Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6418 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 159

❊ ❊ ❊

Image

Nhân gian, mười bốn tháng sau, Khai Phong.

“Triển Chiêu!”

Nghe tiếng đoán người, chưa cần quay đầu lại, Triển Chiêu đã nở nụ cười nhàn nhạt: “Bạch huynh.”

“Triển Chiêu, đã lâu không gặp.” Quả nhiên là Bạch Ngọc Đường, chỉ có điều lần này thứ hắn ôm trong tay không phải kiếm mà là một đống hộp quà màu đỏ đủ loại lớn nhỏ khác nhau.

Triển Chiêu khẽ nhướng cặp mày kiếm: “Sao thế, có chuyện vui sao?”

“Ái chà, Miêu Nhi, lăn lộn cửa quan rồi có khác, khả năng nhìn người đoán việc đúng là không tầm thường. Sao hả, có hứng thú đến Hãm Không Đảo uống chén rượu không? Tiện thể lây chút hỉ khí của tam ca nhà chúng ta.”

“Tam gia?” Triển Chiêu hiểu ngay, “Đại hỉ ư?”

“Chứ sao nữa,” Bạch Ngọc Đường hừ một tiếng, “Còn ai có thể khiến Ngũ gia ta đây vất vả chạy ngược chạy xuôi mua sính lễ thế này?”

“Cô nương nhà ai mà có phúc như vậy?”

“Là cháu gái một người bà con xa của đại ca, đầu năm nay đến Hãm Không Đảo, sau mấy lần qua lại hình như đã nảy sinh tình cảm với Tam ca. Đại tẩu ra mặt mai mối, định tháng sau thành thân. Này, Miêu Nhi...”

Bạch Ngọc Đường chợt nhớ ra điều gì đó, hắn cười ranh mãnh: “Kể ra ngươi cũng nợ tam ca nhà chúng ta một ấn tình đấy.”

“Xin huynh chỉ giáo cho?”

Bạch Ngọc Đường không vui: “Miêu Nhi, đừng nói ngươi không biết, lúc trước tam ca ta từng động lòng với Đoan Mộc cô nương kia. Chẳng qua là vì Triển miêu nhi nhà ngươi tới trước, tam ca ta quang minh chính đại, nén đau mà từ bỏ mối tình này, vun vén cho ngươi, ngươi nói xem, thế chẳng phải là ngươi nợ tam ca ta một ân tình hay sao?”

Triển Chiêu lặng thinh không đáp.

“Nói đúng ra thì Ngũ gia đây cũng bỏ khá nhiều công sức đấy”, Bạch Ngọc Đường dương dương tự đắc khoe công, “Ta mất mấy hôm nói đến bã bọt mép, không ngưng thủ thỉ bên tai tam ca, nào là chân trời góc bể nơi đâu chẳng có cỏ thơm, tội gì phải thương mãi một nhành hoa, rồi thì đại trượng phu sợ gì không lấy được vợ, nói mãi cái tên ngốc ấy mới chịu nghĩ lại... Miêu Nhi, nếu ngươi đến Hãm Không Đảo uống rượu mừng thì đừng dẫn cô nương kia đi cùng, kẻo tam ca nhà ta nhìn thấy lại nghĩ lung tung.”

Đống hộp màu đỏ trên tay hắn rung rinh như sắp rơi xuống, Bạch Ngọc Đường cố vươn tay lên đỡ lấy: “Miêu Nhi, ngày mùng tám tháng sau đấy, nhớ chưa?”

☆ ☆ ☆

Triển Chiêu vốn định đến phủ Khai Phong, nhưng đột nhiên y đổi ý, xoay người đi đến nhà của Đoan Mộc Thúy.

Lưu thẩm mở cửa cho y, Tiểu Thanh Hoa cùng Đại Dận và Tiểu Nghĩa ngoan ngoãn ngủ trong chạn bát — — mỗi khi Lưu thẩm có mặt ở đây, chúng nó sẽ luôn ở trạng thái như vậy, đương nhiên chỉ cần Lưu thẩm đi về là trong nhà lại náo loạn cả lên.

Triển Chiêu khách khí chào hỏi Lưu thẩm rồi bước tới chỗ bồn hoa, sau khi Đoan Mộc Thúy rời đi, tất cả hoa trong bồn đều ngừng nở, bất kể là ngày hay đêm, Triển Chiêu xin Công Tôn Sách một ít cây hoa giống, tự mình đến đây trồng. Kể ra phần lớn hoa hắn trồng đều không sống được, hơn một năm nay không biết bao nhiêu cây đã chết rồi, nhưng y chẳng mảy may nản lòng, là một người ngoài cuộc đứng xem, Lưu thẩm không biết rốt cuộc y muốn trồng hoa hay giết thời gian bằng cách trồng hoa?

Sau lưng chợt có tiếng sột soạt, y quay đầu lại, thấy Lưu thẩm đang vần vò cái tạp dề, bồn chồn không yên.

“Thẩm có chuyện gì sao?” Triển Chiêu chậm rãi đứng lên.

“Triển đại nhân.” Lưu thẩm do dự, “Ngài xem, từ khi Đoan Mộc cô nương đi xa đến giờ vẫn chưa hề quay lại, hàng ngày ta cũng chẳng có việc gì để làm, mà rõ ràng đã nhận bạc của Triển đại nhân rồi, ta nghĩ…”

Triển Chiêu hiểu ra, y khẽ mỉm cười: “Lưu thẩm đừng bận lòng, cô nương có ở đây hay không cũng vậy thôi, hàng ngày Lưu thẩm đến thu dọn quét tước là được, ta vẫn sẽ trả đủ bạc cho thẩm, không thiếu lấy một cắc.”

“Không phải...” Lưu thẩm rất khó xử, sau một lúc lâu bà mới hạ quyết tâm, thành thật nói thẳng với y, “Triển đại nhân còn nhớ Thải Tú cháu gái của ta chứ?”

“Thải Tú?” Triển Chiêu ngẩn người, sau đó nhớ tới hồi Đoan Mộc Thúy mới dọn vào đây ở, nàng từng cùng y chuẩn bị lễ thành thân cho một nữ quỷ tên là Tịnh Dung, lúc ấy người mà Tịnh Dung nhập hồn chính là Thải Tú.

Triển Chiêu gật đầu: “Ta vẫn nhớ.”

“Cô nương vừa chuyển tới đây một thời gian thì Thải Tú thành thân. Tháng trước nó đã sinh một thằng nhóc mập mạp...” Lưu thẩm bồn chồn vò góc tạp dề, “Phu thê chúng nó vẫn còn trẻ, có nhiều việc phải làm, muốn tìm một người đáng tin cậy để trông nom đứa bé, ta cũng đỡ phải ra ngoài làm việc vất vả, Triển đại nhân, ngài xem…”

Triển Chiêu nhẹ nhàng ngắt lời bà: “Ta hiểu”.

Lúc Lưu thẩm ra về, Triển Chiêu đưa cho bà số bạc nhiều gấp đôi, nhưng Lưu thẩm từ chối: “Không được đâu Triển đại nhân ơi, tháng này ta không làm đủ ngày, công việc lại nhàn hạ, ta đâu có mặt mũi nhận...”

Triển Chiêu kiên quyết đưa cho bà: “Số bạc ta cho thêm coi như để Thải Tú mua quần áo mới cho đứa nhỏ.”

Lưu thẩm không còn cách nào khác, đành phải đỏ mặt nhận lấy, cuối cùng chẳng còn gì để nói, bà đành phải gợi chuyện: “Hôm trước Triển đại nhân nói cô nương về nhà phải không? Sao cô ấy đi lâu như vậy? Một năm rưỡi rồi vẫn chưa quay lại.”

Triển Chiêu mỉm cười: “Có lẽ nàng ấy còn ham chơi, tóm lại nàng thích làm gì thì làm.”

Lưu thẩm không khỏi dặn dò y: “Tuy là nói như vậy, nhưng ngài cũng đừng chiều chuộng nàng quá. Triển đại nhân, ta thấy Đoan Mộc cô nương bị ngài chiều quá hóa hư rồi, ngài biết đám đàn ông nhà chúng ta đối xử với nương tử như thế nào mà, thương thì có thương, nhưng người ta thường nói ba ngày không dạy dỗ là nương tử lật tung nóc nhà.”

Triển Chiêu bật cười thành tiếng.

Lưu thẩm biết mình ăn nói lỗ mãng, khuôn mặt già nua đỏ bừng: “Đương nhiên đây là lời mấy kẻ thô tục như chúng ta thường nói, Triển đại nhân là người làm quan, dĩ nhiên sẽ... ừm, sẽ không…”

Sau khi Lưu thẩm đi rồi, Triển Chiêu đứng trong sân, ngẩng đầu nhìn mái ngói trên nóc nhà, ánh nắng giữa trưa chiếu xuống, không quá nóng cũng không quá chói mắt.

Y tưởng tượng cảnh Đoan Mộc Thúy nhảy lên lật mái nhà, trên mỗi hiện lên nụ cười dịu dàng.

Chỉ cần nàng thích thì đừng nói là lên nóc lật mái nhà, cho dù đánh sập cả nhà cũng có hề gì?

☆ ☆ ☆

Bận rộn trong ngoài, chạy qua chạy lại, chỉ huy chỗ này quát tháo chỗ kia, Bạch Ngọc Đường tất bật đến nỗi tay đổ mồ hôi đầu xì ra khói, trong lòng thầm lôi đại ca, nhị ca, tứ ca ra chửi một trận tơi bời.

“Lão Ngũ làm việc cẩn thận”, “những chuyện trọng đại như vậy không để ngũ đệ chủ trì không được”, “người lão Tam coi trọng nhất là lão Ngũ” cái gì? Mấy xô lời ngon tiếng ngọt trút xuống, chẳng hiểu sao hắn lại tự nhiên ấm đầu bùi tai, ôm hết việc vào mình?

Ta nhổ vào! Về sau ta sẽ không bao giờ can thiệp vào chuyện thành thân của các ca ca nữa, một lòng một dạ làm ông chủ khoanh tay đứng nhìn người khác bận đầu tắt mặt tối.

“Ngũ gia, hình như lụa đỏ treo trên xà nhà đính không chắc...”

“Ngũ gia, thấy kiệu tới là đốt pháo đón dâu luôn hay chờ kiệu dừng hẳn mới đốt?”

“Ngũ gia, chờ tân nương tử vào động phòng mới châm nến long phụng hay châm trước khi vào?”

“Ngũ gia.”

“Ngũ gia.”

Bạch Ngọc Đường cảm thấy cả cuộc đời chưa bao giờ hắn bị nhiều người cùng lúc lải nhải bên tại như vậy. Chuyện bé như cái móng tay, các ngươi không tự quyết định được hay sao? Cả đám kéo tới hỏi ông đây làm gì? Ông đây là bách khoa toàn thư về phong tục cưới hỏi đấy à?

Khó khăn lắm mới có lúc nhàn rỗi, giữa tiết trời mùa xuân se lạnh mà Bạch Ngọc Đường lại nóng đến đổi mồ hội, hắn kéo cổ áo ra một chút, toan thở phào một hơi...

“Tiểu ngũ ca!”

Giọng nói nhẹ nhàng êm tai thế này, Bạch Ngọc Đường không ngẩng đầu lên cũng biết: “Đinh tiểu tam, muội cũng đến hóng chuyện vui đấy à.”

“Ơ kìa, tiểu ngũ ca.” Đinh Nguyệt Hoa không vui, gương mặt trái xoan xinh đẹp sưng sỉa, “Sao lại nói là muội đến hóng chuyện vui? Tam ca gửi thiếp cưới đến Đinh gia chúng ta hẳn hoi, thế nên muội cùng hai ca ca mới đến tặng quà mừng đây này.”

Đứng sau Đinh Nguyệt Hoa là hai vị công tử trẻ tuổi, cả hai đều cao lớn tuấn tú, cùng mặc y phục may bằng lụa xanh thượng hạng, người bên phải lấy quạt gõ nhẹ lên vai Đinh Nguyệt Hoa, “Tam muội, mặc kệ hắn đi, cứ coi như đây là nhà mình, thích làm gì thì làm, muốn đi đâu thì đi, Bạch tiểu ngũ làm gì được muội.”

Đinh Nguyệt Hoa hừ một tiếng, vênh váo đi lướt qua Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường cả giận: “Ngươi là Đinh lão đại hay là Đinh lão nhị, có tin Ngũ gia đây đánh cho ngươi một trận không hả?”

Đảo Hãm Không và thôn Mạt Hoa cách nhau một thủy vực, hắn coi như cũng quen biết với Đinh Triệu Lan và Đinh Triệu Huệ, nhưng hắn chưa bao giờ phân biệt được ai với ai, trái lại đại ca nhà hắn chỉ cần liếc mắt nhìn là nhận ra ngay, sau đó còn nói hắn không biết để ý đến người khác.

Vớ vẩn, tại sao hắn phải để ý đến cặp song sinh này? Ngũ gia cũng không rảnh đến thế.

Bạch Ngọc Đường lạnh lùng hừ một tiếng, Đinh Triệu Lan và Đinh Triệu Huệ lại cười hì hì mở lời: “Bạch tiểu ngũ, không nói chuyện linh tinh nữa, hôm nay chúng ta tới chúc mừng “

“Tiện thể muốn hỏi có trang thanh niên tuấn kiệt nào..

“Tuổi trẻ tài ca...”

“Tuấn tú nhã nhặn...”

“Kinh tài tuyệt diễm...

Hai người tung hứng huynh một câu ta một câu, hết sức ăn khớp, quả là rất hiểu nhau, không vấp váp chút nào.

“Sao hả?” Bạch Ngọc Đường liếc ngang, “Hai người các ngươi có ý đồ gì?”

“Chúng ta có ý đồ gì chứ…”

“Chẳng qua là tam muội…”

“Cũng đến tuổi cập kê, lão thái thái phiền lòng lắm...”

“Ngươi cũng biết mắt nhìn người của tam muội.”

“Chán chẳng buồn nói...”

“Nếu hai ca ca không lo cho muội ấy…”

“Chưa biết chừng muội ấy lại chọn phải ngữ chẳng ra gì...”

Hai người liếc nhìn nhau, khuôn mặt nặng u sầu, nhíu mày một cái rồi lại đồng thanh buông tiếng thở dài.

Bạch Ngọc Đường vui vẻ, thấy Đinh Nguyệt Hoa đã đi xa, hắn hạ giọng: “Ngươi đừng nói nữa, đúng là có một người, tuy rằng so với Ngũ gia vẫn còn kém xa, nhưng xét các phương diện cũng tạm được, ghép đôi với Đinh tiểu tam thì không thiệt cho muội ấy. Chỉ có điều hình như người ta có ý trung nhân rồi.”

Bạch Ngọc Đường nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Huynh đệ Đinh gia với thái độ rất đắc ý.

“Xin lỗi nhé,” Bạch Ngọc Đường nhún vai, “Ngũ gia ta đây thấy cũng thương nhưng không giúp gì được.”

Đinh Triệu Lan, Đinh Triệu Huệ liếc nhau.

“Không sao, cứ để chúng ta xem thử.”

“Nếu là hạng tầm thường thì bỏ qua.”

“Nếu quả thực không đến nỗi nào, thì phải ra sức một phen.”

“Dạo này tìm hôn phu tốt cũng chẳng dễ dàng gì...”

“Lấy tình động tâm, lấy lý động trí...”

“Tam muội cũng không tệ...”

Bạch Ngọc Đường nhìn Huynh đệ Đinh gia kẻ tung người hứng mà không biết phải nói gì, may thay cứu tinh đã tới.

“Ngũ gia! Quà mừng của Nam hiệp Triển Chiêu tới!” Bạch Ngọc Đường xoay người lại, thấy gia đình nhận lễ đang đứng cung kính sau lưng mình.

Bạch Ngọc Đường đã dặn trước, nếu có tin của Triển Chiêu, dù là quà mừng hay người đến thì gia đình phải báo cho hắn một tiếng.

Nghe gia đình báo lại, mới đầu Bạch Ngọc Đường rất vui, sau đó lại nhíu mày: “Sao bảo là quà mừng của Nam hiệp Triển Chiêu đến rồi, thế hắn đâu? Hắn không tới hả?”

“Ngài ấy không tới, chỉ gửi thư thôi ạ.”

Bạch Ngọc Đường giật lấy phong thư, lỗi lá thư bên trong ra, đọc nhanh như gió, cặp lông mày chau lại thành nút thắt.

“Không phải chứ,” Bạch Ngọc Đường thốt lên, “Sao lại đi Diễn Châu?”

“Diên Châu ư?” Một trong hai huynh đệ Đinh gia nhíu mày, “Nghe nói đại quân Tân Hạ áp sát biên giới, lâu nay vẫn luôn giằng co với quân triều đình ngoài thành Diên Châu.”

“Đúng vậy.” Người còn lại tiếp lời, “Chiến sự ở Diên Châu rất căng thẳng, tin từ chiến trường gửi về rất hỗn loạn, có người nói thắng có kẻ bảo thua.”

“Cái con mèo chết tiệt, ngươi không biết đánh trận, Diên Châu cần gì đến ngươi? Tam ca của ta thành thân ngươi lại không tới, ngươi có tin bao giờ ngươi với cô đầu gỗ kia thành thân ta cũng không đi không hả!”

Huynh đệ Đinh gia hắng giọng.

“Bạch huynh bớt giận.”

“Cứ tạm gác chuyện Nam hiệp Triển Chiêu qua một bên.

“Vừa rồi ngươi nói đến vị thanh niên tài tuấn kia...”

“Chẳng hay tên họ là gì?”

“Có thể giới thiệu cho chúng ta gặp mặt được không?”

“Võ công như thế nào?”

“Nhân phẩm ra sao?”

Mặt Bạch Ngọc Đường không chút biểu cảm, một lúc lâu sau, hắn mới chầm chậm gằn từng chữ.

“Đinh lão đại, Đinh lão nhị, hai người các ngươi tìm chỗ nào mát mẻ, ngồi đó chờ cho ta!”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »