Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6365 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 155

❊ ❊ ❊

Image

Triển Chiêu giận đến tái mặt, y lập tức đứng dậy, thế nhưng hai vai đột nhiên bị đè xuống, những ngón tay ngọc ngà thon dài của Ti Ti nắm lấy vai y.

Triển Chiêu chùng vai xuống, dịch thân tránh đi.

Ti Ti mím môi cười, khẽ nghiêng bầu rượu trong tay, rượu ngon mát lạnh từ miệng bình chảy xuống, đổ đầy chén rượu của Triển Chiêu: “Rượu không chạm môi sao có thể gọi là mê rượu hỏng việc? Triển đại nhân, mời.”

Vừa nói nàng ta vừa dùng hai tay nâng chén rượu đưa tới trước mặt Triển Chiêu, miệng cười khúc khích: “Triển đại nhân, ngài xem chúng ta thế này có được coi là nâng khay ngang mày [13] không?”

Ánh mắt của Triển Chiêu hết sức lạnh lùng: “Ti Ti cô nương ăn nói cho cẩn thận!”

“Không uống cũng được,” Ti Ti thản nhiên đặt chén rượu xuống bàn, “Có mấy lời Thẩm đường chủ khó nói ra, vậy ta sẽ chuyển lời lại cho ngài, Triển đại nhân, mời ngài ngồi xuống nói chuyện.”

Triển Chiêu lạnh lùng liếc nhìn nàng, sau đó vén vạt áo ngồi xuống.

“Vừa rồi Thẩm đường chủ cố ý bỏ sót một tình tiết, không nói rõ ràng.” Ti Ti ngồi xuống bên cạnh Triển Chiêu, hai tay vuốt ve chơi đùa lọn tóc mai rủ xuống của mình, “Sở dĩ Lý Nguyên Hạo đánh hơi được mùi của Nhập Tùng Đường, không phải vì đội cận vệ của Lý Nguyên Hạo nhạy bén lợi hại, mà vì có một lần Thẩm đường chủ lẻn vào trong cung, để lộ hành tung. Sau một phen giao chiến kịch liệt mới có thể an toàn rút lui, nhưng ngài ấy đánh rơi lệnh bài của Nhập Tùng Đường, do đó Lý Nguyên Hạo mới biết trong thành Hưng Châu có một tổ chức như vậy.”

Triển Chiêu thầm giật mình: “Bàng thái sư có biết chuyện này không?”

“Không biết.”

“Không biết sao?”

“Tướng ở xa có thể không nghe quân lệnh. Nếu có chút sơ suất thì đương nhiên phải tìm mọi cách để bù đắp, đâu có ai cam lòng báo cáo chuyện này lên rồi bị quan trên trừng phạt?”

Triển Chiêu im lặng.

“Lúc nãy ở trong sân, Thẩm đường chủ đã thử võ công của Triển đại nhân, một là tụ tiễn, hai là kiếm thuật, Triển đại nhân cảm thấy võ công của Thẩm đường chủ thế nào?”

“Tụ tiễn tương đối chính xác, nhưng có lẽ lực đạo chưa đủ, bằng không hẳn mũi tên phải xuyên qua nón bay ra ngoài, chứ không phải cắm trên nón. Còn về kiếm thuật, chỉ vừa chạm tới là dừng nên Triển mỗ không thể đánh giá được.”

Ti Ti mỉm cười: “Triển đại nhân nói không sai, đó là vì Thẩm đường chủ bị trọng thương sau lần giao đấu trong cung, bởi vậy không thể thoải mái thi triển võ công, việc này vẫn được giữ kín không nói với người khác, chỉ có ba người ngài, ta và Thẩm đường chủ biết mà thôi.”

“Thế nên phải làm sao?” Rốt cuộc Triển Chiêu cũng nắm được chút đầu mối.

“Thế nên lần này Thẩm đường chủ không thể dẫn đầu đi ám sát Lý Nguyên Hạo. Nhưng vì phải diễn trò che mắt nên ‘Thẩm Nhân Kiệt thông thạo kiếm thuật và tụ tiễn kia phải xuất đầu lộ diện. Xét cho cùng trong triều đình và dân gian, kiếm thuật và công phu sử dụng tụ tiễn của ai có thể sánh ngang với Thẩm đường chủ, hơn nữa để giữ bí mật, tốt nhất người này phải là người trong triều, lại phải biết kín tiếng... Triển đại nhân, cái tên này quá rõ ràng rồi phải không?”

“Vậy ngày mai để ám sát Lý Nguyên Hạo, xin Triển đại nhân dẫn đầu, chỉ cần ra một đòn là có thể nhanh chóng rút lui, tính mạng sẽ được bảo toàn. Nhưng có một điểm vô cùng quan trọng, đó là nhất định phải bắn tụ tiễn của Thẩm đường chủ, đánh ra mấy chiêu kiếm, người Tây Hạ sẽ biết kẻ ám sát Lý Nguyên Hạo là đồng bọn với kẻ lần trước lẻn vào cung, dưới cơn phẫn nộ hắn sẽ ra lệnh loại bỏ phản thần, như vậy chúng ta mới có thể đảm bảo Cốt Lặc Nhân Nhũng được rửa sạch mối nghi ngờ. Triển đại nhân, Cốt Lặc Nhân Nhũng quan trọng hơn ngài và ta rất nhiều, về sau nếu Tây Hạ và Đại Tống thực sự có giao tranh thì Cốt Lặc Nhân Nhũng có thể lập công đầu, cũng không uổng công chúng ta hết lòng hết dạ bảo vệ hắn.”

Triển Chiêu trầm mặc hồi lâu, sau đó mới nói: “Triển mỗ đã hiểu.”

☆ ☆ ☆

Sáng sớm hôm sau, Triển Chiêu cùng Tề Đắc Thắng và hơn mười cao thủ khác đi mai phục trên đoạn đường đội săn bắn của Lý Nguyên Hạo phải đi qua.

Mặc dù Tề Đắc Thắng rất khâm phục võ công của Triển Chiêu, nhưng hắn vẫn bất mãn với việc Triển Chiêu dẫn đầu: “Hắn là một tên quan triều đình, ắt hẳn chẳng biết gì về việc của Nhập Tùng Đường, dựa vào đâu mà chúng ta phải nghe hắn sai phái?”

Thẩm Nhân Kiệt lạnh lùng liếc nhìn hắn: “Mọi việc đều nghe Triển đại nhân sắp xếp. Chúng ta sẽ ở lại Nhập Tùng Đường, kính cẩn chờ nghe tin lành.”

Tề Đắc Thắng sững sờ, sự bất mãn của hắn cũng bị đè xuống.

☆ ☆ ☆

Trời gần về trưa, đội săn bắn của Lý Nguyên Hạo cuối cùng cũng xuất hiện ở đằng xa.

Cờ quạt rợp trời, rua cờ tung bay theo gió, trước sau xa giá của Lý Nguyên Hạo đều là binh mã hộ vệ kinh thành, đao kiếm trùng trùng, nhìn khí thế này, ngay cả tới gần còn khó, nói gì đến ám sát?

Cũng may chỉ cần gây náo động bên ngoài, cứ việc làm đủ thanh thế là được.

Thấy ngựa xe tới gần, mọi người đều lấy khăn che kín mặt, Triển Chiêu khẽ quát một tiếng: “Lên”.

Hơn mười người nhất tề hò hét, từ chỗ mai phục xông ra, nơi hai bên đụng nhau lập tức trở nên vô cùng hỗn loạn.

Tuy nhiên quân cảnh vệ kinh thành đã được Lý Nguyên Hạo lựa chọn kỹ càng trăm người mới lấy được một, cho nên tất cả đều phản ứng cực nhanh, sau một thoáng hốt hoảng ban đầu, mọi người đều giơ cao kiếm Tây Hạ, tấn công ngược lại, nhanh chóng lao vào vòng chiến, nhóm Triển Chiêu tuy thế đánh mạnh mẽ nhưng chẳng mấy chốc đã bị vây chặt.

Triển Chiêu thấy có chỗ trống, liền tung mình nhảy vọt lên, hét to một tiếng, lấy đầu lính Tây Hạ làm bàn đạp, một mình phi vào trong hơn mười trượng, thừa dịp vòng trong hoảng hốt hô hoán, tay áo của y hơi rũ xuống, ba mũi tụ tiễn trượt vào tay, bắn thẳng vào trong xa giá của Lý Nguyên Hạo.

Tụ tiễn của Thẩm Nhân Kiệt nặng hơn một phân ba lượng so với tụ tiễn của y, nhưng dùng vẫn rất tiện tay.

Đúng như dự liệu, tụ tiễn chưa kịp tới gần đã bị thị vệ múa đao chặn lại, nhưng việc đã thành, Triển Chiêu cũng không ham đánh, y quát một tiếng: “Rút!”

Thân như bóng ma, dáng nhanh như chớp, đoàn người nghe lệnh liền nhất tề liều chết xông thẳng vào chỗ yếu trong vòng vây, lợi dụng lúc quân Tây Hạ không kịp đề phòng, họ nhanh chóng rút lui, chẳng bao lâu đã bỏ xa tiếng hô giận dữ của quân Tây Hạ.

☆ ☆ ☆

Đường rút lui cũng được định sẵn từ trước, Tề Đắc Thắng dẫn đầu đám người rút lui, đang trên đường đi tới, Triển Chiêu chợt dừng bước, nghiêm giọng: “Không ổn”.

Hơn mười người đều khựng lại, Tề Đắc Thắng ngạc nhiên hỏi: “Triển đại nhân, có gì không ổn?”

Triển Chiêu nhìn về hướng cũ: “Vì sao người Tây Hạ không đuổi theo?”

“Đó là vì chúng ta rút lui quá nhanh!” Tề Đắc Thắng giẫm chân, “Triển đại nhân, mau đi thôi, qua hẻm núi này, phía trước chính là núi Cô Lĩnh, địa thế vô cùng hiểm trở, chỉ cần qua được núi Cô Lĩnh là xong chuyện. Dù người Tây Hạ có đuổi theo, thì chúng ta trốn trên núi này, người Tây Hạ cũng khó mà lùng sục được.”

Triển Chiêu vẫn lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng cũng không thể nói rõ được là tại sao, y đành phải nhanh chóng đi theo Tề Đắc Thắng, vừa vào trong hẻm núi, y chợt cảm thấy có gì đó khác thường, bỗng nhiên y nghe thấy có tiếng xé gió xa xa, không kịp nghĩ nhiều, vội giận dữ hét lớn: “Nằm xuống!”

Vừa nói y vừa thụp người xuống lăn đi, một hàng mũi tên đồng cắm lông trắng phầm phập găm vào chỗ y vừa đứng, trong hơn mười người đi cùng đã có hai, ba người tránh không kịp, bị tên đồng xuyên thấu xương, nhất thời đau đớn vô cùng, lăn lộn dưới đất, ôm vết thương kêu thảm thiết.

Triển Chiêu nhanh chóng ẩn mình sau những tảng đá, cẩn thận quan sát động tĩnh trên đỉnh hẻm núi, chỉ thấy bên trên loáng thoáng bóng người bao vây xung quanh, trong lòng bất giác dâng lên nỗi kinh hoảng, y tức giận nói với Tề Đắc Thắng: “Đường rút lui này là do ngươi đặt ra ư?”

Tề Đắc Thắng liên tục kêu than: “Không phải ta, là Cốt Lặc Nhân Nhũng, tên chết tiệt đó, sao người Tây Hạ lại mai phục ở chỗ này?”

Triển Chiêu thở dài: “Có lẽ Lý Nguyên Hạo đã nghi ngờ Cốt Lặc Nhân Nhũng, việc ám sát chẳng qua chỉ là trò lừa đảo để dẫn chúng ta vào tròng, nếu không phải vậy thì chắc chắn là Cốt Lặc Nhân Nhũng đã phản bội.”

“Không thể nào.” Tề Đắc Thắng lắc đầu lia lịa, “Ta đã gặp Cốt Lặc Nhân Nhũng, hắn...”

“Thẩm đường chủ!” Từ xa phía trên hẻm núi vọng xuống tiếng hô lớn, Tề Đắc Thắng bỗng dưng im bặt, vẻ mặt đột nhiên thay đổi: “Là giọng của Cốt Lặc Nhân Nhũng!”

“Thẩm đường chủ, chúng ta đã từng quen biết ít lâu, trước khi tiễn ngươi lên đường, xin gửi đôi lời thăm hỏi.”

Vẻ mặt Triển Chiêu không mảy may gợn sóng, y lặng lẽ náu mình sau phiến đá, Tề Đắc Thắng trợn mắt trừng trừng, hắn bỗng nhảy ra ngoài, chỉ lên đỉnh hẻm núi mà chửi mắng “Cốt Lặc Nhân Nhũng, nhà ngươi là đồ phản bội!”

“Phản bội?” Cốt Lặc Nhân Nhũng cười khẩy, “Ta vốn là người Đại Hạ, đương nhiên phải tận trung với thánh thượng. Nực cười, đám Nhập Tùng Đường các ngươi cho rằng chỉ cần dùng món lợi nhỏ dụ dỗ là có thể xúi giục được ta ư?”

“Lang chủ tương kế tựu kế, ra lệnh cho ta giả vờ quy phục để chiếm được lòng tin của các ngươi, đợi đến hôm nay thu lưới bắt hết các ngươi vào rọ! Thẩm đường chủ, có lẽ ngươi không thể nhìn thấy, sào huyệt của các ngươi lúc này cũng la liệt xác người, các ngươi tự xưng là đồng sinh cộng tử, là huynh đệ tốt, ta cũng nên mau chóng tiễn ngươi lên đường để cùng đoàn tụ với bọn họ.”

“Cái đồ khốn kiếp lòng lang dạ sói, đường chủ quả thực đã nhìn lầm ngươi...”

Một tiếng kêu đau đớn vang lên, Tề Đắc Thắng ngã vật xuống đất, Triển Chiêu nấp sau tảng đá nhìn thấy rõ ràng, trên cổ hắn cắm một mũi tên đồng gắn lông trắng.

“Tề huynh!” Triển Chiêu nhìn bên ngoài có vẻ im ắng, vội kéo Tề Đắc Thắng vào, miệng Tề Đắc Thắng bật ra bọt máu, hắn thở hổn hển nói: “Triển đại nhân, ta thật không ngờ tên Cốt Lặc Nhân Nhũng này.”

“Lòng người dễ đổi, bây giờ nói những lời này có ích gì?” Triển Chiêu đưa tay đè lên vết thương của hắn, “Đừng nói nữa.”

“Không nói cũng chẳng... sống... thêm được mấy ngày,” Tề Đắc Thắng nhếch miệng cười, “Không ngờ lão Tề ta đây lúc chết lại có Nam hiệp ở bên…”

Triển Chiêu mỉm cười nhưng trong lòng không khỏi thở dài.

“Quả nhiên không cùng một nước, ắt chẳng một lòng.” Ánh mắt của Tề Đắc Thắng dần trở nên mơ hồ, “Liệu có phải đường chủ cũng nghi ngờ hắn, nên hôm nay mới không dẫn đầu... mà đẩy... ngài... ra... ra mặt? Nhưng đường chủ lại không ngờ Cốt Lặc Nhân Nhũng độc ác như vậy... đồng thời hạ đao, đánh vào Nhập Tùng Đường... tổng đà... đường chủ... lão Tề xuống dưới đó gặp ngài đây.”

Hắn càng nói càng yếu ớt, cuối cùng lồng ngực cũng không động đậy nữa.

Triển Chiêu thở dài một tiếng, đưa tay vuốt mắt cho hắn. Người Tây Hạ còn làm trò gì vậy? Nếu đã bao vây bọn họ, sao còn chưa động thủ?

Triển Chiêu sinh nghi, nhìn lên thám thính, chỉ thấy trên đỉnh hẻm núi đồng thời có mười mấy chiếc chiến xa được đẩy ra.

Chiến xa?

Trong thoáng chốc, Triển Chiêu giật mình vỡ lẽ: Đó không phải chiến xa, mà là pháo toàn phong của người Tây Hạ!

Pháo toàn phong Bát Hỉ của người Tây Hạ kỳ thực là máy bắn đá, dùng để công thành cướp trại, Tống sử - Hạ quốc truyện - quyển hạ ghi lại rằng “Có ba trăm pháo thủ, lấy tên là Bát Hi.”

Nhưng việc gì phải dùng pháo toàn phong để đối phó với vài tên thích khách nhỏ nhoi?

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện trong đầu, thì trên đầu đã vọng tới tiếng đá tảng va vào nhau, hẻm núi đá này đã nứt vỡ từ lâu, lại bị những tảng đá kia va mạnh, dẫn tới không giữ được nữa, liên tục phát ra tiếng răng rắc, bụi đất không ngừng rơi xuống, ngay sau đó một tiếng nổ dữ dội vang lên.

Triển Chiêu giật mình, y nhanh chóng phi thân ra ngoài, “ầm” một tiếng, một tảng đá lớn nện xuống nơi y vừa mới ẩn nấp, làm vô số bụi đất bay lên.

Trong bụi đất mù mịt, tiếng xé gió vang lên khắp bốn phương tám hướng, tiếng gào thảm thiết của phe mình không ngừng truyền đến bên tai, Cự Khuyết trong tay Triển Chiêu múa không để lại một khe hở, nhưng trận mưa tên quá dày đặc, đột nhiên mắt cá chân của y đau nhói, y biết mình đã trúng tên, khi vừa cúi đầu xuống, sau lưng lại có tiếng đá nứt toạc, trong lúc kinh hãi, Triển Chiêu phi thân định vọt đi, nhưng bàn chân vô lực, cuối cùng chậm một bước, lưng bị đập một cái thật mạnh, máu trào lên, y phun ra một ngụm máu tươi rồi lập tức ngất у lịm đi.

☆ ☆ ☆

Lý Nguyên Hạo ngồi ngay ngắn sau án thư trong hành cung, đang xem sổ sách của Xu Mật Viện, chợt nghe có tiếng bước chân ngoài cửa, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Cốt Lặc Nhân Nhũng cùng tướng quân tiên phong Dã Lực Đồ, cánh tay Dã Lực Đồ quấn băng vải, nhưng thấy hắn vẫn có thể cử động thoải mái, xem ra chỉ bị thương nhẹ.

Khóe môi Lý Nguyên Hạo cong lên: “Sao hả?”

Dã Lực Đồ cung kính đáp: “Như thánh chủ dự liệu, đám tặc tử Nhập Tùng Đường đều trúng kế, bị chúng ta giết ở hẻm núi trước núi Cô Lĩnh, chỉ có điều...”

Lý Nguyên Hạo sa sầm mặt mũi, ánh mắt u ám tựa chim ưng: “Chỉ có điều làm sao?”

“Chỉ có điều tên Thẩm Nhân Kiệt kia vô cùng xảo trá. Hắn đã trúng mấy mũi tên, lại bị một tảng đá đập mạnh, thuộc hạ tưởng hắn đã chết, nào ngờ vừa tới gần liền bị hắn bắn một mũi tên...” Dã Lực Đồ căm hận, “Thánh chủ yên tâm, tuy hắn trốn được lên núi Cô Lĩnh, nhưng thuộc hạ đã phái lực lượng hùng hậu bao vây ngọn núi, hắn có cánh cũng không thể trốn thoát được.”

“Ngươi trúng một mũi tên của hắn ư?” Lý Nguyên Hạo cười đầy hứng thú, “Mũi tên như thế nào?”

Dã Lực Đồ cung kính dâng mũi tên dính máu trong tay lên.

Lý Nguyên Hạo đưa tay cầm tới xem kỹ: “Ta nhớ rồi, lần trước có người lẻn vào cung làm loạn, trong lúc giao đấu cũng để lại mũi tên như vậy. Nghe nói tên Thẩm Nhân Kiệt này là đường chủ Nhập Tùng Đường phải không?”

Câu sau là nói với Cốt Lặc Nhân Nhũng, Cốt Lặc Nhân Nhũng vội đáp: “Thưa phải.”

“Quả là một anh hùng, ngay cả tướng tiên phong của ta cũng suýt thất thủ trong tay hắn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu là kẻ bạc nhược thì đã chẳng gánh nổi Nhập Tùng Đường. Đại Tống quả nhiên vẫn có mấy người dùng được.”

Dã Lực Đồ cũng Cốt Lặc Nhân Nhũng liếc nhìn nhau, không dám lên tiếng đáp lời.

“Nhưng...” Lý Nguyên Hạo cười khẩy, “Tụ tiễn hèn mọn, người Tống yếu ớt, sao có thể thắng được trọng kiếm của Đại Hạ chúng ta!”

Dứt lời hắn vung tay lên, chỉ nghe “phập” một tiếng, mũi cắm vào tấm bản bằng da cừu treo trên tường.

Đó là bản đồ cương thổ Đại Tống.

☆ ☆ ☆

Đêm xuống.

Cốt Lặc Nhân Nhũng về đến nhà, cho thủ vệ xung quanh lui đi, sau đó đi thẳng vào phòng riêng.

Trong phòng là một khung cảnh ướt át, Ti Ti để lộ nửa bộ ngực, áo lụa không che phủ bờ vai, nàng ta đang dựa vào lòng Thẩm Nhân Kiệt, nâng chén cho y uống.

Thẩm Nhân Kiệt cúi xuống nhấp hai ngụm, chợt hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt ưng sáng rực quét bốn phía, Cốt Lặc Nhân Nhũng thầm rùng mình, cuống quýt chào: “Đường chủ!”

“Đã xong việc chưa?” Giọng Thẩm Nhân Kiệt thâm trầm.

“Đã làm xong rồi ạ.”

“Lý Nguyên Hạo không nghi ngờ gì chứ?”

“Đường chủ có thể yên tâm” trên mặt Cốt Lặc Nhân Nhũng hiện lên vẻ kiêu ngạo, “Lý Nguyên Hạo tin rằng sau trận này Nhập Tùng Đường đã bị xóa sổ, tên được coi là đường chủ Thẩm Nhân Kiệt mấy hôm nữa cũng sẽ chết trong núi Cô Lĩnh, sau này ngài có thể kê cao gối mà ngủ. Hắn lại không biết đến câu tìm đường sống trong chỗ chết, giờ khắc này mới là lúc Nhập Tùng Đường chúng ta thực sự cắm rễ ở Tây Hạ.”

“Không tồi.” Cuối cùng Thẩm Nhân Kiệt cũng để lộ một nụ cười, “Tốn bao tâm sức, thật giả lẫn lộn, thậm chỉ có phải hy sinh tính mạng của rất nhiều huynh đệ, cuối cùng cũng khiến Lý Nguyên Hạo tin ngươi. Cốt Lặc Nhân Nhũng, ngươi cũng đừng phụ sự kỳ vọng của triều đình.”

“Đường chủ yên tâm.” Mặt Cốt Lặc Nhân Nhũng đanh lại, “Người Tây Hạ bắt ta, giết cha mẹ ta, ta với chúng có mối thù không đội trời chung. May nhờ đường chủ giết Cốt Lặc Nhân Nhũng, để ta thay thế hắn. Tại hạ sao dám tiếc sức trâu ngựa?”

Thẩm Nhân Kiệt khẽ gật đầu, chợt nghĩ đến chuyện gì đó, lại không kìm được mà thổn thức: “Tiếc thay Triển Chiêu lại...”

“Đường chủ đừng quá bận lòng” Ti Ti rướn người lên, dịu dàng an ủi hắn, “Ngài làm vậy không phải vì lòng riêng, chắc hẳn Triển Chiêu cũng sẽ chẳng trách ngài. Hơn nữa đều do hắn bất hạnh, đã giỏi dùng tụ tiễn lại còn là cao thủ kiếm thuật, muốn tìm một người giả mạo đường chủ, ngoài hắn ra còn ai có thể làm được, âu cũng là quá tài mà chuốc họa. Mặt khác...”

Nàng ta hạ giọng, thủ thỉ bên tai: “Mặt khác, ta nghe nói Bàng thái sư rất không ưa lão Bao Hắc Tử kia, chắc hẳn nhìn vây cánh của Bao Hắc Tử cũng không vừa mắt. Lần này Triển Chiêu mất mạng, có lẽ ngoài mặt Bàng thái sư sẽ hổ thẹn, nhưng trong lòng chưa biết chừng lại mừng thầm cũng nên, có khi còn ghi công cho đường chủ, ngài thấy có phải không?”

Nhất thời không ai lên tiếng, tiếng gió ngoài cửa sổ tràn vào, làm song cửa cọt kẹt lay động, Cốt Lặc Nhân Nhũng đi đến bên cửa sổ, mở cửa nhìn trời, nói một câu lấp lửng: “Đêm nay không trăng... Sắc trời tối tăm, chỉ e sẽ có... tuyết lớn...”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »