_khaiphongchiquai005.jpg)
Bấm tay tính toán, Triển Chiêu đã đi bảy ngày rồi.
Đoan Mộc Thúy nghe lời dặn dò của Triển Chiêu, dọn vào ở trong phủ Khai Phong, còn tìm được sở thích mới, đó là quấn lấy những loại kỳ hoa dị thảo mà Công Tôn Sách trồng trong vườn.
“Loài hoa này có gì lạ?” Nàng lật cánh hoa lại nhìn, thiếu điều giật luôn ra, “Chẳng phải chỉ là màu đỏ thêm mấy điểm trắng thôi sao. Công Tôn tiên sinh, nó mà là kỳ họa dị thảo ư?”
“Chủ tử nói đúng lắm!” Tiểu Thanh Hoa nhìn Đoan Mộc Thúy với ánh mắt tôn sùng: Chủ tử nhà mình đúng là hiểu nhiều biết rộng…
“Còn loài hoa nhỏ màu vàng này nữa... Chúng mọc hoang đầy khắp nơi đó thôi.”
Công Tôn Sách tức giận cuộn tròn quyển Thế thuyết tân ngữ đang cầm trong tay lại, đập bàn rầm rầm: “Cây mọc hoang lá nhọn, còn đây là lá tròn, tròn đấy!”
“Có khác gì mấy đâu, tròn thì quý giá hơn sao? Còn đây là hoa gì?”
Nàng tò mò nâng đài hoa của một đóa hoa trắng khác, trông nó giống hoa trà với nhiều lớp cánh hoa trắng muốt xếp chồng lên nhau, kỳ lạ ở chỗ trên mỗi cánh hoa đều có một quầng màu xanh nhàn nhạt cộng thêm một sọc đỏ.
Công Tôn Sách tức giận: “Trảo phá mỹ nhân kiểm!”
“Cào rách mặt mỹ nhân ư...” Đoan Mộc Thúy cảm thán, “Cào rách ra vết xước đỏ cũng được thôi, nhưng quầng xanh này là mỹ nhân giận xanh cả mặt à?”
Công Tôn Sách không muốn tranh cãi với nàng: Cô nương này bị làm sao thế? Trừ cái ngày Triển Chiêu rời đi, nàng tỏ ra rất buồn thương vì phải chia xa, còn những ngày khác sao nàng lại phấn khích như uống máu gà thế? Lúc ngắm hoa sao cô không thể mang một gương mặt buồn nhuốm đôi mi, ngâm vài câu đau thương rầu rĩ như “Không thấy quân tử, lòng sầu thê lương”, hay là “Nơi đâu nhung nhớ Minh Nguyệt Lâu”, cô cứ đi so đo với hoa của ta là sao...
Công Tôn Sách quyết định điểm hóa cho nàng, ông bỏ cuốn Thế thuyết tân ngữ trong tay xuống, đổi thành Kinh Thi - Quốc phong.
“Một ngày không thấy, tựa ba thu... Một ngày không thấy, như ba năm.”
Tiểu Thanh Hoa ra vẻ thần bí nhìn Đoan Mộc Thúy: “Công Tôn tiên sinh đang thương kiều nhớ diễm đấy.”
Đoan Mộc Thúy không nhịn được phải bật cười thành tiếng, chẳng may không kiềm chế được lực tay, cứ thế giật đài hoa xuống, cào rách mặt mỹ nhân tự dưng trở thành bẻ gãy cổ mỹ nhân.
Cảm xúc “thương kiều nhớ diễm” của Công Tôn Sách bỗng chốc bay biến theo gió.
“Cô! Cô! Cô!” Ông tức giận đến nỗi cánh tay chống xuống bàn không ngừng run rẩy, ông nhìn kẻ thủ ác trong vườn hoa qua khung cửa sổ, sắc mặt lúc trắng lúc xanh.
Đoan Mộc Thúy cười ngượng ngùng: “Công Tôn tiên sinh ngài xem... Thứ hoa này đúng là yếu ớt... vừa kéo một cái đã gãy rồi... Ta còn chưa ra sức nữa...”
Cô còn chưa ra sức ư? Cô ra tay mạnh như thế để lật tung cả trời đấy à?
Thấy ánh mắt của Công Tôn Sách có vẻ không ổn, như thoáng lộ ra phong thái đánh yêu thú trong đêm ở Tuyên Bình hồi trước, Đoan Mộc Thúy đột nhiên có dự cảm chẳng lành: “Công Tôn tiên sinh, để ta đền, ta đền!”
“Cô đền à!” Trước khi Công Tôn Sách gầm lên một tiếng đầy giận dữ, Đoan Mộc Thúy rụt cổ lại, nhanh chân chạy biến, Tiểu Thanh Hoa điên cuồng chạy theo sau, lúc nhảy qua hàng gạch bao quanh vườn hoa còn bị vấp ngã, không biết lại gãy thêm bao nhiêu cái răng cửa.
Một người một bát bỏ chạy trối chết.
☆ ☆ ☆
Ra đến cửa tình cờ gặp được Trương Long đang đi vào, Đoan Mộc Thúy vội tóm lấy hắn: “Này Trương Long, ta hỏi huynh, chợ hoa Khai Phong ở đâu?”
“À, phía sau phố Mã Hành, đi thẳng theo đường cái, đến cuối rẽ ngang là tới.”
Đoan Mộc Thúy “ừ” một tiếng, đang định cất bước ra ngoài, đột nhiên nàng quay lại, nhìn xuống đất, nghiêm khắc nói: “Ngươi, ngoan ngoãn ở nhà, không được theo ta ra ngoài!”
Tiểu Thanh Hoa bắt đầu lặng lẽ vặn góc áo, cắn môi, chụm ngón tay, có lẽ một lúc nữa sẽ ngồi xổm trong góc vẽ vòng tròn.
“Đoan Mộc tỷ, tỷ đi mua hoa sao?” Trương Long nhìn Đoan Mộc Thúy rồi lại nhìn Tiểu Thanh Hoa, “Hay là chờ một chút, ta báo tin cho đại nhân rồi cùng với tỷ.”
“Báo tin gì thế?” Đoan Mộc Thúy tò mò.
“Chuyện Tuyên Bình một ngày có hai lần trời sáng đó.” Trương Long nhíu mày, “Cũng đã liên tục bảy ngày rồi, không biết đang xảy ra chuyện gì, ta nghĩ nếu có chuyện thì mau tới đi, cứ lơ lửng thế này thật chẳng ra sao, hầy!”
Giống như suốt ngày hô rằng có sói tới, nhưng một ngày rồi hai ngày trôi qua mà sói vẫn chưa xuất hiện, chỉ khiến lòng người thêm hoang mang. Thà rằng đến cho nhanh, để có chết cũng được chết rõ ràng.
Sắc mặt Đoan Mộc Thúy có gì đó không ổn: “Vậy huynh mau đi đi, ta đi một mình cũng được.”
“Này, Đoan Mộc tỷ...” Trương nhưng thấy nàng đi vội nên cũng đành thôi. muốn gọi nàng, Phố Mã Hành vào ban ngày không náo nhiệt như lúc trời tối, Đoan Mộc Thúy nghĩ đến những gì Trương Long nói vừa rồi, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn bực.
Suốt bảy ngày qua, ngày nào nàng cũng nhận được tin từ Tuyên Bình.
“Liên tiếp hai ngày đêm như ban ngày, một ngày có hai lần trời sáng…”
“Liên tiếp năm ngày đêm như ban ngày, một ngày có hai lần trời sáng.”
“Đã bảy ngày liên tiếp…”
Đoan Mộc Thúy cắn chặt môi dưới, theo lý mà nói nếu như không được hồi đáp thì dị tượng này sẽ sớm dừng lại, tại sao vẫn cứ ngoan cố không chịu ngừng như vậy?
Trong lúc miên man suy nghĩ, nàng chậm rãi đi vòng qua phố Mã Hành, hương hoa nhè nhẹ quyện lấy nàng, càng đi sâu lại càng thơm ngào ngạt, Đoan Mộc Thúy lắc đầu, rũ bỏ mớ suy nghĩ lộn xộn trong đầu, rảo bước đi vào trong chợ hoa.
“Ông chủ, hàng bán hoa trà ở đâu?”
“Đi vào bên trong một chút, đến nhà thứ ba.”
Đếm kỹ một hai ba, quả nhiên đã tới, trước cửa có treo một tấm biển rất to, bên trên viết ba chữ lớn “Trà hoa viên”.
Thật ra Đoan Mộc Thúy không biết gì về hoa, nàng giả bộ hiểu biết xem xét một hồi, trong lòng đã thấy hơi choáng ngợp, ông chủ mập mạp nở nụ cười tươi rói đi theo chào mời lấy lòng: “Cô nương, trông cô cũng là người trong nghề, không biết cô muốn chọn hoa gì?”
“À.” Nàng hắn giọng, “Cho ta một chậu... trảo phá mỹ nhân kiểm.”
Ông chủ hoảng sợ.
Nàng nói ra câu này dễ dàng như thể vào bất cứ quán cơm nào rồi gọi lớn “Cho ra một đĩa đậu phộng rang muối”.
“Trảo... Trảo... Trảo phá mỹ nhân kiểm?” Ông chủ cho rằng mình vừa nghe nhầm.
“Chính là loại hoa cánh trắng, trên cánh có một quầng xanh lục, còn có một vạch đỏ.”
“Loại hoa này...” Ông chủ trợn tròn mắt, “Tiểu nhân chỉ mới nghe danh chứ chưa bao giờ được thấy.”
“Gì cơ?” Đoan Mộc Thúy bắt đầu ý thức được sự nghiêm trọng của chuyện này, lời nói cũng bắt đầu lắp bắp, “Thứ. thứ. thứ hoa này đắt lắm sao?”
“Đâu chỉ đơn giản là đắt,” ông chủ khai sáng cho nàng, “Cô nương, hoa này là cực phẩm trong các loài hoa trà, tiểu nhân xưa nay chỉ được nghe tên chứ chưa từng được thấy hoa thật. Không giấu gì cô nương, cả Khai Phong này chưa chắc đã tìm được một cây đâu.”
Cái thứ hoa vớ vẩn đó sao?
Đoan Mộc Thúy nhủ thầm, Công Tôn tiên sinh chơi “kỳ hoa dị thảo” thật ư? Trong mắt nàng chúng đều chỉ là những loài cây hết sức bình thường, thế mà cả Phong cũng chưa chắc tìm được một cây, chậc!
“Hay cô nương xem thử có muốn mua cây khác không?” Ông chủ ra sức chào mời.
Đoan Mộc Thúy quả không hổ là người từng làm tướng quân, sát phạt vô cùng quyết đoán, nàng đưa mắt nhìn bốn phía, cuối cùng dừng lại ở một chậu hoa trà màu trắng hết sức tầm thường nằm dưới đất trong một góc khuất: “Lấy nó đi!”
Lấy nó ư? Ông chủ khóc không ra nước mắt.
Khách hàng kiểu gì thế này? Mới đầu còn tưởng là khách sộp, diễu võ giương oai, vừa mở miệng đã khác thường, ai ngờ sau đó lại mua một chậu...
Nói cách khác, chuyện này cũng giống như chúng ta đi vào cửa hàng kim cương, muốn xem một thứ hoành tráng như “Heart of the ocean [10] - Trái tim của đại dương” nhân viên vồn vã niềm nở một hồi, cuối cùng chúng ta lại cầm một tờ rơi rồi bỏ chạy...
Ông chủ không thèm để ý đến nàng, nhận lấy hai đồng tiền kêu leng keng, rồi gần như dùng chân đẩy chậu cây kia đến trước mặt nàng.
Đoan Mộc Thúy tràn đầy phấn khởi, không hề bận tâm chút nào: “Ông chủ, có phẩm màu xanh không?”
☆ ☆ ☆
Đoan Mộc Thúy tay phải cầm phẩm xanh, tay trái cầm son đỏ, ngồi trong vườn hoa trà ngang nhiên làm đồ giả, khi đó hiệp hội bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng chưa được thành lập, cơ chế giám sát và báo cáo chưa mạnh, anh hùng chống hàng giả Vương Hải cũng chưa lên sàn, đủ loại điều kiện dung túng khiến cho Đoan Mộc Thúy đi trên con đường lầm lạc mà không phải chịu chút áp lực nào.
Nàng dương dương tự đắc dùng móng tay quệt chút phẩm xanh, cẩn thận lấy đầu ngón tay bôi lên cánh hoa trà trắng muốt, ông chủ ở bên cạnh nhìn trố cả mắt: Cô nương tưởng làm thế có thể tạo ra “Trảo phá mỹ nhân kiểm” quý giá ư?
Đoan Mộc Thúy làm rất nghiêm túc, nàng mở hộp son đỏ ra, mùi son ngọt ngào xộc lên mũi, nàng lại cẩn thẩn quệt lên cánh hoa, khóe môi không giấu được nụ cười láu lỉnh. Đương nhiên làm thế này không thể qua mặt được Công Tôn tiên sinh, chỉ mong tiên sinh niệm tình chút lòng thành này của nàng, đừng mang bộ dạng giận dữ kia nữa...
Sau lưng đột nhiên có người gọi nàng: “Đoan Mộc. Đoan Mộc Thúy giật mình, giọng nói này...
Giọng nói ấy vừa quen thuộc vừa xa lạ, như thể đến từ một nơi xa xôi không thể tả, nhưng rõ ràng là gần ngay bên cạnh.
Đã bao lâu rồi nàng chưa nghe thấy giọng nói này?
Bàn tay cầm phẩm xanh son đỏ không kìm được mà run lên, bao nhiêu ký ức bị chôn giấu nhưng chưa bao giờ biến mất ập đến từ bốn phương tám hướng, như một cơn sóng thủy triều dâng cao, lại như dòng xoáy không thấy đáy, còn nàng như một hạt bụi bé nhỏ bám chặt lấy bọt sóng, chẳng làm được gì, cứ thế bị cuốn đi.
Đoan Mộc Thúy từ từ đứng dậy, tầm mắt dần bị màn lệ che phủ, nàng không ngoảnh đầu lại, giọng nói khe khẽ mang theo chút ngờ vực.
“Đại... ca?”