_khaiphongchiquai005.jpg)
Lúc Triển Chiêu đuổi kịp Lý Lạc Thủy, nàng ta đang tìm một góc vắng vẻ, nép vào tường khóc nức nở.
Triển Chiêu thở dài, lặng lẽ đứng ôm kiếm bên cạnh. Có rất nhiều lý do khiến cho một cô nương đau lòng như vậy, nếu nàng ta không nói thì y cũng chẳng muốn chủ động dò hỏi.
Lý Lạc Thủy khóc thêm một hồi mới nín, nàng ta ngẩng đầu lên, thấy Triển Chiêu qua màn nước mắt. Nếu có một nam tử trạc tuổi khác ở bên cạnh thì chắc chắn nàng ta sẽ khóc lóc ầm ĩ, hoặc ỷ vào vẻ ngoài xinh đẹp của mình mà vênh vang nhận sự yêu chiều, nhưng người này lại là Triển Chiêu, nàng ta không thể kiêu căng giận hờn như thường ngày được, bằng trực giác của riêng nữ tử, nàng ta cảm thấy Triển Chiêu cũng không muốn thân thiết với mình, y theo nàng ta tới đây không phải vì muốn an ủi hay dỗ dành nàng ta, mà chỉ bởi y sợ nàng ta gặp phải chuyện chẳng lành.
Cảm giác ấy khiến Lý Lạc Thủy thấy hơi thất bại.
Triển Chiêu lẳng lặng nhìn nàng ta: “Mau về nhà đi, trời tối rồi, một cô nương như cô cứ lang thang bên ngoài sẽ khiến cha mẹ lo lắng”.
“Ta không về.” Đã không nhắc đến thì thôi, vừa nói tới hai chữ “cha mẹ”, lửa giận trong lòng Lý Lạc Thủy lại không kìm nén được, “Ta không bao giờ về nhà nữa đâu”.
Triển Chiêu mỉm cười: “Sao hả, giữa cha mẹ và con cái còn có chuyện không thể giải quyết được hay sao?”
“Ngài không biết đâu!” Lý Lạc Thủy vừa cất lời liền nức nở, “Cha ta muốn gả ta cho người ta không thích, ta có chết cũng không gả, dù chết cũng không chịu.”
“Cô còn ít tuổi mà sao cứ mở miệng ra là đòi chết thế?” Triển Chiêu dần nghiêm mặt, “Cha cô ép buộc cô ư?”
Lý Lạc Thủy thoáng sững sờ.
Nhớ lại cuộc nói chuyện vừa rồi với cha, hình như lời lẽ cũng chẳng hề gay gắt, Lý Tiêu Hàn chỉ không thích thái độ của nàng ta, mắng nàng ta mấy câu, cha có ép buộc nàng ta không? Hình như không. Cha nói nhất định sẽ không gả nàng ta cho người nàng ta không thích ư? Hình như cũng không.
Chỉ có điều...
Chỉ có điều Lý Lạc Thủy còn ít tuổi, xưa nay vẫn luôn kiêu ngạo, trước giờ vẫn luôn được làm theo ý mình, rồi chuyện kh vừa lòng, nàng liên đột nhiên gặp cảm thấy cả thế giới đều trở thành kẻ địch của mình, giương nanh múa vuốt kêu gào với cả thế giới rằng: Đừng có ép ta, nếu ép nữa ta sẽ chết cho mà xem.
“Cô đã từng thử nói chuyện với cha chưa?”
Lý Lạc Thủy im lặng, sau đó lắc đầu.
“Cha mẹ nào chẳng yêu thương con, cô hãy thử nói chuyện với cha xem sao, cha cô là một người hiểu lý lẽ, ta nghĩ ông ấy sẽ hiểu cho tấm lòng của cô.”
“Nếu...” Lý Lạc Thủy cắn môi, “Nếu cha ta không đồng ý thì sao?”
“Vậy chẳng lẽ cô định tìm đến cái chết ư?” Triển Chiêu bật cười, “Nếu cô chết rồi thì người cô thích phải làm sao bây giờ, hắn sẽ không đau lòng sao?”
Lý Lạc Thủy không nói đáp.
“Cô chưa bao giờ nói với cha rằng cô có ý trung nhân, làm sao cha cô biết được tình cảm của cô? Khi ông ấy nói chuyện cưới gả với cô, cô lại không giải thích một lời, trong cơn giận dữ còn định lấy mạng ra chống đối. Lý cô nương, thế chẳng phải là chuyện bé xé ra to sao?”
Lý Lạc Thủy cảm thấy Triển Chiêu nói rất hòa nhã nhưng lời nào cũng có lý, không thể phản bác được, hiềm một nỗi cái tính kiêu ngạo khiến nàng ta không muốn nhận thua, nàng ta liền giẫm chân, già mồm cãi cố: “Ngài không biết đâu, nếu không thể ở bên người mình thích thì sống tiếp có nghĩa lý gì?”
Triển Chiêu chỉ thấy buồn cười, trong lòng vừa buồn cười vừa dấy lên một nỗi xót xa: “Lý cô nương, bây giờ cô vẫn còn nhỏ. Mấy năm nữa cô nghĩ lại rồi sẽ không nói ra những lời này nữa đâu.”
Lý Lạc Thủy nghiến răng: “Nói với ngài cũng vô ích, ngài chẳng hiểu gì cả.”
Triển Chiêu cố nén nụ cười, giọng nói rất bình tĩnh: “Trên đời này có rất nhiều nguyên nhân khiến nam nữ yêu nhau không đến được với nhau. Có khi vì xuất thân quá đỗi khác biệt, có khi lại vì ân oán đời trước, còn có thể vì vô tình lỡ duyên. Lý cô nương, cô nghe Triển mỗ nói câu này, chuyện của cô chẳng phải là chuyện lớn không thể giải quyết được. Sau khi về nhà, cô hãy cùng cha nói chuyện tử tế, ta nghĩ cha cô sẽ hiểu. Nếu như hai cha con nói chuyện không thông thì Triển mỗ cũng không ngại giúp cô thuyết phục cha cô.”
Lý Lạc Thủy chỉ nghe lọt tai mỗi câu cuối cùng của y.
Nàng ta đột nhiên ngẩng đầu lên, vừa mừng vừa sợ: “Triển đại nhân, ngài nói thật chứ, ngài sẽ giúp ta thuyết phục cha ta sao?”
Triển Chiêu khẽ gật đầu.
Lý Lạc Thủy vui mừng khôn xiết: “Thế thì tốt quá. Triển đại nhân, chức quan của ngài cao hơn cha ta, ngài mà nói thì nhất định cha ta sẽ nghe theo.”
Chỉ có lúc này Lý Lạc Thủy mới nhận ra quan to lấy thịt đè người là chuyện tốt đến nhường nào.
“Không ngờ ngài vẫn là người tốt.”
Được nghe lời khích lệ như vậy, Triển Chiêu cũng dở khóc dở cười.
“Triển đại nhân này, vì sao ngài lại bằng lòng giúp ta?” Lý Lạc Thủy chợt nghĩ đến chuyện gì đó, khuôn mặt tỏ vẻ hơi lúng túng, “Mấy ngày qua ngài ở nhà chúng ta... ta đối xử với ngài... không được tốt lắm…”
Triển Chiêu mỉm cười nhàn nhạt.
“Người yêu nhau muốn được bên nhau cũng chẳng dễ dàng gì. Triển mỗ sẵn lòng giúp đỡ... Đi thôi.”
“Được.” Lý Lạc Thủy nhoẻn miệng cười, rảo bước đi theo y.
☆ ☆ ☆
Lúc gần đến ngõ nhỏ dẫn vào nhà Lý Tiêu Hàn, đằng sau bỗng có người gọi y: “Triển đại nhân, Triển đại nhân!”
Triển Chiêu dừng bước, ngờ vực ngoảnh đầu lại nhìn tên lính truyền tin đang vội vàng chạy tới kia.
“Tiểu nhân đến nhà Lý phó thống mời mấy lần, phó thống đều nói Triển đại nhân vẫn chưa về. ” Lính truyền tin thở hồng hộc, “Triển đại nhân, Phạm đại nhân mời ngài tới một chuyến ạ.”
Phạm Ung sao?
Triển Chiêu thầm giật mình, y bèn xoay người lại nói với Lý Lạc Thủy: “Lý cô nương, cô cứ về trước đi.”
“À, được.” Phạm Ung là tri châu Diên Châu, Tiết độ sứ Chấn Vũ quân, nghe tên lính kia phụng mệnh ông ta mà tới, Lý Lạc Thủy cũng biết có chuyện quan trọng, nàng ta bèn gật đầu rồi quay gót về nhà.
☆ ☆ ☆
“Vậy là Triển đại nhân vốn đang… về với con ư?” Lý Tiêu Hàn định mắng cho Lý Lạc Thủy một trận, nghe nàng ta kể lại chuyện vừa rồi, ông ta lại đột nhiên đổi đề tài.
“Vâng ạ.” Lý Lạc Thủy gật đầu, tò mò nhìn vị cô nương đang tỏ vẻ vô cùng thất vọng ở phía sau Lý Tiêu Hàn: Nhà ta lại có khách tới sao?
“Sau đó thì sao?” Lý Tiêu Hàn hỏi tiếp.
“Sau đó khi vừa về đến cửa thì Phạm đại nhân sai người tới mời, Triển đại nhân liền đi theo lính truyền tin kia.” Lý Lạc Thủy giơ tay chỉ ra bên ngoài.
“Vậy sao...” Lý Tiêu Hàn tỏ vẻ rất có lỗi, ông ta lại ngoảnh đầu nhìn vị cô nương kia, “Đoan Mộc cô nương, hay là cô cứ đi nghỉ trước, đừng đợi nữa.”
“Ta biết ngay là vậy mà” Đoan Mộc Thúy cắn môi, “Bắt trượt nhiều lần như thế rồi, cả quãng đường dài lúc nào cũng bắt trượt, ta không thèm tìm chàng ấy nữa.”
Lý Tiêu Hàn đang định nói gì đó thì Đoan Mộc Thúy đã đứng dậy, đi về phòng với vẻ rất mất hứng.”
“Cha, nàng là ai thế?” Lý Lạc Thủy tò mò.
“Lắm chuyện.” Lý Tiêu Hàn cả giận lườm nàng ta, “Vừa rồi ta mới mắng con mấy câu mà con đã giận dỗi chạy đi, có còn ra thể thống gì nữa không?”
Lý Lạc Thủy len lens áo, len lén quan sát thái độ của xoắn Lý Tiêu Hàn: “Cha ơi?”
“Hả?” Cơn giận trong lòng Lý Tiêu Hàn vẫn chưa nguôi. “Con có chuyện này muốn nói với cha.”
☆ ☆ ☆
Triển Chiêu nhận lấy phong thư nặng trịch từ tay Phạm Ung.
“Chuyến này nếu Lý Nguyên Hạo không chủ động lui quân thì Diên Châu sẽ cực kỳ nguy khốn. Lão phu thân là chủ soái lại làm mất hai trại Tắc Môn và Kim Minh, đại bại ở Tam Xuyên Môn, làm hao binh tổn tướng, hầy...”
Triển Chiêu biết Phạm Ung nói những lời này không phải muốn trút bầu tâm sự với y, chỉ là nhất thời cảm khái mà thôi, y cũng không nhiều lời, nhận thư xong liền cáo lui.
Về sau quả thực Phạm Ung đã bị cách chức Tiết độ sức Chấn Vũ quân, nhưng đó là chuyện sau này.
☆ ☆ ☆
Khi Triển Chiêu về đến nhà Lý Tiêu Hàn đã là giờ Tý canh ba, vừa đi tới cửa y chợt nghĩ có lẽ cả nhà Lý Tiêu Hàn đã ngủ say, y cũng không tiện quấy rầy, đúng lúc y đang xoay người định đi thì cánh cửa phía sau bỗng hé mở.
“Triển đại nhân.” Lý Lạc Thủy khẽ gọi.
Triển Chiêu kinh ngạc: “Cô vẫn chưa ngủ sao?”
“Ta sợ ngài về muộn nên chờ sẵn ở cửa để nói với ngài,” Lý Lạc Thủy đỏ mặt, “Ta đã nói chuyện kia cho cha ta biết, cha cũng không nổi giận, còn bảo phải chọn ngày gặp mặt... Triển đại nhân, ngài đừng nói với cha ta nhé, nếu cha biết ta đi kể linh tinh thì sẽ nổi giận mất thôi.”
Hóa ra là vậy, Triển Chiêu mỉm cười: “Ta biết rồi.”
Lý Lạc Thủy nghiêng người tránh ra cho y vào nhà: “Ngài về là tốt, có một cô nương chờ ngài đã lâu.”
Triển Chiêu lập tức đờ người.
Lý Lạc Thủy lấy làm lạ nhìn y, Triển Chiêu nghe thấy giọng nói của chính mình mà xa lạ như một người khác: “Có một cô nương ư?”
“Đúng vậy, ở trong phòng của ngài.”
Lý Lạc Thủy giơ tay lên chỉ, theo hướng ngón tay nàng ta, Triển Chiêu thấy một quầng sáng vàng nhàn nhạt từ phòng mình hắt ra.
“Cô nương ấy như thế nào?” Giọng nói của y hơi run run.
“Là một cô nương rất xinh đẹp.” Lý Lạc Thủy ngẫm nghĩ, “Ta nghe cha gọi là Đoan Mộc cô nương nhưng có hỏi thêm cha ta cũng chẳng nói, chỉ bảo cô ấy là bạn của Triển đại nhân.”
Ngừng lại một chút nàng ta lại lên tiếng: “Ngài cứ đi gặp cô ấy là biết ngay thôi mà?”
“Nói cũng phải, vậy Lý cô nương cũng về nghỉ cho sớm đi.”
Lý Lạc Thủy ừm một tiếng, nhẹ nhàng trở về phòng, Triển Chiêu chống tay vào bức tường bên cạnh, cũng không mảy may cất bước.
Y ngẩng đầu nhìn ánh đèn mong manh kia. Cửa đang đóng. Nếu đẩy ra thì sẽ như thế nào? Triển Chiêu hít một hơi thật sâu, bước về phía căn phòng.
Y bỗng cảm thấy đoạn đường này rất dài, nhưng cũng thấy nó rất ngắn, như thể y đang rất mong ngóng, chưa kịp phản ứng gì thì đã đi tới cửa, mấy lần y đưa tay định đẩy cửa ra, nhưng lại từng ấy lần thu tay về, lần cuối cùng không biết lấy động lực từ đâu, chỉ nghe “sầm” một tiếng, cánh cửa bị đẩy mở.
Hơi lạnh sau lưng tràn vào, ánh nến trên bàn chập chờn lay động.
Trái tim Triển Chiêu như đột nhiên rơi xuống từ đỉnh núi cao nhất, không chỉ rơi vào mặt hồ mà còn chìm xuống tận đáy sâu thăm thẳm.
Trong phòng, không một bóng người.