Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5599 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43
Image

Đoan Mộc Thúy liếc mắt nhìn Li Cơ, sau đó đi tới thùng nước, cúi người múc một gáo nước rồi đưa cho ả.

Li Cơ uống từng ngụm nhỏ, dòng nước mát lành vừa khéo xoa dịu trái tim bỏng rát đau đớn của ả.

“Ôn Cô Vĩ Ngư đi đâu rồi?”

“Ta không biết. Li Cơ ngẩng đầu lên, dùng ống tay áo lau nước tràn ra từ khóe miệng, “Quả thực hắn chưa từng nói với ta.”

“Còn Ôn thần?”

“Đi cùng hắn rồi, Li Cơ cười, “Hắn rất tham lam, ta cho rằng một huyện Tuyên Bình nhỏ bé này không đủ cho hắn nhét kẽ răng.”

Lúc ấy là lần đầu tiên Li Cơ được thấy Đoan Mộc Thúy nhíu mày.

“Hắn bảo ta ở lại, còn nói với ta nếu cuối cùng huyện Tuyên Bình vẫn còn người sống sót thì ta phải tống tiễn họ đi.”

“Thế sao,” Đoan Mộc Thúy cười khẩy, “Ta thấy ngươi còn làm quá phận sự của mình cơ đấy”

“Ta cũng muốn ăn no chứ.” Li Cơ bình tĩnh đáp, “Tuy rằng yêu miêu ta đây bình thường ăn xác thối, nhưng nếu có thịt người sống cho ta ăn thì ta cũng muốn ăn. Giống như có hai chùm nho, một chùm còn tươi, một chùm nẫu rồi, ngươi sẽ chọn chùm nào?”

Li Cơ cảm thấy câu hỏi này của mình rất thông minh, lặng lẽ che giấu tội ác của mình, đổi trắng thay đen đánh lạc hướng sang câu hỏi chọn nho.

Nếu là ngươi, ngươi sẽ chọn chùm nào? Đoan Mộc Thúy, ta không tin ngươi sẽ chọn nho nẫu.

“Không chọn chùm nào cả,” Đoan Mộc Thúy thản nhiên đáp, “Ta trước giờ không thích ăn nho.”

Li Cơ hơi sửng sốt, mở miệng ra rồi lại ngậm vào.

“Phải rồi,” Đoan Mộc Thúy chợt nhớ ra điều gì đó, “Có việc cần phải nhờ ngươi giúp đỡ.”

“Giúp đỡ ư?” Li Cơ kinh ngạc, “Ta có thể giúp gì cho ngươi?”

Chưa kịp nghe câu trả lời thì đã không thấy Đoan Mộc Thúy đâu nữa.

Chẳng bao lâu sau, Đoan Mộc Thúy cười tủm tỉm từ cửa tiến vào, tay trái cầm bát mực, trên miệng bát gác một cây bút lông, tay phải cầm một xấp giấy Tuyên Thành.

Nàng xếp bút, mực, giấy Tuyên Thành lên bàn xong xuôi, mới quay sang nói với Li Cơ: “Nhờ ngươi giúp ta vẽ lại diện mạo của Ôn Cô Vĩ Ngư.”

Vē ư?

Li Cơ hết sức ngạc nhiên, Đoan Mộc Thúy hơi thu tay phải lại, liền nghe tiếng kim loại kêu leng keng, cây thương trên ngực Li Cơ chợt bắn ra, trong phút chốc thu nhỏ lại, bay thẳng về phía Đoan Mộc Thúy, quấn ba vòng quanh cổ tay của nàng.

“Lại đây vẽ đi này.” Đoan Mộc Thúy thúc giục Li Cơ.

Li Cơ chầm chậm đứng dậy, tấp tểnh từng bước dịch chuyển đến bên chiếc bàn, đưa tay cầm lấy cây bút gác trên miệng bát mực, mắt lại nhìn vào cổ tay của Đoan Mộc Thúy.

Ở đó có một chiếc xích bạc rất mỏng manh tinh xảo, chỗ móc khóa là một đóa hoa sen đẹp đẽ.

“Chiếc vòng tay này...” Li Cơ ngập ngừng, “Thật... đẹp.”

Đương nhiên ả không thật lòng khen chiếc vòng này đẹp, vừa rồi suýt chút nữa ả đã bị nó giết chết.

“Vậy hả,” Đoan Mộc Thúy cười duyên dáng, “Nó được gọi là xuyên tâm liên hoa”

“Có người tặng nó cho ngươi à?”

“Thượng phụ tặng đấy, ngày thường là vòng đeo tay, khi đánh giặc thì biến thành một cây thương xích.” Khuôn mặt Đoan Mộc Thúy tươi vui hẳn lên, “Thượng phụ nói, Na Tra có Phong Hỏa Luân, Dương Tiễn có thần kích, ta cũng nên có binh khí vừa tay mới được. Cẩn thận..”

Câu “Cẩn thận” này là nói với Li Cơ, Li Cơ nghe xong mới phát hiện ra bút lông hút no mực đã nhỏ giọt xuống giấy Tuyên Thành, vội vo viên tờ giấy dính mực, ném qua một bên.

Ả vừa cẩn thận hạ bút vừa không kìm lòng được mà hỏi Đoan Mộc Thúy: “Sao lại bảo ta vẽ Ôn Cô Vĩ Ngư, ngươi chưa từng thấy hắn sao?”

“Cũng có thấy vài lần,” Đoan Mộc Thúy lại nhíu mày, “Nhưng hắn trông như thế nào thì ta không nhớ rõ lắm.”

“Ngươi không nhớ rõ diện mạo của hắn sao?” Li Cơ cảm thấy thật lạ lùng, “Các ngươi đều là thần tiên ở Doanh Châu mà...”

“Có gì lạ đâu,” Đoan Mộc Thúy đáp, “Doanh Châu có nhiều thần tiên như vậy, ta cũng không thể nhớ hết được. Hơn nữa Doanh Châu lấy Đạo luận để phân cao thấp, Ôn Cô Vĩ Ngư đạo thấp thuật cao, chỉ là một tiểu tiên hạ đẳng trông giữ điển tịch thượng cổ ở Doanh Châu thôi, ta không nhớ được hắn cũng là chuyện bình thường.”

“Ngươi nói thuật là chỉ pháp thuật ư?” Li Cơ cân nhắc chọn từ ngữ, “Pháp thuật cao lại bị xếp hàng thấp sao?”

“Ở Thượng giới lấy đạo làm chính thuật là phụ, pháp thuật cao chưa chắc đã được làm thượng tiền.” Nói xong lại nhắc Li Cơ, “Mau vẽ đi, ta cần dùng gấp đó.”

Li Cơ gật đầu, tập trung vẽ tranh, ngày xưa khi làm Tiêu Thục Phi ả cũng thành thạo đủ cầm kỳ thi họa, muốn vẽ Ôn Cô Vĩ Ngư dĩ nhiên là dễ như trở bàn tay.

Đoan Mộc Thúy ở bên cạnh chăm chú nhìn, hai người thỉnh thoảng cũng trao đổi đôi câu. Về phía Li Cơ, ả tự biết mình không có cửa chạy trốn, trái lại còn trở nên bình tĩnh hơn hẳn, Đoan Mộc Thúy bắt được Li Cơ cũng không bỏ đá xuống giếng châm chọc mỉa mai, bởi vậy nếu người ngoài nhìn thấy cảnh này sẽ tưởng là chị em thân thiết nói chuyện thường ngày, nào ai đoán được một người là tiên một kẻ là yêu, trước đó chưa lâu còn coi nhau là kẻ thù sống còn?

Tỉ như Li Cơ hỏi Đoan Mộc Thúy, nếu vừa phát hiện chuyện ở Kim Loan Quán đã lập tức hạ phàm, thì tại sao vẫn đến muộn như vậy. Đoan Mộc Thúy liền đáp, trừ khi mượn đường qua Doanh Châu Đồ, còn không phải vượt qua màn trời chín tầng nước lửa đan xen, lại phải băng qua biển rộng vạn dặm, mất khá nhiều ngày mới xuống được hạ giới.

Lại hỏi lúc truy tìm hung thủ có phải nàng lần theo yêu khí mà đi không, Đoan Mộc Thúy chỉ cười không đáp nửa lời, Li Cơ biết nàng có ý muốn giấu nên cũng không hỏi thêm nữa.

Kỳ thực lần này Đoan Mộc Thúy hạ phàm cũng không phải để truy tìm hung thủ.

Ngày đó Kim Loan Quán có biến, trưởng lão vội đi tìm Đoan Mộc Thúy, hỏi bên ngoài Doanh Châu có màn trời chín tầng, tại sao lại phát sinh chuyện thảm khốc này, Đoan Mộc Thúy liền đoán ngay là có yêu nhân lợi dụng Doanh Châu Đồ để ra vào Doanh Châu.

Lúc này trưởng lão rất kinh hãi, cho rằng trước đây để lại tranh tiên sơn ở nhân thế là một sai lầm lớn, nếu như bỏ mặc thì Bồng Lai, Phương Trượng, Doanh Châu đều tiềm ẩn tai họa, khó giữ được sự an toàn, lại nghĩ đến chuyện yêu quái có thể tự do ra vào Doanh Châu hẳn yêu lực cũng rất cao cường, thượng tiên bình thường không phải đối thủ của nó, vậy nên mới yêu cầu Đoan Mộc Thúy lập tức đi xuống nhân gian, lấy lại tranh tiên sơn từ tay yêu quái đó, mang về hay phá hủy đều được.

Đoan Mộc Thúy chưa kịp tìm tranh thì đã đi ngang qua huyện Tuyên Bình, thấy lệ khí cực mạnh, có cảm giác thể lương như Tấn Dương ngày trước, bất giác giật mình, khi vào thành xem xét thì phát hiện được thi thể binh lính giữ thành ở dưới cổng thành, dựa vào yêu khí trên thi thể mà biết được Li Cơ cũng đang ở trong thành, vì vậy mới ra tay bắt giữ Li Cơ.

Lúc đó yêu khí của Li Cơ đã bị lệ khí che lấp, nếu Đoan Mộc Thúy không vào thành thì chưa chắc đã tìm được Li Cơ, đây cũng là nhờ trời xui đất khiến, số mệnh an bài.

Chẳng mấy chốc đã vẽ xong, Đoan Mộc Thúy cầm bức tranh lên nhìn kỹ, bất giác nói: “Đây là Ôn Cô Vĩ Ngư sao? Hắn trông cũng thật ưa nhìn.”

Li Cơ nghe vậy trong lòng hơi gợn sóng, không khỏi nhìn về phía Đoan Mộc Thúy, thấy nàng mặt mũi xinh đẹp, dung mạo thoát tục, lại nghĩ đến Ôn Cô Vĩ Ngư, không hiểu vì sao lại cảm thấy hơi thổn thức, ả nghĩ: Ngày ấy khi nghe nói Đoan Mộc Thúy đã chết, Ôn Cô Vĩ Ngư thất thổ đến mất hết phong thái ngày thường, suýt chút nữa đã bóp chết mình, khi đó mình cũng nhận ra hắn có ý với Đoan Mộc Thúy, nào ngờ Đoan Mộc Thúy thậm chí còn không nhớ nổi bộ dạng của hắn, quả là ứng với câu ngạn ngữ hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình...

Đang suy nghĩ miên man, chợt thấy Đoan Mộc Thúy đưa tay cầm xấp giấy Tuyên Thành còn lại, lắc lắc vài cái trên không trung, rồi chỉ vào bức tranh vẽ Ôn Cô Vĩ Ngư nói: “Mở to mắt ra mà nhìn cho ta, bây giờ phải đi bốn phương tám hướng để tìm hắn, tìm được lập tức quay về”.

Nhìn kỹ lại thấy xấp giấy Tuyên Thành kia ban đầu có kích cỡ bằng bức tranh, nhưng kế đó chúng nhanh chóng bay ra bốn phía, tản ra thành vô số cánh bướm giấy màu trắng, chúng ngừng lại một chút rồi bay qua cửa sổ và cửa ra vào.

Đoan Mộc Thúy đột nhiên nói: “Chờ đã.”

Những cánh bướm giấy đó lập tức dừng giữa không trung trông rất đẹp mắt.

Đoan Mộc Thúy cười nói: “Các ngươi thông minh một chút, nếu như bị người ta phát hiện thì hiện hình giả chết... thôi đi đi.”

Nói đoạn khẽ giương tay áo lên, kình phong lướt qua, những con bướm giấy này đều bị cuốn bay tứ tán.

Nhìn thấy bướm giấy bay xa rồi, Đoan Mộc Thúy mới quay đầu lại nhìn Li Cơ.

Li Cơ cười sầu thảm, nói: “Đến phiên ta rồi nhỉ, ngươi muốn xử trí ta thế nào?”

***

Lại nói về phía Triển Chiêu, sau khi Li Cơ biến mất không rõ lý do, dân chúng ùa tới hô đại hiệp ơi đại hiệp a ầm ĩ không ngừng, chẳng bao lâu sau Công Tôn Sách cũng chạy lại, chỉ nói mình là đại phu từ Khai Phong đến, vừa hỏi về dịch bệnh trong thành thì mấy chục người xung quanh liền tranh nhau nói, người kêu khổ cũng có mà người muốn tìm cách giải quyết cũng không thiếu, còn có những người muốn kéo Công Tôn Sách về nhà thăm bệnh, kỳ thực việc mọi người thi nhau nói cũng đã nằm trong dự liệu.

Triển Chiêu hỏi ông lão đứng kế bên về yêu miêu, ông lão rơi lệ nói, huyện Tuyên Bình vốn đã có dịch bệnh, không ngờ sau khi đóng cửa thành, ban đêm lại có một ả yêu miêu gây tội ác, giết liên tiếp mấy chục mạng người. Dân chúng hoang mang lo sợ, tối đến trốn ở trong nhà, không dám ra ngoài, nào ngờ ả yêu miêu kia lại phá cửa xông vào giết người, về sau dù các gia đình có không thắp đèn đuốc thì cũng chẳng giữ được mạng sống, nhiều ngày trôi qua cuối cùng mọi người không chịu nổi nữa, kết xích sắt vào lưới dây thừng, sau đó lấy người làm mồi nhử để bắt yêu miêu, ngờ đâu...

Lúc kể đến đoạn mười mấy người đàn ông to khỏe kéo lưới, ông lão nhìn Triển Chiêu, không khỏi thán phục khi nghĩ đến việc người này triền đấu với yêu miêu mà không bị rơi xuống thế hạ phong.

Không bao lâu sau Công Tôn Sách bước đến, nói với Triển Chiêu: “Triển hộ vệ, tình hình dịch bệnh trong thành có vẻ tốt hơn những gì chúng ta từng nghĩ, nhưng những người chưa mắc bệnh không biết cách phòng tránh, nếu tiếp tục như thế cũng không ổn. Ta định tìm thêm bạch chỉ, ngải cứu từ các tiệm thuốc trong thành. Vừa rồi ta đã nói chuyện với Lý chưởng quỹ của quán rượu Tụ Khách Lâu trên con phố này, ngày mai lấy sân của Tụ Khách Lâu làm chỗ sắc thuốc và phân phát thuốc tránh dịch, ý của ngươi thế nào?”

Triển Chiêu gật đầu nói: “Vậy cứ theo sự sắp xếp của tiên sinh. Mặt khác nếu cứ để người bị bệnh nặng sống chung với mọi người thì rất khó kiểm soát sự lây lan bệnh dịch, chi bằng tách riêng người bệnh nặng, người bệnh nhẹ và người chưa nhiễm bệnh, như thế có ổn thỏa hơn chăng?”

Công Tôn Sách vui vẻ nói: “Triển hộ vệ, chẳng trách đại nhân thường khen cậu là người cẩn trọng, chuyện này quả thực ta chưa từng nghĩ đến.”

Tạm thời quyết định xong xuôi, họ liền cùng mọi người bàn bạc về phương pháp này, từ khi huyện lệnh bỏ đi, người dân trong thành như rắn mất đầu, hoang mang không biết dựa vào đâu, chỉ mong có người đứng lên chỉ đạo thì sẽ đồng ý nghe theo, nay thấy Công Tôn Sách là đại phu từ Khai Phong, Trị Chiêu lại là nhân vật có thể đánh nhau với yêu miêu, sao có thể không nghe cho được? Họ liền lập tức cắt cử nhau làm việc, người đi đến hiệu thuốc để chuẩn bị thuốc, người đi thông báo cho mọi người xung quanh, người đến Tụ Khách Lâu trợ giúp cho Công Tôn Sách, người dọn dẹp sân để có chỗ thu xếp cho bệnh nhân, rõ ràng rành mạch, mọi người tranh nhau nhận việc, tất thảy đều tiến hành rất thuận lợi.

Tuy vậy nhưng vẫn mất hơn một canh giờ mới sắp xếp xong, Lý chưởng quỹ của Tụ Khách Lâu dẫn hai người đến Tụ Khách Lâu nghỉ ngơi, vừa đi được mấy bước Triển Chiêu chợt phát hiện ra điều gì, bèn ngoái đầu lại nói: “Ai đó?”

Công Tôn Sách sửng sốt, khi quay đầu lại nhìn thì thấy từ trong bóng tối ở góc phòng có một cô bé tầm tám, chín tuổi bước ra, cô bé mặc một bộ đồ màu xám tro, đầu buộc hai búi tóc, ông cảm thấy vừa kinh ngạc vừa khó hiểu, thầm nghĩ: Cô bé này là ai?

Triển Chiêu cũng rất hoang mang, cô bé kia bước tới, ngẩng mặt lên nhìn Triển Chiêu nói: “Đại ca ca, vừa rồi huynh đã cứu ta, ta... ta còn chưa cảm ơn huynh.”

Lúc này Triển Chiêu mới nhớ ra đây chính là cô bé được mình cứu từ trong tay yêu miêu, bèn cúi đầu cười đáp: “Muội không cần cảm ơn ta, đã trễ lắm rồi, mau về nhà đi thôi kẻo cha mẹ lo lắng.”

Cô bé kia nghe thấy hai chữ “cha mẹ”, sắc mặt bỗng dưng tối sầm lại, Lý chưởng quỹ thở dài: “Công tử, mẹ của nha đầu này đã mất cách đây vài ngày do dịch bệnh, cha lại bị yêu miêu làm hại. Ôi, trong nhà chỉ còn mỗi bà nội mắt mù, đáng thương lắm.”

Triển Chiêu cảm thấy thật thương cảm, nghĩ chẳng trách hơn nửa đêm cô bé còn chạy ra ngoài xem bắt yêu quái. Y hạ thấp người xuống, khuỵu một gối, đưa tay vuốt lại tóc cho cô bé, nói nhỏ: “Muội tên là gì?”

Cô bé kia thấy Triển Chiêu tuy đeo khăn che mặt nhưng khuôn mặt ngập tràn cảm giác ôn hòa thân thiện, đôi mắt đen láy lấp lánh như sao trời, nhịn không được bèn đưa tay lên chạm vào lông mày của Triển Chiêu, nhoẻn miệng cười đáp: “Muội là Tiểu Thúy.”

Triển Chiêu sửng sốt, lẩm bẩm nói: “Muội tên là Tiểu Thúy ư?”

Tiểu Thúy “ưm” một tiếng, biểu cảm rất đáng yêu.

Triển Chiêu nhẹ nhàng tóm lấy bàn tay Tiểu Thúy đang vuốt ve lông mày của mình, nói: “Nhà muội ở đâu? Ta đưa muội về nhà.”

Bàn tay nho nhỏ của Tiểu Thúy được nắm trong tay Triển Chiêu, chỉ thấy vừa ấm áp vừa vui vẻ, cô bé giơ bàn tay còn lại chỉ về phía cuối phố: “Ở bên kia ạ”.

Triển Chiêu gật đầu với Công Tôn Sách, sau đó dắt Tiểu Thúy đi về cuối phố.

***

Trên đường đi, Tiểu Thúy tung tăng nhảy nhót, hân hoan vui sướng nói không nên lời, Triển Chiêu cúi đầu nhìn Tiểu Thúy, trên môi bất giác hiện lên nụ cười.

Chợt thấy Tiểu Thúy ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to đến tròn xoe, chỉ về phía trước nói: “Đại ca ca, có bướm kìa!”

Khi Triển Chiêu nhìn theo, đúng là thấy phía trước hình như có cánh bướm trắng đang bay, y cảm thấy kỳ lạ, lại có lòng muốn Tiểu Thúy được vui, liền đề khí tung người, giơ tay bắt một cái, lập tức chụp được bướm trắng trong lòng bàn tay.

Bướm vừa vào tay đã biết là không phải, Tiểu Thúy ở bên kia vỗ tay kêu lên: “Đại ca ca lợi hại quá!”

Triển Chiêu mỉm cười lắc đầu, xòe tay cho Tiểu Thúy xem thứ trong tay mình, nói: “Muội nhìn lầm rồi, không phải bướm đâu.”

Tiểu Thúy “ổ” một tiếng, cúi đầu nhìn xuống, thấy chỉ là một mảnh giấy nhỏ, không khỏi thất vọng lắc đầu nói: “Hóa ra là không phải.”

Nói rồi phồng má lên, “phừ” một hơi, thổi mảnh giấy rơi xuống đất, Triển Chiêu mỉm cười, không để bụng, dắt Tiểu Thúy tiếp tục đi về phía trước.

Khi hai người vừa đi được vài bước, mảnh giấy vụn rơi trên mặt đất bỗng chuyển động, tự nhiên mở ra hai cánh, chấp chới xoay vòng tại chỗ, rồi mỗi lúc một bay cao hơn, lướt qua mái hiên, biến mất trong bóng tối vô cùng vô tận.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »