Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6321 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 150

❊ ❊ ❊

Image

Suốt cả đêm Đoan Mộc Thúy vẫn luôn ủ dột.

Hai người dùng bữa trên lầu hai của Thái Bạch Lâu giữa phố Mã Hành. Qua khung cửa sổ để mở, có thể thấy ánh đèn đuốc cùng cảnh tượng náo nhiệt khắp gần xa.

Triển Chiêu gắp cho Đoan Mộc Thúy nào rau, nấm, măng, củ sen ngào đường, cái bát đất nung nhỏ nhỏ chất thành một núi đồ ăn.

Nàng không nhìn Triển Chiêu, cũng không gắp đồ ăn, chỉ tự mình gác đũa bắc cầu giữa mấy chiếc bát đĩa.

Triển Chiêu thở dài: “Đoan Mộc, dù sao cũng nên ăn một chút đi, nàng đã phải nhịn đói lâu rồi mà.”

“Không thấy ngon miệng.”

Triển Chiêu hơi ngừng lại, sau đó dịu dàng dỗ dành nàng: “Lát nữa ăn xong chúng ta đi xem múa rối có được không?”

Không nhắc tới thì thôi, nhắc tới việc này nàng lại càng nổi giận.

“Không thèm, cả đời không xem cũng không thèm.” Nói rồi nàng đứng dậy, hùng hổ đi xuống lầu.

Triển Chiêu cũng đứng dậy theo, tiểu nhị đang bận bịu gần đó thấy tình hình không ổn, vội chạy tới cúi đầu khom lưng, Triển Chiêu là quan, hắn cũng không dám nói thẳng là sợ Triển Chiêu không trả tiền, đành phải cố gắng mỉm cười với Triển Chiêu, cười hết sức niềm nở, hy vọng Triển Chiêu có thể hiểu rằng tận đáy của nụ cười là dụng ý đầy xót xa: Thưa ngài, nếu ngài không trả tiền thì chưởng quỹ sẽ trừ tiền công của tiểu nhân...

Đến khi Triển Chiêu trả tiền xong thì Đoan Mộc Thúy đã đi mất dạng.

May thay y biết nàng đi đâu.

Lúc đến nhà Đoan Mộc Thúy, Lưu thẩm còn chưa kịp đi, câu đầu tiên bà nói khi vừa gặp y là: “Cô nương đã ngủ rồi”.

Còn sớm như vậy mà đã ngủ rồi sao? Triển Chiêu bất đắc dĩ.

Lưu thẩm rất hiểu lòng người: “Vậy... ta đi trước đây, cô nương vừa ngủ, nếu Triển đại nhân gọi cửa thì chưa biết chừng cô ấy có thể dậy nói chuyện đấy”.

Sau khi tiễn Lưu thẩm đi, Triển Chiêu chốt cửa, vừa xoay người lại, đã thấy Đoan Mộc Thúy mặc áo ngủ đứng trên bậc thềm lườm y đầy giận dữ.

Triển Chiêu im lặng, một lúc lâu sau mới tìm được lời để nói: “Chẳng phải nàng đã đi ngủ rồi sao?”

“Ta đói!”

☆ ☆ ☆

Lục tung cả nhà bếp lên cũng chỉ còn lại một ít nguyên liệu làm mì, Triển Chiêu đập trứng vào bát rồi lấy đũa đánh tan, mở vung nồi ra thấy sợi mì đang trở mình trong nước sôi ùng ục, Triển Chiêu đổ trứng vào khuấy đều, cuối cùng bỏ thêm muối và hành lá xắt nhỏ, sau đó bắc nồi xuống.

Mỳ trứng hành hoa được đưa đến trước mặt Đoan Mộc Thúy, nàng chẳng nói gì, chỉ cầm đũa lên liên tục khuấy mì.

Triển Chiêu thở dài: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, Đoan Mộc, ta bận rộn cả buổi mà nàng chẳng có lấy một lời cảm ơn.

Đoan Mộc Thúy trợn mắt: “Tại sao ta phải cảm ơn chàng, chính chàng hại ta không ăn hết bữa cơm cơ mà.”

Triển Chiêu dở khóc dở cười: “Sao lại tại ta?”

Đoan Mộc Thúy lấy chiếc đũa gõ vào miệng bát: “Nếu đã thật lòng mời người ta đi ăn cơm xem trò vui, thì tại sao lại nói cho người ta nghe tin xấu, chàng nói ra như vậy còn ai có tâm trạng ăn cơm xem trò vui nữa? Tất cả là tại chàng keo kiệt bủn xỉn, làm người ta không thể ăn cơm xem diễn.”

Triển Chiêu ấm ức không chịu nổi: “Bàn cơm kia nàng không ăn lấy một miếng, ta đây lại phải trả không thiếu xu nào.”

“Đáng đời!” Đoan Mộc Thúy bĩu môi, tâm trạng khá hơn một chút.

Vừa cúi đầu ăn được mấy miếng, nàng bỗng ngẩng đầu lên hỏi y: “Phải đi bao lâu?”

“Sao cơ?”

“Ta muốn hỏi đi Tây Hạ Đông Hạ gì đó, nàng cụt hứng, “phải đi mất bao lâu?”

“Đại nhân chưa nói.”

Đoan Mộc Thúy chán nản: “Vậy thì chàng chết già ở đó đi, đừng có quay về nữa.”

Triển Chiêu cũng không giận: “Ta sẽ mau chóng trở về.”

“Chàng muốn là được sao?” Đoan Mộc Thúy lườm y, “Ngay cả đi làm cái gì chàng còn không biết.”

“Đến đó là biết thôi.” Triển Chiêu hơi ngừng lại, “Ta sẽ gửi thư cho nàng.”

“Không thèm. Không! Biết! Chữ!”

“Đoan Mộc, đừng giận dỗi trẻ con như vậy.”

Đoan Mộc Thúy chẳng nói chẳng rằng, chiếc đũa lại khuấy mì liên hồi, chợt nàng nói một câu không đầu không đuôi: “Ta cũng đi.”

“Nàng không đi được.”

“Mắc mớ gì tới chàng?” Đoan Mộc Thúy hừ một tiếng, “Chàng đi đường chàng, ta đi đường ta, chàng đi làm việc công, ta đi... bắt yêu quái”

Triển Chiêu thở dài: “Đoan Mộc, ta thật sự không thể dẫn nàng theo được.

“Ai cần chàng dẫn, ta có tay có chân, ta có thể tự đi.”

“Đoan Mộc, sau khi ta đi, nàng dọn vào ở trong phủ Khai Phong, ở gần mọi người, có thể giúp đỡ lẫn nhau.”

“Không đi, ta bận rồi, ta phải đi Tây Hạ.”

“Nàng ở trong phòng của ta, hàng ngày theo tiên sinh học vài thứ, có ít vẫn hơn không.”

“Không học, ta đi Tây Hạ rồi.”

“Đoan Mộc!” Triển Chiêu nghiêm mặt, giọng điệu cũng đanh lại.

Đoan Mộc Thúy ấm ức: “Tây Hạ là nhà của chàng, ta đi dạo một vòng cũng không được sao?”

Triển Chiêu mềm lòng, giọng nói cũng trở nên mềm mỏng: “Ta đi chuyến này là vì có chuyện quan trọng, việc lẻn vào Hưng Châu nguy hiểm vô cùng, giấu giếm còn chẳng kịp, sao có thể dẫn nàng theo được?”

“Đã bảo không cần chàng dẫn đi rồi mà” Đoan Mộc Thúy bực tức, “Ta đã nói ta có thể tự đi.”

“Tây Hạ là nơi nào chứ, làm sao ta có thể yên tâm để một nữ tử đơn độc một mình đi tới đó?”

“Vậy để nam tử như chàng đơn thương độc mã đi tới đó liệu ta có yên tâm được không?” Nàng kiên quyết đối chọi với y, còn rất không khách khí mà bóc lại chuyện cũ của y, “Lại gặp phải ba, bốn Diêu cô nương gì đó, hừ...”

Triển Chiêu dở khóc dở cười, sau một hồi im lặng mới nắm lấy nàng tay: “Đoan Mộc, nói chuyện nghiêm túc đi. Dù trước kia, hiện tại hay là tương lai, ta có rất nhiều ngày phải đi xa không về được, phải đi phá án, truy bắt hung phạm, Đoan Mộc, nàng không thể đi theo ta mãi được.”

Đoan Mộc Thúy cắn môi không lên tiếng.

“Ta biết nàng lo lắng cho ta, nhưng đừng tùy hứng như thế, cứ yên tâm chờ ta quay về.”

“Nhưng mà...”

“Đoan Mộc, ngoan nào.” Triển Chiêu nhìn thẳng vào mắt nàng, “Chỉ khi biết nàng được yên ổn thì ta mới có thể yên tâm mà đi. Nàng nghe lời ta, dọn vào ở trong phủ Khai Phong, chờ tin tức của ta, có được không?”

Dưới ánh mắt và sự dịu dàng ấy, cho dù Đoan Mộc Thúy có không bằng lòng thế nào, có hờn giận ra sao thì cũng không thể trút ra ngoài được.

“Vậy...” Nàng cò kè mặc cả, “Triển Chiêu, nếu chàng phải ở lại đó quá lâu thì ta sẽ tới tìm chàng.”

“Được.” Triển Chiêu ưng thuận một cách dứt khoát.

☆ ☆ ☆

Lúc đi ngủ, Triển Chiêu giúp nàng kéo chăn, tiện thể ngồi xuống mé giường.

“Ngày mai chàng định đi vào lúc nào?” Đoan Mộc Thúy nằm trong chăn thò ra tay, nắm lấy vạt áo của y.

Triển Chiêu mỉm cười: “Canh năm rạng sáng, lúc ấy nàng còn chưa dậy.”

“Thế không kịp tiễn chàng đi ư?” Đoan Mộc Thúy lập tức nghĩ tới chuyện này.

“Không cần tiễn đâu.” Triển Chiêu cúi đầu hôn lên trán nàng, “Nếu nàng tiễn ta, chỉ sợ ta lại lưu luyến chẳng muốn đi.”

“Còn lâu ấy.” Đoan Mộc Thúy trừng mắt.

“Trừng cái gì?” Triển Chiêu trêu chọc nàng, “Nàng có trừng nữa thì mắt cũng không lớn thêm chút nào đâu.”

Đoan Mộc Thúy bĩu môi, chợt nàng nhớ tới chuyện gì đó: “Chàng đã chuẩn bị hành trang chưa?”

“Vẫn chưa” Triển Chiêu lắc đầu, “Lúc nào về rồi chuẩn bị cũng được.”

“Vậy thì về sớm đi, Đoan Mộc Thúy đuổi y, “Thu xếp sớm một chút rồi đi ngủ cho sớm, ngày mai mới có sức lên đường.”

Triển Chiêu mỉm cười gật đầu: “Chờ nàng ngủ rồi ta mới về.”

Đoan Mộc Thúy nhắm mắt lại: “Ta ngủ rồi, Triển Chiêu, chàng mau về đi.”

Sau một lúc lâu không thấy động tĩnh gì, nàng len lén mở một con mắt, thấy Triển Chiêu trước mặt đang khẽ mỉm cười “Này, Triển Chiêu, sao chàng vẫn chưa đi?”

“Nàng cũng chưa ngủ mà.” Triển Chiêu đáp như thể đó là điều đương nhiên.

“Chàng ở đây làm ồn, ta ngủ sao được?” Đoan Mộc Thúy nổi nóng, nàng ngồi dậy đẩy y, “Mau đi đi.”

“Được, ta đi ngay đây. Quả thật cũng đã đến lúc phải đi rồi.”

“Này!” Thấy y thật sự xoay người định rời đi, Đoan Mộc Thúy vội gọi y.

“Sao vậy?” Triển Chiêu ngoảnh đầu lại.

“Có muốn ôm một cái không?” Nàng cười hì hì, “Qua đêm nay dù chàng muốn ôm ta thì cũng chỉ có thể ra ven đường ôm cây gỗ thôi.”

“Sao lại ôm cây gỗ?” Triển Chiêu hơi ngơ ngác.

“Bởi vì ta là Đoan... Mộc... Thúy…” Nàng nhấn mạnh vào chữ “Mộc” ở giữa tên của mình, “Lúc nhỏ mẹ ta gọi ta là bé đầu gỗ. Lúc chàng nhớ đến ta, đương nhiên phải nhìn cây gỗ rồi.”

“À...” Triển Chiêu vỡ lẽ.

Y quay lại ngồi xuống mé giường, cố ý cò kè mặc cả với nàng: “Vậy ôm tảng đá có được không? Hay là tảng đất nhỉ? Còn vại sành thì sao? Lu nước nữa?”

Đoan Mộc Thúy tức giận: “Được, đều được hết.”

Triển Chiêu bật cười thành tiếng, đưa tay ôm chặt lấy nàng: “Vậy thì không được, ta vẫn nên giữ sức để về ôm bé đầu gỗ thôi.”

Đoan Mộc Thúy im lặng, rúc đầu vào ngực y, chợt nàng khe khẽ nói gì đó.

“Nàng nói gì thế?” Triển Chiêu không nghe rõ.

“Chẳng nói gì cả, chàng về sớm đi, nhớ ngủ một giấc thật ngon.”

☆ ☆ ☆

Triển Chiêu đi rồi, Đoan Mộc Thúy lại không ngủ được.

Rốt cuộc nàng vẫn không dám lớn tiếng thốt lên câu nói kia.

“Triển Chiêu, nếu ta không phải làm thần tiên nữa thì chàng có cưới ta không?”

Lời ra đến miệng nàng lại sợ hãi, vì sợ Triển Chiêu không cưới nàng hay suy cho cùng nàng vẫn không dám nói ra câu “không làm thần tiên nữa”?

Đoan Mộc Thúy thở dài, nghiêng bên này rồi lại lật bên kia.

Không biết qua bao lâu nàng mới thiếp đi.

Nàng gặp một giấc mơ kỳ quái.

Trong giấc mơ ấy, nàng bị tiếng gõ cửa thình thình đánh thức, nàng mở cửa ra, gặp được Công Tôn tiên sinh.

Công Tôn Sách vô cùng sốt ruột, mặt đầy mồ hôi, lớn tiếng nói với nàng gì đó, vừa nói vừa khua tay.

Nhưng nàng không nghe thấy giọng của Công Tôn Sách, chỉ có thể thấy miệng ông khép mở khép mở lia lịa.

Bỗng nhiên nàng nhận ra khẩu hình của ông chỉ lặp đi lặp lại hai chữ: “Tây Hạ.”

“Triển Chiêu gặp phải chuyện gì rồi phải không?” Nàng lo lắng, chộp lấy cánh tay Công Tôn Sách, hỏi lại lần nữa: “Triển Chiêu gặp phải chuyện gì rồi phải không?”

Công Tôn Sách trả lời không được, ông chỉ lớn tiếng lặp đi lặp lại hai chữ kia.

Đoan Mộc Thúy đẩy Công Tôn Sách sang một bên, đi ra khỏi cửa, con ngõ ngoài cửa dường như bị một tầng sương mù bao phủ, có rất nhiều người đứng ở bên ngo nghe thấy tiếng mở cửa, họ liền từ từ quay người lại.

Nàng nhìn thấy từng khuôn mặt thân thuộc, có Lưu thẩm, Bao đại nhân, Ngân Chu, Trương Long, Triệu Hổ, Vương Triều, Mã Hán, Bạch Ngọc Đường, Từ Khánh, trên khuôn mặt của họ mang theo vẻ đau buồn khó nói nên lời, họ nhìn nàng và chầm chậm lắc đầu, tất cả bọn họ đều nói gì đó, môi không ngừng khép mở, nàng không nghe thấy tiếng, nhưng lại biết rõ bọn họ đang nói hai chữ: “Tây Hạ”

“Triển Chiêu gặp phải chuyện gì rồi phải không?” Nàng hoang mang hoảng loạn, vừa mở miệng đã cất tiếng nức nở.

Không ai đáp nàng.

“Ta đi tìm chàng ấy.”

Nàng cất bước định đi, chợt nhận ra bàn chân như trĩu nặng ngàn cân, cúi đầu nhìn xuống thấy Tiểu Thanh Hoa đang ôm chặt lấy chân nàng, liều mạng lắc đầu với nàng.

Nàng không quan tâm, nàng muốn đi tìm Triển Chiêu.

Không biết làm sao mà nàng thực sự đến được Tây Hạ, chiến trường hoang vu, xung quanh cờ hiệu ngổn ngang, xác chết la liệt khắp nơi, bốn bề yên tĩnh đến đáng sợ, Đoan Mộc Thúy vừa khóc vừa lục tìm giữa những xác chết: Chẳng phải Triển Chiêu bảo sẽ lẻn vào Hưng Châu ư? Sao chàng lại xuất hiện ở chiến trường? Chàng không phải binh lính, sao phải chinh chiến sa trường?

Trong một thoáng xuất thần, Đoan Mộc Thúy hẫng chân ngã xuống đất, phía trước cách đó không xa có một lá cờ hiệu.

Nhìn thấy lá cờ hiệu kia, trong lòng Đoan Mộc Thúy dâng lên một dự cảm chẳng lành, nàng chầm chậm vươn tay ra, cầm lấy lá cờ hiệu kia.

Đây không phải là cờ hiệu của bất kỳ vị tướng nào ở Tây Hạ hay Đại Tống, mà là cờ hiệu của nàng, là cờ hiệu của Đoan Mộc doanh.

Những tiếng hò hét xung quanh bỗng vang dậy, Đoan Mộc Thúy chợt nhận ra: Đây không phải Tây Hạ, đây là Mục Dã!

Trống trận rền như sấm, cờ phất kín nửa trời, Đoan Mộc Thúy ngơ ngác nhìn quanh, sau lưng vang lên tiếng giáo mác xé toạc khoảng không.

“Tướng quân! Tướng quân cẩn thận!”

Tiếng cảnh báo gọi nàng lấy lại tinh thần, nàng vội xoay người lại.

Không còn kịp nữa rồi, một mũi giáo đồng xuyên thẳng qua ngực nàng.

Bên tai vang lên tiếng kêu thảm thiết đến đứt ruột xé gan, nàng ngã xuống đất, má áp lên mặt đất lạnh lẽo nhuốm mùi máu tanh, máu trong ngực từ từ chảy xuống dưới thân, tựa như một đóa hoa nở rộ.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »