_khaiphongchiquai005.jpg)
Li Cơ đau đớn ngất đi một lúc.
Nhưng ngất cũng không giúp ả cảm thấy khá hơn. Mọi ý thức đều bị rút ra khỏi cơ thể, khiến cảm giác đau đớn càng trở nên rõ ràng. Mỗi lần trái tim co bóp đều làm vô số lưỡi móc câu cắm xuống, trong mơ hồ ả như nhìn thấy trái tim của chính mình hiện rõ trước mắt, với muốn vàn lỗ máu, máu chảy ra ồ ạt, những lưỡi móc câu sáng loáng bén nhọn thò ra thụt vào trên những thớ thịt tim của ả.
Đầu ả đau như muốn vỡ toác ra, cơ thể vô thức cuộn lại, năm ngón tay cắm sâu xuống đất, một ý nghĩ nặng nề làm loạn trong đầu ả: Tại sao phải chịu đau như vậy, tại sao không chết đi, tại sao lại không chết được?
Cứ như vậy, ả rên rỉ, co quắp, run rẩy, như chết đi trong cơn đau cào xé ruột gan, rồi lại sống lại, cuối cùng ả mở to đôi mắt.
Đôi mắt ả đỏ ngầu, mọi thứ trước mắt như bị che khuất bởi một màn sương máu, ả cố gắng xoay đầu để quan sát xung quanh, nơi này có vẻ là một gian nhà tranh ở nông thôn.
Đúng vậy, một gian nhà tranh vô cùng bình thường, với nền đất nện gồ ghề, phía sau có một đống củi cao ngang nửa người, đối diện là một cái bếp lò trát bùn, trong ngoài bếp đều bám đầy muội đen, cửa sổ dán giấy rách tả tơi, nhìn qua song cửa lưa thưa có thể thấy vầng trăng lạnh lẽo treo lơ lửng trên bầu trời.
Bên chiếc bàn dưới cửa sổ hình như có một cô gái áo trắng đang ngồi chăm chú đùa nghịch chiếc đèn trên bàn, thổi một hơi, ngọn đèn vụt tắt, khều ngón tay một cái, ngọn lửa lại cháy lên. Lại thổi một hơi, ngọn đèn lại tắt, lại khều ngón tay một cái, lửa lại cháy...
Cứ thổi một hơi rồi khều một cái, chơi không biết mệt.
Li Cơ ngờ rằng mình đã nhìn lầm, không nhịn được bèn đưa tay lên dụi mắt, rồi lại nhìn qua bên kia.
Không sai, đúng là có một cô gái áo trắng đang ngồi đó.
Một lúc lâu sau, thấy cô gái kia không để ý đến mình, Li Cơ mới lên tiếng hỏi: “Ngươi là ai? Bắt ta làm gì?”
Cô gái kia vẫn không ngừng động tác trên tay, thản nhiên đáp: “Nguyên hình của ngươi hẳn là một con yêu miêu, tại sao lại có óc heo thế nhỉ? Chẳng lẽ ngươi cho rằng mình có thể sống yên ổn sau khi gây tội ở Doanh Châu hay sao?”
Li Cơ sửng sốt, buột miệng nói: “Ngươi tới từ Doanh Châu ư? Chẳng phải thần tiên ở Doanh Châu đều đã ngủ.” Đột nhiên nhận ra mình đã lỡ lời, ả liền nhanh chóng cắt ngang câu nói.
Quả nhiên cô gái kia dừng động tác trên tay lại, quay đâu sang: : “Thần tiên ở Doanh Châu đều sao cơ? Ngủ ngủ rồi hả?”
Li Cơ không dám đáp lời, chỉ đành giả câm giả điếc, trái lại cô gái kia trầm ngâm một hồi rồi nói: “Xem ra ngươi đã tới Doanh Châu sau khi ta rời khỏi đó nhỉ?”
Li Cơ nghe thấy cô gái kia nói câu nào trúng câu đấy, trong lòng không khỏi kinh sợ: Hôm ấy sau khi từ Doanh Châu trở về, tuân lệnh Ôn Cô Vĩ Ngư, ngày mùng Một kế tiếp ả lại lên Doanh Châu, bỏ thuốc của Ôn thần vào suối nước uống của Doanh Châu, trước khi đi ả từng lo chuyện ở Kim Loan Quán có thể khiến Doanh Châu cảnh giác, nhưng Ôn Cô Vĩ Ngư nói một tháng ở phàm trần nhiều nhất chỉ bằng một ngày ở Doanh Châu, Kim Loan Quán vốn ít người ghé qua, sẽ không có ai phát hiện ra việc Đoan Mộc Thúy bị hại.
Nghe cô gái này nói thì có vẻ sau khi Đoan Mộc Thúy chết không lâu nàng đã phát hiện ra, hơn nữa còn rời khỏi Doanh Châu để truy bắt hung thủ, cho nên lúc ả quay lại Doanh Châu để hạ thuốc khiến các thần tiên ngủ say thì đã bỏ sót cô gái này.
Nghĩ đến đây, ả liền cảm thấy hối hận: Nếu biết trước thì đã quay lại Kim Loan Quán kiểm tra, chỉ trách bản thân sau khi bỏ thuốc thành công đã quá mức rối loạn, vội vã trở về mà không nghĩ đến việc này.
Cô gái kia dò xét sắc mặt của Li Cơ, rồi cười nhạt: “Xem ra ta lại đoán đúng rồi. Vậy thì ta không ngại đoán thêm lần nữa, muốn bỏ thuốc cho thần tiên ở Doanh Châu ngủ say thì không thể dùng thuốc bình thường được, trong tam giới chỉ có hắc điểm đan của Thái Thượng Lão Quân, an thần thang của Dược vương Tôn Tư Mạc và hôn thụy tán trong túi của Ôn thần mà thôi. Lão Quân ở quá xa, một tiểu yêu như ngươi cũng không với tới được, Tôn Tư Mạc là người ngay thẳng cương trực, không thèm làm bạn với hạng yêu nghiệt như ngươi, ngay cả khi ngươi bức ép thì ông ấy cũng sẽ không cho ngươi phương thuốc nấu canh, nhưng Ôn thần thì.”
Khi nói đến Ôn thần, giọng nói của nàng dường như cố ý kéo dài ra, đưa mắt thăm dò Li Cơ thì thấy một tia hoảng sợ hiện lên giữa đôi lông mày, trong lòng nàng cảm thấy chắc chắn thêm đôi phần, bèn nói tiếp: “Còn Ôn thần không có phủ đệ ở Thượng giới, chỉ biết lang thang chốn nhân gian. Nhát như chuột, thường hay luồn cúi, dễ bị người khác xúi giục, không có tiền tài, thấy lợi quên nghĩa; khúm na khúm núm, nhìn không phân biệt được là thần tiên hay quỷ quái, lúc nào cũng thấp thỏm lo sợ, nghe theo sự sắp xếp của người khác, nếu thật sự bị lôi đi làm chuyện xấu thì không có kẻ thứ hai ngoài hắn, đúng không?”
Khi nói đến hai chữ “Đúng không”, nàng chợt nhoẻn miệng cười, trông thật tươi tắn yêu kiều.
Li Cơ thấy nàng nói thẳng ra như vậy, trong lòng vừa lo lắng vừa kinh hãi, đang định mở miệng giải vây mấy câu cho Ôn thần thì cô gái kia phất tay áo nói: “Ngươi định nói đỡ cho hắn sao? Càng tẩy càng đen, đừng mở miệng ra thì tốt hơn đấy.
Chỉ đôi ba câu đã xác nhận tội trạng của Ôn thần.
Li Cơ ngây người ra một lúc, đột nhiên ả cảm thấy e sợ cô gái trước mặt: Ả chưa nói được mấy câu mà đã bị nàng nửa đùa nửa thật moi ra rất nhiều nội tình, quả nhiên nói nhiều sẽ lỡ lời, sau khi tính toán kỹ lại, tốt nhất là không nên nói gì nữa.
Vừa quyết tâm, lại nghe cô gái kia nói: “Nhưng ta vẫn còn một việc chưa rõ lắm... Địa vị của Ôn thần tuy rằng thấp kém nhưng tốt xấu gì cũng là thần tiên, ngươi lại chỉ là một con yêu quái, sao lại móc nối được với hắn? Hay là có kẻ đứng giữa dắt mối cho các ngươi?”
Li Cơ thầm chấn động trong lòng, cảm giác đau đớn không kém gì lúc nãy bị móc đâm vào tim, trên trán tức thì toát ra những giọt mồ hôi lớn bằng hạt đậu, ả quyết định cắt ngang, muốn chuyển chủ đề đi, vì vậy mới khàn giọng nói: “Ngươi đừng hỏi lung tung nữa, chẳng phải ngươi đuổi theo ta từ Doanh Châu tới đây sao? Đúng vậy, ta chính là kẻ đã giết Đoan Mộc Thúy ở Kim Loan Quán, muốn chém muốn giết thì tùy ngươi.”
Lời vừa nói ra, ả cảm thấy vô cùng vui sướng, mang theo vài phần ác ý ngẩng đầu lên, chợt nhìn thấy cô gái kia ngẩn người ra, trong mắt hiện lên vẻ thắc mắc.
Li Cơ có cảm giác mình đã hòa một ván, ả đưa tay vén mớ tóc mai rối bù và ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt đong đầy khiêu khích, ngờ đâu cô gái kia cau mày nói: “Ngươi nói... sao? Ta... bị ngươi giết khi nào?”
***
Kế đó là một sự im lặng khác thường.
Khoảng thời gian im lặng không dài, nhưng Li Cơ cảm thấy lâu đến mức làm người ta tuyệt vọng.
Ả như gào lên mà nói: “Kẻ bị ta giết ở Kim Loan Quán không phải Đoan Mộc Thúy sao?”
“Chẳng lẽ có người nói cho ngươi biết người ngươi giết ở Kim Loan Quán là Đoan Mộc Thúy ư?”
Lạnh lùng phản bác một câu, nhưng Li Cơ không biết phải đáp lại thế nào.
Trong lúc hoảng loạn, dòng suy nghĩ của ả trôi đi miền man: Rốt cuộc là sai ở đâu?
Ngay từ đầu Ôn Cô Vĩ Ngư đã không muốn ả đi lấy thuốc bất tử.
“Đoan Mộc Thúy đang bị cấm túc ở Kim Loan Quán, nếu đụng phải nàng thì chỉ có đi mà không có về.”
Sau đó thì sao?
Sau đó ả lén đến Doanh Châu, lặng lẽ vào Kim Loan Quán, ả nhìn thấy cô gái váy xanh kia, nghe nàng ta nói:
“Một mình ta bị cấm túc ở Kim Loan Quán, chán chết mất thôi”
Từ đầu tới cuối, cô gái đó chưa từng nói mình là Đoan Mộc Thúy.
Là do bản thân tự cho rằng nàng ta là Đoan Mộc Thúy, thế nhưng hóa ra lại... không phải.
Trong lòng ả từ từ chùng xuống, biết là không thay đổi được gì, mà vẫn ngoan cố chống cự, ôm một tia hy vọng cuối cùng: “Lẽ nào ngươi không bị cấm túc ở Kim Loan Quán?”
“Đúng là từng bị cấm túc, trên mỗi Đoan Mộc Thúy hiện lên một nét mỉa mai, “Nhưng chỉ cấm túc có một hai ngày thôi, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta phải bị cấm túc cả đời?”
Li Cơ cuối cùng cũng rơi vào tuyệt vọng.
Ánh mắt trở nên vô hồn, một nụ cười đắng chát nở trên khóe môi.
Một lúc lâu sau.
“Ta nhận thua” Li Cơ bình tĩnh nói, “Nhưng ngươi đừng mơ mọi được gì từ ta.
“Ta cũng chẳng muốn mọi cái gì từ miệng ngươi, Đoan Mộc Thúy cười “Những điều ta muốn biết, ngươi đều nói cho ta hết rồi.
Thấy được ánh nhìn ngạc nhiên của Li Cơ, đôi mắt Đoan Mộc Thúy khẽ chớp: “Tất cả thần tiên ở Doanh Châu đều biết chuyện ta bị trưởng lão cấm túc. Ngày ta được gỡ bỏ lệnh cấm, cả Doanh Châu ai cũng biết, chỉ trừ một người.
“Người này, chủ động xin trưởng lão cho xuống nhân gian tiếp nhận vị trí môn chủ của Tế Hoa Lưu thay ta, cho nên hắn chỉ biết ta bị cấm túc, mà không biết ta đã được bỏ lệnh cấm.”
“Đừng có nói với ta rằng ngươi không biết kẻ này là ai, nếu không có hắn thì ngươi không thể nào tìm được Doanh Châu Đồ. Cho dù ngươi tìm được thì cũng sẽ không biết bí mật mùng Một giờ Tý mới lên được Doanh Châu. Kẻ giật dây bắc cầu cho ngươi và Ôn thần hẳn cũng là hắn rồi.”
Sắc mặt Li Cơ dần chuyển sang trắng bệch.
Ả bỗng nhiên cảm thấy, điều đáng sợ nhất ở Đoan Mộc Thúy không phải là pháp lực.
Lời của Ôn Cô Vĩ Ngư chợt quanh quẩn bên tai một cách rõ ràng.
“Cô nên đi bái lạy Bồ Tát — — xin Bồ Tát phù hộ cho cô không bao giờ gặp được nàng.”
“Không cần biết giữa ngươi và Ôn Cô Vĩ Ngư hay Ôn thần có trò gì, ta nghĩ bây giờ có thể kết thúc rồi. Hoặc nói cách khác, phần của ngươi đến đây là hết. Đoan Mộc Thúy đứng lên, “Ôn Cô Vĩ Ngư không phải đối thủ của ta, hắn không thể cứu ngươi ra từ trong tay ta... Đương nhiên, ta cũng thắc mắc không biết hắn có tới cứu ngươi hay không.”
Li Cơ chợt cảm thấy thật buồn cười.
Ôn Cô Vĩ Ngư tới cứu mình ư? Đúng là nói chuyện viển vông.
Đoan Mộc Thúy nói không sai, sự hợp tác giữa ả và Ôn Cô Vĩ Ngư đến đây là có thể kết thúc.
Ngẫm thật kỹ lại thì từ đầu đến cuối vai trò của ả đều chỉ là một trò khôi hài.
Từ lúc bắt đầu tới giờ, ả vẫn luôn xông pha tranh đấu vì Ôn Cô Vĩ Ngư, còn kết quả, kết quả thì sao? Không lấy được thuốc bất tử, suýt nữa bị Ôn Cô Vĩ Ngư bóp chết, cuối cùng còn thua dưới tay Đoan Mộc Thúy.
Lúc trước làm một con yêu quái trong cung điện bỏ hoang ở Trường An thích chí biết mấy, muốn gió có gió, muốn mưa được mưa, vong hồn gần xa đều quy phục dưới trướng của ả, hôm ấy đúng là ả điên rồi, nghe lời dụ dỗ của Ôn Cô Vĩ Ngư tự nhiên máu dồn lên não, muốn dùng thuốc bất tử để làm thần tiên muôn kiếp.
Một lần nóng máu bước chân vào vũng nước đục này, biết sự thể như hôm nay thì trước đó ả đã chẳng làm.
Cứ như vậy si dại theo đuổi một thứ mình không thể có được, mà nay còn đánh mất những thứ mình đã từng có.
Nhất thời những tức giận, phẫn uất, điên cuồng, tàn nhẫn đã giúp ả chống chọi mấy trăm năm qua không còn nữa, chỉ còn lại sự mệt mỏi chưa từng có.
Ả phủ phục trên mặt đất, chôn mặt giữa hai tay, đôi vai co rúm lại run rẩy.
Một lúc lâu sau, ả mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
“Có thể cho ta một chén nước không?” Ả nói, “Ta khát.”