Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 7307 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Tập 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chú Thích Tập 2 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích Tập 3 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chú Thích
Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

Image

Vừa bước qua cầu Đoan Mộc, cửa rào tre đã tự kẽo kẹt mở.

Triển Chiêu đứng ở trước cửa hồi lâu, bên trong nhà tranh Đoan Mộc tối đen như mực, lặng ngắt như tờ.

Những thứ đồ đạc đèn nến trong nhà hẳn đã ngủ say, y không muốn đánh thức chúng.

Sau khi nhà tranh Đoan Mộc bị bỏ hoang, từng có kẻ lang thang đến ngủ nhờ, nửa đêm đầu không sao, đến nửa đêm về sáng hắn đang ngủ say bỗng nhiên nghe thấy tiếng ồn rất lớn, hắn mở mắt ra nhìn, cuối cùng sợ chết khiếp, phải bò bằng tứ chi ra khỏi nhà tranh Đoan Mộc.

Về sau kể lại, hắn vẫn hết sức bàng hoàng, nói: “Ngươi không thấy cảnh tượng lúc đó đâu, không biết từ lúc nào mà trong nhà đèn đuốc sáng trưng, một cái bát sứ Thanh Hoa sứt miệng làm thủ lĩnh, dẫn theo một đống bát đĩa đuổi theo ta, từ trong bếp bỗng dưng có một con dao bay ra, vừa đuổi vừa chém ta, nếu ta không chạy nhanh chân thì cái mạng quèn này đã tiêu tùng rồi…”

Một đồn mười mười đồn trăm, từ đó về sau không có ai dám đụng vào nhà tranh Đoan Mộc nữa.

Triển Chiêu mỉm cười, trong lòng lại không nén được chua xót, đang định lặng lẽ rời đi thì tự nhiên phát hiện trên tường rào có một cái bát sứ Thanh Hoa đang ôm đầu gối ngủ say sưa, không biết nó ngủ ở đó bao lâu rồi, có lẽ là rất lâu, vì nước mưa trong bát đã sắp tràn ra ngoài.

“Tiểu Thanh Hoa,” Triển Chiêu đưa tay đẩy đẩy cái bát sứ Thanh Hoa, “Sao lại ngủ ở đây?”

Đại ca bát sứ Thanh Hoa miễn cưỡng hừ một tiếng, trở mình ngủ tiếp... nó thở dài, lật người thôi cũng phải nghĩ đến hình thể của mình nữa... Thôi xong!!! Tiểu Thanh Hoa của chúng ta loáng một cái đã bị rớt khỏi tường rào.

Bát sứ Thanh Hoa sợ gần chết, cuối cùng cũng tỉnh hẳn, dụi dụi mắt, thấy người trước mặt là Triển Chiêu thì liền không giấu được vẻ thất vọng.

“Sao lại là ngươi cơ chứ.” Tiểu Thanh Hoa bĩu môi càu nhàu.

Triển Chiêu đặt Tiểu Thanh Hoa lên tường rào: “Không phải ta thì ngươi tưởng là ai?”

“Ta tưởng là chủ tử nhà ta. Tiểu Thanh Hoa đứng trên tường rào, một tay che trên mắt, ngóng cổ nhìn về phía xa, sau đó lại hậm hực ngồi xuống tại chỗ.

Triển Chiêu cũng không biết nên nói cái gì, hồi lâu sau mới nói: “Sao hôm nay lại nhớ đến chủ tử nhà ngươi thế?”

Tiểu Thanh Hoa lườm Triển Chiêu một cái: “Ngày nào ta cũng ngồi ở đây chờ, ngươi không biết thì thôi... Ta không giống ngươi đâu, rảnh rỗi mới nghĩ đến chủ tử nhà ta.”

“Ngươi với chủ tử nhà ngươi giống nhau, không trách móc ta mấy câu là trong lòng không chịu được. Bờ môi Triển Chiêu thoáng hiện lên một nụ cười nhưng lại mau chóng lướt qua, “Tiểu Thanh Hoa, có bao giờ ngươi từng nghĩ, chủ tử nhà ngươi sẽ mãi mãi không…”

“Không thể nào, không bao giờ!” Tiểu Thanh Hoa nhảy dựng lên như bị giẫm vào đuôi, đôi tay nhỏ xíu bịt chặt tai lại, “Ta không muốn nói chuyện với ngươi, ta không muốn nghe ngươi nói gì cả”

Triển Chiêu trầm mặc, lát sau Tiểu Thanh Hoa mới bình tĩnh lại, bực bội trợn mắt với Triển Chiêu.

Triển Chiêu nhẹ giọng nói: “Tiểu Thanh Hoa, ta chỉ hy vọng ngươi vui vẻ hơn một chút, cuộc sống mỗi ngày vẫn phải tiếp tục mà.”

“Ta không muốn nói chuyện với ngươi,” Tiểu Thanh Hoa đáp, “Các ngươi muốn sống tiếp cuộc đời của riêng mình, các ngươi muốn quên chủ tử nhà ta đi cũng được, nhưng ta phải nhớ cô ấy, ta muốn tiếp tục chờ đợi, cho dù sau này có chết đi thì ta cũng phải là một cái bát trung liệt, phải được lưu danh trong sử sách!”

“Được rồi, được rồi.” Triển Chiêu không tranh cãi vô ích nữa, “Vậy đêm nay ta ở đây cùng chờ với ngươi, chúng ta đi vào trong nhà chờ tiếp được không”

“Không đi”

“Nếu ngươi bị dính mưa rồi sốt hoặc cảm lạnh, về sau bệnh nặng không chịu chạy chữa, cuối cùng sẽ thành một cái bát ngốc nghếch chết vì bệnh, chứ không phải một cái bát trung nghĩa lưu danh sử sách đâu.” Triển Chiêu bình tĩnh nói.

Tiểu Thanh Hoa nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, rốt cuộc cũng gật đầu: “Nhưng là tự ta muốn vào nhà chờ, không phải do ngươi khuyên mới vào đâu nha”

“Đúng rồi.” Triển Chiêu mỉm cười đưa tay ra, “Ta đỡ ngươi vào nhà”

“Không cần, Tiểu Thanh Hoa từ chối một cách rất kiêu ngạo, “Ta tin mình có thể tự bò xuống bằng sức lực của bản thân... Lúc ta leo lên cũng như thế mà.”

“Vậy cũng được, để ta che ô cho ngươi” Triển Chiều mỉm cười, “Sau đó chúng ta cùng nhau vào nhà.”

Mưa vẫn không ngừng rơi, Tiểu Thanh Hoa vất vả từng bước từng bước leo xuống khỏi tường rào, có vài lần trượt chân suýt thì ngã xuống, lại có lần chân của nó bước hụt, chỉ còn hai cánh tay nhỏ bé liều mạng bám vào khe hở trên tường rào, khó khăn lắm mới tìm được chỗ đặt chân khác.

Nhìn thấy thế, đôi mắt của Triển Chiêu bất giác rớm lệ, Tiểu Thanh Hoa nói mỗi ngày nó đều leo lên tường rào để ngồi chờ Đoan Mộc Thúy, không biết nó đã phải khó khăn thế nào mới leo lên được, rồi lại vất vả ra sao mới leo xuống khỏi tường.

Tiểu Thanh Hoa, phải làm sao để ngươi có thể hiểu được, tiếp tục cuộc sống của chính mình không có nghĩa là bỏ quên nàng trong quá khứ.

Nếu Đoan Mộc Thúy còn ở đây, nhất định nàng sẽ hy vọng Tiểu Thanh Hoa có thể cùng Bát Xinh hoặc Đĩa Nhỏ sống bên nhau, cùng ra bờ sông ngắm trăng ngắm sao, nói chuyện thơ từ ca phú, triết học nhân sinh.

Nhưng mà tối nay, không có trăng cũng chẳng có sao.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tập 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chú Thích Tập 2 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích Tập 3 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chú Thích
Tiến »