Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6355 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 154

❊ ❊ ❊

Image

Triển Chiêu cải trang, đi gấp trong đêm, chạng vạng ngày thứ tư đã tới ngoại ô Hưng Châu.

Thành Hưng Châu là thủ phủ của Tây Hạ, bảy năm trước sau khi Lý Nguyên Hạo con trai của quốc chủ Lý Đức Minh thừa kế tước vị Hạ quốc công, quan hệ giữa Đại Tống và Tây Hạ ngày càng căng thẳng, Lý Nguyên Hạo bỏ họ Lý, sửa thành họ Ngôi Danh, mấy năm sau đó tự lập niên hiệu ở Tây Hạ, xây cung điện, lập ban văn võ, ban bố Ngốc Phát Lệnh [11] , phái đại quân đánh chiếm Qua Châu, Sa Châu, Túc Châu của Thổ Phiên, dường như đã trở thành một đám mây đen u ám bao phủ đất Tống.

Năm ngoái đám mây đen này có chiều hướng biến thành giông tố. Lý Nguyên Hạo xưng đế, lập quốc lấy tên là Đại Hạ, Tống triều vô cùng tức giận, mối quan hệ giữa hai bên chính thức tan vỡ, nghe nói Lý Nguyên Hạo có mưu đồ khởi binh đánh Tống, cũng chính vì thế mà Nhập Tùng Đường - ám vệ của Bàng thái Sư ở Hưng Châu ngày càng hoạt động tích cực, hy vọng có thể tìm thêm được nhiều quân tình của Tây Hạ, để đề phòng bất trắc.

Chuyến này nhận lệnh vội vã đến Hưng Châu, chỉ e là Nhập Tùng Đường có gì đó chẳng lành.

Trong ngoài Hưng Châu kiểm tra hết sức nghiêm ngặt, lại thêm kiểu đầu trọc của người Đảng Hạng rất khác với kiểu tóc của người Tống, dù Triển Chiêu có mặc y phục như người Hồ cũng không che giấu được sự khác biệt về mái tóc, nếu đội nón trùm khăn thì sẽ khiến người ta nghi ngờ. Vì vậy y chỉ có thể trốn thật xa, theo cách liên lạc bí mật, thừa dịp đêm tối không người, tìm một viên gạch lung lay dưới tường thành phía đông, dùng đá phấn vẽ lên trên đó một cây tùng nho nhỏ.

Sáng sớm hôm sau, đúng như y dự liệu, một đoàn ngựa thồ ra khỏi thành và một đội chuyển hàng đi vào thành vì chút chuyện nhỏ mà “cự cãi” với nhau, họ tranh cãi om sòm khiến cho binh lính gác cổng thành cười ngặt nghẽo, trong lúc náo loạn không ai để ý thấy có một người trong đoàn ngựa thồ len lén lẻn đi, đến lúc quay lại đã đổi thành Triển Chiêu đội nón che khuất mặt.

Cuối cùng phu xe của đoàn ngựa thồ ngã xuống đất máu me bê bết không dậy nổi, Triển Chiêu cùng một người khác khiêng hắn vào thành tìm y quán, vì đoàn ngựa thồ lúc ra khỏi thành đã được kiểm tra giấy thông hành nên binh lính gác cổng thành không thèm để ý, liền khoát tay cho đi.

Dọc theo đường đi, phu xe rên hừ hừ, cũng không có biểu hiện gì khác thường, Triển Chiêu vẫn hết sức bình tĩnh, không mở lời hỏi han, chẳng bao lâu đã đến một y quán vén rèm che, trong quán có không ít người Đảng Hạng đang chờ chữa bệnh, phu xe ỷ thế làm càn kêu to: “Đại phu, mau xem giúp ta với, chậm một chút nữa là chết người mất thôi.”

Đại phu nhướng mày, xua tay ra vẻ chán ghét: “Đưa ra phía sau, bao giờ ta rảnh rồi tính tiếp.”

Phu xe không chịu, bị đưa vào hậu viện còn hò hét kêu la, những người đến chữa bệnh cười ồ lên, có người còn khen ngợi: “Dựa vào đâu mà xem bệnh cho hắn trước? Phải làm thế để hắn bớt hống hách đi! Đại phu, nếu hắn giở trò càn quấy với ông, ta là người đầu tiên không đồng ý!”

Giữa những tiếng ồn ào phụ họa, cả ba vội vàng đi vào hậu viện, phu xe kia không rên rỉ nữa, nhanh nhẹn đứng xuống đất, cảnh giác quan sát xung quanh một hồi, sau đó hạ giọng nói với Triển Chiêu: “Đi theo ta!”

Triển Chiêu cùng hai người kia đi dọc theo hành lang đi về nhà sau, vừa định bước vào thì đụng phải ba người đang ra khỏi cửa, mặc y phục giống hệt như bọn họ, ở giữa còn có một người máu me bê bết đầy đầu đầy cổ.

Phu xe cười ha hả: “Ra đằng trước giả bộ nằm ở đó đi, với cả ông đây không chảy máu nhiều như vậy, lau bớt đi!”

Ba người kia cũng cười, lúc gặp thoáng qua, cả ba đều cúi đầu cung kính chào: “Bái kiến Triển đại nhân.”

Triển Chiêu khẽ gật đầu, không đáp lại, trong lòng thầm khen bọn họ hành sự quả là cẩn thận kín kẽ.

Vừa vào nhà, họ liền tới ngay thư phòng, Triển Chiêu cũng đoán được phần nào, quả nhiên phu xe kia xê dịch chiếc bình sứ Thanh Hoa trên kệ, tiếng cót két vang lên, giá sách chiếm trọn bức tường bên cạnh dịch chuyển quá nửa, để lộ cầu thang đá sâu hun hút dẫn thẳng xuống dưới.

Mãi cho đến khi đoàn người tiến vào trong đường hầm, phu xe mới chào hỏi Triển Chiêu: “Tại hạ là Tề Đắc Thắng, thủ hạ của đường chủ Nhập Tùng Đường, bái kiến Triển đại nhân.

Triển Chiêu chắp tay: “Không dám nhận.”

Tề Đắc Thắng nhìn Triển Chiêu từ trên xuống dưới: “Nghe nói Triển đại nhân được mệnh danh là đệ nhất kiếm Nam võ lâm, được xưng tụng là Nam hiệp, kiếm pháp trác tuyệt, công phu tụ tiễn lại càng kinh người, chẳng biết chuyện đó có thật hay không?”

Những lời này nói ra có hơi vô lý, chẳng qua người sống ở phương Bắc lâu năm thường nói năng suồng sã như vậy, Triển Chiêu mỉm cười, cũng không để bụng: “Đó là do bằng hữu giang hồ quá khen mà thôi.”

Tề Đắc Thắng cười ha hả: “Có khen quá lời hay không ta không biết, nhưng người huynh đệ ta đây chỉ tin một câu, là ngựa hay là lừa, cứ lôi ra ngoài là biết.”

Trong khi hắn tự pha trò cười, họ đã đến một cầu thang đá đi lên, trên đầu cầu thang là một tấm sắt, phía dưới gắn một chiếc vòng, Tề Đắc Thắng bước tới trước một bước, vểnh tai nghe ngóng động tĩnh, sau đó mới đưa tay đẩy một cái nâng tấm sắt lên.

Khi bước ra nhìn xung quanh thì thấy một hòn non bộ lởm chởm, nhìn qua những lỗ hổng trên những tảng đá có thể thấy một khoảng sân rộng rãi sạch sẽ, cùng bầu trời xanh thẳm trên mái ngói.

Đi vào trong sân mấy bước, chợt Tề Đắc Thắng xoay người lại chắp tay với y: “Triển đại nhân, xin ngài chờ ở đây một lát

Chủ bảo sao khách nghe vậy, Triển Chiêu liền dừng bước.

Tề Đắc Thắng cùng người còn lại đi mất dạng, khoảng sân trống trải có vẻ yên tĩnh vô cùng, dọc đường đi tuy rằng thuận lợi nhưng Triển Chiêu cũng không dám khinh suất, một tay nắm chặt Cự Khuyết, tay kia cầm chiếc nón, nhẹ nhàng đi tại chỗ vài vòng.

Đang đi thì đột nhiên nghe thấy tiếng gió rít sau lưng, tựa như có ba đạo ám khí đang lao đến, Triển Chiêu giật mình, không kịp quay lại, dùng một chiêu Thê Vân Tung, nhảy lên cao ba bốn trượng, cùng lúc đó tai nghe hướng ám khí bay tới, cổ tay dùng lực, chiếc nón trong tay liệng đi như con thoi.

