"Ồ, bách quỷ dạ hành của ngươi ta thấy rồi, chỉ bằng để ta mở mang kiến thức cho ngươi về na múa của tai”
Tưởng Văn Minh vừa dứt lời, thân thể đột nhiên biến đổi.
Trên mặt đeo một lớp mặt nạ, trên người treo đầy đạo cụ.
Dưới chân uyển chuyển di chuyển, bắt đầu tùy ý múa may.
Na múa, hay còn gọi là na hí, vốn là vũ điệu dùng để giao tiếp với thần linh.
Mà lúc này, Tưởng Văn Minh đóng vai người chủ trì vũ điệu tế tự -- thần linh.
"Hắc hắc hắc... Dùng hết bản lĩnh toàn thân, thỏa sức lấy lòng lão Tôn ta đi!"
Tưởng Văn Minh đột nhiên cất giọng Tôn Ngộ Không.
Ngay sau đó, một thân ảnh từ Phong Thần bảng trong cơ thể hắn bước ra.
Tưởng Văn Minh vẫn như chưa tỉnh, tiếp tục múa.
Lần này, động tác của hắn trở nên cuồng bạo hơn, miệng phát ra tiếng long ngâm trầm đục.
Rồi một con cự long bay ra từ trong cơ thể hắn, hóa thành hình dáng Tổ Long.
Một cái, hai cái, ba cái, bốn cái...
Càng lúc càng nhiều thần minh từ trong người Tưởng Văn Minh đi ra.
Chỉ trong chớp mắt, họ đã chiếm hết cả bầu trời.
Y Tà Na Kì ngây người.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của A Ni Ya càng lộ vẻ ngơ ngác.
Không phải nói là đấu cá nhân sao?
Sao chớp mắt đã biến thành đấu đội?
Lại còn nhiều cao thủ cấp Thánh Nhân như vậy, từ đâu ra thế?
A Ni Ya cảm thấy đầu óc mình có chút không tải nổi.
Cô cẩn thận kiểm tra lại quy tắc thi đấu, không có vấn đề mà?
Nhưng nhiều người thế này là chuyện gì?
"Ngươi tưởng triệu hồi đám nguyên thần này ra là đấu được với ta? Không có nhục thân, thực lực của chúng có phát huy được mấy phần?"
Y Tà Na Kì nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Nhìn đám thần minh đối diện, hắn cười lạnh.
Đám thần này, không ai có nhục thân.
Chỉ có nguyên thần tồn tại, thực lực căn bản không phát huy được.
Dù có đông người hơn hắn thì sao?
"À, lời này của ngươi nhắc nhở ta."
Tưởng Văn Minh tỏ vẻ bừng tỉnh.
Hắn đưa tay vạch một đường, rạch đứt lòng bàn tay.
Rồi hắn vung mạnh tay, một mảnh huyết châu bay ra.
Giữa không trung, huyết châu hóa thành những hình thái thân thể khác nhau.
Những thần minh phía sau hắn, như chim én về tổ, nhao nhao nhập vào những thân thể kia.
"Giờ thì có nhục thân rồi."
Tưởng Văn Minh nở nụ cười vô hại với Y Tà Na Kì.
"Mỗi người tự chọn đối thủ, tốc chiến tốc thắng."
Văn đạo nhân cười dữ tợn, lao về phía Tà Ma Thiên Tôn mà hắn đã giết trước đó.
Tôn Ngộ Không và những người khác cũng vậy, xông về phía đối thủ mà mình từng giao đấu.
Tưởng Văn Minh nhìn mọi người nhao nhao tìm được đối thủ, lúc này mới thu hồi ánh mắt, nhìn Y Tà Na Kì.
"Ngươi mời quỷ, ta thỉnh thần, hài lòng không?"
"Ngươi biết trước ta sẽ dùng chiêu này? Ai nói cho ngươi!"
Y Tà Na Kì không phải kẻ ngốc.
Đến nước này, không thể không đoán ra mình bị người tính kế.
Mà kẻ tính kế hắn, lại là người biết kế hoạch này.
Trong đầu hắn hiện lên đủ loại khuôn mặt, cuối cùng dừng lại ở Mạc Nhiên.
"Mạc Nhiên!"
Y Tà Na Kì nghiến răng nghiến lợi thốt ra hai chữ này.
"Đúng đúng đúng, chính là hắn, không ngờ đúng không?"
Tưởng Văn Minh gật đầu đồng ý, ra vẻ ngươi rất thông minh.
Thấy bộ dạng này của hắn, Y Tà Na Kì lại có chút mất tự tin.
Đối phương là Trục Tinh Nhất tộc.
Nếu không có chứng cứ mười mươi chứng minh hắn bán đứng mình, hắn không dám động đến đối phương.
Hơn nữa bây giờ đang ở trên lôi đài thần thoại, muốn đối chất cũng không được.
"Không quan trọng, chỉ cần giết ngươi, đám thần ngươi triệu hồi ra cũng không làm nên trò trống gì."
Y Tà Na Kì dẹp bỏ suy nghĩ, dồn ánh mắt vào Tưởng Văn Minh.
"Ngươi nói không sai, chỉ cần giết ta, mọi chuyện sẽ kết thúc, nhưng... ngươi làm được không?"
Tưởng Văn Minh cười lạnh.
Tử Kim Lôi Hỏa trúc đột ngột xuất hiện trong tay hắn.
Không chút do dự, hắn vung lên, đập thắng vào Y Tà Na Kì.
"Nặng Chiểu Mâu!"
Y Tà Na Kì chộp lấy một cây trường mâu từ hư không.
Tử Kim Lôi Hỏa trúc đánh vào trường mâu, phát ra tiếng vang trầm đục.
Y Tà Na Kì hai tay nắm mâu, xoay người, đâm thẳng vào ngực Tưởng Văn Minh.
Năng Chiểu Mâu là thần khí khai thiên lập địa của Doanh Châu, nắm giữ uy năng khó lường.
Trên mâu ẩn chứa ô trọc chi lực, một khi bị đâm trúng, thân thể sẽ bị hủ hóa.
Tưởng Văn Minh biết sự lợi hại của nó, không chọn liều mạng.
Mà là dùng thân pháp không ngừng di chuyển.
Không cho đối phương cơ hội làm mình bị thương.
"Liệt Dương!”
Cận chiến không được, vậy đổi sang tấn công tầm xa.
Một vầng mặt trời dâng lên sau lưng Tưởng Văn Minh.
Hào quang rực rỡ chiếu sáng không gian như ban ngày.
Y Tà Na Kì không hề bị ảnh hưởng, vì hắn cũng có huyết mạch Kim Ô.
Một con Kim Ô màu đen kim từ sau lưng hắn bay lên.
Bay thẳng về phía mặt trời sau lưng Tưởng Văn Minh.
Móng vuốt sắc bén túm lấy mặt trời, bắt đầu xé toạc.
"A ~"
Tưởng Văn Minh hét thảm.
Pháp tướng mặt trời liên kết với nguyên thần của hắn.
Y Tà Na Kì xé rách mặt trời, chẳng khác nào xé rách nguyên thần của hắn.
Hắn không ngờ phòng bị, bị đối phương làm tổn thương nguyên thần.
"Ta còn tưởng ngươi mạnh đến đâu, hóa ra cũng chỉ có thế."
Y Tà Na Kì cười lạnh.
Hắn hận kẻ luôn phá hỏng chuyện tốt của mình đến tận xương tủy.
Nhất là khi đối phương lại là Kim Ô chính thống.
Chỉ cần hắn không chết, cả đời hắn sẽ mang tiếng phản đồ.
Mang tội danh ăn cắp tinh huyết của chủ nhân.
Lúc hắn đang điên cuồng xé rách nguyên thần của Tưởng Văn Minh, một bóng người lén lút xuất hiện sau lưng hắn.
"Phanh!”
"Ông đây một gậy đập chết ngươi!"
Một cây trúc màu tím kim nện mạnh vào đầu Y Tà Na Kì, trực tiếp biến hắn thành một đám huyết vụ.
Nhưng huyết vụ nhanh chóng ngưng tụ lại, khôi phục thành hình dáng Y Tà Na Kì.
Quay đầu lại, hắn thấy Tưởng Văn Minh đã xuất hiện sau lưng mình từ lúc nào.
“Thân ngoại hóa thân!”
Y Tà Na Kì nhìn hai Tưởng Văn Minh, cuối cùng cũng hiểu ra.
Đối phương đã tu luyện được thân ngoại hóa thân!
Hai Tưởng Văn Minh, một người cận chiến, một người tấn công tầm xa.
Phối hợp vô cùng ăn ý.
Có Tưởng Văn Minh cận chiến kiềm chế, Tưởng Văn Minh tấn công tầm xa có cơ hội thi pháp.
Trên tay hắn nhanh chóng kết ấn, từng khối vật liệu bị ném xuống đất.
"Thập phương khóa ma đại trận!"
Ù ~
Một tiếng trầm đục vang lên.
Ngay sau đó, một luồng sóng xung kích lan ra bốn phía.
Tất cả thần minh và quỷ quái trên lôi đài đều bị ngăn cách, chỉ còn lại Tưởng Văn Minh và Y Tà Na Kì ở bên trong.
"Thằng nhóc này muốn làm gì?"
"Viêm, ngươi đừng giả ngây, không có tất yếu phải làm vậy!"
Tưởng Văn Minh thi triển trận pháp này, không hù được Y Tà Na Kì, ngược lại khiến Yêu Đình chúng thần hoảng sợ.
Vì thập phương khóa ma đại trận là một trận pháp vô giải.
Một khi thi triển, trừ khi hắn giết được đối phương, nếu không tuyệt đối không thể thoát ra.
Mà Y Tà Na Kì dù giết được Tưởng Văn Minh, trận pháp cũng không biến mất, chỉ có thể không ngừng luyện hóa hắn.
Cho nên trận pháp này còn được gọi là "ngọc thạch câu phần trận".
Lúc trước, Đế Tân đã dùng trận pháp này vây giết tà ma của Ma Nhãn tộc.