_khaiphongchiquai005.jpg)
Hao Thiên Khuyển dẫn các vị y thánh ra cổng, cổng vừa mở ra, họ đã phải đối diện với vẻ mặt u ám như mây đen sắp mưa của Tứ đại thiên vương.
Ây dô, cuộc lần này cũng tề tựu đầy đủ rồi.
Hao Thiên Khuyển hừ một tiếng, hếch cằm nhìn các vị y thánh: “Ai về nhà nấy đi, các ngài nhớ được đường về nhà chứ? Tại hạ không tiễn.”
“Thượng tiên quá lời rồi. Các vị y thánh đều nơm nớp e dè, tuy ở nhân gian bọn họ đã được liệt vào hàng thánh nhân, nhưng cũng chưa từng được gặp vị thần tiên nào đức cao vọng trọng như Dương Tiễn, vì thế họ dốc hết lòng hết sức để gây ấn tượng tốt với chân quân, nào ngờ lại ra về tay trắng.
Xưa nay chưa có ai tôn Hao Thiên Khuyển làm “thượng tiên”, nhưng khỏi phải nói lời này nghe êm tai đến mức nào.
Quảng Mục Thiên Vương và Trì Quốc Thiên Vương nhìn nhau bằng ánh mắt băn khoăn: Trông có vẻ không cứu được rồi? Vậy có cần phải làm theo lệnh của Ngọc Đế nữa không?
“Ta bảo này.” Đa Văn Thiên Vương hạ giọng, “Nếu người đã chết rồi thì cũng đừng tranh xác với người ta làm gì, dù sao cũng bị trời phạt rồi đó thôi? Nếu cố lấy xác đi thì sẽ khiến Dương Tiễn nổi giận. Về sau khi chuyện này qua đi, Ngọc Đế chẳng hề gì, nhưng chắc chắn tiểu tử này cứ thấy chúng ta ở đâu là đánh ở đó.”
“Có lý lắm, tên tiểu tử Dương Tiễn này xưa nay không phải hạng tầm thường...”
Mấy người bọn họ rì rầm bàn bạc, trong lúc đó Tăng Trưởng Thiên Vương thoáng thấy Hao Thiên Khuyển đang nhìn họ với ánh mắt ngờ vực, ông ta vội đưa mắt ra hiệu cho các huynh đệ hạ âm lượng bàn tán xuống tám nấc.
Hao Thiên Khuyển bĩu môi, đóng sầm cửa lại ngay trước mặt Tứ đại thiên vương.
☆ ☆ ☆
Vừa đến lối vào đại sảnh, nó thấy Dương Tiễn đang chầm chậm bước ra.
“Chủ tử, bây giờ phải làm thế nào?”
“Chuẩn bị hậu sự đi.”
“Thế.. Thế...” Hao Thiên Khuyển lắp bắp, “Chôn cất hay là hỏa thiêu?”
Ánh mắt Dương Tiễn lạnh như băng: “Hao Thiên Khuyển, ngươi muốn chết đúng không?”
“Không... Không phải, ta đi theo chủ tử... đã nhiều... nhiều năm, nhưng chưa bao giờ chuẩn bị hậu... hậu sự cho ai, không có kinh... kinh nghiệm…”
Nói chưa hết câu nó đã vội tát mình: Có ai lại nói ra mấy câu chẳng giống tiếng người như mình không, nghe như đang than thở tại chân quân chưa chết nên mình mới không có kinh nghiệm làm đám tang...
Dương Tiễn lại không để ý đến Hao Thiên Khuyển đang len lén tự trách bản thân, hắn rũ mắt xuống: “Mời Bắc Hải Long Vương - Ngao Thuận qua phủ, bảo ông ta dùng quan tài băng đưa Đoan Mộc xuống đáy biển sâu nhất Bắc Hải.”
☆ ☆ ☆
Nhìn thấy Hao Thiên Khuyển thở hồng hộc vội vàng áp tải cỗ quan tài băng khổng lồ, Tứ đại thiên vương càng cảm thấy ngán ngẩm.
“Hay là…” Trì Quốc Thiên Vương đề nghị, “Chúng ta cứ trở về phục mệnh với Ngọc Đế, báo rằng Đoan Mộc thượng tiên đã qua đời, thi thể để cho Dương Tiễn tự lo liệu.”
Mấy người bọn họ đều đồng ý, nhưng thiên binh thiên tướng bao vây phủ đệ của Dương Tiễn vẫn chưa thể rút lui, đành phải để Đa Văn Thiên Vương ở lại trấn thủ, ba người còn lại về phục mệnh với Ngọc Đế.
☆ ☆ ☆
Dương Tiễn đặt thi thể của Đoan Mộc Thúy vào quan tài băng.
“Ngao Thuận, nhân gian có câu chết mà như sống, tuy rằng Đoan Mộc đã qua đời, nhưng…”
Hắn không nói hết câu nhưng lời nói như ám chỉ điều gì đó.
“Chân quân yên tâm,” Ngao Thuận hiểu rõ ẩn ý của hắn, “Ta sẽ đưa quan tài của Đoan Mộc thượng tiên đến nơi sâu nhất của Bắc Hải, dù là sóng gió hay tôm cá, yêu ma đều không thể quấy nhiễu thượng tiên.l
“Được vậy thì tốt.” Dương Tiễn không nhìn ông ta, hắn đưa tay lướt qua khuôn mặt lạnh băng của Đoan Mộc Thúy.
“Đậy nắp, đi thôi.”
“Chân quân, ngài không đi cùng sao?” Thấy tùy tùng nâng quan tài lên mà Dương Tiễn chẳng hề có ý di chuyển, Ngao Thuận bèn cất tiếng hỏi hắn.
Dương Tiễn quay lưng đi, mệt mỏi xua tay.
Ngao Thuận không dám nói nhiều, tiếp tục chỉ huy đám tùy tùng lên đường.
“Chủ tử.” Hao Thiên Khuyên dè dặt, “Ngài không đi xem hạ táng cho Đoan Mộc thượng tiền sao?”
“Không đi.” Dương Tiễn đáp nhẹ bẫng.
Ngừng một chút, hắn lại nói thêm: “Không thì ngươi đi đi, ít nhiều gì cũng có thể để mắt trông nom.”
☆ ☆ ☆
Hao Thiên Khuyển chạy như bay, lão già Ngao Thuận này lưng đã còng như vậy rồi mà sao đi nhanh thế, vừa ra khỏi cửa đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
Hao Thiên Khuyển sốt ruột bảo các thiên binh thiên tướng lùi ra: “Cho đi chờ chút, đi nhờ chút nào”.
Sau khi thoát ra khỏi bức tường người này, xa xa thấy long khí của Ngao Thuận ẩn hiện ở Nam Thiên Môn, Hao Thiên Khuyển mừng rỡ, đang định hăm hở đuổi theo thì bỗng từ phía đông vọng tới tiếng quát lớn: “Tiểu tiên hạ giới dám xông vào Thượng giới, lôi đi.”
“Không phải... Tiểu tiên có việc muốn tìm chân quân... Xin các vị giúp đỡ... làm ơn...”
Thanh âm này càng lúc càng lan xa, Hao Thiên Khuyển rướn cổ nhìn qua, một ông già áo nâu đang bị hai thiên binh kéo ra ngoài, ông già kia đang kêu khóc thì bị một trong hai thiên binh đó lấy kích đập vào lưng một cái.
Hình như vừa rồi nghe thấy hai chữ “chân quân”... Lẽ nào là đến tìm chủ tử nhà mình?
Hao Thiên Khuyển vô cùng bất mãn với hành vi ngang ngược của thiên binh thiên tướng, đương nhiên sự bất mãn của nó hoàn toàn không phải vì muốn làm việc nghĩa, chẳng qua nó cảm thấy người ta đã nhắc tới hai chữ “chân quân” vô cùng tôn quý, cực kỳ thần thánh kia, ấy vậy mà các ngươi lại đối xử thô bạo với người ta như thế ư? Nếu cứ tiếp diễn như vậy thì chủ tử của nó còn gì là uy nghiêm nữa?
Thế là Hao Thiên Khuyển nổi giận, huống chi bây giờ chỉ còn lại một mình Đa Văn Thiên Vương, nó cũng bớt kiêng dè hơn nhiều.
Nó dành khoảng một giây để suy nghĩ xem nên đuổi theo Ngao Thuận hay ở đây ra oai cho chân quân, một giây sau, nó ra một quyết định trọng đại. Quyết định này trực tiếp dẫn đến sự thay đổi số phận của một số người, sửa lại một số tình tiết lịch sử.
Hao Thiên Khuyển không bận tâm đuổi theo Ngao Thuận nữa mà chống nạnh gào ầm lên: “Đứng lại cho ta!”
Nó đẩy các thiên binh ra, hùng hổ đi tới, vừa nhìn đã thấy...
Ồ, đây chẳng phải là Hoa Đà tiên đó sao?
Tội nghiệp cho ông già nhỏ bé, bị đập một cú như vậy bây giờ chỉ thấy thở hắt ra chứ chẳng hít vào được bao nhiều, cái tên thiên binh này đúng là không biết tôn trọng phần tử trí thức, ra tay ác độc như vậy, nếu không có Hao Thiên Khuyển từ trên trời giáng xuống thì có khi Hoa Đà tiên đã bị đánh cho một trận tơi tả rồi bị ném về thần miếu của mình cũng nên?
“Hao Thiên Khuyển, ngươi muốn sao hả?” Thiên binh Giáp đang kéo Hoa Đà tiên nhíu mày: “Tiểu tiên hạ giới tự tiện xông vào thiên đình là trọng tội Hao Thiên Khuyển không phản đối, nó nhìn Hoa Đà tiên: “Ta đã bảo các ông về đi rồi cơ mà, sao ông còn chưa về? Lần trước ta dẫn các ông vào phủ đệ của chân quân, không được coi là tự tiện xông vào. Bây giờ ông chưa được gọi mà đã tới tức là phạm phải trọng tội, ông có biết không hả?”
Hoa Đà tiên tội nghiệp đưa mắt nhìn Hao Thiên Khuyển chằm chằm, môi mấp máy.
“Ông nói gì cơ?” Hao Thiên Khuyển mò, sáp đầu lại gần.
Hoa Đà tiên nói năng ú ớ, chỉ có thể nghe rõ hai chữ: Đoan Mộc.
Hao Thiên Khuyển thầm giật mình, nó bắt đầu suy đoán: Hoa Đà tiên là đại phu, ông ta đi rồi quay lại, còn lẩm bẩm tên Đoan Mộc thượng tiên, lẽ nào?
Ở cảnh tiếp theo, Hao Thiên Khuyển với tấm thân gầy gò dìu Hoa Đà tiên vội vàng bước vào phủ chân quân, hai thiên binh ở phía sau lớn tiếng quát tháo ngăn cản: “Hao Thiên Khuyển, tự tiện xông vào thiên đình là tội lớn, ngươi muốn cướp người sao?”
“Ta cứ cướp đấy, ngươi định đánh ta chắc!” Hao Thiên Khuyển chạy đi, ngoài miệng còn không quên vênh váo: “Ngươi còn không nhìn xem đây là chỗ nào, chủ tử của ta ở trong phủ đấy nhé, ngươi đánh ta thử xem?”
Mải nói không để ý dưới chân, lúc vào cửa bị vấp một cái, làm Hoa Đà tiên tội nghiệp lăn lông lốc mấy vòng như con quay.
Thấy đám thiên binh dưới trướng quát tháo ầm ĩ, Đa Văn Thiên Vương tỏ vẻ bất mãn: “Kệ nó đi, các ngươi so đo với đứa tép riu như nó làm gì, trông thật không ra dáng thiên binh thiên tướng.”
Dương Tiễn thực sự không hề tò mò về lý do Hoa Đà tiên xuất hiện ở đây, nhưng nể tình mười mấy ngày qua ông ta vẫn luôn tận tâm tận lực, tuy rằng không làm được gì nhưng vẫn cho ông ta một viên tiên đan, giúp ông ta giữ lại chút nguyên khí.
“Đa tạ chân quân.” Sau khi hoàn hồn, Hoa Đà tiên vô cùng xúc động, ông ta luôn cho rằng câu chuyện đáng kể nhất trong đời mình là việc cạo xương trị độc cho Quan Vân Trường, bây giờ xem ra không phải vậy, câu chuyện sợi tơ sinh tử này còn đặc sắc hơn nhiều, chỉ tiếc không có ai loan truyền chuyện này cho ông ta.
“Tại sao ngươi đã đi rồi còn quay lại?” Dương Tiễn không hề để tâm tới lời cảm tạ của Hoa Đà tiên.
“Thưa chân quân, thứ này...” Hoa Đà tiên run rẩy thò tay vào trong ống tay áo, lấy ra một sợi tơ óng ánh.
Dương Tiễn thoáng liếc qua: “Đây là tơ gì? Ngươi đúng là làm không biết mệt, trái tim của Đoan Mộc là chỗ để ngươi thử kim chỉ sao?”
“Không phải đâu thưa chân quân.” Hoa Đà tiên nuốt nước bọt, “Lúc đó tiểu tiên đã rời khỏi thiên đình, đang cưỡi mây đi thì tình cờ gặp được Tứ Phương Tiên đang tuần du khắp trời.”
Có thể nói Tứ Phương Tiên là tuần vệ của Thiên Đình, hàng năm vẫn luôn rong ruổi trên những đám mây trôi, Dương Tiễn cũng chẳng lạ gì: “Sau đó thì sao?”
“Tiểu tiên dừng lại nói chuyện với họ đôi câu, có vô tình nhắc đến chuyện của Đoan Mộc thượng tiên, Tử Phương Tiên liền nói gần đây có một chuyện lạ.
“Ồ?” Dương Tiễn cười khẩy, “Lạ đến thế nào, kể ta nghe thử xem sao.”
“Tứ Phương Tiên nói dạo này trong lúc đi tuần thường có những sợi ước nguyện từ nhân gian vướng vào chân họ, tất cả đều là lời nguyện cầu cho Đoan Mộc thượng tiên được bình an.”
“Ước nguyện sao?” Dương Tiễn nhíu mày, “Đoan Mộc không có miếu thờ ở nhân gian, cũng không có công đức được nhiều người biết đến, sao lại có người cầu bình an cho muội ấy…”
Đột nhiên nhớ đến Triển Chiêu, hắn chợt ngừng lại không nói nữa, sau một lúc lâu mới lạnh lùng hừ một tiếng: “Tiểu tử thối, xem ra ngươi cũng có lòng.”
“Lúc đó Tứ Phương Tiên còn chộp lấy mấy sợi cho tiểu tiên xem.” Hoa Đà tiên cung kính dâng sợi tơ trong tay lên cho Dương Tiễn xem kỹ hơn.
“Rồi sao nữa?” Dương Tiễn bỗng nhiên đoán được ý của Hoa Đà tiên.
“Chân quân, kim chỉ bình thường không khâu được, tơ mây cũng chịu thua, chẳng hay có thể dùng thử những sợi ước nguyện này không? Tiểu tiên thường nghe người ta nói mọi người đồng tâm, chí vững như thành đồng, chân quân chớ nên coi thường những sợi tơ ước nguyện này, nếu gom lại kết thành một sợi, chưa biết chừng lại có thể chống chịu được lệ khí do trời phạt cũng nên.”
“Hơn nữa...” Hoa Đà tiên cẩn thận dò xét thái độ của Dương Tiễn, “Dùng kim chỉ khâu tim chung quy vẫn sẽ để lại sẹo, dù có cứu được Đoan Mộc thượng tiên thì cả đời cô ấy cũng không tránh được bệnh đau tim. Nhưng sợi ước nguyện này thì khác, mọi nguyện ước đều vì Đoan Mộc thượng tiên, có thể hòa hợp cùng thân thể cô ấy, sau khi khâu lại tự nhiên sẽ hóa thành lá chắn, che chở cho trái tim của thượng tiên, ngay cả vết thương xuyên tim ngày trước cũng có thể được chữa lành.”
Hao Thiên Khuyển nghe mà hai mắt sáng bừng: “Chủ tử, chúng ta có thể thử xem, nó thực sự có thể.”
Dương Tiễn không nói gì, hắn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mấy sợi tơ ước nguyện kia, chợt hắn nhíu mày: “Tại sao những sợi tơ này lại có sợi sáng sợi tối?”
Hoa Đà tiên thở dài: “Rất nhiều ước nguyện trên thế gian không thể thực hiện được. Cái khó thứ nhất là vô tư quên mình, có nhiều người cầu phúc vì bản thân, muốn cưới vợ đẹp, muốn được phong quan chức, muốn giàu sang phú quý, muốn thế này thế nọ, những ước nguyện như thế không thể tấu lên thiên đình. Cái khó thứ hai là toàn tâm toàn ý, dù là cầu nguyện cho người khác cũng chia làm nhiều loại, có kẻ làm qua loa, có người làm cho có lệ, có người nổi hứng lên mới làm, rất ít người thành tâm. Cái khó thứ ba là vững tâm cầu nguyện. Vì vậy sợi ước nguyện cũng có sợi sáng sợi tối, nói thẳng ra những sợi tối không thể chống được lệ khí, những sợi sáng bóng có thể chịu lâu hơn một chút. Do đó tiểu tiên mới đề nghị hợp nhất những sợi ước nguyện này, hy vọng có thể tích tụ sức mạnh của chúng, kéo thêm chút thời gian.”
Hao Thiên Khuyển nuốt nước miếng: “Chủ tử, chúng ta hãy thử xem sao.
Dương Tiễn chậm rãi đứng dậy: “Quan tài của Đoan Mộc đang ở đâu?”
☆ ☆ ☆
Khi Tam đại thiên vương từ kim điện trở về, đang chuẩn bị gọi Đa Văn Thiên Vương cùng nhau rút quân thì một cơn gió mạnh đột ngột thốc tới, lúc ngẩng đầu lên thì thấy rặng mây trên đầu ào ào ùa ra, Dương Tiễn dẫn Hao Thiên Khuyển và Hoa Đà tiên lao đi nhanh như chớp.
Quảng Mục Thiên Vương và Tăng Trưởng Thiên Vương đưa mắt nhìn nhau, Trì Quốc Thiên Vương sa sầm mặt mũi: “Dương Tiễn lại đang giở trò gì đây, mau đi theo xem thử!”
Đáng mừng thay, Ngao Thuận tay già chân yếu, sau khi ra khỏi Nam Thiên Môn thì gần như giẫm chân tại chỗ, Dương Tiễn chẳng cần tốn sức cũng đã đuổi kịp.
“Chân quân.” Ngao Thuận ngơ ngác, “muốn đi cùng sao?”
Dương Tiễn không thèm để ý đến ông ta, hắn tung chưởng đẩy một cái, quan tài bằng băng ầm ầm rung động, nắp quan tài bị đẩy ra, những mảnh băng nhỏ vụn rơi lên thân thể Đoan Mộc Thúy.
Hắn cúi xuống, nâng thi thể của Đoan Mộc Thúy lên, đặt trên nắp quan tài, chăm chú nhìn khuôn mặt nàng hồi lâu rồi chầm chậm niệm pháp chú.
Ước nguyện từ bốn phương tám hướng như sợi tơ lượn lờ kéo đến, có sợi bay thẳng tới, có sợi lại quấn quýt bên Đoan Mộc Thúy chốc lát rồi mới ngoảnh đầu mà đi, lại có sợi khe khẽ rung động, cuối cùng chậm rãi đáp xuống bên cạnh nàng.
Đúng như Hoa Đà tiên đã nói, quả thật những ước nguyện này có sợi sáng sợi tối, lấp lóe không yên.
Mà giữa vô số sợi ước nguyện đó có một sợi sáng nhất, toàn thân trong veo lấp lánh như muốn thiêu đốt con mắt Dương Tiễn.
Hắn trầm mặc hồi lâu, sau đó khẽ nói: “Đó là Triển Chiêu ư?”
Nghe như đang hỏi nhưng lại như tự nói với mình, Hao Thiên Khuyển lúng túng, chẳng biết có nên đáp hay không.
Dương Tiễn thở dài, tay áo hơi phất lên, những sợi ước nguyện kia liền tự động tụ lại, kết thành một sợi rồi nhẹ nhàng rơi xuống lòng bàn tay của Dương Tiễn.
Dương Tiễn đưa sợi tơ cho Hoa Đà tiên: “Bắt đầu đi.”
Hoa Đà nơm nớp lo sợ, run rẩy cầm lấy sợi tơ, xỏ mấy lần vẫn không qua lỗ kim.
Dương Tiễn ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn thiên binh thiên tướng vây kín xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng ở Tứ Đại Thiên Vương.
“Bảo bọn họ tránh ra một chút,” giọng hắn vô cùng nhã nhặn, “Các người đang cản ánh sáng của chúng ta đấy.