Quả thực có thể nói là nghiền ép tuyệt đối.
Mới có bao lâu chứ?
Một nén nhang còn chưa hết nữa?
Vốn dĩ nghe Văn đạo nhân kêu thảm thiết, lòng mọi người đã nguội lạnh phân nửa.
Ai ngờ tên này kêu la là vì đánh quá sướng!
Trong đầu Tưởng Văn Minh bất giác hiện lên hình ảnh một ngôi sao võ thuật.
Có vẻ như mỗi khi giao chiến, đối phương cũng vậy, kêu còn thảm hơn cả địch nhân.
Nhưng kết quả thì cứ một quyền một mạng.
Đã vậy sau khi đánh xong, còn ngồi lên người đối phương hút thuốc.
"Mẹ nó, bị hắn làm màu!"
Tưởng Văn Minh cảm thấy mình nên lôi cuốn sổ nhỏ ra, ghi lại cảnh này.
Để sau này còn có cái mà xem.
"Tuyên bố kết quả đi chứ!"
Văn đạo nhân nhìn A Ni Ya bên cạnh, nhả một vòng khói nói.
"A? À! Được!"
A Ni Ya rõ ràng cũng bị Văn đạo nhân làm cho kinh hãi, đến nỗi khi đổi phương lên tiếng, nàng còn chưa kịp phản ứng.
【Trận đấu thứ bảy, Thần Châu Văn đạo nhân chiến thắng.】
"Ngài còn tiếp tục không?"
A Ni Ya bất giác dùng kính ngữ.
"Không đánh nữa, cơ hội nên nhường cho người phía sau."
Văn đạo nhân vươn vai một cái, từ trên người Tà Ma Thiên Tôn đứng dậy, tiện chân đá văng xác hắn.
Lúc này mới hài lòng đi xuống lôi đài.
"Con muỗi ca trâu bò quá, có mệt không, có bị thương ở đâu không, để em xoa bóp cho."
Tưởng Văn Minh ân cần chạy tới, hỏi han sốt sắng.
"Vai hơi mỏi."
Văn đạo nhân khẽ xoay vai nói.
"Được rồi!"
Tưởng Văn Minh mừng rỡ chạy ra sau lưng hắn, bắt đầu xoa bóp.
Đám người:……
"Yêu hoàng của các ngươi, trước kia cũng vô liêm sỉ vậy sao?"
Lục Áp quay sang hỏi.
Đám người đồng loạt quay mặt đi, ra vẻ "tôi không quen hắn."
Câu này không biết trả lời sao.
Chỉ có Bạch Trạch nghiêm túc suy tư một chút rồi nói: "Hắn xưa nay không biết mặt mũi là cái gì."
Đám người nghe vậy, điên cuồng gật đầu, tỏ vẻ đồng tình.
"Đi đi, đừng nói nhảm nữa, chuẩn bị nhất cổ tác khí, bắt hết bọn chúng!"
Tưởng Văn Minh nghe Bạch Trạch đánh giá mình, cũng không hề xấu hổ, trực tiếp đổi chủ đề.
"Còn hai trận, ta cân hết."
Lục Áp đạo nhân thấy Văn đạo nhân thể hiện hết mình, liền ra vẻ ta cũng làm được.
"Ngươi mù xem náo nhiệt gì, Y Tà Na Kì là để tiểu tử này mài đao, ai cũng đừng tranh."
Văn đạo nhân liếc mắt, nói thẳng.
"???"
Lục Áp đạo nhân vẻ mặt khó hiểu.
Hắn thấy, Tưởng Văn Minh còn chưa phải Thánh Nhân, hơn nữa còn bị thương đạo.
Trong tình huống này, lại dám để hắn vượt cấp chiến đấu?
"Muốn dùng hắn ma luyện bản thân thì không sai, nhưng cũng phải liệu cơm gắp mắm, ngươi một Chuẩn Thánh bị thương, đánh một Thánh Nhân thời kỳ đỉnh cao, có phải hơi miễn cưỡng không?”
Lục Áp nhìn Tưởng Văn Minh hỏi.
"Cũng tạm, ta có nắm chắc."
Tưởng Văn Minh hiếm khi khiêm tốn.
Chuyện Bổ Thiên đan mọi người không biết, nên đều lo lắng thương thế của hắn tái phát.
Tưởng Văn Minh cũng định nhân cơ hội chiến đấu mà đột phá, nên chưa dùng Bổ Thiên đan.
Coi như cần dùng, thì lên lôi đài rồi tính.
Biết đâu còn lừa được Y Tà Na Kì một vố.
【Trận đấu thứ tám bắt đầu, mời hai bên tuyển thủ lên sàn.】
Bên Mặc Ly Châu đi lên không phải là Y Tà Na Kì.
Mà là một trong ba vị thần sáng tạo, Thần Mặt Trời.
"Trận này để ta lên, ai cũng đừng tranh."
Lục Áp đạo nhân thấy đối phương không phải Y Tà Na Kì, lập tức xông lên lôi đài.
Đám người:……
"Gã này chắc nhịn lắm rồi."
Văn đạo nhân cười hề hề.
"Hay là để hắn chấp hai, giữ lại một tên Y Tà Na Kì là được."
Bàn Ti đại tiên đề nghị.
"Nếu chỉ để giữ lại Y Tà Na Kì, vậy ta còn xuống làm gì? Giết sạch chúng nó không tốt hơn sao?"
Văn đạo nhân liếc mắt.
Thần thoại lôi đài không chỉ để phân định sinh tử.
Nó còn là một con đường tắt để tiến xa hơn.
Chiến thắng đối thủ trên đài, có thể bù đắp vô số năm khổ tu.
Nếu chỉ vì sinh tử, tộc Trọc Tinh Nhật sao lại thèm khát món bảo vật này đến vậy?
Vì nó là cơ hội tiến hóa của bọn họ.
Chi cần có thần thoại lôi đài trong tay, họ có thể liên tục sinh ra cao thủ.
Tam Thanh đột phá Hỗn Độn Thánh Nhân còn xa vời, nhưng nếu có thể chiến thắng vài đối thủ cùng cấp trên thần thoại lôi đài.
Sẽ nhanh chóng đột phá.
Đáng tiếc, họ không dám lên đài.
Vì nếu thất bại, đại thiên thế giới sẽ hoàn toàn kết thúc.
Như chấp chính quan đã nói, khi chưa bồi dưỡng được người kế vị, dù phải sống như chó, các ngươi cũng phải sống sót.
Vì họ gánh trên vai không chỉ mạng sống của mình.
Mà còn cả sinh mệnh của vô số chủng tộc sau lưng.
Anh hùng có thể tùy hứng, nhưng lãnh tụ thì không!
Văn đạo nhân hiểu rõ điều này, nên sau khi giải quyết Tà Ma Thiên Tôn, liền xuống đài.
Hắn muốn để lại một tia cơ hội cho hậu bối.
Để càng nhiều người có thể tiến thêm một bước.
Đây cũng là lý do đám Thánh Nhân không tự mình giải quyết mầm họa tà ma.
Chỉ cần chiến tranh quy mô lớn không xảy ra vấn đề, thất bại quy mô nhỏ họ có thể chấp nhận.
Vô số tiểu thế giới, chỉ cần bồi dưỡng được một vị Thiên Đạo Thánh Nhân, là coi như thành công.
"Đã vậy, sao không cho Vân Tiêu ra sân? Nàng thật sự chỉ cách Thánh Nhân nửa bước.”
Bàn Ti đại tiên hỏi.
Vân Tiêu tiên tử đã là bán Thánh từ trước Phong Thần chi kiếp.
Đến giờ vẫn kẹt ở đó, ngay cả Bàn Ti đại tiên cũng thấy sốt ruột.
"Con đường của nàng không nằm ở thần thoại lôi đài, nàng xứng đáng với đại đạo tốt hơn."
Văn đạo nhân nghiêm túc trả lời.
Như Kim Linh Thánh Mẫu, chỉ khi tìm được đạo của mình, mới thích hợp để đột phá.
Bằng không dù đột phá, cũng chỉ là một Hỗn Nguyên Thánh Nhân tầm thường.
Họ không thiếu loại Thánh Nhân đó.
Họ thiếu những Thánh Nhân có con đường riêng.
Nên Văn đạo nhân không đồng ý để Vân Tiêu tiên tử tham gia lôi đài chiến.
Trên thần thoại lôi đài, kẻ mông lung sẽ không có kết quả tốt.
Chỉ khi tìm được đạo của mình, thần thoại lôi đài mới phát huy giá trị lớn nhất.
"A? Theo ngươi nói, Huyền Xà chẳng phải càng hợp với thần thoại lôi đài?"
Bàn Ti đại tiên lơ đãng nói.
"Hắn rất hợp, tiếc là thực lực quá yếu, nếu đột phá Chuẩn Thánh, có lẽ có cơ hội tiến xa hơn."
Văn đạo nhân không phản bác, mà gật đầu đồng ý.
Hắn ở Yêu Đình lâu như vậy, khá quen thuộc với người Yêu Đình.
Hơn nữa Huyền Xà từng sống ở Vân Mộng đại trạch.
Có thể nói hắn không có thiên phú, nhưng không ai phủ nhận sự nỗ lực của Huyền Xà.
So với Tưởng Văn Minh, hắn là một trường hợp khác.
Huyền Xà không có thiên phú đặc biệt, ngay cả huyết mạch cũng chỉ là huyết thống Huyền Xà bình thường.
Nhưng hắn đã không ngừng chiến đấu, không ngừng nâng cao bản thân.
Thành công hóa giao.
Đặc biệt sau khi được Long Môn chúc phúc.
Hoàn toàn thoát khỏi xiềng xích huyết mạch, tương lai khó lường.
Tiếc là thời gian quá gấp, không cho hắn đủ thời gian trưởng thành.
Bằng không, với tâm tính đó, tương lai nhất định thành Thánh Nhân.