_khaiphongchiquai005.jpg)
Thiên Đình, bảy ngày sau, phủ đệ của Tư pháp thiên thần.
Hao Thiên Khuyển lặng lẽ bám lên bức tường thấp bao quanh sân, ló đầu ra ngoài một chút, thấy xa xa thiên binh thiên tướng đao kích trùng trùng.
Ở nơi gần hơn một chút, Đa Văn Thiên Vương và Quảng Mục Thiên Vương đang chụm đầu rì rầm to nhỏ.
Hai lão tiểu tử này, đúng là không biết mệt, Hao Thiên Khuyển tức tối nghĩ bụng.
Giữa lúc nó đang chửi thầm, chợt thấy rừng đao kích phía xa tự động tách ra một đường, từ xa nhìn lại thấy tấm áo choàng màu bạc tung bay trong gió.
Chủ tử của nó đã về! Hao Thiên Khuyển lập tức cảm thấy dũng khí bừng bừng, thò hẳn nửa cái đầu ra khỏi bức tường bao.
Người đó quả đúng là Dương Tiễn, hắn vẫn bước tới như bình thường, trên mặt không tỏ thái độ gì, dường như cũng chẳng để ý đến thiên binh thiên tướng có mặt ở đây.
Lúc gần đến cửa phủ, Quảng Mục Thiên Vương bỗng giơ tay ngăn hắn lại: “Xin chân quân hãy dừng bước”.
Dương Tiễn đứng lại, đưa ánh mắt lạnh lùng quét qua khuôn mặt hắn, sau đó chuyển xuống dưới - ở nơi đó, pháp bảo Hoa Hồ Điều của Quảng Mục Thiên Vương sợ run bắn cả người, nó vội nấp dưới áo choàng của Quảng Mục Thiên Vương.
“Chúng tiểu nhân cũng chỉ là phụng mệnh hành sự, xin chân quân giúp đỡ, chớ để chúng tiểu nhân khó xử.” Khi nói ra những lời này Quảng Mục Thiên Vương cũng rất bối rối.
“Ma Lễ Thọ,” đôi bên đều từng chạm mặt nhau trên chiến trường thời Tây Kỳ phạt Trụ, Dương Tiễn gọi thẳng tên hắn chẳng chút khách khí, “Ta đã làm gì khiến các ngươi khó xử?”
“Nói thử xem ta đã làm gì khiến các ngươi khó xử?” Thấy Quảng Mục Thiên Vương không đáp, Dương Tiễn nhắc lại câu hỏi này một lần nữa.
Rõ ràng giọng điệu rất hợp tác, nhưng vẻ mặt của hắn... Quảng Mục Thiên Vương thầm siết chặt nắm tay, buông ra, rồi lại nắm vào.
“Đoan Mộc thượng tiên tùy tiện động tới vòng sinh tử, phạm điều tối kỵ của thiên giới, Ngọc Đế nổi trận lôi đình, muốn chúng tiểu nhân đến bắt thượng tiên đi.”
“Đúng là nực cười.” Dương Tiễn cười khẩy, “Các ngươi không biết tùy tiện động tới vòng sinh tử là sẽ bị trời phạt ư? Hôm đó ta chỉ mang thi thể của Đoan Mộc Thúy về. Người cũng đã chết rồi, các ngươi còn tới bắt cái gì?”
“Tuy là như vậy, thấy hai người sắp dấy lên tranh cãi,” Đa Văn Thiên Vương vội chạy tới hòa giải, “Nhưng có tin đồn rằng mấy ngày nay chân quân liên tục cho gọi Hoa Đà tiên và các y thánh khác vào phủ, suốt bảy ngày không thấy các y thánh ra, chuyện này rõ ràng là...
“Ngươi nói tới phường giá áo túi cơm kia sao?” Dương Tiễn tỏ vẻ giận dữ, “Không sai, bảy ngày hầu hạ cơm ngon rượu ngọt, vậy mà không thể cứu sống muội muội của ta, uổng cho cái danh y thánh, nhận hương hỏa của nhân gian mà chẳng làm nên công cán gì, ta chưa đập vỡ miếu thờ của bọn họ đã là nể mặt lắm rồi.”
Quảng Mục Thiên Vương tức đến ba hồn bảy vía cũng nổi cơn thịnh nộ, Đa Văn Thiên Vương ra sức hắng giọng, nhắc nhở Quảng Mục Thiên Vương phải giữ bình tĩnh.
“Chúng tiểu nhân cũng chỉ là phụng mệnh hành sự.” Đa Văn Thiên Vương cười xòa, “Lệnh trên khó tránh, dù có là thi thể thì cũng xin chân quân cho phép chúng tiểu nhân đưa thi thể của Đoan Mộc thượng tiên đi, coi như là làm cho có lệ.”
“Con mắt nào của các ngươi thấy ta ngăn cản các ngươi bắt người?” Dương Tiễn khoanh tay, nghiễm nhiên ra vẻ toàn bộ mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
Đa Văn Thiên Vương cả mừng: “Vậy xin đa tạ chân quân giúp đỡ.”
Sau khi tạ ơn Dương Tiễn, hai người cất bước định đi vào trong, Dương Tiễn ở sau lưng lạnh lùng nói một câu như lấy đinh đóng chặt hai người tại chỗ.
“Nhưng muốn bắt thì cứ việc bắt, còn kẻ nào dám tùy tiện bước chân vào phủ đệ của ta, đừng trách ta đập gãy chân hắn!”
Quảng Mục Thiên Vương tức muốn chửi tục: Tiên sư nhà ngươi, ngươi muốn trêu đùa lão tử đúng không?
Đương nhiên hắn chỉ dám chửi thầm trong bụng.
Thế là hai vị thiên vương tức đến thái dương rần rật cũng đành phải trơ mắt nhìn Dương Tiễn đi qua trước mặt.
Hao Thiên Khuyển vắt vẻo gác mõm lên đầu tường, để lại một vệt nước dãi thề lề. Trên trời dưới đất chỉ có mỗi chủ tử của nó là cao ngạo phách lối bất cần đời như thế, đúng không, đúng không, đúng không?
Dương Tiễn vừa bước vào, Hao Thiên Khuyển đã lon ton chạy ra đón.
“Ngài đúng là anh hùng, ngang tàng vô cùng!” Hao Thiên Khuyển nịnh bợ Dương Tiễn, “Nhưng mà... cũng không nên đắc tội Ngọc Đế đâu nhỉ?”
“Sao hả? Ông ta có thể cắn ta hay sao?” Dương Tiễn chặn họng Hao Thiên Khuyển, “Nếu ông ta thực sự dám cắn ta, thì vẫn còn ngươi đó thôi?”
Hao Thiên Khuyển nuốt một ngụm nước miếng, im bặt không nói một lời.
“Đoan Mộc sao rồi?”
Hao Thiên Khuyển hơi giật mình, nó dè dặt quan sát sắc mặt của Dương Tiễn, cố gắng nói thật khéo léo: “Vẫn như cũ, các y thánh đều bó tay, họ bảo...”
Nói đến đây nó hơi ngập ngừng.
“Nói tiếp đi.”
“Họ bảo trái tim tổn thương quá nặng, bị thương một lần thì không sao, nhưng cô ấy lại bị liên tiếp hai lần. Vết thương do binh khí bình thường gây ra còn dễ cứu, hiềm một nỗi đòn trời phạt do động tới vòng sinh tử rất mạnh, trên vết thương lệ khí tuôn trào, không thể khâu lại được, loại chỉ nào cũng sẽ đứt ngay khi mới đưa tới gần.”
“Thử hết tất cả các loại chỉ rồi sao?”
“Ban đầu họ thử dùng kim chỉ thông thường. Sau đó chuyển sang dùng sợi bông quấn chỉ vàng, chỉ vàng ròng, chỉ vàng bạc, sau nữa lấy thượng cổ danh kiếm Can Tương Mạc Tà để rút tơ kiếm nhưng vẫn không được.”
Dương Tiễn trầm mặc hồi lâu: “Nếu không tìm thấy sợi chỉ thích hợp thì sẽ ra sao?”
“Các y thánh nói sẽ không khâu liền được miệng vết thương, không có được một trái tim hoàn chỉnh, như vậy dù có dùng linh đan diệu dược cũng không thể cứu sống cô ấy.”
Dương Tiễn không nói gì nữa.
Một lúc lâu sau hắn mới hờ hững nói: “Làm hết sức mình, thuận theo mệnh trời.”
“Chủ tử.” Thấy Dương Tiễn xoay người định đi, Thiên Khuyển ngập ngừng gọi.
“Có chuyện gì?”
“Còn một loại chỉ vẫn chưa thử.”
“Chỉ gì?”
“Tơ mây của Chức Nữ.”
“Chức Nữ ư?”
☆ ☆ ☆
Người đời luôn tưởng tượng rằng mọi thứ trên trời, ngay cả thiên lao cũng đều tốt đẹp thoát tục.
Kỳ thực nói đến thiên lao thì trọng điểm không ở chữ thiên mà là ở chữ lao.
Dương Tiễn giẫm lên vũng nước đọng dơ bẩn trên đường đi, bước qua hành lang nhà lao ẩm thấp, lính gác thiên lao ân cần chiếu đèn dẫn đường cho Dương Tiễn: “Chân quân qua bên này, qua bên này, sau đó đi tới gian cuối cùng là đến nơi.”
Khi tới gian cuối, Dương Tiễn xoay người lại, đứng đối diện với cửa nhà lao, qua song chắn hắn thấy Chức Nữ đang miệt mài dệt vải bên khung cửi.
Tay nàng vuốt những sợi tơ trên khung cửi, mười ngón tay không ngừng chảy máu, Dương Tiễn nghe nói để trừng phạt Chức Nữ, những sợi tơ nàng dệt đều là sợi gai.
Tóc nàng đã điểm bạc, không búi lên mà để xõa xuống, như cảm nhận được ánh mắt nhìn chăm chú của Dương Tiễn, nàng do dự ngẩng đầu lên.
“Chân quân?”
Có lẽ cả thiên đình này chẳng có ai là không biết đến Dương Tiễn.
Gương mặt Chức Nữ vẫn rất xinh đẹp, không thua kém bất cứ mỹ nữ nào trên thế gian, nhưng vẻ mệt mỏi tiều tụy đè nặng nơi đáy mắt lại khiến người ta cảm thấy nàng đã là một người già đã trải qua nhiều thăng trầm.
Lính gác mở cửa nhà lao, sau đó lặng lẽ lui ra.
Dương Tiễn đi tới trước khung cửi, chậm rãi ngồi xuống.
Chức Nữ mỉm cười, động tác trên tay vẫn không ngừng lại: “Chân quân là người bận bịu, chẳng hay vì sao ngài lại tới thăm nơi này?”
Hỏi một đằng Dương Tiễn đáp một nẻo: “Mấy hôm trước ta đã xuống nhân gian.
“Ồ?” Chức Nữ mỉm cười, “Nhân gian chắc cũng đã qua mấy cuộc bể dâu rồi.”
Dương Tiễn cũng cười: “Dù nhân gian có đổi thay thế nào, chỉ cần vẫn còn người sống ở đó thì yêu đương vướng mắc, oán hận dây dưa vẫn sẽ không ngừng lại”.
Tay Chức Nữ hơi ngừng tay, sau đó lại tiếp tục như thường: “Đã là con người thì chẳng thể thoát được những tình cảm ấy, chẳng phải đó là thứ thần tiên vẫn dè bỉu coi thường sao.”
“Lúc ở nhân gian ta có nghe về chuyện Chức Nữ.”
“A,” “giọng điệu của Chức Nữ hết sức bình thản, dường như Chức Nữ mà Dương Tiễn vừa nhắc tới chẳng hề liên quan gì đến nàng, “Phàm nhân kể gì về ta?”
“Bọn họ nói Chức Nữ và Ngưu Lang không bị chia lìa, sau khi Chức Nữ bị bắt lên thiên đình, Ngưu Lang dẫn hai đứa bé chạy theo, Vương Mẫu nương nương nổi trận lôi đình, rút cây trâm cài trên tóc, rạch một dải ngân hà giữa hai người, hai người đứng bên bờ nhìn nhau, khổ đau không biết đến ngày gặp lại. Sau đó chim hỉ thước trên trời không nỡ thấy cảnh này, hàng năm vào ngày mùng bảy tháng bảy chúng ngậm tơ màu dệt cầu vồng, để mỗi năm hai người có thể gặp nhau một lần, an ủi nỗi sầu tương tư.”
“Vậy sao?” Chức Nữ bật cười, khóe môi cong cong mang theo chút mỉa mai, “Câu chuyện đẹp như vậy mà ta là người cuối cùng được biết ư?”
“Cuộc sống của phàm nhân đã lắm gian nan, họ không thể chịu đựng nổi quá nhiều khổ đau và bi kịch, bởi vậy họ vẫn luôn thích sự đời được viên mãn. Có thể thì dù hiện tại có khó khăn, nhưng tương lai vẫn còn hy vọng.”
Chức Nữ cười nhạt, đưa đẩy khung dệt tạo nên tiếng kêu cót két.
Dương Tiễn nhìn Chức Nữ, hắn vốn đến để hỏi xin tơ mây, nhưng có lẽ vì câu chuyện của Chức Nữ và Đoan Mộc Thúy có phần giống nhau nên hắn không kìm được mà hỏi thêm một câu: “Nương nương có hối hận không?”
“Hối hận ư?” Chức Nữ nhướng đôi mày xinh đẹp như chưa hiểu câu hỏi của hắn.
“Hẳn nương nương cũng biết về sau Ngưu Lang đã cưới vợ khác.”
“Chàng ấy vò võ một mình nuôi hai đứa con nhỏ, cuộc sống có nhiều bất tiện, lấy vợ khác cũng là hợp tình hợp lý.”
“Giờ nương nương còn bênh vực cho hắn sao?”
“Không phải ta bênh vực cho chàng, chẳng qua là ta đã nghĩ thông suốt, không cảm thấy có gì sai. Chức Nữ chậm rãi đạp chân, “Ai mà không muốn sau một ngày vất vả, về đến nhà có cơm canh nóng hổi chờ sẵn? Ai chẳng muốn ở nhà có người thu vén trong ngoài? Ai chẳng muốn lúc tỉnh giấc có người kề bên bầu bạn? Người ta có thể ôm nỗi cô quạnh một năm, hai năm, nhưng sau mười năm, hai mươi năm thì sao? Đời người ngắn ngủi, chàng muốn sống dễ chịu hơn, thoải mái hơn, đầm ấm hơn cũng là chuyện thường tình.”
“Vậy còn nương nương?” Dương Tiễn bình tĩnh nhìn nàng, “Có hối hận không?”
“Nếu ta nói có thì chân quân sẽ nghĩ thế nào, cảm thấy ta tự làm tự chịu, chuốc vạ vào thân sao?” Chức Nữ nhoẻn miệng cười.
Im lặng hồi lâu, đột nhiên nàng nhẹ nhàng nói: “Đúng là ta đã hối hận.”
Tim Dương Tiễn hẫng một nhịp.
“Ta ở đây dệt sợi gai, một năm, lòng ta chưa phục, ta cảm thấy yêu thật lòng chẳng có gì sai. Mười năm, ta vẫn không phục, cảm thấy những tháng ngày ở bên Ngưu Lang rất đáng giá. Một trăm năm, ta vẫn còn oán hận, cho dù ta thích phàm nhân nhưng nào có làm hại đến người khác, ta đã làm gì nên tội? Năm trăm năm...”
“Năm trăm năm.” Nụ cười trên môi nàng vô cùng chua xót, “Năm trăm năm, ta gần như không nhớ tới Ngưu Lang nữa. Ta chỉ nghĩ đến khi nào mới chấm dứt tình cảnh này. Chỉ vì ham vui nhất thời mà rơi vào nỗi khổ vô ngần, rốt cuộc có đáng giá hay không. Thậm chí ta còn nghĩ, nếu lúc trước chẳng có cuộc gặp gỡ ấy thì liệu có tốt hơn chăng?”
Dương Tiễn thở dài: “Chức Nữ nương nương có thể nghĩ như vậy, thì ngày rời khỏi nơi đây cũng không còn xa nữa.”
Chức Nữ mỉm cười, như thể việc có được rời khỏi đây hay không đã chẳng còn quan trọng với nàng: “Chân quân, đây là thiên đình, họ chẳng ngại dùng hàng nghìn năm để bào mòn dục vọng, oán hận, chân tình, yêu thương của ngài, cuối cùng tạo ra một nơi vô cùng thanh tịnh, tạo nên rất nhiều cái xác không hồn. Ta thấy chẳng bằng rơi xuống hồng trần vạn trượng, yêu một phen, hận một hồi, khóc một trận, sau đó uống một bát canh Mạnh Bà, quên hết chuyện trước kia, thật thống khoái biết bao.”
“Lần này chân quân tới đây chắc không chỉ để nói chuyện phiếm với ta đâu nhỉ?” Chức Nữ ngước mắt nhìn hắn, “Một thần tiên sa cơ như ta có thể giúp được gì cho chân quân đây?”
“Ta muốn xin nương nương một sợi tơ mây.”
“Tơ mây ư?”
“Ta nghe nói tơ mây của nương nương tuy mỏng manh nhưng lại rất bền chắc, có thể chịu được sức nặng như núi đè, cũng có thể cản được mũi đao lưỡi kiếm.”
Chức Nữ bình thản đáp: “Mời chân quân về cho, nhiều năm rồi ta không dệt tơ mây. Hơn nữa thần tiên sa cơ cũng không có lòng đi dệt áo hoa vải gấm cho người.”
“Nương nương, ta xin sợi tơ mây này chỉ để cứu mạng.”
“Cứu mạng?” Chức Nữ cảm thấy rất kinh ngạc, “Một sợi tơ nhỏ bé làm sao có thể cứu được mạng người?”
Dương Tiễn thoáng do dự rồi kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Chức Nữ nghe.
Chức Nữ cảm động, nhưng không thay đổi quyết định ban đầu: “Chân quân đề cao tơ mây quá rồi, dù ta chưa từng thấy lệ khí sinh ra do trời phạt vì khởi động vòng sinh tử, nhưng nghe có vẻ rất lợi hại, ta chỉ e tơ mây cũng không chịu được.”
“Bây giờ chỉ còn lại niềm hy vọng cuối cùng là sợi tơ mây này, bất kể thế nào cũng xin nương nương tương trợ. Nếu như Đoan Mộc có thể sống lại thì đều là nhờ nương nương giúp muội ấy. Nhược bằng không thể sống lại, vậy mệnh trời đã định, Dương Tiễn cũng sẽ không bỏ công vô ích nữa.”
Chức Nữ không trả lời, một lúc sau, nàng bỗng nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy ngờ vực: “Chân quân, ngài nói xem vì sao khi xưa ta không chọn lấy cái chết?”
“Hả?” Dương Tiễn sửng sốt.
“Lúc ấy ta kháng cự hết sức dữ dội, ta đã van xin, khóc lóc, giãy giụa, thậm chí còn động thủ với thiên binh thiên tướng, nhưng tại sao ta chưa từng nghĩ đến cái chết? Ta nhớ có một câu nói thế này, dân không sợ chết thì làm sao lấy cái chết ra để dọa được? Nếu như lúc trước ta cũng lấy cái chết để chống trả, liệu có gì khác hay không? Một người ngay cả chết cũng không sợ thì còn gì có thể trừng phạt được nàng?”
Dương Tiễn có phần tức giận: “Nương nương, Đoan Mộc chọn lấy cái chết không phải vì muội ấy muốn chống lại sự chia cắt, mà là muội ấy không đành lòng để Triển Chiêu đi vào chỗ chết. Nếu không đến bước đường cùng thì có ai chịu bỏ mạng? Việc lấy cái chết chống trả như nương nương nói và cái chết của Đoan Mộc hoàn toàn không giống nhau!”
Hắn đứng phắt dậy, phất tay áo bỏ đi.
Lính gác ở bên ngoài vội chạy tới, khóa cửa nhà lao lại.
“Chân quân!” Khi Dương Tiễn sắp đi hết hành lang, giọng nói của Chức Nữ chợt vang lên sau lưng hắn.
Hắn ngoảnh đầu lại, thấy Chức Nữ đã rời khỏi khung cửi từ bao giờ, nàng đứng sau song chắn mỉm cười nhìn hắn.
“Lấy cho ta ba tia sáng của mặt trời, mặt trăng và sao, bảy ngày sau ngài có thể cho người tới lấy tơ mây.”
Trái tim Dương Tiễn cảm thấy vô cùng ấm áp, hắn vừa định nói gì đó thì Chức Nữ đã quay về bên khung cửi, tiếng dệt vải lách ca lách cách vang lên, đều đặn lặp đi lặp lại như chưa từng ngừng lại.
☆ ☆ ☆
Bảy ngày sau, trước phủ đệ của Tư pháp thiên thần.
“Tránh đường, tránh đường, cho đi nhờ, cho đi nhờ một chút!” Hao Thiên Khuyển nghênh ngang bưng hộp gấm chứa tơ mây mở đường cho Dương Tiễn, nếu không có Dương Tiễn ở đây có lẽ nó không dám làm càn trước mặt thiên binh do hai vị thiên vương dẫn đầu như vậy, nhưng có Dương Tiễn thì lại khác...
Có câu thế nào ấy nhỉ, chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng...
À không phải, đây là câu dùng để chửi người ta mà, nghĩ lại thì nó vốn đã là chó rồi, phải thẳng lưng mà làm một con chó đàng hoàng, không được tự ti vì xuất thân của mình.
Có lẽ Quảng Mục Thiên Vương và Đa Văn Thiên Vương canh giữ ở bên ngoài nhiều ngày cũng đã thấm mệt, nên lúc này đã đổi sang hai vị khác là Tăng Trưởng Thiên Vương và Trì Quốc Thiên Vương.
Thấy Dương Tiễn đi tới, hai vị thiên vương tỏ vẻ không vui nhưng vẫn phải cố nén xuống, không bước ra cản hắn lại.
Nói thật lòng, hai vị thiên vương này giận Ngọc Đế nhiều hơn.
Cái quái gì vậy chứ! Dương Tiễn là cháu gọi ngài bằng cậu, hắn đã chẳng thèm sợ ngài thì hắn còn ngại gì chúng ta? Tiểu tử này trông như muốn đánh người ta, làm gì có ai dám động thủ với hắn? Hại chúng ta suốt ngày dầm mưa bên ngoài phủ chân quân, không dám lùi cũng chẳng dám tiến, ngài đang diễn kịch đem quân vây hãm công thành đấy à...
Sau khi vào phủ đệ, Hoa Đà tiên dẫn đầu tới nghênh đón, thật ra Dương Tiễn chỉ biết mỗi Hoa Đà, có những người khác đều do Hao Thiên Khuyển bắt đến, nghe nói có Tư Mạc, Trọng Cảnh [14] gì đó, Dương Tiễn cũng chẳng buồn nhớ rõ.
Thần tiên ở Thượng giới chẳng bao giờ đổ bệnh, nếu chẳng may có chuyện gì đó thì cứ ăn đôi ba viên đan dược là xong. Chỉ có điều tình trạng của Đoan Mộc Thúy nhất định phải nhờ đến đại phu, vì vậy chẳng cần biết thế nào, không quan tâm nội hay ngoại khoa, cứ bắt hết về đây chờ sẵn.
Dương Tiễn vừa nhướng mắt lên, Hao Thiên Khuyển đã cuống quýt dâng tơ mây lên.
Hoa Đà tiên lấy kim khâu, cẩn thận xỏ tơ mây vào, sau đó xoay người đi đến bên mé giường.
Chẳng hiểu tại sao Dương Tiễn lại không dám tới xem, hắn nhìn về phía Hao Thiên Khuyển: “Ngươi qua xem thử đi”.
“Chủ tử đừng quá lo lắng.” Hao Thiên Khuyển lạc quan hơn Dương Tiễn nhiều, “Lúc tới lấy tơ mây, Chức Nữ nương nương nói có lẽ đây là sợi tơ mây tốt nhất trong những sợi nương nương từng tạo nên.”
Hao Thiên Khuyển nói xong liền lon ton chạy tới, trên giường là thi thể của Đoan Mộc Thúy, sắc mặt nàng vẫn như bình thường, nhưng trước ngực có một lỗ máu, vết máu qua bao nhiêu ngày vẫn không khô, nếu để ý có thể thấy thỉnh thoảng lại có lệ khí màu trắng tràn ra.
Hoa Đà tiên hít sâu một hơi, thận trọng đưa tay ra, đâm kim xuống, mũi kim sắc nhọn xuyên qua cơ tim, kéo theo sợi tơ mây rất dài.
Hao Thiên Khuyển căng thẳng, nó nín thở, tròn xoe mắt nhìn theo sợi tơ mây, không dám chớp mắt.
Lệ khí bắt đầu va chạm với tơ mây, khâu lại, mũi kim thứ nhất.
Khâu lại, mũi kim thứ hai.
Khâu lại, mũi kim thứ ba.
Hao Thiên Khuyển vui mừng khôn xiết, nó ngoảnh đầu nhìn Dương Tiễn kêu lên: “Chủ tử, không đứt, tơ mây không.”
Tiếng tơ đứt trầm đục vang lên, tiếng động không lớn, trong phút chốc căn phòng trở nên yên lặng đến đáng sợ.
Hao Thiên Khuyển nuốt những lời chưa kịp nói vào bụng, toàn thân nó cứng đờ, nhất là cổ, cứng đến nỗi nó không thể quay đầu lại xem chuyện gì đang xảy ra.
Hoa Đà tiên xoay người lại, một tay cầm kim, tay kia cầm sợi tơ mây đứt đoạn.
“Chân quân, tơ mây cũng không được.”
Giọng nói của Dương Tiễn bình tĩnh đến khác thường: “Ta biết rồi, lui xuống cả đi.”
Mọi người không dám ở lại, vội khúm núm vâng dạ lui ra khỏi phòng, mới đầu Hao Thiên Khuyển còn muốn ở lại, nhưng khi thấy ánh mắt bình tĩnh lạnh lùng của Dương Tiễn, nó giật nảy mình, vội chuồn thẳng ra ngoài.
Dương Tiễn chậm rãi đi tới ngồi bên mé giường, hắn đưa tay vén tóc cho Đoan Mộc Thúy, lẳng lặng nhìn đôi gò má tái nhợt, hàng mi dài và đôi môi không còn huyết sắc của nàng.
“Đoan Mộc”, hắn cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán nàng. “Số trời đã định, đại ca... cố hết sức rồi.”