Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5609 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44
Image

Hôm sau thời tiết không được đẹp lắm, sắc trời âm u gió lạnh rít gào, mặt trời khuất sau những đám mây dày đặc, vài tia nắng yếu ớt chiếu tới cũng không mang lại chút ấm áp nào.

Khi ngoài đường có tiếng người loáng thoáng vọng tới, Đoan Mộc Thúy đang ngủ gục trên bàn mới tỉnh dậy, nàng nhìn đồ đạc xung quanh mình, nhất thời quên mất bản thân đang ở đâu.

Đêm qua sau khi xong việc, nàng dẫn Li Cơ vào Luyện ngục.

Chuyện này là do trưởng lão dặn dò từ trước.

“Sát hại thượng tiên, có chết muôn lần cũng không đủ chuộc tội. Ả phải bị đày vào chín tầng Luyện ngục, ngày ngày kêu khóc, đêm đêm oán thán, tóc dài nhỏ máu, lặp đi lặp lại, đau khổ không bao giờ ngưng.”

Có lẽ trên thế gian này, điều thống khổ nhất không phải là chết, mà là không được chết. Mỗi khi tỉnh dậy biết mình không thể chết, nỗi đau đè trên cơ thể cứ thế nhân lên, mãi mãi không ngừng. Niềm hy vọng cuối cùng cũng bị vùi dập, đối với ả mà nói, tương lai không còn tồn tại nữa, chỉ còn lại cơn ác mộng bám chặt lấy vận mệnh như hình với bóng.

Với ả, chết mới là cách đối xử nhân từ.

Nhưng hiển nhiên trong mắt trưởng lão, mạng của Li Cơ không thể xếp ngang bằng mạng của một thượng tiên.

Cũng như ở nhân gian, tính mạng của vương tôn công tử cũng quý giá hơn nhiều so với mạng của dân chúng bần hàn.

Mà thôi, việc gì phải chó chê mèo lắm lông, cho dù ở chốn thần tiên thì cũng phải chia chúng tiên gia ra làm năm bảy loại. Thần Tài hiên ngang kiêu ngạo, Ôn thần trốn Đông núp Tây, Ngọc đế Vương mẫu ngồi yên trên điện ngọc, mà tiểu thần thì tất bật ngược xuôi.

Đoan Mộc Thúy cười tự giễu.

Phía sau cánh cổng bằng đồng khổng lồ của Luyện ngục, lửa hừng hực cháy ngút trời, lúc xanh lét âm u, khi đỏ rực như máu, những bóng ma mờ ảo lấp ló trên bốn bức tường, đây là nơi sâu nhất trong lòng đất, nhưng dường như tiếng khóc nỉ non ai oán xót xa vẫn vọng tới từ một nơi sâu thẳm hơn, chầm chậm thấm ra từ lớp đất dưới chân, từng tia từng sợi xuyên qua quần áo, tràn qua da thịt, ngấm vào xương tủy, đời đời kiếp kiếp thì thầm bên tai ngươi, quăng không rơi, đuổi không đi, ám ảnh ngươi đến chết.

“Đây là kết cục của ta ư?” Trong mắt Li Cơ phản chiếu ánh lửa đỏ thẫm, ả lẩm bẩm thì thầm như ngày như dại.

Li Cơ cất bước đi, bóng dáng cô tịch thê lương không nói nên lời.

Ma xui quỷ khiến thế nào, Đoan Mộc Thúy lại gọi Li Cơ mà hỏi.

“Ngươi tên là gì?”

“Tên sao?”

Li Cơ đứng lại, lần đầu tiên trong đời ánh mắt ả lộ ra vẻ mờ mịt. Rốt cuộc ả tên là gì?

Từ lúc thành yêu quái, ả tự xưng là Li Cơ, đám quỷ dưới trướng gọi ả là Li Cơ nương nương.

Trước kia Võ Tắc Thiên phế họ Tiêu đổi thành Kiêu, trong sách sử mỗi khi đề cập đến ả đều gọi bằng cái tên Kiêu thị.

Trước đó nữa ả là Thục phi, ả còn nhớ rất rõ, hôm ấy ánh nắng chan hòa, Cao Tông tự tay cài lên mái tóc của ả một đóa hoa mẫu đơn, đóa hoa ngát hương làm tóc trễ xuống, ả đưa tay lên đỡ, bất ngờ gặp phải ánh mắt thâm sâu của Võ thị.

Lại tìm về xa hơn, khi ả vẫn là Tiêu lương đệ, dạo chơi trong vườn hoa hậu cung, trước ánh mắt ngạc nhiên của Thái tử, đôi má bạch ngọc ửng đỏ, mi mắt rũ xuống, quạt tròn khẽ thu lại, thẹn thùng e lệ.

Còn lúc ban sơ thì sao?

Đôi mắt ngấn lệ, cuối cùng Li Cơ cũng nhớ về thuở ban đầu.

Khi đó, Li Cơ còn là Tiêu Vãn Nhi, cùng bạn bè chơi đùa sau bức tường cao của Tiêu gia, những bông hoa cuối xuân lả tả rơi bên xích đu, khi nhìn lên có thể thấy cả một góc trời vuông vức, trong veo như nước.

Cô bạn ngưỡng mộ vẻ đẹp của Tiêu Vãn Nhi, nói: “Không biết Vãn Nhi của chúng ta sau này sẽ gả cho lang quân thế nào đây?”

Tiêu Vãn Nhi ngẩng đầu thật cao: “Không gả cho ai hết, nếu có gả, thì phải gả cho Hoàng đế.”

Lúc đó tâm cao khí ngạo, một lòng muốn làm người đầu ấp tay gối với Thiên tử, nào hay bước vào cửa cung sâu như biển, vận mệnh cũng phải chịu cảnh long đong.

Thế rồi tranh sủng thua Võ hậu, chết không nhắm mắt, thề làm yêu quái quay lại bóp cổ Võ hậu.

Chẳng ngờ tạo hóa trêu ngươi, ả thành yêu quái như ý nguyện, còn Võ Hậu chẳng biết đã đầu thai vào đâu.

Sau đó bị Ôn Cô Vĩ Ngư dụ dỗ, nảy sinh ý đồ thành tiên, dùng hết mọi thủ đoạn, đầu biết cuối cùng ngẩng đầu lên chỉ thấy Luyện ngục?

Từng bước từng bước đều là gieo nhân nào gặt quả nấy, không thể trách người khác được.

Nếu ngày ấy không lập lời thề độc kia, sợ gì không được đầu thai vào nhà giàu sang phú quý, dẫu có làm một nông phụ bình thường cũng được, chỉ mong có người yêu thương, sống bên nhau đến bạc đầu chẳng chia lìa, cơm canh đạm bạc, trâm gỗ quần vải, nuôi dưỡng con cái, tận hưởng niềm vui tuổi xế chiều...

Người ta thường nói đầu thai lại được làm người, nhưng ngay cả niềm hy vọng này ả cũng đã đánh mất.

Trầm mặc hồi lâu, ả mới nhẹ nhàng nói: “Ta tên là Tiêu Văn Nhi”.

Tuy nói rất khẽ nhưng cố chấp mà kiên quyết, tựa như lúc thiếu thời bướng bỉnh nói: “Không gả cho ai hết, nếu có gả, thì phải gả cho Hoàng đế.”

***

Khoảnh khắc Đoan Mộc Thúy tỉnh dậy, trong đầu vẫn thoáng hiện lên vẻ mặt vừa bình tĩnh lại vừa bi thương của Li Cơ.

“Ta làm sao thế này, Đoan Mộc Thúy phiền não ấn huyệt thái dương, bối rối trước sự xuất thần của mình, “Sao lại thương tiếc cho một ả yêu quái chứ”

Đám yêu quái này cứ độc ác nanh nọc là được rồi, lúc nàng bắt hay giết cũng không khó chịu, chứ cứ như Li Cơ đêm qua...

Nàng không kìm lòng được, lại gục xuống bàn, vùi đầu vào giữa hai cánh tay, thở dài than vãn một tiếng.

Ngay sau đó, như chợt nghĩ đến chuyện gì, nàng ngồi bật dậy.

“Ta đúng là điên rồi...” Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm, “Tuyên Bình gặp phải tai họa tan cửa nát nhà mà ta còn ở đây tiếc thương cho yêu quái, đúng là điên mất rồi...

Nàng lấy lại bình tĩnh, chỉnh quần áo một chút rồi vục mặt vào thau nước lạnh, cảm giác buồn ngủ và mệt mỏi cuối cùng cũng tan biến.

Lúc ra cửa tự nhiên lại ỉu xìu.

Nhưng mà đi ra ngoài thì có làm được cái gì đâu?

Bên hông của Ôn thần chỉ đeo một chiếc túi dịch bệnh, nhưng y chưa từng có túi thuốc giải.

Bệnh dịch lúc nào chẳng khiến thây phơi khắp nơi, hồn ma bị bắt lại nhiều vô số kể. Chi bằng chờ thêm một khoảng thời gian nữa cho dịch bệnh bớt hoành hành rồi mới từ từ xử lý.

Huống hồ căn bệnh này sau khi rời khỏi chiếc túi của Ôn thần, không biết đã nhiễm phải cái gì ở nhân gian mà hễ gặp hơi sương tanh hôi thì trở nên nghiêm trọng hơn, nếu gặp phải vật có thể hạn chế thì lại từ từ giảm bớt, cứ vậy mỗi ngày thay đổi mấy lần, nàng cũng không thể chi phối được.

Hiện giờ chỉ có thể gửi hy vọng vào một đại phu nào đó may mắn tìm được bài thuốc khống chế căn bệnh này.

Ngoài ra còn phải mau chóng tìm ra Ôn Cô Vĩ Ngư.

Nghĩ đến Ôn Cô Vĩ Ngư, Đoan Mộc Thúy lại khó nén được lửa giận.

Tuy nàng vẫn chưa hiểu tại sao Ôn Cô Vĩ Ngư lại làm vậy, nhưng nếu có thể thì nhất định nàng sẽ tự tay tống tên cặn bã này vào Luyện ngục.

Suy nghĩ một lúc lâu, sau đó nàng mới bước ra khỏi cửa.

Bây giờ có giậm chân tại chỗ cũng chẳng ích gì, thay vì ngồi buồn chán ở căn nhà hẻo lánh này thì cứ đi một vòng xung quanh xem sao, biết đâu lại thu được kết quả bất ngờ.

***

Lúc này ở Tụ Khách Lâu hết sức huyên náo, tiếng hò hét ồn ào vang xa tới tận mấy con phố.

Chưa đến canh năm Công Tôn Sách đã thức dậy, theo lịch hẹn tối hôm trước, từ sáng sớm đã có người đến giao bạch chỉ và ngải cứu, sau khi Công Tôn Sách lựa chọn phối đơn thì người ở Tụ Khách Lâu bắt đầu nhóm lò sắc thuốc, các loại thảo dược và củi đốt được chuyển đến liên tục, nhà bếp của Tụ Khách Lâu sắc không kịp, lập tức có người nhóm lửa ở bãi đất trống trước cửa tiếp tục sắc thuốc, nhiều người khác mang bếp lò từ nhà mình tới, nhóm lửa ngay tại tiền sảnh, chẳng mấy chốc Tụ Khách Lâu đông kín người ra kẻ vào, khói mù lượn lờ, ngửi vào chỉ thấy mùi lửa than cùng mùi thảo dược.

Khi trời hửng sáng hơn một chút, ở khoảng đất trống ngoài cửa có đặt một chiếc bàn, bày đầy những nồi thuốc đã sắc sẵn để phân phát, dân chúng lũ lượt kéo tới, tay cầm theo bát lớn bát nhỏ, lấy thuốc rồi bưng về nhà, trên đường về thỉnh thoảng thấy có người đàn ông to khỏe đang gọi mang cáng tới, biết họ đang khiêng người bệnh nặng đến miếu Thành Hoàng ở phía đông thành liền vội vã tránh đường.

Lại nói về Công Tôn Sách, sau một hồi bận bịu ngược xuôi, đến lúc này ông mới được nghỉ xả hơi, Lý chưởng quỹ ân cần mời ông qua một bên uống trà, vừa tháo khăn che mặt ra uống vài ngụm thì thấy có người nắm lấy vạt áo của mình, ông cúi đầu xuống nhìn, là một cô bé, ông ngày người chốc lát mới nhớ ra: Đây là Tiểu Thúy.

Tiểu Thúy ngẩng đầu nói: “Bá bá ơi, đại ca ca đi đâu mất rồi?”

Công Tôn Sách mỉm cười xoa đầu Tiểu Thúy, đáp: “Đại ca ca đang ở miếu Thành Hoàng chăm sóc người bệnh, cháu chờ một chút, huynh ấy sẽ về sớm thôi.”

Tiểu Thúy dẩu môi, không nhiều lời với Công Tôn Sách nữa, đôi tay gạt sang hai bên, cố gắng tách ra một khe hở trong đám người để chạy ra ngoài, cô bé vóc người nhỏ nhắn, chân tay yếu ớt, bị ép đến nỗi khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, Công Tôn Sách cười ha ha, cũng không để ý đến cô bé nữa, lại đeo khăn che mặt lên.

Khó khăn lắm Tiểu Thúy mới lách tới cửa, nhưng cô bé lại không chú ý đến bậc thềm, bước chân đạp hẫng vào khoảng không, cũng may trước mặt có người đưa tay đỡ lấy cô bé.

Ngẩng đầu nhìn lên thì thấy đó là một nữ tử áo trắng.

***

Người vừa tới chính là Đoan Mộc Thúy.

Ban đầu Đoan Mộc Thúy rời khỏi nhà tranh, đi thẳng vào trong thành, trên đường đi thấy có người bưng tô bưng bát, hỏi ra mới biết đại phu từ phủ Khai Phong đến đang phát thuốc ở Tụ Khách Lâu, nàng tò mò nên tới xem sao.

Sau khi đỡ được Tiểu Thúy, nàng tiện tay cầm một bát thuốc trên chiếc bàn bên cạnh lên, giơ bát cúi đầu ngửi thử, biết đó là thuốc trừ bệnh dịch bình thường, liền đặt cái bát sang một bên, vô tình liếc thấy Tiểu Thúy đang ngẩn ngơ nhìn mình, nàng ngạc nhiên hỏi: “Muội nhìn gì thế?”

Tiểu Thúy đang tròn xoe mắt nhìn, liền “A” một tiếng thật dài, kích động nói: “Tỷ tỷ, tỷ xinh đẹp quá đi mất.”

Rồi cô bé nói thêm: “Nếu mà trên đầu tỷ cài thêm hai đóa hoa, mặc váy hoa, trên y phục gắn thêm hạt châu hoa nữa thì càng xinh hơn nữa...”

Vừa nói đôi tay còn ra sức khua khoắng trên đầu, khuôn mặt tràn đầy hào hứng.

Trên đầu cài hoa, mặc váy hoa, trên y phục còn có hạt châu hoa...

Tiểu Thúy ngoan nào, đừng quậy nữa, Đoan Mộc cô nương không phải là hoa tiên tử đâu nha...

Đoan Mộc Thúy dở khóc dở cười, nhìn vào trong nhà, lẩm bẩm nói: “Lạ thật, nếu thuốc này dùng để trừ dịch bệnh, vậy những người bị bệnh nặng đâu hết rồi?”

“Miếu Thành Hoàng.” Tiểu Thúy không cần nghĩ ngợi, buột miệng thốt ra.

“Miếu Thành Hoàng sao? Ở đâu thế?”

“Bên kia.” Cô bé không chút do dự... tiện tay chỉ ngay.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »