Tưởng Văn Minh cô độc nằm trong thức hải, đôi mắt vô hồn.
Đòn giáng từ Đông Hoàng Thái Nhất vừa rồi quá sức chịu đựng đối với hắn.
Hắn chưa từng nghĩ rằng, sự khác biệt giữa mình và những người cùng cấp lại lớn đến vậy.
Dù cho đối thủ là Đông Hoàng Thái Nhất.
Cậu cũng không ngờ rằng mình lại hoàn toàn không có khả năng phản kháng.
Những thủ đoạn mà trước kia cậu vẫn tự hào, giờ lại trở thành trò "tiểu thông minh” lòe loẹt trong miệng đối phương.
Dù rất không cam tâm, nhưng thực tế phũ phàng là vậy.
Những thủ đoạn của cậu trước mặt Đông Hoàng Thái Nhất, quả thực không chịu nổi một đòn.
Trong đầu Tưởng Văn Minh không ngừng tua lại cảnh tượng chiến đấu vừa rồi với Đông Hoàng Thái Nhất.
Cậu đột nhiên phát hiện, trên xương ấn thần thông của mình, vậy mà ghi lại những chiêu thức chiến đấu của đối phương.
Một ý nghĩ lóe lên, ý thức của Tưởng Văn Minh kết nối với xương ấn.
Hình ảnh trận chiến vừa rồi hiện ra.
Tưởng Văn Minh như thể được đặt vào góc nhìn của Đông Hoàng Thái Nhất, quan sát trận chiến của chính mình từ một góc độ khác.
Đây là một trải nghiệm hoàn toàn mới lạ.
Giờ phút này, cậu dường như chính là Đông Hoàng Thái Nhất, có thể hiểu được nhất cử nhất động của hắn.
Đối mặt với những đòn tấn công của cậu, hắn không vội vàng phản kích, mà chờ đến khi cậu dùng hết chiêu thức mới ra tay.
Khoảng khắc sơ hở khi cậu lực cũ đã hết, lực mới chưa sinh, dù chỉ thoáng qua, cũng bị Đông Hoàng Thái Nhất nhạy bén nắm bắt.
Loại ý thức chiến đấu này, Tưởng Văn Minh còn thiếu.
Nhưng, cậu có thể thông qua quá trình chiến đấu của cả hai, phân tích ra những thiếu sót của mình.
Từng động tác của cậu được chia nhỏ, chiếu lại liên tục.
Ngay lúc Tưởng Văn Minh đắm chìm trong trận chiến vừa rồi, Đông Hoàng Thái Nhất bên ngoài lộ ra một tia hài lòng.
"Cũng không đến nỗi quá ngu ngốc."
Đối với Tưởng Văn Minh, hắn vẫn có chút thưởng thức.
Dù miệng luôn chê bai đối phương là phế vật, nhưng đó chỉ là vì hắn thấy trong lòng đối phương vẫn còn ý chí chiến đấu.
Hắn muốn kích phát ý chí sinh tồn của cậu.
Chỉ trong ba năm tu luyện đến trình độ này, loại người này có thể là phế vật sao?
Đừng nói đến những Thánh Nhân kia, ngay cả hắn, ba năm cũng chỉ mới là một cái trứng.
Lông còn chưa mọc đủ.
Sở dĩ hắn nói vậy, hoàn toàn là để kích thích sự phẫn nộ của Tưởng Văn Minh.
Chỉ khi có sinh khí, mới có suy nghĩ muốn sống tiếp.
"Dù ta không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng thân thể của ngươi, bản hoàng còn chăng thèm cướp đoạt."
Đúng vậy!
Đông Hoàng Thái Nhất, sau khi biết mình chiếm giữ thân thể Tưởng Văn Minh, thật ra không hề có ý định biến nó thành của mình.
Hắn có lòng tự trọng của mình.
Mất nhục thân, hắn có thể tìm những bảo vật khác để ngưng tụ lại.
Chứ không phải đi cướp đoạt thân thể người khác.
Nhất là khi đối phương còn nắm giữ huyết mạch Kim Ô của tộc hắn.
Chỉ là, hắn không nói ra ý nghĩ này.
Tưởng Văn Minh hiện tại rất vất vả mới có một tia khát vọng sống, hắn nhất định phải tạo cho cậu ta đủ áp lực.
Chờ đến khi nào đối phương có thể đánh bại hắn, hắn sẽ trả lại thân thể này.
Còn bây giờ...
Hắn còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.
Đông Hoàng Thái Nhất không quên, mục đích hắn tiến vào thiên môn là gì.
Hắn muốn tìm Thần thụ Phù Tang.
Chỉ khi tìm được Thần thụ Phù Tang, mới có thể giúp Đế Tuấn nhanh chóng khôi phục vết thương.
Hy Vọng Thành.
Đây là một trong năm tòa thành trì của chiến trường vực ngoại.
Nằm ở phía sau Cánh Cổng Tương Lai.
"Ngươi là Đông Hoàng?"
Đông Hoàng Thái Nhất vừa bước ra, đã thấy một nam tử anh tuấn tiến đến.
“Nguyên Phượng bệ hạ?”
Đông Hoàng Thái Nhất nhận ra đối phương, chính là Nguyên Phượng.
"Thật sự là ngươi, sao ngươi lại xuất hiện ở đây?"
Nguyên Phượng hơi kinh ngạc.
Đông Hoàng Thái Nhất lập tức nghẹn lời.
Hắn không thể nói rằng mình tiến vào thiên môn thì bị người ta đánh đến đây được, phải không?
Như vậy thì quá mất mặt.
"Ta đến tìm Thần thụ Phù Tang, kết quả lạc đường."
Đông Hoàng Thái Nhất nhanh trí đáp.
Hắn nhớ ra một chuyện, Nguyên Phượng bọn họ ở đây lâu như vậy, có lẽ có thể giúp hắn chỉ đường.
"Thần thụ Phù Tang, ta nhớ là Đế Tuấn đã đặt nó trong Tiểu Thế Giới, ở phía sau Cánh Cổng Tương Lai. Ngươi muốn đến đó sao?”
Nguyên Phượng suy nghĩ rồi nói.
"Đa tạ!"
Đông Hoàng Thái Nhất không trả lời, nhưng dùng hành động thể hiện thái độ.
"Ngươi cũng thấy tình hình ở Cánh Cổng Tương Lai rồi đấy, tà ma hoành hành, đường đi chắc chắn không yên ổn, một mình ngươi cẩn thận đấy."
Nguyên Phượng trịnh trọng dặn dò.
"Không yên ổn?"
Đông Hoàng Thái Nhất khó hiểu nhìn Nguyên Phượng.
"Đúng vậy, nơi này là vùng trọng tai của tà ma, còn nguy hiểm hơn cả hai tuyến thời gian khác. Ba người chúng ta trấn thủ ở đây lâu như vậy, gần như năm thì mười họa lại phải liều mạng.
Hiện tại cái miệng rộng kia…"
Thủy Kỳ Lân cũng tiến đến, nói đến đây, vẻ mặt có chút ảm đạm.
"Miệng rộng" trước kia dù không cùng phe với họ, cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp, nhưng mấy vạn năm nay.
Ở đây hắn đã chiếu cố họ không ít.
Cứu mạng họ nhiều lần.
Bây giờ lại vì đóng cửa thiên môn, chết ở bên ngoài, đến thi thể cũng không thể thu hồi lại.
Mỗi khi nghĩ đến đây, lòng hai người lại trào dâng một nỗi uất ức muốn bùng nổ.
"Ta sẽ cẩn thận, cố gắng không gây xung đột với chúng."
Đông Hoàng Thái Nhất quyết định lấy việc thu hồi Thần thụ Phù Tang làm mục tiêu, cố gắng không tiếp xúc với đám tà ma.
"Không! Con đường thông tới Cánh Cổng Tương Lai đã bị phong kín rồi. Dù cho gần đây tọa độ đã được sửa chữa, nhưng căn bản không thể đi qua.
Trừ phi chúng chủ động triệu hoán ngươi giáng lâm, nếu không ngươi không qua được đâu."
Nguyên Phượng lắc đầu.
Những thế giới nhỏ ở Cánh Cổng Tương Lai quá yếu, căn bản không thể chịu được sức mạnh của họ.
Hơn nữa tà ma ở khắp mọi nơi, nếu chẳng may khi mở ra thiên môn, bị chúng thừa cơ chui vào.
Thì đối với tiểu thế giới đó, tuyệt đối là một tai họa.
"Không còn cách nào khác sao?"
Đông Hoàng Thái Nhất nghe vậy, cau mày.
"Muốn đến Cánh Cổng Tương Lai, ngươi chỉ có thể đến ‘Cánh Cổng Hiện Tại’ rồi từ bên đó đi qua."
Nguyên Phượng giải thích.
"Phiền phức vậy sao? Không có đường tắt nào à?"
Đông Hoàng Thái Nhất càng nhíu chặt mày hơn.
Cách này tuy an toàn, nhưng tốn quá nhiều thời gian.
Hơn nữa phải xuyên qua từng không gian thời gian, rất dễ gây ra hỗn loạn.
"Đường tắt á?…"
"Hình như có một cách!"
Nguyên Phượng còn chưa nói hết câu, đã bị Thủy Kỳ Lân cắt ngang.
"Cách gì?”
Đông Hoàng Thái Nhất nghe xong, vội vàng hỏi.
"Để người của tiểu thế giới triệu hoán ngươi đến, ngươi dùng nguyên thần giáng lâm, như vậy vừa an toàn, vừa tiện lợi."
Thủy Kỳ Lân nói.
"Không thể nào, ở những tuyến thời gian chưa đến, cơ bản không có mấy ai nhớ đến chúng ta, làm sao có người triệu hoán chúng ta được."
Nguyên Phượng trực tiếp lắc đầu.
Việc triệu hoán ở đây không đơn giản chỉ là hô tên là được.
Mà cần phải đúc tượng thần, dùng hương hỏa tế tự khai thông mới được.
Người của tiểu thế giới bị ảnh hưởng bởi quy tắc, gần như quên đi sự tồn tại của họ, căn bản không thể triệu hoán họ.
Nghe được lời Nguyên Phượng, hy vọng vừa mới nhen nhóm của Đông Hoàng Thái Nhất, lại một lần nữa bị dập tắt.
"Xem ra chỉ có thể đến “Cánh Cổng Hiện Tại thôi."
Đông Hoàng Thái Nhất thở dài.
"Ngươi định khi nào đi?"
Nguyên Phượng hỏi.
"Sao vậy?"
Thấy đối phương dùng ánh mắt muốn nói lại thôi nhìn mình, Đông Hoàng Thái Nhất có chút không hiểu.
"Nếu ngươi nhìn thấy tộc nhân của ta, giúp ta trông nom một chút, chỉ cần không bị diệt tộc là được."
Khi Nguyên Phượng nói câu này, thần sắc có chút cô đơn.