷ chiếm trước: “Mẹ... ôm, ôm một cái...”
Đoan Mộc Thúy mặc kệ nó, nàng kéo Loan Loan vào lòng, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn bầu bĩnh của Loan Loan: “Chỉ có Loan Loan ngoan thôi”.
Triển Ký lại khóc, nó giãy đành đạch trong lòng Triển Chiêu: “Muốn mẹ ôm, muốn mẹ... ôm một cái.”
Triển Chiêu không dỗ được nó, đành phải trả Triển Ký cho mẹ.
Vừa vào trong vòng tay của Đoan Mộc Thúy, Triển Ký liền nín khóc, hai cánh tay như củ sen ôm chặt lấy cổ Đoan Mộc Thúy, ai kéo cũng không buông.
Đoan Mộc Thúy lại nảy ý xấu, giả bộ định đánh nó, Triển Ký vẫn không chịu buông tay, cứ thế rúc vào lòng nàng.
Triển Chiêu bật cười: “Kệ nó đi, con trai hay thân với mẹ mà.”
Nói đoạn y ngồi xuống bên cạnh Đoan Mộc Thúy, bế Loan Loan đặt lên đùi mình: “Loan Loan đọc thơ cho cha nghe nào.”
“Cha muốn nghe bài gì?”
“Thế thì đọc... Vịnh con ngỗng của Lạc Tân Vương đi.”
Loan Loan bắt chước người lớn hắng giọng, bắt đầu đọc thơ bằng giọng mềm như sữa: “Ngỗng ngỗng ngỗng, cổ cong hướng lên không.”
Và trong bầu không khí yên bình như vậy, hai người bên cạnh vẫn không chịu yên.
“Ký Nhi hư...”
“Me hư...”
“Đánh Ký Nhi này.”
“Mẹ đừng đánh mà...”
Lúc Ký Nhi ba tuổi lại bắt đầu thích bám theo tỷ tỷ, Loan Loan còn nhỏ nhưng lại có vẻ kiên nhẫn hơn Đoan Mộc Thúy, bé nắm tay Ký Nhi đi khắp nơi.
Đôi khi Triển Chiêu và Đoan Mộc Thúy không có việc bận, hai người sẽ đưa Loan Loan và Ký Nhi ra ngoại ô chơi, nơi hay đến nhất là chỗ ngày trước dựng nhà tranh Đoan Mộc, từ lâu ở đó đã chẳng còn nhà tranh nữa, nhưng núi non vẫn như cũ, cầu nhỏ vẫn còn đây, dưới chân cầu nước vẫn chảy róc rách.
Loan Loan nắm tay Ký Nhi đi đằng trước, vừa đi vừa thong thả dạy Ký Nhi đọc thơ.
Lưng dựa vào núi, suối nhỏ uốn quanh, chủ nhà không mời, chớ qua cầu Đoan Mộc
“Lưng dựa vào núi...”
“Nưng dựa vào núi...”
“Không phải là nưng mà là lưng.”
“Lưng.”
“Suối nhỏ uốn quanh...”
“Tuối nhỏ uốn quanh...
“Không phải tuối mà là suối.”
“Chủ nhà không mời.”
“Chủ nhà không mời.”
Khó khăn lắm cũng nói đúng được một câu.
“Chớ qua cầu Đoan Mộc.”
“Chớ qua gầu Đoan Mộc.”
“Không phải gầu, mà là cầu!”
“Không phải gầu, mà là gầu!”
“Cầu!”
“Gầu...”
Loan Loan tức đến nỗi mặt mũi đỏ bừng, bím tóc nhỏ bên tại lắc lư lắc lư: “Cầu!”
Ký Nhi cũng bức bối tới đỏ mặt, cố gắng đọc dõng dạc: “Gầu!”
Đoan Mộc Thúy ôm lấy cánh tay Triển Chiêu, đứng bên cạnh cười đến quặn ruột.
Triển Chiêu ôm lấy nàng, vừa cười vừa lắc đầu: “Xem đi, làm gì có người mẹ nào nhìn con mà cười như vậy.”
Có một lần đang chơi vui thì Triệu Hổ vội vàng chạy tới, nói rằng Bao đại nhân có chuyện quan trọng muốn mời Triển Chiêu đến bàn bạc.
Triển Chiêu đứng dậy đáp lời, vừa đi được mấy bước y ngoảnh đầu lại nhìn Đoan Mộc Thúy, Đoan Mộc Thúy mỉm cười xua tay: “Chàng cứ đi đi, để ta dẫn Loan Loan và Ký Nhi đi chơi, đến tối sẽ về sau.”
Triển Chiêu mỉm cười, không quên dặn dò nàng: “Cẩn thận đấy.”
Đoan Mộc Thúy gật đầu, mãi đến khi Triển Chiêu đi xa, cô mới chậm rãi ngồi xuống bãi cỏ, gối tay sau đầu, từ từ nằm xuống.
Ký Nhi ở bên cạnh kêu lên: “Mẹ ơi, mặt đất bẩn, bẩn lắm!”
Đoan Mộc Thúy nhắm mắt đáp lời nó: “Mẹ mệt rồi, muốn nghỉ một lát, con với tỷ tỷ tự chơi đi, không được đi xa đâu đấy”.
Loan Loan và Ký Nhi đồng thanh “dạ” một tiếng.
Ngày trước khi vẫn còn nhà tranh Đoan Mộc, lúc vẫn chưa thân thiết với Triển Chiêu, nàng vẫn thường nằm trên bãi cỏ trước nhà tranh, nghe tiếng côn trùng nào đó trò chuyện trong bụi cỏ, ngửi mùi cỏ xanh dễ chịu vương vấn nơi chóp mũi.
Loan Loan và Ký Nhi đang ở bên cạnh thì thầm với nhau, hình như Loan Loan đang đan vòng cỏ cho Ký Nhi, sau đó hai đứa bắt đầu tranh cãi, dù của tỷ đẹp hơn nhưng của ta lớn hơn, ta muốn cái vòng giống của tỷ, đan lại cho đi, rì rà rì rầm nhưng lại cố gắng hạ giọng, sợ làm phiền mẫu thân đang nghỉ ngơi.
Đoan Mộc Thúy không mở mắt ra nhưng khóe môi vẫn nở một nụ cười.
Không hiểu sao nàng bỗng thấy buồn ngủ, trong lúc mơ màng nàng chợt cảm thấy hình như không nghe thấy tiếng của Loan Loan và Ký Nhi nữa.
Đoan Mộc Thúy cả kinh, nàng liền giật mình tỉnh dậy, nhìn quanh bốn phía thấy Loan Loan và Ký Nhi đang ngẩng đầu nói chuyện với một nam nhân ở bìa rừng.
Đoan Mộc Thúy bỗng nhiên nhớ tới những lời mà Công Tôn Sách cùng những người khác thường nói với nàng.
“Nhất định phải để mắt trông chừng Loan Loan và Ký Nhi, đừng để kẻ xấu có hiềm khích với Triển Chiêu thừa lúc vắng người đến gần...”
Đoan Mộc Thúy kêu to: “Loan Loan, Ký Nhi!”
Nàng lao tới đó như một tia chớp, nam nhân kia nghe thấy động tĩnh liền lui vào rừng cây chỉ trong nháy mắt.
Đoan Mộc Thúy dừng lại bên cạnh Loan Loan và Ký Nhi, nàng cúi xuống ôm hai đứa nhỏ vào lòng, cánh tay vẫn còn đang run rẩy, khi đưa mắt nhìn lên thì trong rừng chẳng còn thấy bóng dáng nam nhân kia đâu nữa.
“Ta đã bảo các con không được đi xa cơ mà? Sao lại không nghe lời mẹ?” Đoan Mộc Thúy hơi tức giận.
Ký Nhi sợ quá không dám nói gì, Loan Loan thì ấm ức: “Mẹ ơi, chúng con không đi xa đâu, không biết tại sao mắt hoa lên một cái, thế là đến đây rồi.”
Lại nói linh tinh...
Đoan Mộc Thúy sa sầm mặt mũi, đang định mắng Loan Loan mấy câu, chợt thấy trên cổ Loan Loan đeo một chiếc vòng ngọc.
Quay đầu nhìn sang thấy Ký Nhi cũng có một cái, chất ngọc rất tốt, giống như nước biếc, tựa hồ có thể lưu chuyển ngay lập tức.
Đoan Mộc Thúy lấy làm lạ: “Mấy chiếc vòng này ở đâu ra?”
Ký Nhi ngẩng đầu, mù mờ đáp: “Một người lạ cho đấy ạ, người đó nói chúng con phải gọi người đó là cữu cữu!”
“Cữu cữu?”
Đoan Mộc Thúy sững sờ, đôi mắt bỗng nhòa lệ, nàng vội vàng tiến vào trong rừng mấy bước: “Đại ca!”
Khi Triển Chiêu quay lại thì trời đã tối, Đoan Mộc Thúy ngồi ôm gối ngồi dưới gốc cây, cúi đầu chẳng nói chẳng rằng.
Loan Loan và Ký Nhi đứng bên cạnh này, bàn tay nho nhỏ đặt lên vai nàng: “Mẹ đừng khóc, mẹ đừng khóc nữa mà."
Hai bé vừa an ủi Đoan Mộc Thúy vừa dáo dác nhìn quanh, suy cho cùng trẻ nhỏ cũng rất sợ tối.
Triển Chiêu thầm giật mình, vội kéo Loan Loan và Ký Nhi qua: “Mẹ các con sao vậy? Có phải các con làm mẹ giận không?”
Ký Nhi vội lắc đầu, cái đầu nhỏ lắc như trống bỏi vậy. Cuối cùng Loan Loan khoa tay múa chân kể lại sự tình cho Triển Chiêu.
Triển Chiêu đi tới bên Đoan Mộc Thúy, nàng ngẩng đầu nhìn y: “Triển Chiêu, nếu đại ca đã đến thăm Loan Loan và Ký Nhi, tại sao lại không gặp ta?”
Triển Chiêu cũng không hiểu vì sao Dương Tiễn đến mà không gặp Đoan Mộc Thúy.
Y kéo Đoan Mộc Thúy tới, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.
“Vì đại ca đã khiến nàng thành phàm nhân nên đã hạ quyết tâm không gặp nhau nữa.” Triển Chiêu dịu dàng an ủi nàng, “Nhưng dù sao cữu cữu cũng phải gặp cháu trai, cháu gái một lần chứ? Loan Loan và Ký Nhi là con của nàng, chứng tỏ đại ca vẫn nhớ đến nàng, đúng không?”
Một lúc lâu sau mới dỗ được cho nàng đỡ buồn hơn.
Loan Loan cùng Ký Nhi nghe không rõ, hai bé dè dặt nhìn Đoan Mộc Thúy, rồi lặng lẽ kéo áo Triển Chiêu: “Cha ơi, mẹ giận rồi ạ?”
“Ừ, giận rồi.” Triển Chiêu trêu hai bé, “Cho nên hôm nay các con phải ngoan, phải cực kỳ nghe lời, có hiểu không?”
Loan Loan và Ký Nhi ra sức gật đầu, cũng không dám làm phiền Đoan Mộc Thúy, hai bé nắm tay đi phía trước, Triển Chiêu cũng nắm tay Đoan Mộc Thúy đi theo sau.
Trời rất tối, đường lại gập ghềnh, Ký Nhi bỗng vấp chân ngã lăn quay.
Nó liền nhanh chóng bò dậy, rất là căng thẳng. Giọng Đoan Mộc Thúy từ đằng sau vang lên: “Ký Nhi ngã đó ư?”
“Không ạ, không ạ”. Ký Nhi lắc đầu liên tục, còn kéo Loan Loan, “Tỷ tỷ mau đi thôi, đi nhanh lên”.
Đoan Mộc Thúy mỉm cười, Triển Chiêu ghé vào tai nàng nói nhỏ: “Nhìn xem, Ký Nhi ngoan hơn nhiều rồi.”
Khi đi qua phố Mã Hành, Loan Loan và Ký Nhi kêu đói, mỗi bé mua một chiếc bánh ngọt, sạp nhỏ bên cạnh bán đèn lồng trông rất tinh xảo, Ký Nhi nhìn không rời mắt, vì vậy họ lại mua thêm hai chiếc đèn hoa sen, Loan Loan và Ký Nhi mỗi bé một chiếc.
Triển Chiêu mỉm cười nhìn Đoan Mộc Thúy: “Có muốn đi xem múa rối không?”
“Không xem,” Đoan Mộc Thúy bĩu môi, “Xem chán rồi.”
Hai đứa trẻ nắm tay nhau vui vẻ đi đằng trước, thỉnh thoảng lại nhảy chân sáo tung tăng.
Đoan Mộc Thúy nhắc nhở: “Đi chậm thôi, đừng vội, Loan Loan giữ Ký Nhi đi”.
Nàng chỉ lo để mắt đến Loan Loan cùng Ký Nhi, cuối cùng lại bất cẩn vấp chân, may mà Triển Chiêu đỡ được.
Loan Loan cùng Ký Nhi vội vàng chạy tới, không chạy lung tung nữa, hai bé giơ cao chiếc đèn hoa sen trong tay, soi đường cho Triển Chiêu và Đoan Mộc Thúy.
Nhưng rồi trẻ con vẫn là trẻ con, soi đèn được một lúc là chúng lại chạy xa, Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu: “Này Triển Chiêu, hay là chàng giả vờ ngã một cái đi?”
Triển Chiêu bật cười thành tiếng, thấy trên đường trước sau không có ai, y cúi đầu cụng trán nàng: “Đúng là một mẫu thân giảo hoạt”.
Đoan Mộc Thúy lè lưỡi, chợt liếc mắt thấy Loan Loan và Ký Nhi sắp quẹo ở góc đường, nàng bèn vội kéo Triển Chiêu: “Mau lên, coi chừng chúng nó lại ngã.”
Hai người vừa đi khuất sau góc tường, trong bóng tối bỗng có hai người bước ra.
Hao Thiên Khuyển rướn cổ nhìn theo rồi nói với Dương Tiễn: “Chủ tử, xem ra cuộc sống của thượng tiên cũng không tệ, bây giờ ngài yên tâm rồi chứ ạ?”
Chưa nói hết câu đã bị đánh một cái vào đầu, Dương Tiễn lừ mắt lườm Hao Thiên Khuyển: “Ta có gì mà không yên tâm? Dù sao phu quân của Đoan Mộc cũng do ta xem xét rồi mới đồng ý, lẽ nào mắt nhìn người của ta lại sai hay sao?”
_HẾT_