Chiêu này dùng lực xoay vòng rất khéo, chiếc nón kia tưởng như bay đi nhưng thực chất lại vòng trở lại, Triển Chiêu chìa tay ra bắt lấy chiếc nón, khi nhìn lại trên nón cắm ba mũi tụ tiễn ở ba chỗ khác nhau, chúng có hình dạng, độ dài rất giống với tụ tiễn của y.

Triển Chiêu sinh nghi, đang suy nghĩ thì phía sau vang lên tiếng bước chân, có người cười ha hả ra chào hỏi: “Quả không hổ là Nam hiệp, thân pháp tránh né này ngài nhận thứ hai không ai dám nhận thứ nhất.”

Triển Chiêu thoáng sửng sốt, y vội vàng quay đầu lại, thấy trước mặt là một người đàn ông cao lớn đang mỉm cười nghênh đón, theo sau cách đó không xa là Tề Đắc Thắng. Nam tử kia mặc một bộ áo gấm đỏ tươi, trên áo thêu hoa văn mẫu đơn nở rộ bằng chỉ kim tuyến, đai lưng màu bạc, diện mạo cực kỳ tuấn tú, nhưng ánh mắt có hơi u ám.

Triển Chiêu biết chắc đối phương đang muốn thử võ công của mình, y cười nhẹ, cất bước đi tới gần hắn, khi cách khoảng một trượng, hai người gần như đồng thời giơ tay ôm quyền.

Chỉ có điều Triển Chiêu thực sự đang ôm quyền, còn người nọ lúc giơ tay lên lại như vô tình lướt qua thắt lưng, một tiếng “keng” giòn giã kêu vang, y vội đưa mắt nhìn, thấy một thanh nhuyễn kiếm sáng loáng đánh thẳng vào mặt y như con rắn bạc lè lưỡi. Triển Chiêu biến chiêu cũng rất nhanh, eo lưng mềm oặt ngả về phía sau tựa như sắp đẩy mình vào thế bí, sau đó bất ngờ tung một cước, đá thẳng vào cổ tay người nọ.

Người nọ “hừ” một tiếng, lập tức trở cổ tay thu kiếm lại, Triển Chiêu thấy rõ thanh nhuyễn kiếm kia luồn vào trong đai lưng, chuôi kiếm làm móc khóa, quả thực ăn khớp đến vô cùng tinh xảo.

Triển Chiêu cười khẩy một tiếng, hơi nhướng mày: “Sao hả, có muốn thử nữa không?”

Người nọ cười đáp: “Không cần, cao thủ so chiêu chỉ cần trong một hai chiêu là có thể thấy được, không phải dùng đến một nghìn tám trăm chiêu làm gì. Triển đại nhân đúng là cao thủ, tại hạ là đường chủ Nhập Tùng Đường - Thẩm Nhân Kiệt.”

Triển Chiêu thản nhiên đáp lễ: “Quả nhiên là nhân trung hào kiệt, hạnh ngộ hạnh ngộ”

Thẩm Nhân Kiệt khẽ cười, giả bộ không nghe ra ẩn ý trong lời nói của Triển Chiêu: “Triển đại nhân, mời vào nhà nói chuyện.”

Trong đại sảnh đã chuẩn bị sẵn một bàn cơm rượu, đều là những món ăn thượng hạng tỉ mỉ, thái nhỏ nấu kỹ, thoáng nhìn qua đã khiến người ta phải thèm thuồng.

Triển Chiêu đi thẳng tới đây, trên đường đi màn trời chiếu đất, sau khi vào đất Bắc, vì văn hóa địa phương nên đồ ăn đơn giản xuề xòa, nay được thấy mâm cơm tinh tế như vậy, cảm giác như trở lại đất Giang Nam nhiều danh lam thắng cảnh, bất giác trong lòng thoáng chút ngẩn ngơ.

Huân hương trong phòng rất thanh nhã, có một mỹ nữ mặc áo gấm màu đỏ son, mái tóc búi rủ, tóc xanh như thác, đang tựa bàn gảy đàn, tiếng đàn réo rắt như dòng nước nhỏ thấm vào cõi lòng.

Thẩm Nhân Kiệt tự rót rượu cho mình: “Đây là rượu lê hoa bạch thượng hạng, Triển đại nhân nếm thử xem.”

Triển Chiêu không tham uống rượu, chỉ nhấp một hớp rồi lập tức dừng lại, nếu có Bạch Ngọc Đường ở đây, chắc hẳn hắn sẽ chế nhạo y ăn uống rón rén, không thể làm tiên tửu.

