Máu tươi từ vai hắn không ngừng chảy xuống.
Tưởng Văn Minh vội nắm chặt lấy trường thương, không cho đối phương rút vũ khí về.
Cùng lúc đó, thần thông Ba Đầu Sáu Tay được kích hoạt, Tưởng Văn Minh bắt đầu tấn công cận chiến Quân Mạc Chiến.
Quân Mạc Chiến cũng không phải hạng xoàng, thấy Tưởng Văn Minh đột ngột biến thành ba đầu sáu tay, lập tức bỏ trường thương, lùi nhanh về phía sau.
"Phanh!"
Dù phản ứng nhanh nhạy, Quân Mạc Chiến vẫn bị Tưởng Văn Minh đấm trúng.
Ngọn lửa Hỗn Độn Chi Hỏa màu xám bám vào người hắn, bắt đầu không ngừng hấp thụ lực lượng.
Nhưng Hỗn Độn Chi Hỏa chưa kịp bùng lên, Quân Mạc Chiến đã phân tách thân thể.
Một lớp vỏ ngoài giữ nguyên vị trí, còn bản thân hắn lùi lại một bước, trực tiếp lột lớp Hỗn Độn Chi Hỏa khỏi người.
Quá trình giao thủ diễn ra chớp nhoáng, khiến đám đông bên ngoài hoa mắt.
"Liệt Dương!”
Tưởng Văn Minh bỗng tỏa ra ánh sáng chói lòa.
Quân Mạc Chiến cảm nhận được uy hiếp, không lùi mà tiến tới, vung quyền đấm thẳng vào Tưởng Văn Minh.
"Phanh!"
Tưởng Văn Minh bị đánh bay ra xa.
Trận pháp vừa định bày ra đã bị phá tan.
Trong lúc bay, Tưởng Văn Minh hóa thành vô số thân ảnh, tỏa ra các hướng tấn công Quân Mạc Chiến.
Quân Mạc Chiến vẫy tay triệu hồi trường thương, múa vũ khí kín kẽ quanh thân.
Phân thân nào đến gần đều bị đánh tan.
Trong tay Tưởng Văn Minh, lôi quang lóe lên, Tử Kim Lôi Hỏa Trúc hiện ra.
Nhưng hắn không trực tiếp tấn công Quân Mạc Chiến mà cắm thăng Tử Kim Lôi Hỏa Trúc xuống đất.
"Dẫn Lôi Trận!"
Hơn mười phân thân cũng làm động tác tương tự.
Tử Kim Lôi Hỏa Trúc bỗng chốc khổng lồ như những cây cột trời, lôi điện chớp giật.
Trên bầu trời, mây đen cuồn cuộn, sấm rền vang vọng.
“That”
Quân Mạc Chiến cầm trường thương đâm thẳng lên đám mây lôi trên đỉnh đầu.
Khí thế kinh người xé tan mây trời.
Thân ảnh hắn lóe lên, bóp lấy cổ Tưởng Văn Minh, quật mạnh xuống đất.
Tưởng Văn Minh rơi xuống đất, hóa thành một sợi tóc bay lơ lửng.
“Hóa thân!”
Quân Mạc Chiến nhíu mày.
Hắn không hề hay biết đối phương thi triển hóa thân thuật từ lúc nào.
Ngay khi hắn thất thần, Tưởng Văn Minh đột ngột xuất hiện sau lưng, vung Tử Kim Lôi Hỏa Trúc chém xuống đầu.
"Phanh!"
Quân Mạc Chiến trúng đòn đau điếng, bị nên xuống đất.
Chưa kịp bò dậy, Tưởng Văn Minh đã lấy ra mấy sợi tóc, thổi nhẹ.
Mấy phân thân lại xuất hiện, mỗi người cầm Tử Kim Lôi Hỏa Trúc, nhắm Quân Mạc Chiến trên đất mà đập.
"Hủy Diệt Chi Đồng!"
Một khe nứt mở ra trong không trung, con mắt khổng lồ từ đó mở ra.
Lôi đài lập tức nhuộm một màu đỏ rực.
Các phân thân tan rã nhanh chóng như tuyết gặp nắng.
Tưởng Văn Minh cảm thấy da thịt bị ăn mòn khi ánh sáng đỏ chiếu vào, nhanh chóng hóa thành bộ xương vàng.
Tưởng Văn Minh kinh hãi tột độ.
Thể chất hiện tại của hắn lại bị ăn mòn nhanh đến vậy?
"Ngư xuẩn, Yêu Hoàng Luyện Thể Quyết để làm gì? Dùng cốt giáp bảo vệ thân”
Đông Hoàng Thái Nhất nhắc nhở.
Tưởng Văn Minh tâm niệm vừa động, da thịt mọc ra nhanh chóng.
Cùng lúc đó, một lớp cốt giáp xuất hiện, bao bọc lấy hắn như vảy rồng.
Cốt giáp vừa xuất hiện, Tưởng Văn Minh cảm thấy sự ăn mòn yếu đi nhiều, không còn gây tổn thương cho hắn nữa.
Quân Mạc Chiến nhíu mày, không ngờ Tưởng Văn Minh lắm chiêu trò đến vậy.
Từ đánh xa đến cận chiến, từ trận pháp đến vật lộn, dường như cái gì hắn cũng biết.
Nhưng dù sao hắn cũng là Đại Đạo cảnh, đối phó một Thánh Nhân vẫn có thừa tự tin.
Con mắt sau lưng dần biến mất, thay vào đó là tiếng địch quỷ dị.
Âm thanh đi qua như bóc đi một lớp da.
Ngay cả lớp cốt giáp trên người Tưởng Văn Minh cũng bắt đầu nứt vỡ khi trúng phải âm ba.
"Phốc!"
Tưởng Văn Minh phun ra một ngụm máu, vô tình bị nội thương.
"Giở trò à!"
Tưởng Văn Minh gạt máu trên khóe miệng.
Hắn vừa nghĩ, liền triệu hồi Hỗn Độn Chung.
Tay phải nắm chặt, đấm mạnh vào Hỗn Độn Chung bên cạnh.
"Keng!"
Tiếng chuông trầm đục vang lên, dù không lớn.
Nhưng một luồng khí tức hủy thiên diệt địa phát ra từ Hỗn Độn Chung.
Quân Mạc Chiến biến sắc, vừa định thi triển thần thông tự vệ thì một luồng lực không thể chống cự đánh tới.
"Phanh!"
Thân thể hắn tan nát trong nháy mắt, hóa thành huyết vụ đầy trời.
Một giây sau, huyết vụ co lại, ngưng tụ lại thành Quân Mạc Chiến.
Không chút do dự, Quân Mạc Chiến vừa ngưng tụ xong thân thể đã biến mất.
Chỉ trong chớp mắt, hắn xuất hiện trước mặt Tưởng Văn Minh.
Không cho Tưởng Văn Minh cơ hội phản ứng, hắn tung cước đá bay đối phương.
Cùng lúc đó, trường thương hóa thành lưu quang, đuổi theo Tưởng Văn Minh.
"Răng rắc!"
Lớp cốt giáp bên ngoài Tưởng Văn Minh vỡ vụn.
Trường thương lại xuyên thủng thân thể hắn.
Lần này, trường thương không thu về mà ghim chặt hắn xuống đất.
Thân thể Quân Mạc Chiến tỏa ra khí tức hủy diệt.
Hắn vung quyền tấn công Tưởng Văn Minh.
Từng đạo quyền kình như núi lớn, ầm ầm giáng xuống.
Đánh cho Tưởng Văn Minh chìm sâu xuống đất.
Cho đến khi biến mất hoàn toàn.
Mặt đất chỉ còn lại một cái hố sâu không đáy.
Khán giả bên ngoài thấy cảnh này đều biến sắc, lo lắng cho Tưởng Văn Minh.
"Kết thúc rồi!"
Quân Mạc Chiến trầm giọng nói.
Trường thương tự động bay về tay hắn, nhắm vào vị trí Tưởng Văn Minh, đâm ra mấy trăm thương trong nháy mắt.
"Khụ khụ!"
Lúc Quân Mạc Chiến thu thương, tiếng ho khan vang lên từ hố sâu.
Tưởng Văn Minh lại xuất hiện.
Cốt giáp trên người đã tan nát, nhưng hắn vẫn chưa chết.
"Sao có thể?"
Con ngươi Quân Mạc Chiến co lại.
Đòn tấn công vừa rồi của mình không giết được Tưởng Văn Minh?
Hắn vừa định xông lên bồi thêm nhát nữa thì nghe thấy tiếng quát lạnh bên tai: "Định!"
Thân thể Quân Mạc Chiến cứng đờ tại chỗ.
Tưởng Văn Minh bỗng phun ra một ngụm máu lớn.
Nhưng hắn không lùi bước mà triệu hồi Tử Kim Lôi Hỏa Trúc, thừa lúc Quân Mạc Chiến bị khống chế.
Dồn toàn bộ lực lượng vào Tử Kim Lôi Hỏa Trúc.
Ngọn lửa màu xám bùng lên, mang theo khí tức hủy diệt khiến người ta kinh hãi.
Tử Kim Lôi Hỏa Trúc đâm thắng vào thân thể Quân Mạc Chiến.
"Tán!"
Tưởng Văn Minh lại phun ra một chữ.
Hỗn Độn Chi Hỏa bùng nổ trong cơ thể Quân Mạc Chiến.
Quân Mạc Chiến cảm thấy lực lượng trong cơ thể tan biến theo Tưởng Văn Minh, trong nháy mắt tiêu tán.
Hắn từ Thánh Nhân cảnh rơi xuống cấp độ người thường.
"Kết thúc thật rồi!"
Quân Mạc Chiến giật mình.