“Đừng ngạc nhiên như vậy, vết thương đại đạo tuy khó chữa ở thế giới của các ngươi, nhưng ở những thế giới khác thì cũng thường thôi.
Tinh Thương nhất tộc chúng ta du hành khắp các thế giới, trao đổi vật phẩm, có cái cần thì mình có, nên thứ này đối với chúng tôi cũng không phải là quá trân quý.”
Giản Thượng thấy vẻ kinh ngạc của Tưởng Văn Minh thì bật cười.
“Các ngươi còn tuyển người không? Tuyển ta đi?”
Tưởng Văn Minh buột miệng hỏi.
Không phải hắn không có liêm si, mà là đối phương cho quá nhiều.
Chưa kể đến tinh hạch trên tay đối phương.
Chỉ riêng loại đan dược này thôi, cũng đủ khiến người Cửu Châu tranh giành đến sứt đầu mẻ trán.
Vậy mà bảo vật như vậy, trong miệng đối phương, lại chẳng khác nào hàng chợ.
Chỉ có thể nói tầm nhìn quyết định giá trị quan.
“Thảo nào gọi là “gian thương”, đúng là lắm tiền!”
Tưởng Văn Minh thầm ghen tị đến phát khóc.
“Ngươi không ăn sao?”
Giản Thượng thấy Tưởng Văn Minh cầm "Bổ Thiên đan" ngẩn người thì nghi hoặc hỏi.
“À, trân quý quá, ta không xứng.”
Tưởng Văn Minh theo bản năng đáp.
Loại đan dược này đúng là để cứu mạng.
Không phải tình huống vạn bất đắc dĩ, hắn tuyệt đối sẽ không dùng.
Đằng nào hắn hiện tại có Niết Bàn chi hỏa hỏa chủng, chỉ cần tu luyện tới Thiên Đạo Thánh Nhân thì cơ bản có thể giải quyết vết thương đại đạo.
Hoàn toàn không cần thiết phải dùng ngay bây giờ, lãng phí viên đan dược "trân quý" này.
“À... Kỳ thật cũng không trân quý đến vậy, nếu ngươi muốn thì có thể dùng đặc sản thế giới của các ngươi đổi, ta giảm giá 90% cho.”
Giản Thượng vừa nói vừa vung tay lên, hàng trăm bình sứ xuất hiện.
“… Đây đều là Bổ Thiên đan sao?”
Tưởng Văn Minh cảm thấy giọng mình hơi run.
Trong khoảnh khắc, hắn đã muốn gọi Trấn Nguyên Tử, Văn Đạo Nhân đến, cướp người này.
Có nhiều đồ tốt như vậy, tà ma tính là gì chứI
Cướp xong Giản Thượng, chia nhau bảo vật, sau đó quét ngang qua.
Nhưng ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu hắn.
Giản Thượng trông có vẻ vô hại, nhưng không có nghĩa là thực lực yếu kém.
Thực tế là có thể vượt qua vô số thế giới buôn bán, loại người này dễ trêu chắc?
Chắc chắn là hắn chưa kịp động thủ, đổi phương đã nghiền hắn thành tro rồi.
“Ngươi muốn gì? Chỉ cần ta có thể cho, tùy tiện lấy!”
“Các ngươi nghiên cứu ‘chân lý tuyệt đối’ cũng được đấy, một quả đổi một bình thế nào?”
“Thành giao!”
Tưởng Văn Minh cảm thấy do dự một giây cũng là bất kính với "Bổ Thiên đan".
“À... Ngươi không trả giá à?”
Tưởng Văn Minh dứt khoát vậy, ngược lại khiến Giản Thượng có chút ngơ ngác.
“Đạo kinh doanh là thuận mua vừa bán, thứ này với ngươi có lẽ chẳng đáng một xu, nhưng với chúng ta lại vô giá, tiêu chuẩn mỗi người khác nhau mà.”
Tưởng Văn Minh cười nói.
“Không tệ, ta rất hợp ý với ngươi, quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo, có thể khắc chế dục vọng mới là đạo lâu dài, tiếc là danh ngạch đệ tử của ta đã có người rồi, nếu không thật muốn thu ngươi làm đệ tử.”
Giản Thượng lộ vẻ khen ngợi.
Tinh Thương nhất tộc bọn hắn, cả đời chỉ có thể thu một đệ tử để truyền y bát, hắn đã thu đệ tử rồi, nên chỉ có thể từ bỏ ý định này.
“Ngươi định đổi mấy viên?”
Giản Thượng hỏi.
“Đổi trước năm viên thôi, nhiều quá, ta sợ nổ nát Cửu Châu mất.”
Tưởng Văn Minh nghĩ ngợi nói.
“???”
Giản Thượng ngơ ngác.
“Khụ khụ… Chỉ đùa thôi, đừng để bụng.”
Tưởng Văn Minh lúng túng ho khan hai tiếng.
Hai mươi viên "chân lý tuyệt đối" kia là hắn để dành ngọc thạch câu phần dùng.
Nếu như Thần Thoái Lỗi Đài chiến bại, vậy hắn sẽ cho nổ hết "chân lý tuyệt đối" cùng lũ ma kia đồng quy vu tận.
Tuyệt đối không để Cửu Châu cho đối phương.
Cho nên, năm viên là giới hạn cực đại hắn có thể lấy ra lúc này.
“Tiểu tử ngươi cũng hung ác đấy, điểm này cũng giống chấp chính quan, thảo nào bọn họ chọn ngươi.”
Giản Thượng cảm khái.
“Ngài quen chấp chính quan à?”
Tưởng Văn Minh giật mình.
Đây đã là lần thứ ba hắn nghe thấy cái tên này.
Về cái bóng lưng trong sơn cốc, hắn vẫn còn nhớ như in.
Cái bóng lưng cao lớn ấy đã để lại ấn tượng không thể xóa nhòa trong mắt hắn.
“Quen, một tên khốn thân bất do kỷ, so với hắn, làm ăn với ngươi thoải mái hơn nhiều.”
Giản Thượng nhớ lại những lần làm ăn với người kia, trên mặt bất giác lộ ra vẻ cười khổ.
Cũng là lãnh tụ, người khác ít ra còn nể nang thân phận, chỉ có tên kia là tính toán chi li đến tận xương tủy.
Dù chỉ một xu, hắn cũng hận không thể chia làm tám phần mà dùng.
Có lẽ cũng chính vì tính cách đó, mà hắn có thể dẫn dắt nhân tộc quật khởi trong mạt pháp thời đại, trở thành bá chủ thế giới!
“Có thể kể cho ta nghe về ông ấy được không?”
Tưởng Văn Minh dò hỏi.
Hắn hiện tại rất tò mò về người tên chấp chính quan này.
Vô số Thánh Nhân đi theo ông, nhân tộc Hỗn Độn đã biến mất từ lâu cũng tìm ông.
Giờ lại gặp một thương nhân thần bí, cũng biết chuyện về ông.
Rốt cuộc ông là người thế nào, mà sau khi chết vô số năm, vẫn khiến nhiều người nhớ đến vậy?
“Ông ấy à? Một người chỉ muốn làm thầy giáo dạy học trồng người, nhưng cuối cùng lại phải gánh vác cả nhân tộc, chiến đấu đến giọt máu cuối cùng.
Người ta gọi ông là tiên phong, cũng có người mắng ông là đao phủ.
Ông có nhiều danh xưng, nhưng phàm là người biết ông, dù là bạn hay thù, đều phải bội phục ông.
Ông từng là một huyền thoại của thời đại, cũng là người khai sáng thời đại mới, sở đĩ các ngươi còn tồn tại đến bây giờ, phần lớn là nhờ có ông.”
Giản Thượng không kể chi tiết về ông, nhưng những lời nói ấy đã vẽ nên một hình tượng vĩ đại trong mắt Tưởng Văn Minh.
Tưởng Văn Minh như thể xuyên không qua vô số năm tháng, nhìn thấy một người.
Ông vứt bút, không chút do dự bước vào chiến trường.
Dẫn dắt tộc nhân, chống lại xâm lược.
Đánh bại ngoại địch, tái thiết trật tự và gia viên.
Tên của ông bị người đời quên lãng, bởi vì mọi người đều thân thiết gọi ông là chấp chính quan.
“Được rồi, giao dịch kết thúc, ta cũng nên đi thôi.”
Giản Thượng nói xong, tiện tay vung lên, một cánh cửa ánh sáng xuất hiện.
Khi sắp bước vào cánh cửa ánh sáng, hắn như nhớ ra điều gì đó, đột nhiên dừng lại.
“À phải rồi, suýt nữa quên, Mạc Nhiên không phải kẻ thù của ngươi, nếu có thể thì tha cho hắn một lần.”
“Hắn là người của ngươi?”
Tưởng Văn Minh nghi ngờ hỏi.
“Không, hắn là bạn của ta, thằng nhóc đó cũng thân bất đắc dĩ thôi, cái cuộc chiến tranh cầu nhật này, đến bao giờ mới kết thúc đây.”
Giản Thượng lầm bầm bước vào cánh cửa ánh sáng, biến mất ngay tại chỗ.
Sau khi Giản Thượng đi, cảnh vật xung quanh mới dần khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.
Kim Linh Thánh Mẫu đột nhiên xuất hiện trước mặt Tưởng Văn Minh.
“Ta vừa cảm thấy không gian ở đây có chút dị thường, ngươi có thấy gì không?”
“Đại Chu Thiên Tinh Đấu đại trận không phản ứng gì à?”
Tưởng Văn Minh sững sờ.
“Không, sao vậy?”
Kim Linh Thánh Mẫu khó hiểu hỏi.
“Tê… May mà không cướp hắn.”
Tưởng Văn Minh hít sâu một hơi.