Sau một tuần rượu, Thẩm Nhân Kiệt đi thẳng vào câu chuyện: “Triển đại nhân, hẳn ngài đã biết công việc của Nhập Tùng Đường. Chẳng giấu gì ngài, từ năm ngoái Lang chủ [12] Lý Nguyên Hạo xưng đế, vẫn có tin đồn Tây Hạ muốn khởi binh đánh Đại Tống ta. Triều đình ra lệnh không ngừng, muốn chúng ta mau chóng tìm hiểu quân tình.”

Triển Chiêu sửng sốt, không ngờ Thẩm Nhân Kiệt lại nói thẳng như vậy, tuy rằng lúc này cho những người khác lui ra ngoài, nhưng mỹ nhân đánh đàn vẫn còn ở đây, nếu thông tin bị tiết lộ ra ngoài...

Thẩm Nhân Kiệt như nhìn thấu suy nghĩ của y: “Không sao, người của mình.”

Mỹ nhân kia nghe vậy liền ngẩng đầu lên khẽ cười với Triển Chiêu, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, nụ cười này tựa như đóa hoa xuân chớm nở, lúng liếng nét thu ba, Triển Chiêu ngượng ngùng gật đầu với mỹ nhân kia: “Triển mỗ lo xa quá, mong cô nương thứ lỗi.”

Thẩm Nhân Kiệt nói tiếp chuyện vừa rồi: “Ta đã trông nom Nhập Tùng Đường nhiều năm, cuối cùng cũng có chút thành tựu. Cài được mật thám vào chất tử quân của Lý Nguyên Hạo.”

Nói đến đây hắn hơi dừng lại: “Triển đại nhân đã từng nghe đến chất tử quân của Lang chủ chưa?”

Triển Chiêu gật đầu: “Ta có nghe qua. Nghe nói chất tử quân có hơn một nghìn người, là quân cảnh vệ do Lý Nguyên Hạo thành lập, được chọn lựa từ con cái của các gia tộc quyền thế, chia làm ba đội túc vệ, bảo vệ cho sự an nguy của Lang chủ. Nhưng…”

Y ngập ngừng muốn nói lại thôi, Thẩm Nhân Kiệt nhìn y, ánh mắt ra hiệu cho y cứ việc nói không cần phải ngại.

“Nhưng chất tử quân được chọn từ con cháu của gia tộc quyền thế, muốn cài mật thám...”

Bờ môi Thẩm Nhân Kiệt như ẩn hiện vẻ thấu hiểu: “Triển đại nhân không cần quan tâm Nhập Tùng Đường chúng ta bắt ép, dụ dỗ hay là thay mận đổi đào, nói tóm lại, mật thám đã trà trộn được vào chất tử quân.

Triển Chiêu hơi mỉm cười, từ tốn chờ hắn nói tiếp.

“Người này tên là Cốt Lặc Nhân Nhũng, ở trong chất tử quân hắn đã lấy được sự tin tưởng của Lý Nguyên Hạo, liên tiếp thăng chức, được xem như cấm vệ thân cận. Lúc nhắc đến đại sự cơ mật, Lý Nguyên Hạo cũng không hề né tránh hắn... Vì vậy hắn đã gửi cho chúng ta rất nhiều tin tình báo hữu ích. Triển đại nhân, ngài ở Khai Phong có lẽ không biết, tuy rằng hiện giờ Tây Hạ chưa mang đại quân đi đánh Tống, nhưng ở nơi biên cảnh đã có mấy trận đánh, tin tình báo do Cốt Lặc Nhân Nhũng gửi tới rất có ích với chúng ta.”

Triển Chiêu bình tĩnh hỏi: “Chỉ tiếc hành động quá vội vàng, không giữ kiên nhẫn, Lý Nguyên Hạo gặp mấy trận bất lợi đã bắt đầu hoài nghi đúng không?”

Thẩm Nhân Kiệt kinh ngạc đưa mắt nhìn Triển Chiêu, dù chẳng cam lòng nhưng cũng không thể không gật đầu thừa nhận: “Là do chúng ta quá thiển cận, chuyện này quả thực đã khiến Lý Nguyên Hạo nghi ngờ, Cốt Lặc Nhân Nhũng nói Lý Nguyên Hạo không dám chắc là ai, nhưng hắn đã bắt đầu để ý đến vài người, một trong số đó là Cốt Lặc Nhân Nhũng. Cùng lúc đó thân vệ của Lý Nguyên Hạo cũng đánh hơi được mùi của Nhập Tùng Đường.”

“Vậy nên?” Triển Chiêu nhướng mày.

“Vậy nên vì để cứu bản thân, cũng vì gỡ bỏ nghi ngờ cho Cốt Lặc Nhân Nhũng, Nhập Tùng Đường phải có một vụ ám sát làm nhiễu loạn tai mắt”.

“Ám sát?” Triển Chiêu cả kinh, “Ám sát ai? Lý Nguyên Hao ư?”

Thẩm Nhân Kiệt cười bí hiểm, cũng không đáp thẳng: “Trong mấy ngày qua, Cốt Lặc Nhân Nhũng bị điều chuyển, coi như cơ duyên xảo hợp, tình cờ hắn lại biết được lịch trình đi ăn mấy ngày gần đây của Lý Nguyên Hạo.”

“Vì vậy ngài muốn nhân cơ hội này ám sát Lý Nguyên Hạo? Để rửa sạch mối nghi ngờ của hắn với Cốt Lặc Nhân Nhũng?”

Thẩm Nhân Kiệt mỉm cười: “Triển Chiêu, ngài thật sự rất thông minh. Nói chuyện với người thông minh đỡ tốn rất nhiều công sức.”

Triển Chiêu lắc đầu: “Vi ám sát quốc chủ Tây Hạ hẳn là nói dễ hơn làm? Thẩm đường chủ, ngài có từng nghĩ nếu chuyện này vỡ lở, thì Lý Nguyên Hạo có thể sẽ lấy đây làm cái cớ để trở mặt với Đại Tống hay không?”

“Đương nhiên ta đã nghĩ tới chuyện đó” Trên mặt Thẩm Nhân Kiệt lộ vẻ kiêu ngạo, “Thế nên chúng ta không thực sự muốn ám sát Lý Nguyên Hạo, chỉ rút dây động rừng, quấy nhiễu bên ngoài, đánh lạc hướng nghi ngờ của Lý Nguyên Hạo mà thôi. Hành sự có chừng mực, sẽ không để Lý Nguyên Hạo nắm được sơ hở.”

Triển Chiêu cười nhẹ, cúi đầu không nói gì, Thẩm Nhân Kiệt chú ý tới vẻ mặt của Triển Chiêu, hắn liền hỏi Triển Chiêu đầy ẩn ý: “Triển đại nhân thấy sao, ngài có ý kiến gì với việc sắp xếp như vậy không?”

Triển Chiêu ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Thẩm Nhân Kiệt: “Thẩm đường chủ ở Tây Hạ đã lâu, một tay chấp chưởng Nhập Tùng Đường, sắp xếp như vậy không có gì để chê trách, nghĩ lại cũng thấy hợp tình hợp lý. Nhưng có một chuyện Triển mỗ nghĩ mãi không ra.”

“Ồ?” Thẩm Nhân Kiệt nhướng mày, “Xin lắng tai nghe.”

“Vì sao lại là ta?” Triển Chiêu gằn từng chữ một, “Nói đúng ra Triển mỗ không phải lính biên cương, không hiểu việc quân, xuất thân giang hồ, hành tẩu trong cung, không liên quan gì đến Nhập Tùng Đường, tại sao thánh thượng lại ra lệnh khẩn cấp triệu ta tới?”

“Nếu bảo Nhập Tùng Đường ít người thì không hợp lý,” Triển Chiêu không muốn hung hăng hăm dọa, nhưng cặp lông mày sắc bén lại càng lúc càng nhíu chặt, “Có việc gì mà phải điều Triển mỗ từ nghìn dặm xa xôi đến đây? Ám sát Lý Nguyên Hạo ư? Triển mỗ sắm vai gì trong kế hoạch này?”

Thẩm Nhân Kiệt không đáp, nhưng mỹ nhân kia đột nhiên đứng lên, đi tới bên bàn nâng bầu rượu lên, toan rót rượu cho Triển Chiêu, Triển Chiêu giơ tay cản lại: “Mê rượu hỏng việc, không cần.”

Thẩm Nhân Kiệt chợt đứng dậy: “Ti Ti, tiếp đãi Triển đại nhân.”

Triển Chiêu chưa kịp đáp lời, hắn đã chắp tay đi thẳng.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »