Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5827 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 69
Image

Vừa bước vào miếu Thành Hoàng đã thấy Lý chưởng quỹ đang cùng một nhóm người bận rộn làm việc, đại điện trước mặt được chia làm hai bên trái phải, mỗi bên đặt chừng hai, ba chục thi thể, khi hỏi về những bệnh nhân trở nặng mới được chuyển đến hôm qua thì nghe nói họ đã được đưa vào hậu điện.

Thấy Công Tôn Sách nhìn quanh như đang đếm, Lý chưởng quỹ đi tới giải thích: “Người chết mấy ngày trước đã bị đưa đi hỏa thiêu rồi, đó đều là thi thể trong hai ngày vừa qua.

Ông ta ngừng một chút rồi nói tiếp: “Có mấy nhà đã khiêng đi chuẩn bị thiêu, nghe nói tiên sinh có thể gọi hồn liền vội vã đưa về đây”.

Công Tôn Sách khẽ gật đầu nhưng lòng lại chùng xuống mấy phần, lúc nhìn ra bốn phía ông thấy những người đang bận bịu bên cạnh thi thể phần lớn là thân nhân của người quá cố. Nghe Lý chưởng quỹ nói vậy, họ đều ngẩng đầu nhìn Công Tôn Sách, trong đôi mắt đong đầy nỗi trông mong, có mấy người phụ nữ còn quỳ xuống quỳ trước Công Tôn Sách, chưa kịp mở miệng đã bật khóc nức nở, khiến Công Tôn Sách hoảng hốt phải vội vã chạy tới đỡ họ dậy.

Triển Chiêu cũng cảm thấy sầu não, y hỏi Lý chưởng quỹ xem mình có thể giúp được gì không, Lý chưởng quỹ đáp: “Không dám làm phiền Triển công tử, người nhà của họ đều có thể thu xếp ổn thỏa. Về sau khi Công Tôn tiên sinh gọi hồn, hy vọng Triển công tử giúp cho.”

Ông ta đoán Triển Chiêu và Công Tôn Sách là đồng đạo, nếu Công Tôn Sách có thể gọi hồn thì chắc Triển Chiêu cũng vậy.

Triển Chiêu chắp tay lại coi như đã đồng ý, y lại nhìn quanh một hồi, mấy lần định tới giúp đỡ nhưng thân nhân của người đã khuất chỉ từ chối với đôi mắt rưng rưng, có lẽ vì họ không muốn người ngoài nhúng tay vào chuyện hậu sự của người thân, Triển Chiêu nghĩ như vậy cũng đúng nên không nài nỉ nữa, y mỉm cười rồi chầm chậm lui bước.

Bấy giờ y mới chợt nhận ra rằng Đoan Mộc Thúy đã biến mất, khi hỏi Công Tôn Sách, ông đáp: “Hình như vừa rồi cô ấy còn ở đây, chớp mắt đã chẳng thấy đâu nữa”.

Triển Chiêu lại đợi thêm một lúc vẫn chẳng thấy Đoan Mộc Thúy quay về, trong lòng y cảm thấy hơi sốt ruột, giữa lúc đang hoang mang chợt nghe nàng gọi: “Triển Chiêu”.

Triển Chiêu ngoảnh đầu nhìn lại, thấy Đoan Mộc Thúy đang đứng ở cửa đại điện vẫy tay gọi mình, y rảo bước đi tới, thấy trong tay nàng cầm nửa bát nước, thêm một cây bút gác chéo trên miệng bát, đang cảm thấy kỳ lạ thì nàng đã kéo y ra bên ngoài, vừa đi vừa nói: “Dù sao ngài ở trong đó cũng chẳng giúp được gì, đi ra đây để ta viết phù chú cho ngài”.

Triển Chiêu vỡ lẽ, y theo nàng ngồi xuống bậc thềm trước đại sảnh, Đoan Mộc Thúy đặt bát nước sang một bên, từ bên hông lấy ra một con dao nhỏ nạm ngọc sau đó cắt một đường lên lòng bàn tay, khoảnh khắc máu chảy ra, Đoan Mộc Thúy lấy tay làm bút, nguệch ngoạc viết chữ lên mặt nước trong bát, Triển Chiêu chợt thấy một dòng máu nhàn nhạt loang ra, mặt nước vốn yên tĩnh bỗng dao động không ngớt như bị đun sôi, đến khi lặng xuống thì nước trong bát đã đỏ thẫm như chu sa. Đoan Mộc Thúy thở ra một hơi, chấm cây bút kia vào bát, hơi ngẩng mặt lên, bắt đầu viết từ ống tay áo của Triển Chiêu.

Triển Chiêu chú ý tới bút pháp của nàng, cảm thấy nét bút rất kỳ quái, không nén nổi tò mò bèn hỏi: “Đoan Mộc, cô đang viết cái gì vậy?”

Đoan Mộc Thúy vừa viết vừa nói: “Đương nhiên là chữ do Thương Hiệt tạo ra rồi, truyền thuyết kể rằng chữ này được ông ấy tạo ra sau khi nghe tiếng quỷ thần khóc trong đêm, dùng chữ này viết phù chú sẽ khiến bọn quỷ sai yêu thú này kính sợ hơn một chút. Chỉ có điều bút pháp này quá ít dùng, ta cũng hơi quên mất cách viết”.

Đây đều là lời nói thật, Triển Chiêu thấy mấy lần nàng dừng lại giữa chừng, cặp lông mày nhíu lại, cắn bút ngẩn người, vừa nhìn đã biết là nàng quên cách viết. Lại có mấy lần hình như nàng quên mất phù chú, miệng lẩm nhẩm đọc thầm vài lượt rồi mới viết tiếp, Triển Chiêu không khỏi nghĩ bụng: Với tính cách của Đoan Mộc Thúy, việc viết lại những phù chú cùng cách viết ít gặp quả thực không phải chuyện dễ dàng.

Chẳng bao lâu sau mặt trời lên cao, ánh nắng ấm áp giữa ngày đông rải xuống muôn nơi, hơi ấm như theo tứ chi truyền vào thân thể, khiến cho người ta cảm thấy hết sức khoan khoái. Đoan Mộc Thúy hơi ngẩng đầu lên, dung nhan xinh đẹp như được dát một lớp vàng dìu dịu, vẻ mặt rất nghiêm túc bình tĩnh, so với lúc trước lại có cảm giác xinh đẹp khác thường. Triển Chiêu ngơ ngẩn ngắm nhìn đến mức có chút thất thần.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, chợt nghe Đoan Mộc Thúy luôn miệng gọi y, khi hoàn hồn lại y thấy đối phương đang nhìn mình với ánh mắt đầy hồ nghi: “Triển Chiêu, ngài nhìn cái gì vậy? Ta gọi mấy lần mà chẳng thấy ngài trả lời”.

Khóe môi Triển Chiêu hơi nhếch lên: “Ta chỉ đang nghĩ khi cô im lặng lại như biến thành một người khác... tốt hơn nhiều.”

Đoan Mộc Thúy ngạc nhiên nói: “Tốt hơn nhiều ư? Lúc ta không nói gì thì tốt lắm à? Tốt ở chỗ nào?”

Triển Chiêu nhìn nàng, ý cười trong mắt càng lúc càng trở nên nồng đượm, y không lên tiếng, chờ nàng tự hỏi tự đáp.

Quả nhiên Đoan Mộc Thúy tự đoán ra được: “Lúc không nói gì sẽ tốt hơn nhiều sao? Triển Chiêu, ngài chê ta thường ngày ồn ào lắm chuyện đúng không?”

Triển Chiêu cười mà không đáp, lẳng lặng ngồi xem nàng phản ứng như thế nào.

Về điểm này Đoan Mộc cô nương đúng là không khiến y phải thất vọng.

“Triển Chiêu, ta cũng cảm thấy lúc ngài im lặng tốt hơn rất nhiều, tốt hơn thường ngày gấp trăm lần. Hay là thế này đi, hai chúng ta đều im lặng, đôi bên không thèm để ý đến nhau, cứ thế cho ngài thấy vừa lòng nhé.”

Đoan Mộc Thúy nói được làm được, ngoại trừ thỉnh thoảng liếc mắt lườm Triển Chiêu, kể từ lúc ấy nàng không thèm nhìn Triển Chiêu nữa, quả là nhất ngôn cửu đỉnh, thực sự giữ vững chữ tín.

Triển Chiêu cũng vui vẻ tự tại, mấy ngày nay bốn ba vất vả, ở trong minh đạo vào sinh ra tử, cõi lòng nào có được thảnh thơi. Nay bỗng dưng có thể nhàn nhã ngồi đây, phơi mình dưới ánh nắng mùa đông, lại có thêm giai nhân bên cạnh. Tuy rằng giai nhân đang nguệch ngoạc bôi chữ trên tay áo y, thỉnh thoảng lại quăng mấy ánh mắt sắc như dao phá hỏng bầu không khí, nhưng với Triển Chiêu mà nói đó đã là quá xa xỉ rồi.

Việc cô nương này chủ động im lặng, để lại cho y khoảng trống để hồi tưởng về những ngày tháng thăng trầm vừa qua khiến y càng thấy đáng quý hơn cả.

Có lẽ do tính cách nên sau khi sống sót khỏi kiếp nạn, Triển Chiêu thích ngồi yên một chỗ, nhớ lại một lượt những chuyện nguy hiểm đã qua, trau chuốt cẩn thận, thấm đủ ngọt bùi cay đắng, cái gì cần vứt bỏ thì vứt bỏ, cái gì nên lưu giữ thì lưu giữ, nghỉ ngơi một hồi, từ từ lấy lại sức, chuẩn bị tiếp tục lên đường, người khác nhìn vào thấy vẻ ngoài vẫn như xưa, nào biết rằng trong lòng y đã trầm lắng hơn rất nhiều. Chục năm nay đi y đã hình thành thói quen, nếu thực sự bỏ qua vòng hồi tưởng này thì y sẽ bứt rứt khắp người, cứ cảm thấy thiêu thiếu thứ gì đó.

Bởi vậy lúc này Triển Chiêu cảm thấy tĩnh lặng đến bình thản, y mở rộng tầm mắt, thấy từ mái nhà phía xa thỉnh thoảng lại có khói bếp bốc lên, không biết là nhà nào biếng nhác bỏ lỡ giờ ăn sáng, lúc này mới vội vàng nhóm lửa bắt đầu nấu nướng.

Đường đời gập ghềnh, những thăng trầm trong cuộc sống cần phải cân bằng với nhau, thế sự buồn vui, lúc buồn cũng cần có niềm vui an ủi. Cũng giống như kiếp nạn lớn vừa trải qua, cần phải có cảnh yên ả bình lặng trước mắt mới có thể vỗ về cõi lòng, nếu không sóng gió sẽ mãi không ngừng, hiểm nguy dồn dập kéo tới, dù y có mình đồng da sắt cũng không chống đỡ nổi.

Nghĩ đến đây trong lòng y ngập tràn những cảm xúc phức tạp, bất chợt cổ họng chua chát, hai mắt cũng cay xè. Y vẫn luôn như thế, mỉm cười trước lằn ranh sinh tử, thản nhiên đối diện với sóng gió trong đời, nhưng lại cảm động trước những thứ nhỏ bé tầm thường kề bên. Y nhẹ nhàng khép mắt lại, lặng lẽ đè nén dòng cảm xúc đột ngột dâng trào, sau đó mới thở dài khẽ nói: “Đoan Mộc, như thế này thật tốt biết bao”.

“Hả,” Đoan Mộc Thúy ngẩng mặt lên, khuôn mặt tươi tắn tràn đầy ý cười, “Triển Chiêu, ngài thua rồi, đã bảo không thèm để mắt đến nhau nữa cơ mà, ngài lên tiếng trước là ngài thua”.

“Phải, ta chịu thua.” Triển Chiêu khẽ gật đầu, “Nếu cảnh trước mắt có thể kéo dài hơn chút nữa thì ta bằng lòng thua thêm vài lần.”

Đoan Mộc Thúy thoáng ngơ ngác, rồi nàng bật cười mà nói: “Hôm nay ngài biến thành văn nhân đó ư, sao nói chuyện lại ngượng mồm đến thế chứ.”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »