_khaiphongchiquai005.jpg)
Nếu là chuyện bình thường thì Công Tôn Sách sẽ chẳng bao giờ gửi một mảnh giấy mập mờ khiến người ta khó có thể suy đoán như vậy.
Tất cả là do Đoan Mộc Thúy nằng nặc đòi ông viết ra mảnh giấy ấy.
Chỉ mấy chữ ngắn ngủi mà Công Tôn Sách phải nâng lên đặt xuống mấy lần: “Cô muốn viết thư thế này để làm Triển hộ vệ sốt ruột muốn chết đúng không?”
“Sốt ruột muốn chết sao được?” Đoan Mộc Thúy vội vã chạy đến phủ Khai Phong lại chẳng gặp được Triển Chiêu, trong lòng nàng đang rất mất hứng.
“Nếu không thì nên viết tên cô cho tử tế mới phải, cô lại cứ đòi viết thành Đoan Mộc cô nương, về phần Triển Chiêu... Cô cũng biết tính cậu ấy rồi, lỡ như cậu ấy cứ thấp thỏm không yên thì mấy ngày sắp tới làm sao có thể sống yên ổn được?”
“Chàng ấy quen nhiều Đoan Mộc cô nương lắm sao?”
“Không phải như vậy” Công Tôn Sách tức đến nỗi muốn lấy bút gõ vào đầu nàng, “Đương nhiên người đầu tiên cậu ấy nhớ tới là cô, nhưng chắc chắn cậu ấy sợ người đó là một cô nương cùng họ với cô mà cậu ấy không quen, cứ đoán già đoán non như thế sẽ khiến tâm trạng lên xuống thất thường, không tốt cho sức khỏe, cô đã hiểu chưa?”
“Chính vì ta sợ lúc bất ngờ gặp được ta chàng sẽ vui mừng quá độ làm ảnh hưởng không tốt tới sức khỏe, cho nên ta mới nhờ ngài viết một lời nhắn mơ hồ như thế, để chàng chuẩn bị sẵn tâm lý.” Đoan Mộc Thúy cảm thấy mình nói rất có lý.
“Triển hộ vệ là người từng trải sóng gió, sao có thể vui mừng quá độ được?” Công Tôn Sách bỉ bôi, “Ta gặp được cô cũng có vui mừng quá độ đâu.”
“Ngài đâu phải là Triển Chiêu,” Đoan Mộc Thúy liếc xéo, “Ta gặp lại ngài cũng chẳng thấy mừng rỡ chút nào.”
Nha đầu chết tiệt này... Công Tôn Sách thầm nghiến răng, khỏi phải nói, quả thực lúc vừa nhìn thấy Đoan Mộc Thúy ông đã vui mừng khôn xiết, trong thoáng chốc ông còn quay lưng lặng lẽ lau nước mắt.
Nhưng ở cùng nàng chưa được bao lâu, bầu không khí đặc biệt khi chung sống với nàng quay trở lại, nào là ương bướng không nhượng bộ, nào là tức tối giận dữ, và cả cây trảo phá mỹ nhân kiểm mà ông đã quên đã quyết định sẽ tha thứ cho nàng nữa...
Trong nháy mắt cuộc sống lại trở về như mười bốn tháng trước, mọi thứ thân thuộc như thể nàng chưa từng rời đi.
“Cô nên đi cho sớm, mau đi đi,” Công Tôn Sách trừng mắt với nàng, “Nếu không Triển hộ vệ lại ngủ không yên mất thôi.”
Nói đoạn ông lại thổn thức: “Cô không biết đâu, hồi đó Triển hộ vệ thức trắng cả đêm, buổi tối mắt sáng đến nỗi có thể soi đèn cho Bao đại nhân đấy, cũng may sau đó tối nào ta cũng bắt cậu ấy phải uống canh an thần.”
“Ta biết rồi, ta biết rồi,” Đoan Mộc Thúy chê ông cằn nhằn lắm lời, “Ngài đã lải nhải tám lần rồi.”
Công Tôn Sách lại không chịu nổi, chỉ muốn cầm bút gõ cho nàng một cái: “Ta chỉ muốn nói với cô, rằng về sau phải đối xử với Triển hộ vệ tốt một chút, vì ta đã thấy rõ những ngày ấy Triển hộ vệ đã phải sống khó khăn đến nhường nào.”
“Đã bảo là biết rồi mà.” Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm.
Công Tôn Sách vô cùng tức giận, nha đầu chết tiệt này không thể tỏ chút thương cảm được sao? Ông lại bắt đầu nhớ về những cô nương dịu hiền mà Triển Chiêu từng gặp qua, người ta mang đầy phong thái tiểu thư khuê các, nói mấy câu là mắt đỏ hoe, sau đó nâng tay áo khẽ lau dòng lệ, hoặc hé bờ môi đượm mùi đàn hương, ngâm đôi câu thơ khiến lòng người tan vỡ, tỉ như “Chỉ mong lòng chàng tựa lòng tả” hay là “Nắm lấy bàn tay bên nhau đến giả”, hoặc là “Khi ngọn núi không còn góc cạnh, khi trời đất hòa làm một mới chia đôi ngả”, làm như thế vừa thể hiện sâu sắc tình cảm trong lòng, đồng thời cũng có thể nuôi dưỡng tố chất văn học cho những người đứng xem, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện...
“Thôi thôi thôi, nhanh bảo Trương Long chuẩn bị ngựa cho cô, cô mau đi đi, mau đi đi.” Công Tôn Sách liên tục khua tay áo như thể đang đuổi thứ gì bay vo ve làm người ta ghét bỏ.
“Ta còn chưa đi thăm Tiểu Thanh Hoa...” Đoan Mộc Thúy cự cãi.
“Ta dám đảm bảo với cô, tình hình của Tiểu Thanh Hoa tốt hơn Triển hộ vệ rất nhiều. Nó sắp thành thần bài của phủ Khai Phong rồi, tài đánh bài hoa của nó không ai qua được, cô hỏi mấy người Trương Long, Triệu Hổ thử xem, bọn họ đều từng thua Tiểu Thanh Hoa cả đấy.” Công Tôn Sách cũng từng thua rất nhiều tiền dưới tay Tiểu Thanh Hoa, cứ nghĩ đến là giận nghiến răng, “Không biết một cái bát sứt như nó thì tích cóp số tiền ấy để làm gì... Ta sẽ báo cho nó biết chuyện cô trở về, cô cứ đi tìm Triển hộ vệ trước đã.”
Đoan Mộc Thúy bĩu môi: “Ta đi ngay đây Ở ngoài phủ nha, Trương Long đã dắt sẵn ngựa ra đứng đợi nàng, trên cánh tay phải của hắn còn đeo một tay nai.”
Hắn đỡ Đoan Mộc Thúy lên ngựa.
“Đoan Mộc tỷ, tỷ mang theo cái này đi.” Hắn đưa tay nải kia cho Đoan Mộc Thúy, “Đây là điểm tâm Tử Cần tự hấp, đại nhân và tiên sinh đều thích ăn, Đoan Mộc tỷ mang theo mà ăn trên đường đi.”
Đoan Mộc Thúy nhận lấy tay nải, hơi ngẩn người: “Tử Cần?”
Trương Long đỏ mặt: “Là... Khách cô nương, nửa năm trước cô ấy cùng mẹ đến Khai Phong cáo trạng, sau đó... sau đó ở lại Khai Phong…”
“Ta biết rồi, thay ta cảm tạ Khách cô nương nhé.”
“Đoan Mộc. tỷ...” Trương Long ngập ngừng, “Tỷ không giận ta chứ?”
“Sao phải giận huynh?” Đoan Mộc Thúy phốc cười, “Vì Hồng Loan ư?”
Trương Long không đáp.
“Chuyện này có gì mà phải giận, huynh với Hồng Loan ở bên nhau cũng chẳng bao lâu...” Đoan Mộc Thúy không biết nên nói thế nào mới phải, “Đừng quá bận lòng”.
Trương Long trầm mặc hồi lâu, sau đó mới gật đầu.
“Đoan Mộc tỷ, tỷ đi đường cẩn thận. Tiên sinh nói, tỷ đã không còn là... thần tiên nữa rồi.”
“Không làm thần tiên nữa nhưng ta còn có võ công mà.”
“Hai chuyện này đâu có giống nhau, dù sao đao kiếm cũng không có mắt, lỡ như bị đụng phải... Đoan Mộc tỷ, nếu trên đường đi không có chuyện gì lớn thì cũng đừng can quá nhiều, đi thẳng đến gặp Triển đại ca là được.”
“Ta biết rồi.” Đoan Mộc Thúy cười duyên dáng, kéo dây cương xoay đầu ngựa đi ngay.
Trương Long ở phía sau chợt nhớ ra điều gì đó, hắn khum tay lên miệng lớn tiếng gọi với theo: “Đoan Mộc tỷ, tìm được Triển đại ca rồi phải mau quay về, bao giờ hai người trở về chúng ta cùng ăn một bữa cơm!”
Giọng nói của Đoan Mộc Thúy từ phía xa vọng lại: “Ta... biết... rồi...”
☆ ☆ ☆
Lại một ngày tuyết rơi không ngừng, khi Lý Tiêu Hàn bước vào nhà, hắn liên tục giẫm chân rũ tuyết bám trên giày xuống: “Lẽ ra độ này trời nên ấm hơn, tuyết không rơi nữa mới phải.
Lý Tần thị ân cần giúp hắn cởi áo choàng: “Tính ra trời cũng đã lạnh mấy hôm rồi, có lẽ đây là trận tuyết cuối cùng.”
“Cũng đúng.” Lý Tiêu Hàn bụm hai tay lên miệng hà hơi, chợt hắn nhớ ra chuyện gì đó, “Triển đại nhân đâu?”
“Đã ra ngoài từ sáng sớm, ngài ấy nói hôm nay sẽ không về.”
“Không về sao?”
“Chàng quên hai hôm trước Triển hộ vệ nhận được thư rồi ư?” Lý Tần thị nhắc hắn, “Chẳng phải bằng hữu của ngài ấy sẽ đến đây sau hai ngày đó sao?”
“Thế thì sao?” Lý Tiêu Hàn cảm thấy buồn cười, “Ngài ấy đi đón à? Hay là chờ sẵn? Giờ cũng tối rồi, cửa thành sắp đóng đến nơi. Hơn nữa Diên Châu có bốn cổng thành, ngài ấy đi đâu chờ người ta? Không sợ đi nhầm hay sao?”
“Có lẽ vì trời sắp tối nên mới đi chờ sẵn,” Suy cho cùng Lý Tần thị vẫn tinh tế hơn, “Lỡ như đến tối bằng hữu của ngài ấy mới tới, lính gác cổng thành không cho vào thì Triển đại nhân ở đó có thể giúp đỡ, đúng không?”
“Nói vậy cũng phải. Lý Tiêu Hàn cười, “Lạc Thủy đâu rồi?”
“Đi, ta có chuyện muốn nói với nha đầu ấy.” Lý Tiêu Hàn đi mấy bước lại ngoảnh đầu nhìn Lý Tần thị, “Nàng đi cùng ta chứ?”
“Con trai của Trần phó thống ư?” Lý Lạc Thủy kinh ngạc, bất giác siết chặt góc áo.
Lý Tiêu Hàn không để ý đến biểu hiện khác lạ trên gương mặt của con gái, hắn vẫn cười ha hả: “Đúng vậy, hôm nay Kim hiệu úy nói với ta rằng con trai của Trần phó thống đang ở Khai Phong, không phải võ quan, đang làm việc trong Hàn Lâm Viện, là một người chín chắn, tuổi tác cũng tương xứng. Lạc Thủy theo hắn cũng sẽ không phải sống ở Diên Châu nữa...”
Hắn ngoảnh đầu lại nhìn Lý Tần thị: “Đến lúc đó nàng và Lạc Mẫn theo Lạc Thủy đến Khai Phong, dù sao Diên Châu cũng là tiền tuyến, tình hình chiến sự vô cùng khó đoán, mọi người tới đó ta cũng yên tâm hơn.”
“Con không gả cho hắn đâu!” Lý Lạc Thủy đứng phắt dậy, khuôn mặt vốn rất xinh đẹp lúc này trở nên tái mét.
“Nha đầu kia, con nói cái gì vậy?” Lý Tiêu Hàn sa sầm mặt mũi, “Nói nhẹ nhàng với con, con lại giở thái độ gì đây? Con không chịu gả hả? Cô nương nào chẳng phải nghe cha mẹ sắp đặt, mai mối đưa đường?”
“Tóm lại không gả là không gả!” Lý Lạc Thủy tức tối.
“Hoang đường!” Lý Tiêu Hàn cũng nổi giận, vỗ mạnh xuống bàn, “Sao con dám nói thế với cha mẹ?”
Lý Lạc Thủy nghiến răng, đột nhiên nàng ta xoay người sải bước chạy ra ngoài cửa.
“Quay lại đây cho ta!” Lý Tiêu Hàn càng thêm giận dữ, “Học ở đâu ra cái tính ngang ngược này...”
“Thôi thôi thôi, đương gia.” Lý Tần thị hốt hoảng, vội đưa tay ngăn lại, “Lạc Thủy nó vẫn còn trẻ con, chàng đừng giận nó...”
Trong khi Lý Tần thị cuống quýt cản Lý Tiểu Hàn, Lý Lạc Thủy tức giận đùng đùng mở cửa, vừa xông ra ngoài đã đâm sầm vào một cô nương, cô nương kia kêu “ui da” một tiếng đau điếng, Lý Lạc Thủy vốn muốn dừng lại nói lời xin lỗi, nhưng chợt nghe thấy tiếng chửi mắng của Lý Tiêu Hàn từ phía sau vọng tới, nàng ta đanh mặt lại, không bận tâm xem cô nương kia thế nào, cứ thể cất bước bỏ đi.
Lý Tiêu Hàn tức điên, hắn chỉ vào cánh cửa khép hờ mà mắng: “Có giỏi thì đừng về nữa!”
Hắn đang trong cơn thịnh nộ, đột nhiên từ ngoài cửa có một cô gái thận trọng ló đầu vào.
“Ừm..” Nàng khom lưng đưa tay xoa đầu gối, đôi mắt đen láy đảo qua đảo lại khắp ngôi nhà nhỏ, “Triển Chiêu có ở đây không?”
Cổng thành chầm chầm khép lại.
☆ ☆ ☆
Nhìn khe hở giữa hai cánh cổng càng lúc càng nhỏ, Triển Chiêu khẽ buông tiếng thở dài.
Lúc y xoay người định đi, chợt một bóng người đỏ như lửa lướt qua bên cạnh.
“Cho ta ra ngoài!” Lý Lạc Thủy giơ tay đập cửa rầm rầm, “Cho ta ra ngoài!”
“Lý... tiểu thư.” Lính gác cổng thành nhận ra con gái của phó thống Lý Tiêu Hàn, giọng nói có phần khó xử, “Cổng thành đã đóng rồi”.
“Thế thì sao, ngươi có biết ta là ai không?” Lý Lạc Thủy rút thanh kiếm đeo bên hông ra hơn một tấc, “Muốn động thủ với ta phải không?”
Ngay sau đó cổ tay bỗng nhiên đau nhói, Lý Lạc Thủy kêu lên một tiếng, thanh kiếm lại trượt vào vỏ, khi ngẩng đầu lên thì thấy Triển Chiêu đang đứng đó.
“Ngài...” Lý Lạc Thủy vừa xấu hổ lại vừa tức giận.
“Lý cô nương chớ hành xử lỗ mãng.” Mặt Triển Chiêu lạnh như băng, lời nói cũng chẳng nể nang, “Chiều tối phải đóng cổng thành là quân lệnh của thành Diên Châu, dù cô là ai cũng không được làm trái lệnh. Cô đứng trước cổng quát tháo lính gác phía sau một cách vô lý, cô cho rằng cô là ai? Dù Lý Tiêu Hàn có tới đây, ông ta cũng không dám càn rỡ như vậy!”
Lý Lạc Thủy thấy y gọi thẳng tên húy của cha mình, trong lòng chợt giật thót.
Đến lúc này nàng ta mới nhận ra vị Triển đại nhân đang ở nhờ tại nhà mình kia không phải là một vị khách bình thường dễ nói chuyện, y chẳng những làm quan mà chức quan còn cao hơn Lý Tiêu Hàn, y sẽ không vì nàng ta còn nhỏ tuổi mà dung túng nuông chiều, y cũng không giống như sáng sớm hôm đó, tỏ vẻ chẳng mảy may quan tâm đến mọi chuyện xung quanh.
Bỗng nhiên nàng ta hiểu ra vừa rồi mình thật lỗ mãng, đối với Triển Chiêu đang đứng trước mặt mình, nàng ta không khỏi nảy sinh cảm giác sợ hãi.
“Mời Lý cô nương về cho, chớ có dùng dằng ở đây thêm nữa.”
Lý Lạc Thủy nghiến răng, đột nhiên xoay người cất bước chạy xa.
Tên lính đứng bên cạnh dè dặt nói: “Triển đại nhân, xin ngài đừng tức giận, Lý tiểu thư tuổi còn nhỏ, ở nhà lại được chiều chuộng, có kiêu căng một chút cũng không lạ”
Triển Chiêu ừ một tiếng, không thể hiện thái độ gì.
“Nhưng…” Tên lính kia kiễng chân nhìn theo hướng Lý Lạc Thủy vừa chạy, “Đó không phải là hướng đi về nhà Lý phó thống... Lý tiểu thư đang tức giận như thế, chỉ sợ lại xảy ra chuyện gì không hay.”
Y hơi do dự.
Lòng Triển Chiêu khẽ giật mình, chuyện xảy ra vào sáng sớm hôm đó chợt lóe lên trước mắt.
“Để ta đi theo cô ấy xem sao.”
☆ ☆ ☆
“Lại không có ở đây ư?” Trước câu trả lời của lính gác cổng thành, Đoan Mộc Thúy ức đến suýt bật khóc.
Lính gác nhìn Đoan Mộc Thúy rồi lại nhìn Lý Tiêu Hàn, thấy không tiện nói ra chuyện Lý Lạc Thủy làm loạn ở cổng thành, đành phải ậm ừ đáp: “Mới đầu ngài ấy ở đây, sau đó... sau đó có chút việc, nên đã rời đi.”
“Đoan Mộc cô nương.” Lý Tiêu Hàn cũng hết cách, “Hay cứ về nhà ta, từ từ mà đợi. Trước sau gì Triển đại nhân cũng sẽ về thôi.”