Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6339 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 153

❊ ❊ ❊

Image

Đoan Mộc Thúy ngoảnh đầu lại.

Dương Tiễn đang đứng ở cửa, ánh mặt trời dịu nhẹ từ phía sau hắn hắt tới, những hạt bụi li ti bay tán loạn trong vầng sáng.

Không biết là do nước mắt hay là do ánh mặt trời, đôi mắt của Đoan Mộc Thúy nhòe đi, trong lúc nhất thời nàng không thể thấy rõ bộ dạng Dương Tiễn, nàng chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng hình quen thuộc của hắn - chỉ nhìn thấy bóng dáng vậy thôi mà nàng đã không thể cầm được nước mắt.

Dòng nước mắt ấy không thể nói rõ là do vui vẻ, kích động hay là ấm ức, từ lâu Dương Tiễn đối với nàng đã không chỉ là một người thân bình thường. Những năm tháng qua nàng đã gắn bó thân thiết với hắn, từ sa trường đẫm máu đến những ngày làm tiên gia dài đằng đẳng.

Hắn là sư phụ uy nghiêm, là bằng hữu thân thiết, là đồng đội trên chiến trường, cũng là người thân có thể tin tưởng...

Đoan Mộc Thúy rưng rưng bước mắt mỉm cười: “Đại ca.”

Ông chủ mập mạp nhìn Đoan Mộc Thúy rồi lại nhìn ra cửa: Cô nương này bị điên à? Sao lại nhìn vào khoảng không rồi vừa khóc vừa cười thế?

Ngay sau đó, ông ta cảm thấy mí mắt nặng trĩu, liền ngáp một cái: Đến lúc đóng cửa rồi.

Thế là ông ta mắt nhắm mắt mở ra bê ván cửa, Thẩm tẩu bán hoa ở bên kia đường hét lớn với ông ta: “Này lão béo keo kiệt, hôm nay sao lại đóng cửa sớm thế?”

Ông ta như không nghe thấy gì, đóng ván cửa lại, cài then, nhắm mắt, như lạc vào trong sương mù, chân thấp chân cao lần mò leo lên giường, lập tức chìm vào giấc ngủ ngọt ngào say sưa.

Đoan Mộc Thúy hoàn toàn không để ý đến những gì đang xảy ra xung quanh mình, mắt nàng vẫn nhìn Dương Tiễn chăm chú.

Vẻ ngoài của hắn dường như không thay đổi chút nào, vẫn khí phách hiện ngang, anh tuấn xuất chúng, phát quan màu bạc, áo choàng màu đen, toàn thân tỏa ra khí thế uy nghiêm bất khả xâm phạm.

Hắn là thiên thần, là chiến tướng, cũng là niềm kiêu hãnh của nàng.

Dương Tiễn tiến một bước về phía Đoan Mộc Thúy: “Đoan Mộc.”

Không biết tại sao, Đoan Mộc Thúy lại cảm thấy ngại ngùng, nàng bất giác lùi về sau một bước.

Nàng cúi đầu tự nhìn bản thân.

Nàng mặc một chiếc áo màu xanh ngọc lục bảo bình thường, trên gấu váy có dính một ít bùn đất, chắc hẳn bị dính vào lúc đang làm loạn trong vườn hoa của Công Tôn tiên sinh, sáng nay lại buộc tóc qua loa, vừa rồi lăn lộn một hồi, búi tóc hơi lỏng ra, vài sợi tóc rủ xuống mặt, trên gò má còn có ba vết cào, tuy nông nhưng cũng khó coi.

Nàng không biết trên cằm mình còn dính một ít phẩm xanh.

Nàng thì nhếch nhác như vậy, Dương Tiễn lại như một tấm gương, phản chiếu sự lúng túng của nàng.

Dương Tiễn bước tới, ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt nàng, hắn đưa tay chạm vào vết cào trên mặt nàng.

“Sao lại thành ra thế này?”

Giọng nói của hắn vô cùng dịu dàng, đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve trên vết xước, chỗ tay hắn lướt qua vừa khô vừa cứng, sau đó như có phép màu biến thành mềm mịn trắng nõn tựa mỡ dê.

“Khỏi chưa?” Đoan Mộc Thúy chớp chớp mắt, vừa hào hứng lại vừa thấp thỏm không yên.

Dương Tiễn mỉm cười: “Khỏi rồi.”

Hắn đưa tay phất nhẹ trên không trung, giữa khoảng không nổi lên cơn sóng nhẹ, sau đó chợt xuất hiện một chiếc gương, Đoan Mộc Thúy soi mặt mình trong gương, dường như không thể tin được, còn đưa tay tự kiểm chứng một hồi, bấy giờ mới để lộ lúm đồng tiền, nàng mỉm cười nhìn Dương Tiễn trong gương: “Đa tạ đại ca.”

Trong lòng lại thầm nghĩ: Trên lưng cũng có vết thương, hay là để đại ca trị thương như thế nhỉ?

Đang định mở miệng, Dương Tiễn lại đột nhiên lên tiếng: “Đoan Mộc, ở Tuyên Bình ta đã mấy lần dùng dị tượng để gọi muội, sao không thấy muội đáp lời?”

Đoan Mộc Thúy thoáng sững sờ, sau đó ánh mắt đang nhìn vào ánh mắt của Dương Tiễn trong gương vội vàng tránh đi: “Ta... ta không biết có dị tượng.”

Dương Tiễn cười nhẹ: “Đoan Mộc, ngồi xuống nói chuyện đi.”

Ngồi xuống sao?

Lúc này Đoan Mộc Thúy mới nhận ra chẳng biết từ bao giờ trên mặt đất đã có thêm một chiếc bàn nhỏ, chiếc đĩa trên bàn xếp đầy quả tiên, còn có một chiếc bình ngọc cổ dài miệng loe và hai chiếc chén ngọc.

Đoan Mộc Thúy cắn môi ngồi xuống, Dương Tiễn ngồi ở đối diện, khẽ vén tay áo lên, rót cho nàng một ly rượu, ngọc dịch màu hổ phách tỏa mùi thơm ngào ngạt.

“Huynh muội chúng ta lâu lắm rồi mới được uống rượu nói chuyện phiếm như thế này.”

Đoan Mộc Thúy “ừm” một tiếng, đưa tay cầm lấy chén rượu, hơi chần chừ một hồi rồi uống một hơi cạn sạch, sau đó lấy mu bàn tay lau khóe miệng: “Huynh muốn nói chuyện gì?”

Dương Tiễn bật cười: “Uống rượu như vậy à? Chẳng khác nào trâu gặm mẫu đơn.”

“Huynh muốn nói chuyện gì?” Đoan Mộc Thúy nôn nóng.

Dương Tiễn nhìn nàng thật sâu, chén rượu đã đến bên môi mà lại đặt xuống bàn.

“Đám giá áo túi cơm ở Doanh Châu vội vàng báo cáo sự việc lên thiên đình, nói rằng minh đạo có biến, Ôn Cô Vĩ Ngư làm loạn, Đoan Mộc thượng tiên liều mình phong ấn minh đạo, cùng yêu nghiệt đồng quy vu tận.”

“Bọn họ nói như vậy sao?” Đoan Mộc Thúy không biết là đang vui mừng hay thất vọng.

“Muội mất đi pháp lực, tiên tích xuất hiện lần cuối ở minh đạo sau đó biến mất hoàn toàn, bọn họ nghĩ như vậy cũng không lạ.”

Dương Tiễn hơi ngừng lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt: “Suy cho cùng không phải là muội muội của họ, họ cũng sẽ không bận tâm”.

Sống mũi Đoan Mộc Thúy cay cay, nàng dè dặt đưa mắt nhìn Dương Tiễn: “Đại ca, tìm ta ư?”

“Sao lại không tìm?” Dương Tiễn thản nhiên đáp, “Ta có nhiều muội muội để vứt bỏ thế sao?”

Đoan Mộc Thúy không nói gì.

“Trước kia trên Thiên Đình đã từng có chuyện thượng tiên gặp nạn ở nhân gian, mất đi pháp lực, đám lười biếng ở Thượng giới chỉ lần theo tiên tích tìm người, mà tiên tích lại biến mất ở nơi xảy ra chuyện, muốn tìm kiếm là rất khó khăn. Nhưng nếu thực sự bỏ công sức ra tìm thì thật ra cũng chẳng hề khó”

“Hơn nữa...” Dương Tiễn nhìn Đoan Mộc Thúy, “Dù muội mất đi pháp lực, chỉ cần muội có lòng, mỗi ngày cầu mong có thể quay lại Thượng giới, thì cuối cùng ước nguyện quay trở lại của muội cũng sẽ được Thượng giới bắt lấy. Đoan Mộc, muội chưa từng thử làm như vậy.”

“Ừ.” Những gì Dương Tiễn nói đều là sự thật, Đoan Mộc Thúy không thể phủ nhận, nàng băn khoăn muốn kiếm cớ để đáp cho có lệ, ví dụ như nàng quá lười nên không muốn tốn công...

Dương Tiễn khẽ cười: “Nhưng Đoan Mộc từ trước đến nay vẫn luôn lười biếng, lễ nghi cầu nguyện rất phức tạp, ta nghĩ muội cũng lười làm. Nếu như vậy thì để ta tới tìm muội là được. Ta dùng dị tượng ở Tuyên Bình để gọi muội tới, đêm sáng như ban ngày, một ngày có hai lần trời rạng, liên tục bảy ngày, muội chưa từng đốt bùa đáp lại.”

“Tại ta không biết trời có dị tượng.” Đoan Mộc Thúy rì rầm cự cãi.

Dương Tiễn thở dài: “Đoan Mộc, muội cho rằng đại ca ngu ngốc lắm sao?”

“Không... không ngốc.” Đoan Mộc Thúy trợn tròn mắt, không rõ tại sao Dương Tiễn lại chuyển chủ đề như vậy.

Dương Tiễn sa sầm mặt mũi: “Nếu không nghĩ ta ngu ngốc, thì đừng nói những lời qua loa lấy lệ trược mặt ta. Muội không đáp lại là vì muội ôm một tia hy vọng may mắn, cho rằng chỉ cần không đáp lại, ta sẽ ngừng phát tín hiệu cho muội, như vậy muội có thể ở lại nhân gian, có phải không?”

Đoan Mộc Thúy bị hắn kích động, nàng đột nhiên ngẩng đầu lên, lớn tiếng đáp: “Phải!”

Dương Tiễn nhìn vẻ mặt bướng bỉnh của nàng, hắn chợt nhớ lại những chuyện trước kia ở Tây Kỳ, trong lòng bất giác dâng lên nỗi xót xa, ngữ khí cũng dịu xuống: “Đoan Mộc, muội thật sự xem nhẹ sự quan tâm của ta dành cho muội, chúng ta là người một nhà, không tìm được muội, làm sao ta có thể yên lòng?”

Mắt Đoan Mộc Thúy đỏ hoe.

“Nhân gian có một câu sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Tiên tích biến mất không có nghĩa là muội đã chết. Muội không đáp lại dị tượng, ta không biết là muội không muốn đáp lại, ta còn tưởng là muội không thể đáp lại. Thế sự xoay vần, đây không phải Tây Kỳ, muội lại không còn pháp lực, làm sao có thể đứng vững giữa thế gian? Cõi đời này rất khắc nghiệt với nữ tử, ta chỉ sợ muội gặp phải chuyện chẳng lành.”

Hắn nói rất chậm, nước mắt của Đoan Mộc Thúy từ từ chảy xuống, cuối cùng nàng không kìm được, nhào vào trong vòng tay của Dương Tiễn mà khóc: “Đại ca, muội có lỗi với huynh.”

Dương Tiễn ôm Đoan Mộc Thúy, mỉm cười vuốt ve mái tóc dài của nàng: “Muội thích Triển Chiêu nên mới không muốn đi đúng không?”

Đoan Mộc Thúy nghẹn ngào: “Đại ca đừng trách Triển Chiêu, là do muội thích chàng ấy.”

“Ta không trách hắn, hắn chăm sóc cho muội rất tốt, trái lại ta còn phải đa tạ hắn.”

Đoan Mộc Thúy ngước đôi hai mắt đẫm lệ lên nhìn Dương Tiễn: “Đại ca, muội không làm thần tiên nữa được không? Muội ở lại đây có được không?”

Vẻ mặt của Dương Tiễn rất bình tĩnh, hắn nâng Đoan Mộc Thúy dậy: “Đoan Mộc, chúng ta vẫn chưa nói xong.”

“Đại ca muốn bàn chuyện này với muội đúng không?” Đoan Mộc Thúy lấy tay áo lau nước mắt, “Vậy chúng ta cùng bàn, đại ca, muội phải làm thế nào mới có thể ở lại được?”

Ánh mắt nàng vô cùng tha thiết, Dương Tiễn cụp mắt xuống, hắn không đành lòng khiến nàng thất vọng, một lúc lâu sau hắn mới khẽ nói: “Đoan Mộc, muội phải biết trên chân Triển Chiêu không có dây tơ hồng.”

“Muội biết mà, muội biết từ lâu rồi.” Đoan Mộc Thúy vội kéo tay áo Dương Tiễn.

“Muội đã biết từ lâu rồi ư?” Trong mắt Dương Tiễn thoáng chút ngờ vực, “Vậy muội nghĩ sao?”

“Bởi vì người và tiên không thể yêu nhau, vì Triển Chiêu... thích muội,” Đoan Mộc Thúy cắn môi dưới, ngập ngừng nói, “Nguyệt Lão không thể nối tơ duyên giữa ta và chàng ấy, chàng không có dây tơ hồng, muội ở bên cạnh chàng, vậy chẳng phải là rất hợp tình hợp lý sao đại ca?”

Dương Tiễn lẳng lặng nhìn Đoan Mộc Thúy, bỗng nhiên hắn bật cười ha hả, cười vô cùng khoa trương, cười đến nỗi ứa nước mắt.

Đoan Mộc Thúy lại vì tiếng cười của hắn mà cảm thấy bất an.

“Bởi vì người và tiên không thể yêu nhau, vì Triển Chiêu thích muội sao? Đoan Mộc, muội đúng là chỉ biết tự cho mình là đúng!” Dương Tiễn cười ngặt nghẽo hồi lâu, “Muội đúng là, tự cho mình là đúng!”

“Thế... thế tại sao?” Đoan Mộc Thúy cố gắng trấn tĩnh, những vẫn không kiềm chế được sự run rẩy trong giọng nói của mình.

“Là vì Triển Chiêu qua đời năm hai mươi bảy tuổi, chết ở Tây Hạ, chưa kịp thành thân, không có con nối dõi, cho nên trên chân hắn không có dây tơ hồng!”

Không gian yên lặng như tờ.

“Người mà đại ca nói là Triển Chiêu đó sao, là người mà ta... quen biết?”

Dương Tiễn cũng không để mắt tới nàng, chỉ tự mình rót rượu rồi uống một hơi cạn sạch.

Đoan Mộc Thúy cắn răng, đột nhiên ngồi phắt dậy, “rầm” một tiếng lật đổ chiếc bàn, quỳnh tương trong bình hắt đầy lên người Dương Tiễn.

Dương Tiễn vẫn hết sức bình tĩnh, cầm một góc áo choàng lên, lặng lẽ nhìn rượu chảy xuống.

“Đại ca, chúng ta nói chuyện của mình, hà tất phải rủa Triển Chiêu như vậy!”

Dương Tiễn mỉm cười ngẩng đầu lên: “Hóa ra trong lòng muội, đại ca không chỉ ngu ngốc mà còn rất hẹp hòi. Rủa một phàm nhân ư? Dương Tiễn ta đây khinh không thèm làm.”

Tầm mắt của Đoan Mộc Thúy nhòa đi.

“Triển Chiêu sẽ chết thật sao?”

“Sau khi biết muội thích Triển Chiêu, ta vừa tò mò vừa tức giận, bèn đi tra xét ngọn ngành về hắn, không ngờ người này phận mỏng như thế.” Trong mắt Dương Tiễn ánh lên chút tiếc nuối, “Nhưng như thế cũng giúp ta đỡ phải nói nhiều. Nếu như hắn còn sống thì đương nhiên muội sẽ lưu luyến không muốn rời đi, hắn chết rồi muội cũng sẽ tuyệt vọng. Trời sáng giữa đêm, một ngày hai lần trời rạng, tại sao ta lại đợi đến ngày thứ bảy mới tới tìm muội, là vì ta muốn tránh huynh muội tương tranh, cho nên mới chờ đến ngày muội hết hy vọng. Đoan Mộc, chuyện hồng trần chỉ là ảo ảnh, về nhà với đại ca đi.”

Đoan Mộc Thúy thầm giận mình: “Vì sao hôm nay lại là ngày muội hết hy vọng?”

“Bởi vì hôm nay là ngày Triển Chiêu mất mạng.” Dương Tiễn hờ hững đáp, “Có thể hắn đang chết trong lúc chúng ta nói chuyện, hoặc cũng có thể là đã chết. Muội tin cũng được, không tin cũng được, chấp nhận cũng được, không chấp nhận cũng được, mệnh trời đã định sẵn là vậy rồi.”

Đoan Mộc Thúy òa khóc thất thanh, nàng khuỵu xuống đất, nắm chặt lấy vạt áo của Dương Tiễn: “Đại ca, mau cứu lấy Triển Chiêu, chàng là một người tốt, chàng không đáng chết.”

Dương Tiễn thở dài, chầm chậm cúi xuống: “Nếu có thể thì ta cũng muốn cứu Triển Chiêu, để đền đáp ơn nghĩa hắn từng giúp đỡ cho muội. Nhưng Đoan Mộc, giữa đất trời chỉ có số mệnh là không thể thay đổi, nếu chưa tới số mà hắn đột tử thì tiên pháp có thể cứu sống hắn, nhưng mệnh số đã đến, bất cứ ai dù thần thông quảng đại đến đâu cũng không thể xoay chyển được. Muội có nhớ lần trước không? Muội chỉ kéo dài thời gian cho hồn phách của Lương Văn Kỳ ở lại nhân gian mà đã phải chịu trừng phạt. Muội là thượng tiên, muội nên hiểu rằng lúc này đại ca cũng bất lực.”

Đoan Mộc Thúy khóc như suối trào: “Triển Chiêu là người tốt, đại ca, ở hiền phải gặp lành.”

“Đó chỉ là mộng tưởng của phàm nhân mà thôi.” Ánh mắt Dương Tiễn rơi vào khoảng không xa xăm, “Đoan Mộc, muội đã làm thần tiên hơn một nghìn năm, đã thấy rất nhiều chuyện trên thế gian, từ xưa đến nay chưa chắc người tốt đã được hưởng trái ngọt, kẻ xấu chưa chắc đã phải nhận báo ứng. Sở dĩ có nhiều người hy vọng vào sự công bằng của thế sự là bởi bất công mới là chuyện thường. Triển Chiêu quả là một người tốt, đại ca cũng mong kiếp sau hắn gặp được điều lành, phúc trạch dài lâu.”

Đoan Mộc Thúy chẳng nói chẳng rằng, một lúc lâu sau nàng mới bám lấy tay Dương Tiễn, từ từ đứng dậy.

“Nói những lời này có lẽ là tàn nhẫn với muội, nhưng đau dài chẳng bằng đau ngắn.” Dương Tiễn vuốt tóc nàng, “Đoan Mộc, hãy coi như đây chỉ là một giấc mộng. Sau khi trở về ngủ một giấc thật dài, bao giờ muội tỉnh lại sẽ nhận ra rằng không chỉ Triển Chiêu, mà những người muội quen biết, thậm chí là nước Đại Tống này cũng đã thay đổi triều đại. Lúc đó nỗi khổ vì mất đi Triển Chiêu cũng không còn sâu sắc như thế nữa.”

Đoan Mộc Thúy hoàn toàn không để ý đến những lời hắn nói, nàng ngày người nhìn khuôn mặt Dương Tiễn, rồi chợt cất tiếng: “Muội nhớ lần đầu muội ra chiến trường, muội đã thua trận, khi đó muội cảm thấy rất hổ thẹn với thượng phụ, trốn đi khóc một mình, thượng phụ tới tìm muội, mắng cho muội một trận.”

Dương Tiễn ngẩn ra, không biết tại sao nàng lại nhắc tới chuyện này, nhưng vẫn quan tâm hỏi theo nàng: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó muội rất ít khi khóc, bởi vì nước mắt không thể giúp muội thắng trận, cũng không có ai quan tâm muội có khóc hay không, có đau hay không.”

“Rồi sao nữa?” Dương Tiễn hít sâu một hơi, cố nén nỗi xót xa trong lòng.

Khuôn mặt Đoan Mộc Thúy vẫn đẫm nước mắt, khóe môi lại nở nụ cười dịu dàng: “Nhưng trước mặt Triển Chiêu, muội có thể khóc, có khi không đáng khóc cũng muốn khóc một trận thật to.”

Nàng ngẩn đầu nhìn Dương Tiễn: “Đại ca, muội có nực cười hay không?”

Dương Tiễn không biết phải trả lời nàng thế nào.

Đoan Mộc Thúy nhẹ nhàng ngả vào lòng Dương Tiễn: “Đại ca, có lẽ tính tình của muội không tốt, lại không hiểu chuyện, nhưng những lúc quan trọng cũng biết trước biết sau. Muội sẽ không khiến huynh phải khó xử, cũng không đưa ra yêu cầu quá đáng, chỉ có một chuyện, xin huynh hãy đồng ý với muội, đưa muội đi gặp Triển Chiêu.

Dương Tiễn trầm mặc.

Đoan Mộc Thúy mỉm cười: “Muội đã hứa với Triển Chiêu, sẽ làm người một nhà với chàng. Bây giờ chàng lẻ loi một thân một mình ở phương xa, muội muốn đến tiễn chàng một đoạn. Người một nhà nên làm như vậy phải không?”

“Được.”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »