_khaiphongchiquai005.jpg)
Triển Chiêu từ từ tỉnh lại trong tiếng nói khẽ khàng bên tại.
Tiếng trò chuyện rất nhỏ nhưng y vẫn có thể nhận ra một trong những giọng nói đó là của Đoan Mộc Thúy.
Y cố gắng mở mắt ra, hình ảnh đầu tiên y nhìn thấy là những mảng màu sắc hỗn loạn và hình người mơ hồ, dần dần các đường nét trở nên rõ ràng, y thấy Đoan Mộc Thúy đang quay lưng lại phía y và nói chuyện với у Lý Tần thị.
“Hình như vẫn còn hơi nóng…”
“Thơm quá…”
“Lát nữa Triển Chiêu tỉnh dậy ta sẽ cho chàng ấy ăn…”
Khi Lý Tần thị ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt của Triển Chiêu, bà giật mình sửng sốt sau đó lấy khuỷu tay nhẹ nhàng huých Đoan Mộc Thúy.
“Đoan Mộc cô nương, Triển đại nhân tỉnh rồi kìa.”
Đoan Mộc Thúy ngoảnh đầu lại, đón lấy ánh mắt của Triển Chiêu và nhoẻn miệng cười: “Triển Chiêu, chàng tỉnh rồi.”
Triển Chiêu chống tay toan ngồi dậy, Đoan Mộc Thúy vội bước tới bên giường, đỡ lấy y, mang chăn bông lót sau lưng y, mái tóc rủ xuống lướt qua khuôn mặt Triển Chiêu khiến y thấy hơi ngựa ngứa.
“Còn thấy khó chịu nữa không?” Nàng đưa tay sờ thử trán Triển Chiêu.
Triển Chiêu ngẩng đầu nhìn nàng, cho đến giờ khắc này y mới thấy rõ dáng vẻ của nàng, Triển Chiêu đưa tay chạm lên má Đoan Mộc Thúy, nơi ấy đáng lẽ phải có ba vết cào.
Lý Tần thị hơi ngượng ngùng, thấy cả hai không hề né tránh người ngoài, bà cũng biết mình không nên ở lại thêm nữa, vì vậy bà liền thức thời lui xuống, không chỉ thế còn đóng cửa giúp hai người.
Đoan Mộc Thúy nhất thời chẳng biết nên nói cái gì, ngẫm nghĩ một lúc nàng mới lên tiếng: “Đại phu nói trong ngực chàng có một khối khí tích tụ đã lâu, lần này hộc máu đẩy được khối khí ra ngoài lại là chuyện tốt”.
Triển Chiêu không đáp mà chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Đoan Mộc Thúy cúi đầu, nàng cũng biết đối với Triển Chiêu quãng thời gian nàng ra đi là những ngày tháng vô cùng khó khăn, lúc này thấy bao cảm xúc trong lòng y đang dâng trào, sợ sẽ khiến y thêm thương tâm, lại tới vị Đỗ đại phu kia, nàng chỉ muốn giúp y cảm thấy vui vẻ, nàng ngẫm nghĩ một hồi, đến khi ngẩng đầu lên trên khuôn mặt đã hiện ra vẻ tinh nghịch vô cùng.
“Triển Chiêu,” nàng ậm ừ, “Có phải... vì ta... mà trong lòng chàng tích tụ khối khí kia không?”
Triển Chiêu ngây người, vốn dĩ y muốn cùng nàng у nói chuyện nhẹ nhàng, vậy mà cô nương này lại không chịu nhẹ nhàng, thấy dáng vẻ đắc ý ranh mãnh của nàng, y bỗng muốn trêu chọc nàng một phen, bèn nói trái ý nàng: “Đương nhiên là không phải rồi.”
Đoan Mộc Thúy bĩu môi, tỏ vẻ không phục: “Thế thì vì ai?”
Triển Chiêu rể rà đáp: “Vì nước, vì dân, vì Bao đại nhân, ừm... còn vì lo cho Công Tôn tiên sinh, cả Trương Long, Triệu Hổ.”
Đoan Mộc Thúy trợn tròn mắt: “Không có chút nào vì ta sao?”
Nếu bảo không có chút nào thì khó tin quá, Triển Chiêu bèn lắc đầu: “Có một chút xíu thôi”.
“Có một chút xíu là bao nhiêu?” Đoan Mộc Thúy giờ tay ra, ngón cái và ngón trỏ ước lượng khoảng gần một tấc, “Nhiều cỡ này sao?”
Triển Chiêu nheo mắt lại nhìn thử, sau đó đưa tay khép hai ngón tay của nàng lại, co vào còn nửa tấc: “Đại khái là khoảng bằng này”.
Đoan Mộc Thúy cò kè mặc cả: “Không thể nhiều hơn một chút sao?”
Nàng lại mở tay ra một chút.
“Ừm...” Triển Chiêu miễn cưỡng gật đầu, “Thế thì nhiều cỡ này vậy.”
Y không đưa mắt nhìn Đoan Mộc Thúy nhưng vẫn thoáng liếc thấy tất thảy vẻ mặt tức tối của nàng.
“Ta cũng chẳng nhớ chàng mấy đâu,” nàng hừ một tiếng, sau đó giơ hai ngón tay như đang nhón một hạt đậu tương, “có chút xíu thế này thôi đấy”.
Triển Chiêu nín cười, không để ý đến nàng, nàng tức giận đi tới bên bàn, bưng bát cháo qua, dùng thìa sứ khuấy qua khuấy lại.
“Đại phu bảo phải cho chàng ăn cháo.” Nàng đưa bát cháo cho y, “Tự ăn đi”.
“Ta khó chịu.” Triển Chiêu nhắc cho nàng nhớ y là người bệnh.
Đoan Mộc Thúy trừng mắt nhìn y, sau đó nhận lại bát cháo, xúc một thìa cho y.
Cháo gần đến môi, Triển Chiêu đang định há miệng ra thì nàng bèn nhanh tay rụt thìa lại.
Thật là...
Triển Chiêu tức đến nghiến răng.
Nhưng Đoan Mộc Thúy thản nhiên nói: “Để ta nếm thử.”
Nàng đút thìa cháo đầu tiên vào miệng, sau đó gật gù tấm tắc: “Lý phu nhân nấu ngon thật.”
Thế rồi thìa cháo thứ hai cũng trôi vào miệng nàng.
Triển Chiêu trơ mắt nhìn nàng ăn hết miếng này đến miếng khác, ăn một cách thỏa thích cho đến khi bát cháo còn trơ đáy.
“Giờ phải làm sao?” Cuối cùng Triển Chiêu đành phải nhắc khéo.
“Sao trăng cái gì?” Đoan Mộc Thúy nhướng mày nhìn y.
“Nàng cứ thế... ăn hết à?”
Nàng chậm rãi đặt bát sang một bên, lấy khăn lụa lau khóe miệng: “Ý chàng là... ta nên ăn thêm một bát nữa hả?”
Triển Chiêu không nhịn được bèn thò tay cù nàng, Đoan Mộc Thúy cười khanh khách né tránh, Triển Chiêu đâu chịu buông tha, y ôm chặt lấy nàng, vùi đầu hôn lên у sau tai nàng.
Đoan Mộc Thúy nhột không chịu nổi, nàng vùng vẫy một hồi nhưng không thoát ra được, thế là nàng cũng chẳng thèm giãy nữa mà chỉ trừng mắt nhìn y: “Triển Chiêu, chàng thật nhỏ mọn, ta có ăn bát cháo của chàng đầu, bát của chàng còn đang để trên bàn kia kìa.”
Triển Chiêu cúi đầu, áp trán vào trán nàng: “Vậy mà nàng còn giả bộ đút cho ta ăn sao?”
“Đại phu bảo phải chọc cho chàng cười,” nàng nói một cách đương nhiên, “Ta cũng vất vả lắm chứ, vì để chàng được vui mà ta phải ăn cả một bát cháo, no muốn chết luôn.”
Triển Chiêu bật cười thành tiếng: “Đúng là vất vả thật, trên đời này nàng là cô nương đầu tiên phải ăn no để làm ta vui đấy”.
Quả nhiên nàng rất đắc ý, như thể chuyện ăn no căng bụng là một việc rất đáng kinh ngạc và tự hào.
“Để ta đứng dậy lấy cháo cho chàng.” Nàng định ngồi dậy, Triển Chiêu lại không buông tay.
Đoan Mộc Thúy nhìn y với vẻ thắc mắc, Triển Chiêu mỉm cười, thốt lên câu hỏi y vẫn canh cánh trong lòng mà không dám nói ra.
“Đoan Mộc, chuyến này nàng có thể ở lại bao lâu?”
☆ ☆ ☆
Nụ cười của Đoan Mộc Thúy dần phai nhạt.
Nụ cười của Triển Chiêu cũng từ từ tan biến theo.
“Chuyến này nàng có thể ở lại bao lâu?” Y nhẹ nhàng hỏi lại lần nữa, cái ôm cũng chầm chậm thả lỏng.
Đoan Mộc Thúy ngồi thẳng người dậy nhưng vẫn chẳng nói một lời.
“Đoan Mộc?” Triển Chiêu hơi lo lắng, y khẽ nâng cằm nàng lên, thấy vành mắt của nàng đã đỏ hoe từ lúc nào.
Lòng Triển Chiêu chùng xuống nhưng y nhanh chóng lấy lại nụ cười thản nhiên: “Nếu không thể ở lại lâu cũng chẳng sao, Đoan Mộc, chỉ cần nàng được bình an thì không có gì tốt hơn nữa”.
“Đại ca bảo,” nàng thì ẩm, “Nếu có thể thành thân với người ta thì không cần về cũng được... Nếu không ai thèm lấy thì mất mặt quá, đừng có về... Tóm lại dù thế nào cũng không cho về nữa...”
Triển Chiêu ngây người.
Y phải mất rất nhiều công sức mới tiếp thu hết những lời nàng vừa nói.
Sau đó y suýt thì tức đến ngất xỉu.
“Thế vừa rồi... nàng... buồn...”
“Trông ta buồn lắm hả?” Nàng tỏ vẻ vô cùng bình tĩnh, “Bị đại ca đuổi đi dĩ nhiên là phải thấy buồn rồi.”
Cuối cùng Triển Chiêu không kìm nén được, y siết chặt vòng tay, cúi đầu hôn lên môi nàng.
Nàng bỗng khẽ khàng gọi y: “Triển Chiêu”.
Triển Chiêu dừng lại.
Đôi mắt nàng lấp lánh lạ thường: “Triển Chiêu, ta vẫn có thể gả đi được đúng không?”
Triển Chiêu mỉm cười, y vỗ về trấn an nàng: “Đương nhiên rồi”.
“Thế phải gả cho ai bây giờ?” Nàng lại trêu đùa. Triển Chiêu cả giận: “Nói thừa”.
☆ ☆ ☆
Lý Tiêu Hàn dắt ngựa tiễn Triển Chiêu và Đoan Mộc Thúy đến cổng thành, thế nhưng vẫn cố gắng giữ họ lại.
“Triển đại nhân, ngài vẫn chưa được khỏe, chi bằng ở lại thêm mấy ngày... Hiện giờ tuyết đổ xuống rất dày, đường rất khó đi lại, nhìn tình hình này chắc đến tối tuyết lại rơi, lỡ như dọc đường không tìm được chỗ trọ.”
“Triển mỗ thân mang trọng trách, cần phải gấp rút về kinh phục mệnh, Triển mỗ xin nhận ý tốt của Lý đại nhân nhưng ta thực sự không tiện ở lại lâu.”
Thấy Triển Chiêu nói vậy, Lý Tiêu Hàn cũng không thể nói thêm gì nữa. Đoan Mộc Thúy khoác áo choàng màu xanh ngọc đang dắt ngựa đứng chờ cách đó hơn mười trượng, thỉnh thoảng lại nhìn về phía họ.
Triển Chiêu mỉm cười với nàng, sau đó xoay người chắp tay với Lý Tiêu Hàn: “Lần này đã làm phiền đến Lý đại nhân, Triển mỗ xin gửi lời cảm tạ. Sau này khi Lý đại nhân đến Khai Phong, Triển mỗ nguyện làm chủ mời Lý đại nhân uống vài chén.”
Lý Tiêu Hàn cũng chắp tay đáp lại: “Triển đại nhân, hẹn ngày tái ngộ”.
“Cáo từ.”
Triển Chiêu lên ngựa, nắm lấy dây cương, thúc vào bụng ngựa, Đạp Tuyết hí vang một tiếng rồi rảo bước chạy về phía trước.
Đoan Mộc Thúy thấy y lên ngựa cũng định leo lên yên, lúc này Triển Chiêu đã đi tới bên cạnh, chìa tay về phía nàng: “Đoan Mộc, lên đây”.
“Ta cũng có ngựa mà.” Đoan Mộc Thúy bất giác duỗi tay ra, đang muốn phân trần thì cả người nhẹ bẫng, chớp mắt đã bị Triển Chiêu nhấc bổng lên ngựa, Triển Chiêu ôm lấy nàng từ phía sau, dúi dây cương vào tay nàng.
“Ta có ngựa mà.” Nàng ngẩng đầu nhắc lại lần nữa.
“Nàng vội vã lên đường đến đây, suốt dọc đường đi không ngừng nghỉ, bây giờ lại muốn cưỡi ngựa riêng, không sợ ngựa của nàng kiệt sức mà chết hay sao?” Triển Chiêu trừng mắt nhìn nàng.
“Kiệt sức mà chết cũng không sợ,” nàng cự cãi, “Đại ca cho nhiều của hồi môn lắm, ngựa chết rồi thì mua con mới là được thôi?”
Triển Chiêu mắng thầm: Nhị Lang Thần, muốn khoe bản thân giàu có cũng không nên khoe bằng cách này chứ...
“Đi nào.” Y không để ý tới nàng mà giục Đạp Tuyết đi mau, ngựa của Đoan Mộc Thúy cũng ngúc ngoắc cái đuôi, ngoan ngoãn theo sau.
Ra khỏi thành Diên Châu là một cánh đồng tuyết rộng lớn, mấy hôm nay không có nhiều người ra vào, dấu chân trên tuyết cũng rất thưa thớt, dõi mắt nhìn về phía xa chỉ thấy một mảng trắng xóa ngút ngàn.
Đạp Tuyết đi rất chậm, tiếng chuông ngựa trên dây cương kêu leng keng, Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu: “Sao chàng không cho ngựa chạy, cứ đi như vậy thì bao giờ mới đến được Khai Phong?”
Triển Chiêu nhẹ nhàng đáp: “Ta cũng không vội.”
“Vậy sao chàng còn muốn đi sớm làm gì?”
“Nàng không thấy Lý gia quá đông người sao?” Triển Chiêu mỉm cười, “Chen chúc với những người đó trong một căn nhà chẳng bằng như chúng ta lúc này, cả quãng đường đi đến Khai Phong chỉ có hai chúng ta, nàng thấy có tốt hay không?”
“Nhưng Lý phó thống nói lát nữa sẽ có tuyết rơi...”
Gần như khi nàng vừa dứt lời, mây đen ở đằng xa tụ lại, bọt tuyết nhỏ lơ lửng từ không trung rơi xuống, rồi sau đó là hạt tuyết, bông tuyết, Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu lên, một bông tuyết sáu cạnh vừa khéo đáp lên chóp mũi của nàng.
“Nhìn này, Triển Chiêu.” Nàng không dám nhúc nhích, sợ làm bông tuyết rơi xuống, cũng không dám lớn tiếng, chỉ nói lúng búng “Nhìn trên mũi ta này”.
Triển Chiêu bật cười: “Nàng đúng là rảnh thật đấy.”
“Thế chàng có làm được không?” Nàng không phục.
“Việc này thì có gì khó.” Triển Chiêu cũng ngẩng đầu, hoa tuyết đầy trời hiện lên nơi đáy mắt, chẳng bao lâu sau trên chóp mũi của y cũng có một bông tuyết.
“Nhìn đi.” Giọng nói của y cũng lúng búng nghe hết sức hài hước.
Đoan Mộc Thúy bật cười thành tiếng.
Đi thêm một đoạn nữa, bốn phía xung quanh vô cùng tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng chuông ngựa khe khẽ, gió lớn nổi lên, Triển Chiêu ôm Đoan Mộc Thúy chặt hơn một chút, lấy áo choàng bọc lấy nàng, vó ngựa đạp xuống nền tiếng tuyết sột soạt, tuy tiếng nhỏ nhưng lại rất rõ ràng.
Đoan Mộc Thúy hơi thấm mệt, nàng im lặng hồi lâu, sau đó bỗng lên tiếng: “Triển Chiêu, mắt ta đau quá.”
Triển Chiêu giật mình, y chợt nhận ra nàng bị quáng tuyết nhẹ, trong lòng hơi ân hận vì lúc nãy không nhắc nhở nàng, y vội xoay mặt nàng áp vào ngực mình: “Nhắm mắt lại đi, nghỉ ngơi một lát là được”.
Đoan Mộc Thúy ngoan ngoãn ừm một tiếng, rúc vào lòng Triển Chiêu, Triển Chiêu khép chặt áo choàng lại, thấy nàng bị quây kín đến nỗi không thấy mặt đâu, bờ môi y bất giác nở một nụ cười.
Nàng im lặng hồi lâu, khi Triển Chiêu tưởng rằng nàng đã ngủ thiếp đi, nàng lại gọi: “Triển Chiêu.”
“Ừm?” Triển Chiêu cúi đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bị che kín của nàng, cặp mắt đen láy sáng long lanh, trong đôi mắt phản chiếu gương mặt đang mỉm cười của y.
“Có chuyện này ta chưa nói với chàng.”
“Nàng nói đi.”
“Đại ca bảo sau này ta cũng sẽ già đi như người bình thường.”
“Rồi sao nữa?”
“Nhiều năm qua ta chỉ thấy phàm nhân dần già đi, còn bản thân ta chưa già đi bao giờ.” Nàng thở dài, lại hơi thu mình vào lòng Triển Chiêu, “Ta nhìn bọn họ từ lúc còn trẻ đến khi trên mặt có nếp nhăn, tóc trên đầu cũng bạc dần, rồi mắt không nhìn rõ nữa, đi đứng trở nên khó khăn... Triển Chiêu, sau này ta cũng sẽ già đi, đến lúc đó ta biết phải làm sao đây?”
Triển Chiêu cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn lên gò má lạnh như băng của nàng: “Ta sẽ cùng nàng già đi”.
Ta sẽ cùng nàng già đi.
Chỉ mấy chữ ngắn ngủi mà khiến Đoan Mộc Thúy lặng người hồi lâu, bỗng nhiên nàng cảm thấy hình như tuổi già cũng không quá đáng sợ.
Nàng nở nụ cười, đổi một tư thế thoải mái, dựa vào ngực Triển Chiêu, yên lặng chìm vào giấc ngủ.
Trận tuyết càng lúc càng lớn, tiếng chuông ngựa dần trôi xa, mà những dấu chân ngựa đi về phía nam cuối cùng cũng từ từ biến mất giữa đất trời cuồn cuộn gió tuyết.
_HẾT CHÍNH TRUYỆN_
NGOẠI TRUYỆN
Nhật ký của Tiểu Thanh Hoa
1
Hôm nay chủ tử bảo ta nên đọc nhiều sách vào.
Ta nghiêm túc suy nghĩ về lời nói của chủ tử, cảm thấy chủ tử nói rất có lý, vì dù sao chủ tử cũng là thần tiên, nếu thần tiên nói không có lý thì trên đời này làm gì còn lý lẽ gì nữa.
Đọc nhiều sách hơn sẽ làm đời bát của ta càng thêm có ý nghĩa.
Vốn dĩ ta định hôm nay sẽ bắt đầu đọc, nhưng Đĩa Nhỏ lại gọi ta đi bắt bướm, thật ra ta không đồng tình với hành động này cho lắm, vốn sinh cùng một gốc [15] .], sao nỡ thiêu đốt nhau, Đĩa Nhỏ việc gì phải bắt nạt chú bướm như vậy.
Nhưng ta vừa mới nói mấy câu mà cô ấy đã khóc rồi, thôi, để ngày mai hẵng đọc, hôm nay cứ đi theo cô ấy bắt bướm là được.
Chủ tử ở trong nhà đang rất bận, nhà tranh vừa mới dựng xong, chủ tử còn rất nhiều việc phải làm.
Chủ tử bảo ngày mai phải đi gặp Bao đại nhân, vì Bao đại nhân là Văn Khúc Tinh hạ phàm.
Vì sao trên trời tốt như thế lại không ở, cứ phải xuống hạ giới làm gì?
Trước mắt ta vẫn chưa hiểu, có lẽ đọc nhiều sách rồi tự nhiên sẽ hiểu ra thôi.
2
Hôm nay chủ tử phái người đi bắt một con Si, nghe nói nó đã hơn bốn trăm tuổi, trông xấu ơi là xấu, nó đã sống lâu như vậy rồi, tại sao không chăm chút cho bản thân dễ nhìn một chút, hình tượng của tinh quái chúng ta đều bị mấy phần tử thế này làm hỏng, ai không biết lại tưởng bọn tinh quái không nhận ra bản thân xấu đến mức nào.
Như ta đây nom cũng khá đẹp.
Nhưng chủ tử không nhốt con Si kia lại ngay, chủ tử bảo rằng Bao đại nhân sẽ phái thủ hạ đến giúp cô ấy, nhưng cái tên thủ hạ Triển Chiêu đó chưa từng gặp quỷ quái bao giờ, cho nên phải để hắn từ từ tiếp cận, nếu không sẽ làm hắn sợ chết khiếp mất.
Sau đó Triển Chiêu đến, còn có một tên Trương công tử đi cùng.
Ta đây cảm thấy Triển Chiêu vẫn khá can đảm, bởi vì tên Trương công tử kia sợ tè ra quần, còn Triển Chiêu ngoại trừ vẻ mặt hơi biến sắc ra thì những cái khác vẫn ổn.
Với một phàm nhân mà nói, Triển Chiêu trông cũng không tồi, đương nhiên so ra vẫn kém ta chút xíu.
Ta đưa nhật ký viết hôm qua cho chủ tử xem, chủ tử nói ta không có khiếu văn chương.
Khiếu văn chương là cái gì? Ta buồn lắm luôn, sau đó Bát Xinh tới tìm ta, ta còn cùng cô ấy bàn luận vấn đề này.
3
Dạo này Triển Chiêu cứ hay đến nhà tranh uống rượu!
Ta giận lắm, đây là nhà của ngươi sao? Muốn không bỏ tiền mà vẫn có rượu uống hả? Sao cứ chạy đến đây uống rượu thế?
Đã thế chủ tử còn cho hắn bùa Trấn Hoạt, mỗi lần hắn đến là chúng ta như trúng phép định thân, không nhúc nhích được tí nào!
4
Hôm nay là ngày tối tăm nhất trong cuộc đời ta.
Lúc đó ta đang bàn chuyện đi chơi với Bát Xinh thì có hai tên quan sai lỗ mãng huỳnh huỵch đuổi theo một người đến nhà tranh, lúc trước chủ tử đã dặn nên có người lạ tới gần nhà tranh thì tuyệt đối không được hiện thân, nếu không cô ấy sẽ bán hết chúng ta đi làm lao động khổ sai.
Khổ cho cái thân ta, đã nấp trên chạn bát cao như thế rồi mà vẫn không may mắn thoát được, tên phạm nhân kia tóm lấy ta ném vào một trong hai tên quan sai, quan sai kia giơ kiếm ra đỡ, đập cho ta rơi mất một cái răng cửa!
Cũng may thường ngày ta vẫn chăm chỉ tập thể dục dưỡng sinh, nếu không cú đập kia chẳng những gõ rơi răng cửa của ta, mà sẽ làm ta vỡ tan tành luôn.
Rào Tre huynh cũng thật đáng thương, huynh ấy bị quan sai đạp cho một cái, nghe huynh ấy nói cú đá ấy mạnh đến nỗi đủ đạp chết một con lừa cơ đấy.
Tóm lại mọi người khổ ơi là khổ, khổ như rơi vào địa ngục vậy. Sau khi chủ tử trở về, chúng ta đã tới cầu xin chủ tử, bảo cô ấy nhất định phải trừng phạt hai tên quan sai kia thật thích đáng.
Chủ tử nói cô ấy sẽ suy xét thật kỹ.
Ghi chú : Sau đó tên Triển Chiêu kia có đến xin lỗi, thì ra hắn với hai tên quan sai kia là cùng một hội, đúng là cá mè một lứa. Lời xin lỗi mà có tác dụng thì còn cần quan phủ làm gì?
5
Nghe chủ tử nói phủ Khai Phong bị trư yêu phá một trận ra trò, hai tên quan sai kia ngày nào cũng bị phái đi canh chuồng heo.
Phải thế chứ! Đáng đời lắm!
Chủ tử đúng là biết quan tâm đến hạ nhân.
Dạo này ta hơi phiền lòng, hôm qua lúc Đĩa Nhỏ đến tìm ta suýt chút nữa đã bị Bát Xinh nhìn thấy, buổi tối ta tâm sự chuyện này với Bầu Rượu huynh, Bầu Rượu huynh trách ta không nên bắt cá hai tay, ta phải giải thích với huynh ấy rằng ta không bắt cá hai tay, ta chỉ không nỡ làm tổn thương hai trái tim mến mộ ta mà thôi.
Kẻ độc thân như Bầu Rượu huynh chắc không hiểu được đâu.
6
Dạo này chủ tử ăn không ngon miệng, nghĩ cũng phải thôi, đồ ăn ở nhân gian làm sao sánh bằng của ngon vật lạ trên thiên đình.
Bây giờ ta có thể viết mấy chữ “của ngon vật lạ” chứng tỏ không uổng công mấy hôm nay đọc truyện thời Đường!
Nhưng chủ tử nhạt mồm nhạt miệng thì ta cũng không vui, sau đó ta nhớ tới một chuyện, bèn nói với chủ tử rằng ngày xưa có một người tên là Tượng Nha, hắn nấu ăn rất ngon, nếu chủ tử có thể tìm nồi niêu muôi xạn hắn từng dùng thì...
Chủ tử mừng lắm, hôm sau lên đường đi ngay, không ngờ ta lại vô tình lập công lớn, ta cảm thấy mình đúng là phi phàm.
Ghi chú : Hóa ra chữ kia là “Dịch” chứ không phải “Tượng”.
Ghi chú thêm: Lúc chủ tử đi còn đi chào từ biệt Triển Chiêu, chuyện này thì liên quan gì đến Triển Chiêu? Ta giận lắm đấy nhé.
7
Mấy hôm nay không ổn lắm, có một tên quan sai cứ đi đi lại lại trên cây cầu trước nhà tranh.
Hay là hắn muốn ăn trộm đồ? Cả nhà chúng ta đều rất cảnh giác.
8
Hôm nay ta vô cùng tức giận, chủ tử vừa mới trở về, chưa kịp uống ngụm nước nào đã bị tên quan sai kia mời đi, bảo là Triển Chiêu gặp chuyện chẳng lành.
Gặp chuyện chẳng lành thì kệ nhà ngươi, gặp chuyện chẳng lành thì phải đi báo quan chứ, đúng không?
Đã thế chủ tử còn mang nồi niêu xoong chảo của Tượng Nha đi, bảo là có thể nấu món này món nọ cho Triển Chiêu ăn.
Triển Chiêu không ăn cũng chẳng chết đói được đâu.
Ghi chú : Là Dịch Nha mới đúng, giận quá thành ra viết lộn.
9
Hôm nay mọi thứ hơi hỗn loạn, ta đang ngủ thì Bầu Rượu huynh hoảng hốt đánh thức ta dậy, bảo rằng hình như chủ tử đang đánh nhau với ai đó, ta đi xem thử thì thấy trong bếp có thêm một ông già xấu xí đang giao đấu với chủ tử, thân là một trợ thủ đắc lực của chủ tử, lúc này ta không vào trợ chiến thì còn đợi khi nào nữa!
Ta mất bao nhiêu công sức cuối cùng cũng trèo được lên giá, đang định quan sát rồi mới tham chiến, ai ngờ chủ tử của ta bị lão già kia làm cho tức đến rối trí, liền tóm lấy ta ném thẳng vào lão già kia...
Thật ra ta không trách chủ tử vì chuyện này, chủ tử của ta cũng chỉ vô ý thôi, ta cảm thấy để cô ấy qua lại với đám Triển Chiêu lâu ngày sẽ có ảnh hưởng xấu, đúng là gần mực thì đen.
Chủ tử bảo có thể đền bù cho ta.
Ta nên đòi đền bù cái gì đây? Đêm qua Bầu Rượu huynh đã phân tích vấn đề tình cảm của ta, huynh ấy nói hiện giờ lý do khiến ta phiền não là Bát Xinh và Đĩa Nhỏ không hề vững chắc, vì cả hai tạo thành đường thẳng nên mới không vững chắc như vậy.
Bầu Rượu huynh còn bảo hình tam giác là cấu trúc ổn định nhất trên đời, ngươi xem lúc xây nhà người ta vẫn xây dầm và mái nhà hình tam giác đó thôi.
Thế là ta bảo với chủ tử rằng ta cần thêm một hồng nhan tri kỉ, như vậy có thể tạo thành hình tam giác như chiếc kiềng ba chân, để sau này bớt xảy ra tranh chấp tình cảm.
Chẳng biết chủ tử có để tâm đến chuyện này không.
10
Hôm nay trời mưa nhưng tâm trạng ta rất tốt, vì sáng nay chủ tử bảo với ta rằng cô ấy sẽ ra ngoài đi dạo, xem thử có cái bát thành tinh nào hợp với ta không.
Nhưng ta vui được một lúc là hết vui nổi, vì lúc Triển Chiêu đến đón chủ tử ta chỉ mang theo mỗi một chiếc ô!
Chỉ một cái ô thôi!
Ngươi không có cái ô khác sao? Phủ Khai Phong chưa đến nỗi bần cùng, ngươi còn là quan tứ phẩm, không mua được thêm một cái ô nữa hả?
Ta vốn muốn nói với chủ tử, nhưng cô ấy đi nhanh quá nên ta chưa kịp nói gì.
Chuyện này khiến cả ngày hôm nay tâm trạng của ta rất tồi tệ, ta cảm thấy cái tên phàm nhân Triển Chiêu này có vấn đề, chủ tử của ta không nên thường xuyên giao du với hắn.
11
Hôm nay ta tức gần chết.
Ta mất cả một buổi chiều mới có thể làm dạ yến dưới ánh nến cho Bát Xinh, vậy mà tan tành cả rồi!
Chỉ trách cái tên Triệu Hổ kia, thật đáng ghét, đi đứng không có mắt, thứ hắn giẫm hỏng không phải dạ yến dưới ánh nến mà là trái tim ta! Bát Xinh giận ta mà chẳng cần biết đầu cua tai nheo thế nào, cô ấy nói ta không giữ lời, ta giải thích kiểu gì cô ấy cũng không nghe, cái tên Ấm Trà ế sưng đứng bên cạnh hóng chuyện, cười không khép miệng vào được, ta nguyền rủa hắn cả đời không tìm được chén trà xứng với mình.
Nhưng chuyện khiến ta giận nhất là chủ tử lại muốn giúp Triệu Hổ, chủ tử của ta ngày càng thiếu nguyên tắc rồi.
Ghi chú : Xin lỗi chủ tử nhiều lắm, thật lòng ta không muốn chê trách cô như vậy đâu.
12
Hôm nay tâm trạng của ta rất u ám, vì ta bị Bát Xinh đánh.
Cô ấy cầm chổi lông gà đuổi theo ta những ba dặm đường, khăng khăng nói rằng ta hẹn hò với Đĩa Nhỏ sau lưng cô ấy, còn bảo ta với Đĩa Nhỏ ra bờ sông ngắm trăng ngắm sao, bàn thơ từ ca phú, tâm sự chuyện đời...
Đó đều là những lời bịa đặt, ta chưa từng tâm sự chuyện đời, ta còn chưa biết chuyện đời là gì nữa mà!
13
Mấy hôm nay không có việc gì để làm, ta chủ yếu chỉ ăn với ngủ, thỉnh thoảng bị Bát Xinh đuổi đánh.
Đĩa Nhỏ vẫn không tới gặp ta, không biết đã có chuyện gì rồi, ta cứ trăn trở mãi, Ấm Trà huynh nói có lẽ Đĩa Nhỏ đã biết chuyện của ta với Bát Xinh.
Ta quyết định viết một bài thơ đặt tên là “Đĩa yêu bát”, Đĩa Nhỏ khá yêu thích văn học, ta nghĩ chỉ cần ta viết một bài thơ là sẽ ổn thôi.
14
Đêm nay sau khi chủ tử về nhà có kể chuyện con rắn, cô ấy bảo rằng một người nếu ăn quá nhiều rắn thì về sau rắn sẽ đến báo thù, đáng sợ quá đi, ta sợ đến mức cả đêm không chợp mắt.
Ta ghét nhất là nghe những chuyện kinh dị.
15
Chủ tử bảo ở gần đường Đông Tứ trong thành Khai Phong có yêu khí, cô ấy đã phái liên tiếp rất nhiều môn nhân đi kiểm tra nhưng nữ đều quay lại còn nam thì có đi không có về!
Đáng sợ quá, ta cảm thấy vô cùng lo lắng cho sự an toàn tính mạng của mình.
Chủ tử nói cô ấy muốn đích thân đi tìm hiểu.
Ta không hề lo lắng chút nào, chủ tử đã ra tay thì làm gì có chuyện không giải quyết được?
16
Chuyện ở đường Đông Tứ đã được giải quyết êm đẹp, thế nhưng mấy hôm nay chủ tử có gì đó là lạ, cô ấy cứ ngồi ngẩn ngơ một mình, thỉnh thoảng lại tự mỉm cười.
Ta với Ấm Trà huynh vì chuyện này mà tranh luận mãi không thôi, Ấm Trà huynh bảo việc đó là hoàn toàn bình thường, ta thì không nghĩ thế, Ấm Trà huynh chưa từng yêu ai bao giờ, cứ nghĩ người ta thích cười thì cười vậy thôi, theo kinh nghiệm yêu đương của ta, ta cảm thấy hình như chủ tử...
Á, phỉ phui cái mồm, ta phải tự vả vào miệng năm mươi cái, à không phải tám mươi cái, sao ta lại nghĩ linh tinh như thế chứ? Thật là vớ vẩn, ta tự khinh thường ta, ta tự phỉ nhổ chính mình!
17
Chủ tử bảo cô ấy phải đi Văn Thủy bắt yêu quái, đi những ba tháng trời.
Vốn dĩ ta không nỡ để cô ấy đi, nhưng sau đó Triển Chiêu đến giúp chủ tử thu dọn hành lý, tặng này tặng nọ, ta cảm thấy có gì đó không ổn, bấy giờ ta lại mong chủ tử đi sớm một chút, đừng có tiếp xúc với Triển Chiêu quá nhiều.
Ta biết ngay cái tên Triển Chiêu này rắp tâm làm chuyện xấu, hy vọng chủ tử của ta không bị hắn lừa.
18
Hai tháng nay ta không viết nhật ký, đương nhiên không phải do ta lười viết, mà chủ yếu là do chủ tử đi vắng, ta chán nản không muốn làm gì.
Mà quả thực cũng chẳng có gì để viết, ta và Bát Xinh đã chia tay rồi quay lại với nhau ba lần. Quan hệ với Đĩa Nhỏ thì tương đối phức tạp, vì mỗi lần thấy ta Đĩa Nhỏ đều vênh cái mặt tròn xoe lên, hỏi ta rằng: “Chúng ta quen biết nhau ư?”
Ta cũng có tự trọng, đừng hy vọng ta chủ động đến xin lỗi, nằm mơ đi!
19
Lẽ ra bây giờ chủ tử của ta nên về rồi mới phải.
Triển Chiêu có đến mấy lần, ta vốn không định để ý đến hắn, nhưng trong ngôi nhà tranh này cũng chẳng có mấy tinh quái có thể nói chuyện với ta vì chúng không được học hành gì, thế nên thỉnh thoảng ra vẫn nói đôi ba câu với Triển Chiêu.
Triển Chiêu có vẻ rất lo lắng cho chủ tử của ta, ta thì không vui cho lắm, kẻ tỏ ra lo lắng nhất phải là ta mới đúng chứ? Ta thân với chủ tử hơn hay ngươi thân với cô ấy hơn?
20
Hôm nay Triển Chiêu đến nói với ta, rằng chủ tử của ta sẽ không quay về nữa.
Ta đau đớn đến không viết nên câu…
21
Lâu lắm rồi chủ tử của ta vẫn chưa về.
Nhưng ta vẫn tin sẽ có phép màu, mỗi ngày đều leo lên tường rào ngóng đợi, Bầu Rượu huynh bảo ta sắp thành đá trông chủ mất rồi.
Tối hôm nay Triển Chiêu cũng tới, Triển Chiêu cũng nhớ chủ tử của ta lắm sao? Tiệc tàn người tan thế mà hắn vẫn còn nhớ đến cô ấy, quả là khổ sở.
Nhưng so ra ta còn khốn khổ hơn, đúng không?
22
Ta ngừng viết nhật kí mấy ngày liền vì đang phải làm một việc quan trọng.
Ta nghĩ rồi, sau khi làm xong chuyện này thì ta có thể gặp được chủ tử.
Chuyện quá trọng đại nên ta không dám khoe trước, hy vọng ngày mai chuyến đi đến Ký Ngạo sơn trang của ta sẽ được thuận lợi.
Ta gác bút tại đây.
Hôm nay là ngày cuối cùng ta tồn tại trên cõi đời này.
Mấy ngày vừa qua xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng vì ta vẫn ở trong phủ Khai Phong, không mang theo nhật ký nên chẳng viết lại được ngay.
23
Bây giờ đầu óc ta đang rất rối bời, ta cầm bút lên nhưng lại không biết phải viết cái gì.
Chủ tử của ta bị yêu miêu giết chết.
Yêu miêu đã bị Ôn Cô Vĩ Ngư môn chủ bắt giữ.
Tay ta đang run rẩy, khiến cho chữ của ta viết ra cũng trở nên nguệch ngoạc, ta không biết phải làm sao để ghi lại toàn bộ chuyện này.
Còn nhớ chuyện quan trọng mà ta viết hôm trước không? Lúc ấy ta muốn tìm Doanh Châu Đồ, Doanh Châu Đồ là con đường nối giữa nhân gian và tiên giới, khi đó ta nghĩ chỉ cần dựa vào Doanh Châu Đồ là có thể tìm thấy chủ tử của ta.
Bấy giờ ta cũng không nghĩ nó sẽ làm liên lụy đến nhiều người và việc như vậy, vốn dĩ chúng ta đã lấy được tranh rồi, nhưng Triển Chiêu đã giao Doanh Châu Đồ cho yêu miêu để cứu Hồng Loan.
Nếu lúc ấy ta biết yêu miêu sẽ đi giết chủ tử của ta sau khi lấy được tranh thì ta nhất định sẽ liều chết ngăn cản.
Ta đi tìm Triển Chiêu để tính sổ, vốn dĩ ta định chết chung với hắn, nhưng hắn quá cảnh giác, lại có thêm Công Tôn tiên sinh ở bên nên ta chưa thành công.
Sau đó ta nghĩ lại, chuyện này cũng không thể trách một mình Triển Chiêu được.
Nếu ta chẳng rửng mỡ tự dưng muốn đi tìm tranh, thì có lẽ tất cả mọi chuyện sau đó sẽ không xảy ra phải không?
Chủ tử của ta ở Doanh Châu được ăn uống đầy đủ tốt quá còn gì?
Ta là cái bát mang tội.
Đêm nay là đêm để ta chuộc lỗi.
Ta quyết định tự thiêu để theo hầu chủ tử.
Sau khi đưa ra quyết định này, mọi tinh quái trong nhà tranh đều bỏ đi.
Lúc sắp đi, Bầu Rượu huynh nói huynh ấy rất khâm phục dũng khí của ta, nhưng huynh ấy hy vọng ta tạm giữ lại tấm thân này để làm những việc có ý nghĩa.
Bát Xinh và Đĩa Nhỏ cũng đi rồi, lúc rời đi họ đều rưng rưng nước mắt, ta đã mong họ ở lại với ta biết bao...
Tình yêu quả là quá mong manh.
Thôi, một cái bát muốn tìm đến cái chết như ta cũng chẳng cần bận lòng đến thế.
Đến lúc châm lửa rồi, ta đi đây, đừng nhớ đến ta.
24
Quyển nhật ký cũ cháy hết rồi nên ta đổi quyển mới, ghi lại chuyện xảy ra trong những ngày qua.
Bây giờ ta đang ở trong một ngôi chùa, ta xuất gia rồi. Cuộc đời của một cái bát xuất gia trôi qua rất yên bình, mỗi ngày ta đều có một cuộc sống viên mãn.
Có lẽ mọi người đều lấy làm lạ, tại sao ta lại còn sống? Thực ra cũng chẳng có gì lạ, là do số trời không cho phép. Như các cụ có câu: đã không sợ chết thì sống có gì mà sợ?
Muốn sống cũng cần phải có dũng khí lớn lao.
25
Không sống nổi nữa rồi!
Xuất gia chán muốn chết!
Ta không thể chờ thêm một ngày nào nữa, không thể chờ thêm một ngày nào nữa!
26
Đêm qua Phật Tổ xuất hiện trong giấc mơ dẫn lối cho ta.
Chẳng trách ta không thể tĩnh tâm để xuất gia, đó hoàn toàn không phải lỗi của ta, thì ra trong cõi hồng trần ta vẫn còn một ân tình chưa báo!
Ân nhân của ta tên là Bạch Ngọc Đường, ta quyết định phải báo ân cho ngài.
27
Ta chết mất thôi!
Đường dài đầy gian khó, ban ngày ta không thể bước chân ra đường vì chỉ e làm người ta sợ.
Hơn nữa còn rất nguy hiểm, hôm qua ta còn bị một con gà mái đuổi hơn một dặm đường.
Cứ đi chậm như thế này thì đến bao giờ mới có thể gặp được Bạch ân công của ta!
28
Hôm nay có một việc rất quan trọng đã xảy ra.
Ta đang nghỉ dưỡng sức trong một quán trà thì có một thuyết thư tiên sinh tới, hắn ta nghèo ơi là nghèo, không có tiền uống trà nên đã kể một đoạn truyện cho khách uống trà nghe, gọi là “Cẩm Mao Thử ba lần trêu chọc Ngự Miêu.
Đúng là đi mòn giày sắt không tìm thấy, tình cờ gặp được chẳng tốn công, hóa ra Bạch ân công với Triển Chiêu lại có ân oán như vậy.
Ta liền nảy ra một ý.
29
Sau khi ở trong cung một thời gian, kế hoạch của ta dần hình thành.
Khoảng thời gian này cũng không tệ lắm, dù sao cũng là nhà của hoàng đế, mức sống vẫn khá cao.
Quan trọng hơn là ta đã kết bạn được với hai cái bát khác, tên Đại Dận và Tiểu Nghĩa.
Vốn dĩ ta muốn coi họ là bằng hữu, nhưng họ lại sùng bái ta đến mức cứ khăng khăng đòi gọi ta là “Đại cả.
Đại ca thì đại ca, quả thực tính ra ta vẫn nhỉnh hơn một chút so với họ, chỉ cần ta kể bừa một chuyện mình đã từng trải qua thì bọn họ đều nghe đến mê mẩn.
Chuyện này làm ta vô cùng tự hào, kinh nghiệm sống thực sự rất quý giá, dẫu có tiền không mua được.
30
Hôm nay là một ngày đáng nhớ, kế hoạch mà ta đã ấp ủ từ lâu bắt đầu được thực hiện.
Ngay cả một từ phức tạp như “ấp ủ” mà ta cũng biết dùng, ta cảm thấy trình độ văn học của bản thân đã tăng lên rất nhanh.
Khi lửa nổi lên cạnh Ngự thư phòng, ta hào hứng đến mức không biết phải làm sao, chẳng mấy chốc những tên thái giám và thị vệ đó sẽ tìm được bài thơ ta đã viết lên tường.
Ta còn biết làm thơ cơ đấy.
Ghi chú : Lạ thay bên kia hoàng thành cũng xảy ra một đám cháy, còn cháy to hơn đám cháy của ta, lẽ nào ở đâu đó còn có một cái bát khác cũng đang mong tìm được ân nhân của mình bằng cách phóng hỏa?
Ta nghĩ chắc không phải đâu.
31
Quyển nhật ký hôm trước bị vứt trong hoàng cung, ta đổi thành một cuốn mới tinh, bởi vì từ hôm nay trở đi cuộc sống của ta sẽ sang trang mới.
Các ngươi biết tại sao không?
Ta! Tìm! Thấy! Chủ! Nhân! Của! Ta! Rồi!
Không phải Bạch Ngọc Đường mà là chủ tử lúc trước của ta nha, cam đoan không phải là giả nha, là chủ tử thần tiên đó nha.
Ta phấn khích chết mất thôi, các ngươi không thể hiểu được tâm trạng phấn khích của ta đâu.
Ghi chú : Ngoài mặt phấn khởi nhưng trong lòng ta có hơi lo lắng, vì chủ tử nói việc ta phóng hỏa ở Ngự thư phòng gây ảnh hưởng rất xấu, ngày mai cô ấy sẽ dẫn ta đến phủ Khai Phong đầu thú.
Bao đại nhân sẽ không chém ta chứ?
32
Mấy hôm nay lòng ta rối như tơ vò.
Không liên quan gì đến chuyện tự thú đâu.
Ta phát hiện quan hệ giữa Triển Chiêu và chủ tử của ta có gì đó rất kỳ lạ.
Ta không ngại kể hết chuyện này cho Đại Dận và Tiểu Nghĩa nghe, chỉ muốn ngầm thảo luận với họ xem một người sẽ ôm một người khác trong hoàn cảnh nào?
Đại Dận và Tiểu Nghĩa mồm năm miệng mười kể ra rất nhiều, chẳng hạn như khi họ vui mừng, khi họ gặp nhau sau một thời gian dài xa cách, khi họ say rượu đầu óc mê muội...
Sau đó ta rón rén hỏi lại: “Còn lúc thích thì sao?” Tiểu Nghĩa nghĩ một hồi rồi đáp cũng có thể lắm. Lòng ta lại càng rối hơn.
Nhưng sau đó ngẫm lại ta cảm thấy chủ tử sẽ không thích Triển Chiêu, dù sao cô ấy cũng là thần tiên, thần tiên sao có thể thích phàm nhân được?
Cho nên những gì ta nhìn thấy không như ta nghĩ, ta đoán lúc đó chủ tử của ta chực ngã, Triển Chiêu bèn đỡ lấy cô ấy.
Nhưng làm sao để giải thích việc trông Triển Chiêu như sắp hôn cô ấy?
Tâm trí ta rối quá, rối ơi là rối.
33
Hai hôm nay lòng ta vẫn rất hỗn loạn.
Đại Dận thấy ta không vui nên rủ ra đánh bài hoa. Bài hoa là cái quái gì? Mê quá hóa mù, ta không hạm lắm.
Nhưng có một tin tốt, ta nghe chủ tử nói Triển Chiêu phải đi Tây Hạ, không biết đi bao lâu.
Nếu đi khoảng chục năm thì tốt, tốt nhất là Triển Chiêu ở lại nơi ấy thành thân sinh con sau đó mới trở về.
34
Chủ tử của ta bẻ gãy đóa hoa trà quý báu của Công Tôn tiên sinh, tiên sinh rất tức giận, chủ tử của ta nói sẽ đền cho ông ấy cây khác.
Loài hoa trà đó tên là gì ấy nhỉ? Trảo phá mỹ nhân kiểm? Tiên sinh bảo chỉ Đại Lý mới có thôi.
Chủ tử của ta đi cả ngày vẫn chưa về, ta đoán chắc chủ tử của ta đi Đại Lý tìm hoa rồi.
35
Chủ tử của ta đi mấy ngày chưa về, có lẽ cô ấy không tìm được cây trảo phá mỹ nhân kiểm kia, lại thấy Công Tôn tiên sinh giận lắm nên cô ấy tạm đi xa để tránh phong ba.
Hai hôm nay ta đã nghiên cứu kỹ cách đánh bài hoa, ta cảm thấy đây là một trò rất thú vị.
Ta phải nghiên cứu thêm mới được.
36
Ta nghĩ mình có thể là một thiên tài đánh bài hoa, ta chỉ mới chơi được mấy hôm mà đã bỏ xa Đại Dận và Tiểu Nghĩa.
Thật tiếc vì chúng ta chỉ có thể chơi vào ban đêm, ban ngày có Lưu thẩm ở đây, chúng ta không tiện làm gì, trong lòng ta cảm thấy ngay cả ngủ cũng mơ thấy đang đánh bài hoa.
Ghi chú : Hôm nay Triển Chiêu đã trở về, trông hắn rất kỳ lạ, hắn cứ ngồi bất động trong phòng của chủ tử, may mà chủ tử của ta đã đi tránh sóng gió, cô ấy tránh mặt cả năm càng tốt, đỡ phải tiếp xúc nhiều với Triển Chiêu.
37
Đánh bài hoa không chỉ đơn giản là chơi bài, mà nó còn ẩn chứa nhiều ý nghĩa nhân sinh sâu sắc, không thể giải thích rõ ràng chỉ trong vài ba câu.
Ta cảm thấy đời người nếu chưa đánh bài hoa thì thật là thiếu sót.
Ta thật may mắn vì đời ta đã gặp được bài hoa.
Ghi chú : Hình như chủ tử của ta đi lâu lắm rồi vẫn chưa trở về, phải đến một tháng rồi ấy nhỉ? Ta không nhớ rõ lắm, ngày nào ta cũng cùng Đại Dận và Tiểu Nghĩa rèn luyện kỹ năng đánh bài hoa, ngày cứ trôi qua vèo vèo.
Chủ tử đi đâu mất rồi?
38
Triển Chiêu bị thương.
Hắn đến vào lúc nửa đêm, Đại Dận và Tiểu Nghĩa đều đã ngủ say, ta nghe có tiếng động nên chui ra từ trong chạn bát, thấy phòng chủ tử sáng đèn, trên mặt đất có một chuỗi dấu máu.
Ta cứ tưởng là chủ tử đã về, thế là vội vã chạy vào, bấy giờ mới biết người trong phòng là Triển Chiêu, hắn bị chém một nhát vào vai, đang chảy rất nhiều máu.
Hắn không nhìn thấy ta, chỉ ngồi tự mình băng bó qua loa, sau đó tự đi ra ngoài múc nước để đun, sau khi nước sôi, một mình hắn ngồi cạnh bàn rửa vết thương, nước trong chậu đều bị nhuộm thành màu đỏ.
Lúc bôi thuốc hắn không với được đến sau vai, chật vật mãi không bôi xong, ta chẳng còn cách nào khác bèn bước ra giúp hắn, bấy giờ hắn mới nhìn thấy ta.
Ta hỏi tại sao hắn không về phủ đi, hắn đáp bị thương không nặng, định tự mình xử lý trước, sợ Bao đại nhân cùng Công Tôn tiên sinh nhìn thấy sẽ lo lắng.
Lạ thật đấy, nếu là ta thì ta muốn làm ầm lên cho cả thế giới biết.
Thấy hắn bị thương trông rất đáng thương, ta đồng ý cho hắn nằm xuống giường của chủ tử, nhưng hắn bị thương rất khó nằm nên chỉ có thể ngả người tựa vào giường.
Dù sao ta cũng không ngủ được, nên ta nằm trên giường nói chuyện với hắn, sau đó chẳng biết tại sao tự nhiên lại nhắc đến chủ tử, ta bảo nếu chủ tử thấy hắn bị thương thì chắc chắn sẽ hắn sẽ bị cô ấy chế giễu là võ công chẳng ra gì.
Triển Chiêu chỉ cười mà không nói một lời.
Thế rồi ta ngủ thiếp đi.
Hôm sau lúc ta tỉnh dậy, Triển Chiêu đã đi từ bao giờ.
Hầy, Triển Chiêu cũng khổ thật đấy.
39
Hôm nay ta chợt nhận ra chủ tử của ta đã đi lâu lắm rồi. Xem ra không phải là đi tránh sóng gió, tránh gì mà đi gần một năm nay.
Sao cô ấy vẫn chưa trở về? Lẽ nào lại về Doanh Châu giống lần trước? Nhưng ta có thấy Triển Chiêu nhắc tới chuyện này đâu.
Thôi, không nghĩ nữa, tối nay phải đánh bài hoa với Trương Long, Triệu Hổ.
40
Dạo này ta rất may mắn, Trương Long, Triệu Hổ, Vương Triều, Mã Hán đều bị ta đánh bại.
Vương Triều không phục, bảo hôm nay phải kéo Công Tôn tiên sinh đến đấu một trận sống mái với ta.
Ha ha, bất kể là Công Tôn tiên sinh hay là Công Tôn hậu sinh, chỉ cần gặp phải ta thì cũng đều thua sạch còn lại mỗi cái quần!
41
Hôm nay Trương Long xin ta đừng tới phủ Khai Phong đánh bài với bọn họ nữa.
Ta khinh cho, đúng là chơi được không chịu được.
Triển Chiêu không có ở đây, hắn bảo hắn phải tới Diên Châu, lúc nào cũng chạy tới chạy lui như vậy kể ra cũng vất vả.
Mỗi khi ta cùng Đại Dận và Tiểu Nghĩa nhắc tới Triển Chiêu, mọi người đều cảm thấy Triển Chiêu sẽ không cưới được ai. Làm gì có cô nương nào thích cảnh chăn đơn gối chiếc, hơn nữa Triển Chiêu còn có thể bị thương bất cứ lúc nào, cứ suốt ngày nơm nớp lo sợ như thế ai mà chịu nổi?
Người như vậy được gọi là Thiên sát cô tinh.
Một từ cao thâm đến thế mà ta cũng biết, Đại Dận và Tiểu Nghĩa đều tỏ ra vô cùng ngưỡng mộ ta.
Hôm nay xảy ra hai việc.
Thứ nhất là chủ tử của ta đã trở về!
Chủ tử của ta đúng là xuất quỷ nhập thần, khi đi không một lời từ biệt, lúc về chẳng báo trước một câu.
Thứ hai là chuyện ta vẫn luôn lo lắng cuối cùng cũng xảy ra rồi!
Lúc đó là nửa đêm, tự nhiên chẳng hiểu sao ta lại tỉnh giấc, sau khi bò ra khỏi tủ thì thấy phòng chủ tử sáng đèn, cứ tưởng Triển Chiêu thương, nào ngờ gần mới thấy trong phòng có hai người! Hai người!
42
Ta nhìn thấy chủ tử nắm tay Triển Chiêu và trò chuyện với hắn, rồi Triển Chiêu ôm lấy chủ tử, sau đó chủ tử của ta lại còn cho hắn ôm, cũng không thèm tát cho hắn một cái. Trời ơi!
Đây là vi phạm luật trời! Hậu quả rất nghiêm trọng!
43
Ta không muốn đánh bài, ngủ cũng không yên, không màng luyện kiếm. Chủ tử của ta đã phạm luật trời, ta thấy chắc chắn về sau sẽ gây ra họa lớn.
Ta phải chuyên tâm luyện kiếm thôi, sau này thiên binh thiên tướng có đánh tới đây thì ta còn chống trả được.
44
Chủ tử của ta sắp thành thân! Ta cảm thấy như một tia sét bổ trúng vào đầu ta!
Thần tiên mà cũng thành thân, thế giới này đảo lộn mất rồi, ta quyết định không viết nhật ký nữa.
45
Lâu lắm không đụng đến, quyển nhật ký cũng bị phủ một lớp bụi dày nửa tấc.
Ta phải ghi vào đây mới ợc, chủ tử của ta sinh mộ cô con gái, nhũ danh là Loan Loan.
46
Ta lại phải viết thêm, chủ tử của ta sinh một cậu con trai, chưa chọn được tên.
47
Trông con hộ người ta đúng là phiền quá đi!!!
Lại còn phải trông hai đứa!!!
NGOẠI TRUYỆN
“Triển Chiêu, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?”
Triển Chiêu phóng lên nóc nhà, một vò rượu bay thẳng về phía y, Triển Chiêu giơ tay bắt lấy, lúc cúi đầu nhìn xuống thấy Bạch Ngọc Đường đang lười biếng dựa trên mái nhà, gác chân lên cao, tay cầm một vò rượu khác đã được mở ra.
Đôi mắt phượng dài hẹp của hắn nheo lại, một nụ cười ranh mãnh xẹt qua đáy mắt, hắn hỏi lại lần nữa: “Triển Chiêu, ngươi nghĩ kỹ chưa?”
Khóe môi của Triển Chiêu nhếch lên một nụ cười nhẹ: “Sao thế, ta đi trước Bạch huynh một bước làm Bạch huynh không vui hả?”
“Hừ.” Bạch Ngọc Đường cười khẩy khinh thường.
Im lặng một lát hắn mới nói: “Triển Chiêu, ngươi thành thân rầm rộ thật đấy, nghe nói hoàng đế còn cho ngươi hẳn một ngôi nhà nữa à?”
Triển Chiêu mỉm cười: “Đúng vậy.”
“Ta còn nghe nói các ngươi mời thân nhân bằng hữu bốn phương tới dự nữa phải không?”
“Đúng.” Triển Chiêu gật đầu, “Đoan Mộc thích náo nhiệt một chút.”
Bạch Ngọc Đường hừ một tiếng: “Thế bên nha đầu đó không có ai đến dự à?”
Triển Chiêu hơi cụp mắt xuống, không đáp lời hắn.
“Có kẻ rành chuyện giang hồ đã nghe ngóng khắp nơi xem phu nhân sắp cưới của Nam hiệp có lai lịch như thế nào, chỉ nghe nói là môn chủ của Tế Hoa Lưu, mấy năm trước Tế Hoa Lưu còn hoạt động thường xuyên, nhưng rốt cuộc là họ làm gì thì quả thực chẳng một ai biết. Tướng mạo của tân nương tử thế nào, gia thế và nhân phẩm ra sao, có xứng đôi với Nam hiệp không, Nam hiệp có xứng với nàng không... đều là những chuyện mấy hôm nay giang hồ đang bàn tán xôn xao.”
“Bạch huynh cũng hứng thú với chuyện này ư?”
“Ta chẳng thèm hứng thú làm gì” Bạch Ngọc Đường liếc mắt lườm Triển Chiêu, “Ngươi đừng quên ta từng gặp nha đầu kia rồi, đã xấu tính thì thôi lại còn hung hăng phách lối, thế nên ta mới hỏi ngươi là ngươi đã nghĩ kỹ hay chưa?”
Triển Chiêu tự bóc lớp niêm phong trên vò rượu, ngẩng đầu uống một ngụm, để ánh trăng nhàn nhạt khoác lên bờ vai, khóe môi hơi nhếch lên, y cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn Bạch у Ngọc Đường: “Rốt cuộc là phải suy nghĩ cái gì?”
“Chuyện này còn phải hỏi ư.” Bạch Ngọc Đường ung dung gác tay ra sau gáy, “Trong chốn giang hồ có vô số mỹ nhân thương nhớ Nam hiệp, tướng mạo đẹp gia thế tốt tính tình lại dịu dàng, hàng tá người như thế, sao ngươi không nhìn lại đi?”
“Không nhìn đấy.” Triển Chiêu cười tinh nghịch, “Nhìn nhiều rồi lại váng đầu, nếu Bạch huynh thích thì cứ giữ lấy từ từ mà xem”.
“Được lắm, Ngũ gia nghĩ cho ngươi mà ngươi lại không chịu nghe,” Bạch Ngọc Đường dang hai tay ra, “Cũng đành thôi vậy, sau này nếu ngươi tự mình đập đầu vào tường hối hận thì cũng đừng đến chỗ Ngũ gia kêu than”.
“Ta nhất định sẽ không hối hận đâu.” Trong đôi mắt Triển Chiêu ánh lên nụ cười.
Bạch Ngọc Đường tẽn tò, gương mặt thoáng lộ vẻ tức giận: “Đã chọn ngày chưa? Mất lòng trước được lòng sau, đến ngày hôm đó ta và các ca ca chỉ lo cơm no rượu say, không nghe ngươi sai khiến lung tung đâu đấy nhé.”
☆ ☆ ☆
Đêm đã về khuya, Đoan Mộc Thúy vẫn chưa ngủ, nàng chống má nhìn Tiểu Thanh Hoa đang đầu tắt mặt tối trên bàn, còn ngáp một cái rất không đúng lúc.
“Đến lúc đó đặt rượu của Thái Bạch Lâu, dự chi đặt cọc trước năm mươi lượng bạc, đặt nữ nhi hồng và lê hoa bạch, ừm lê hoa bạch thì không được, lại dính vào chữ ‘bạch, ngày mai phải bàn lại với Công Tôn tiên sinh…”
“Đến lúc đó có thể dùng tòa nhà do hoàng đế ban cho, tiệc rượu chắc là bày ở sân trước nhỉ? Vậy phải bày hai mươi bàn, à không, ba mươi bàn! Bên này là người nhà Triển Chiêu, bên kia là người của phủ Khai Phong, nghe nói còn có bằng hữu giang hồ...”
“Đến lúc đó tân nương đi từ phủ Khai Phong hay là đi từ đây? Nếu từ phủ Khai Phong thì sẽ náo nhiệt hơn một chút, kiệu hoa cũng dễ đi lại, bên này đường hơi nhỏ, nhiều người đến xem thì sẽ phải chen chúc...”
“Của hồi môn, đúng rồi còn của hồi môn nữa, thần tiên nhà chúng ta thành thân thì phải thật hoành tráng Nhất định không thể thua kém phàm nhân được, phải xếp đủ một trăm tám mươi rương của hồi môn...”
Đoan Mộc Thúy buồn ngủ díp cả mắt vào, Tiểu Thanh Hoa ngẩng đầu lên thấy dáng vẻ gà gật của nàng, nó liền tỏ ra bất mãn.
Nó lon ton băng qua nửa cái bàn đến trước mặt Đoan Mộc Thúy, giật mạnh ống tay áo của nàng.
“Chủ tử, chủ tử ơi, cô xem là ta gả cho Triển Chiêu hay cô gả cho Triển Chiêu? Cô để ý một chút đi có được không?”
Đoan Mộc Thúy bị nó lay tỉnh, nàng lườm Tiểu Thanh Hoa: “Ta cũng phải bảo ngươi này, là ta gả cho Triển Chiêu hay ngươi gả cho Triển Chiêu hả? Ta còn chưa lo, ngươi lo cái gì!”
Mắt Tiểu Thanh Hoa như sắp rớt ra ngoài: “Quan trọng là khí thế, khí thế đó! Chủ tử không biết đó thôi, phàm nhân thường chú ý đến chuyện môn đăng hộ đối, chức quan của Triển Chiêu không nhỏ, chúng ta gả qua đó cũng phải phô trương để người ta không coi thường.”
“Là ta gả qua đó!” Đoan Mộc Thúy nhắc cho Tiểu Thanh Hoa biết nó dùng từ không phù hợp.
“Dù sao cũng như nhau cả thôi,” Tiểu Thanh Hoa hùng hồn vung tay lên, “Chủ tử nói xem chúng ta phải lấy bao nhiêu sính lễ của Triển Chiêu?”
“Bao nhiêu rồi cuối cùng cũng phải mang hết qua đó thôi,” Đoan Mộc Thúy không hề thấy hứng thú chút nào, “Đừng lo nữa, mau ngủ đi”.
“Không ngủ được!” Tiểu Thanh Hoa kích động đến văng nước miếng, “Ngày mai ta phải gặp Công Tôn tiên sinh để bàn về lễ đại hôn, Công Tôn tiên sinh phụ trách bên phía Triển Chiêu, ta phụ trách bên cô, ta mà không lo xong chuyện này chẳng phải sẽ khiến người ta chê cười ư?”
Đoan Mộc Thúy muốn khóc mất thôi: “Thế rốt cuộc ta còn phải xem cái gì?”
“Xem cái này!” Tiểu Thanh Hoa vớ lấy bản đồ phân bố bàn tiệc mà nó vừa nguệch ngoạc vẽ ra, “Cô xem thứ hai mươi bàn, ba mươi bàn có đủ không?”
Đoan Mộc Thúy cầm tấm bản đồ lên xem xét một hồi, Tiểu Thanh Hoa nghển cổ lên, hai mắt lấp lánh chờ nàng đánh giá, nào ngờ Đoan Mộc Thúy đột nhiên quăng tấm bản đồ đi.
“Ba mươi bàn hay ba trăm bàn đều được hết, dù sao cũng chẳng có khách của ta, toàn là họ hàng bằng hữu của Triển Chiêu thôi mà.”
“Sao lại như thế được?” Tiểu Thanh Hoa vội vàng khoe khoang giá trị của bản thân, “Còn có ta cùng với Đại Dận và Tiểu Nghĩa, cũng được ba đứa đấy!”
“Các ngươi sao?” Đoan Mộc Thúy tức giận, “Ba cái bát như các ngươi xuất hiện trên bàn tiệc để dọa người ta sợ chết khiếp đấy à?”
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Tiểu Thanh Hoa nhìn nàng với ánh mắt mong ngóng.
“Không biết.” Đoan Mộc Thúy dỗi hờn, “Không xuất giá nữa”.
“Hình như ta nghe thấy có cô nương bảo không xuất giá nữa thì phải.” Đột nhiên có một giọng nói quen thuộc vọng tới từ ngoài cửa, Triển Chiêu mỉm cười bước vào, “Chắc không phải Đoan Mộc nói đâu nhỉ?”
Đoan Mộc Thúy hừ một tiếng, hếch cằm lên với Triển Chiêu.
Tiểu Thanh Hoa thở dài, nó nhìn Triển Chiêu rồi lại nhìn Đoan Mộc Thúy, sau đó tự giác chui vào hộp đựng thức ăn trên bàn, không quên đóng nắp hộp lại, yên lặng một lúc đột nhiên cái nắp lại nhấc lên: “Ừm... khi nào hai vị xong việc thì gọi ta một tiếng nhé”.
Thấy Triển Chiêu liếc nhìn nó, trông như sắp ném một mũi tụ tiễn, Tiểu Thanh Hoa biết tình hình không ổn nên đóng sập nắp hộp lại.
Triển Chiêu kéo Đoan Mộc Thúy lại gần, nhẹ nhàng vòng tay qua eo nàng, khẽ hôn lên trán nàng: “Không xuất giá nữa sao?”
“Toàn là họ hàng bằng hữu của chàng, chán muốn chết.” Đoan Mộc Thúy bĩu môi, đưa tay vân vê y phục của Triển Chiêu, vê đi vê lại như muốn vê rách mới hả giận.
“Ai bảo thế?” Triển Chiêu ngướng mày, trong mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên, “Có người thân của Đoan Mộc đến mà, nàng không biết sao?”
“Có ư?” Đoan Mộc Thúy hết sức kinh ngạc, “Sao ta không biết, là ai thế?”
“Không biết thật à?” Triển Chiêu cốc nhẹ lên trán nàng, “Thế mà cũng không đoán được sao? Chẳng lẽ trong cái đầu này toàn là bột nhão ư?”
Đoan Mộc Thúy cả giận: “Này, Triển Chiêu.”
Triển Chiêu cố nhịn cười: “Đi, ta dẫn nàng đi gặp người thân.”
Đoan Mộc Thúy bị y kéo đi: “Này Triển Chiêu, là đại ca đúng không? Đại ca tới từ bao giờ? Sao chàng không nói cho ta biết?”
Tiếng nói đi xa dần.
Một lúc lâu sau.
Từ hộp đựng thức ăn vọng ra giọng nói bí bách của Tiểu Thanh Hoa.
“Hai người đi rồi à?”
“Ta có thể ra được chưa?”
“Lên tiếng đi được không? Ta còn rất nhiều việc phải làm...”
☆ ☆ ☆
Triển Chiêu dắt Đoan Mộc Thúy đi tới trước một tòa nhà rộng lớn.
“Đây chẳng phải là...” Đoan Mộc Thúy lấy làm lạ, “Tòa nhà hoàng đế ban cho đó sao?”
Nàng tiến bước tới đẩy cửa, cửa bị cài then bên trong.
“Mấy hôm nay còn đang thu dọn, ngày mai mới có thể đưa đồ đạc vào. Ở đây chỉ có người giữ cửa nhưng chắc giờ cũng đã ngủ rồi.” Triển Chiêu mỉm cười, “Đoan Mộc, chúng ta vượt tường vào đi”.
“Nhà của mình mà còn phải vượt tường.” Đoan Mộc Thúy bĩu môi.
Triển Chiêu cảm thấy trong lòng ấm áp.
Nhà của mình.
Chỉ là ba chữ hết sức bình thường, lại thêm giọng điệu hơi giận dỗi nhưng y nghe vào lại thấy sung sướng đến lạ.
Nhà của mình.
Y khe khẽ nhắc lại ba chữ ấy trong lòng nhưng không chịu nói lên thành lời, cứ giấu giếm một mình vậy thôi.
Nhảy qua tường rào là tới sân trước rất rộng rãi, đây là lần đầu tiên Đoan Mộc Thúy đến nơi này, nàng tiến về phía trước mấy bước, ngoảnh đầu lại nhìn y: “Triển Chiêu, sao hoàng đế lại ban cho tòa nhà lớn như vậy, làm sao chúng ta ở hết được?”
“Đoan Mộc không thích sao?” Triển Chiêu tiến thêm mấy bước, đứng sát bên cạnh nàng.
“Cũng không phải thế, nhưng ta thích căn nhà hiện nay hơn, trông gần gũi,” Đoan Mộc Thúy nhíu mày, “Còn tòa nhà này lớn như thế, về sau có muốn gọi chàng ăn cơm cũng khó khăn, nếu như ta ở sân sau, chàng ở sân trước thì có gọi thế nào chàng cũng không nghe thấy được”.
Nàng khum hai tay lên miệng, miệng mấp máy như thể đang gọi: “Triển Chiêu ăn cơm đi, Triển Chiêu ăn cơm đi”.
Triển Chiêu mỉm cười ôm lấy eo nàng: “Lại bày trò rồi.”
Cuối cùng nàng vẫn nhớ chuyện trước đó, nàng bám riết lấy tay áo của y không tha: “Đại ca đâu rồi?”
“Đừng vội, nếu đã tới đây rồi thì nhìn thử một vòng xem sao.”
Đoan Mộc Thúy đột nhiên sinh lòng ngờ vực: “Triển Chiêu, chàng lại lừa ta rồi, nếu đại ca tới đây thì sao lại đi tìm chàng trước cơ chứ?”
Triển Chiêu chẳng hề phân trần giải thích, chỉ kéo tay nàng đi về phía trước: “Đã bảo là đừng vội mà... Nếu đã là nhà của mình thì sao không đi xem thử?”
Đoan Mộc Thúy không lay chuyển được Triển Chiêu nên đành phải đi theo y, Triển Chiểu chỉ cho nàng từng nơi một, đây là sân trước, kia là sân sau, chỗ này là sảnh, còn chỗ kia là phòng ngủ.
Đoan Mộc Thúy mất kiên nhẫn, lúc đi đến trước cửa phòng ngủ nàng lại chịu vào, cứ níu chặt lấy Triển Chiêu: “Đại ca đâu? Ta muốn gặp đại ca.”
Triển Chiêu mỉm cười nhìn nàng: “Ta bảo có người thân của Đoan Mộc tới chứ có nói là đại ca đâu.”
“Ta biết ngay mà!” Đoan Mộc Thúy giận dỗi lườm y, “Biết ngay chàng muốn nói người thân của chàng cũng là người thân của ta, đồ lươn lẹo!”
Nàng không thèm để ý đến Triển Chiêu, đi thẳng ra thềm hậm hực ngồi xuống.
Triển Chiêu nín cười, nghiêm mặt ngồi xuống bên cạnh nàng, sau một lúc lâu mới chầm chậm lên tiếng: “Ta cũng không định bảo người thân của ta cũng là người thân của nàng... Ta chỉ muốn nói đến lúc đó trên bàn tiệc có phu quân của Đoan Mộc, chẳng là người thân gần gũi nhất sao?”
“Đồ lươn lẹo!”
Niềm vui trong mắt Triển Chiêu không hề giảm bớt: “Đến ngày đại hôn dù có là ba mươi hay ba trăm bàn tiệc thì người ở bên ta cả đời cũng chỉ có một mình Đoan Mộc mà thôi. Ta quan tâm đến họ làm gì?”
“Đồ lươn lẹo.” Nàng vẫn nhắc lại câu nói đó, mặt cứ sưng sỉa lên nhưng nụ cười theo khóe môi lan ra từng chút từng chút.
“Rốt cuộc cũng chịu cười rồi à?” Triển Chiêu đưa tay hẩy mũi nàng.
Đoan Mộc Thúy cười khanh khách tránh đi: “Triển Chiêu, đi xem phòng thôi.”
☆ ☆ ☆
Đồ dùng trong nhà còn chưa được đưa tới, phòng ngủ trống trơn, trong phòng không thắp đèn, cũng chẳng thể nhìn thấy rõ ràng.
Đoan Mộc Thúy nhìn hồi lâu, cuối cùng nàng khẽ hỏi Triển Chiêu: “Sau này chúng ta sẽ ở đây ư?”
“Phải” Triển Chiêu đáp rất nghiêm túc.
“Liệu có phải chuyển nhà không?”
“Có lẽ là...có.”
“Vậy ta cũng phải đi theo chàng!” Đoan Mộc Thúy nhắc nhở y.
Triển Chiêu liếc nhìn nàng: “Nàng không đi theo ta thì làm sao gọi là chuyển nhà được?”
“Cũng đúng nhỉ”
Nàng cười rạng rỡ, đôi mắt đen láy long lanh như sao trời, Triển Chiêu nhất thời động lòng, y ôm lấy nàng, trìu mến cạ cằm lên đỉnh đầu nàng.
Đoan Mộc Thúy lẳng lặng dựa vào lòng y, đột nhiên nàng thì thầm: “Triển Chiêu, đêm nay đừng về nhé”.
“Ngủ ở đây sao?” Triển Chiêu hơi ngẩn ra, “Ở đây trống không, ngay cả giường còn chẳng có”.
Đoan Mộc Thúy cười hì hì: “Không có giường nhưng có gối đầu đó.”
Gối đầu? Triển Chiêu thầm giật mình, y bỗng dưng vỡ lẽ, bèn trừng mắt với nàng: “Không cho.”
“Lúc ở minh đạo chàng cũng làm rồi còn gì,” Đoan Mộc Thúy tỏ vẻ bất mãn: “Chàng không tốt như trước nữa rồi.”
“Sao lúc nào cũng là ta làm gối?” Triển Chiêu cũng bất mãn, “Lần này đến lượt nàng.”
Đoan Mộc Thúy đảo mắt: “Thế thì chơi đoán số đi.”
Ván thứ nhất, Triển Chiêu thắng.
“Không tính không tính, chơi lại đi” Đoan Mộc Thúy xua tay.
Ván thứ hai, Triển Chiêu lại thắng.
“Không tính không tính, chơi lại.”
Ván thứ ba, vẫn là Triển Chiêu thắng.
“Không tính, chơi lại nào.”
Triển Chiêu không chơi nữa, y ngồi xuống dựa vào chân tường rồi thở dài một tiếng: “Đúng là ngang ngược”.
Đoan Mộc Thúy cười hì hì đi tới, thoải mái dựa vào lòng y, lúc chạm phải ánh mắt bất đắc dĩ của Triển Chiêu, nàng làm mặt xấu với y, còn đắc thắng khoe mẽ: “Gối đầu nè”.
Triển Chiêu cũng chẳng nổi giận: “Sông có khúc người có lúc, gối đầu cũng sẽ có ngày trở mình.”
“Để ta xem bao giờ chàng trở mình được,” Đoan Mộc Thúy cố ý cự cãi với y, “Một năm? Hai năm?”
Triển Chiêu không thèm để ý tới nàng, không ai đáp lời, tự nhiên nàng cũng chán dần.
Chẳng bao lâu sau nàng không gây chuyện nữa, lúc lên tiếng giọng nói cũng trở nên dịu dàng.
“Triển Chiêu, nếu ta không gặp được chàng thì bây giờ ta đang làm gì nhỉ?”
“Hả?” Trong lúc nhất thời Triển Chiêu vẫn chưa kịp hiểu ra sao.
“Nếu ta không gặp được chàng” Đoan Mộc Thúy hơi nhíu mày, “Chắc là ta sẽ dẹp hết yêu quái ở Khai Phong, bây giờ đã quay về Doanh Châu rồi. Có lẽ sẽ luôn sống ở Doanh Châu.”
Nàng ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu: “Triển Chiêu, còn chàng? Chàng đang làm gì? Liệu chàng có cưới cô nương khác không?”
Triển Chiêu lắc đầu, một lúc lâu sau mới khẽ đáp: “Có lẽ, ta đã chết rồi.”
Trong khoảnh khắc, không gian trở nên yên lặng khác thường.
Đoan Mộc Thúy cắn môi, rồi nàng chợt nhoẻn miệng cười, đưa tay vuốt ấn đường hơi chau lại của Triển Chiêu: “Chàng sẽ không chết đâu, sẽ sống thật lâu, được bình an trọn kiếp”.
Triển Chiêu lấy lại nụ cười, y cúi đầu hôn lên trán nàng.
“Đoan Mộc, ta vẫn luôn nghĩ rất khó để đoán được sự đời. Nếu như chúng ta không ở bên nhau, nàng về Doanh Châu làm một người cô độc, ta ở nhân gian có lẽ đã qua đời, cả hai người đều không được nếm trải hạnh phúc. Nhưng khi được ở bên nhau, bỗng nhiên không còn gì tiếc nuối nữa, nàng thấy có lạ không? Vậy phải làm thế nào mới đạt được kết quả trái ngược ấy?”
Đoan Mộc Thúy rúc vào lòng y, ậm ừ đáp: “Thế nên... mới thành thân đó.”