_khaiphongchiquai005.jpg)
Đèn lồng dưới mái hiên dọc hẻm Tấn Hầu đã bị dỡ xuống, từ xa nhìn lại chỉ thấy cả hẻm treo đèn lồng trắng viết chữ “Điện [18] ”.
Ôn Cô Vĩ Ngư khoác áo lông chồn màu trắng, đứng dưới tấm biển Tế Hoa Lưu, bên cạnh là hai môn nhân của Tế Hoa Lưu đang giữ thang, ngẩng đầu chỉ dẫn cho người đứng trên thang dỡ cặp đèn lồng đỏ trước cửa.
“Sang bên trái một chút, đúng rồi, gỡ móc ra, quá rồi quá rồi, chếch sang chút đi...”
Dưới bậc thềm là bốn người thợ đến từ xưởng làm đèn lồng, chia là hai cặp, mỗi cặp đang đỡ một chiếc đèn lồng trắng rất lớn, vừa run rẩy trong gió lạnh vừa giậm chân để giữ ấm, chợt nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân, họ nhìn lại, nhận ra đó là Triển hộ vệ của phủ Khai Phong thì liền mau lẹ tránh sang một bên.
Triển Chiêu nhìn chiếc đèn lồng trắng trong tay mấy người thợ, rồi ngẩng đầu nhìn tấm biển Tế Hoa Lưu.
Môn nhân đứng trên thang dỡ chiếc đèn lồng đỏ xuống, vừa cúi đầu liền bắt gặp Triển Chiêu, trên mặt hiện ra vẻ căm hờn, trong mắt lóe lên ánh nhìn khác thường, ây da một tiếng, làm bộ trượt tay, chiếc đèn lồng kia rơi thẳng xuống đỉnh đầu Triển Chiêu.
Triển Chiêu nhón chân nhẹ nhàng nhảy lên, bắt lấy chiếc đèn lồng trên không rồi nhẹ nhàng đặt xuống, người đứng trên thang nhảy xuống, oán hận nói: “Triển Chiêu, ngươi còn có mặt mũi đến đây sao?”
Triển Chiêu sững sờ, lại nghe Ôn Cô Vĩ Ngư không vui nói: “Tế Hoa Lưu gặp chuyện buồn, sao có thể giận cá chém thớt trút lên đầu người khác? Còn không mau đi vào đi?”
Người kia sửng sốt, sau đó hừ một tiếng khi miệt, lườm Triển Chiêu một cái rồi xoay người sải bước vào phủ, hai người đứng giữ thang cũng cười khẩy, thu thang lại, nói với mấy người thợ đang cầm đèn lồng: “Mang đèn lồng vào rồi theo ta đến phòng thu chi lấy bạc. Mấy người thợ vâng vâng dạ dạ, nhanh nhẹn xách đèn lồng vào trong.
Sau khi mấy người kia đã đi xa, Ôn Cô Vĩ Ngư mới thở dài quay sang Triển Chiêu nói: “Triển đại nhân đại nhân đại lượng, xin đừng để ý đến bọn họ. Tuy trước đây họ chưa từng theo Đoan Mộc môn chủ, nhưng dù sao cũng là người của Tế Hoa Lưu, không tránh được cảm giác đau buồn.”
Triển Chiêu lắc đầu nói: “Triển mỗ nghe chưa hiểu lắm, xin Ôn Cô môn chủ chỉ giáo.
“Ngài nghe chưa hiểu cũng không lạ,” Ôn Cô Vĩ Ngư mỉm cười, “Người ta thường nói mưa gió thất thường, nhưng thật ra vẫn có thể đoán lúc nào mưa rơi lúc nào gió tới, cái khó là không đoán được kẻ vô tội nào sẽ bị vạ lây trong trận phong ba này. Đâu ai ngờ Đoan Mộc môn chủ lại gặp chuyện bất hạnh chứ.”
Triển Chiêu cảm thấy toàn thân lạnh ngắt, môi mấp máy định nói mà chẳng thể thốt nên lời.
“Nói cho cùng cũng là do số trời, trăm ngàn năm nay Doanh Châu vẫn là nơi thế ngoại đào nguyên, ngờ đâu đêm qua lại có yêu nghiệt xuất hiện, trên dưới Doanh Châu không kịp đề phòng, suýt thì đại loạn, nếu không phải Đoan Mộc môn chủ.” Ôn Cô Vĩ Ngư liên tục lắc đầu, thổn thức không thôi, thoáng thấy sắc mặt Triển Chiêu tái nhợt, hắn cười khẩy trong lòng, nói tiếp, “Tuy cuối cùng đã bắt được yêu miêu, nhưng Doanh Châu lại mất đi một thượng tiên, quả là nỗi bất hạnh lớn lao cho Tế Hoa Lưu. Sau khi thẩm vấn mới biết ả yêu miêu kia nhờ có Doanh Châu Đồ mới có thể lẻn tới Doanh Châu, nói cho cùng cũng là do ngày trước các thượng tiên suy nghĩ không chu toàn, lưu lại tranh tiên sơn ở nhân gian, cho nên con nghiệt súc quỷ quyệt đó mới thừa cơ lợi dụng.”
“Đoan Mộc Thúy sao rồi?”
Ôn Cô Vĩ Ngư còn đang nói dở thì bị Triển Chiêu cắt ngang, hắn không khỏi khó chịu, lạnh lùng hừ một tiếng một tiếng, “Triển đại nhân hỏi lạ thật đấy. Ngài không thấy trên dưới Tế Hoa Lưu đang làm đám tang hay sao?”
Triển Chiêu đột nhiên ngẩng đầu lên: “Đoan Mộc là thượng tiên ở Doanh Châu, sao có thể chết dưới tay yếu miêu?”
“Triển đại nhân không biết đó thôi,” Ôn Cô Vĩ Ngư dần lộ ra vẻ lạnh lùng, “Giữa thần tiên và ma quái cũng giống như nhân gian phân chia chính tà. Danh môn chính phái chưa chắc đã toàn cao thủ, tà ma ngoại đạo cũng có thể có được cao nhân, tuy pháp lực của Đoan Mộc môn chủ không thấp, nhưng lại khó tránh sơ sẩy, nếu ta nhớ không lầm thì lúc nàng thu phục muỗi tinh cũng suýt chút nữa gặp phải chuyện bất trắc... Ả yêu miêu này không chỉ có yêu lực mạnh mà còn hết sức xảo quyệt, có ai ngờ ả lại ẩn nấp để đánh lén Đoan Mộc môn chủ đâu?”
Triển Chiêu đứng thẫn thờ một hồi, chỉ cảm thấy ý thức không còn tỉnh táo nữa, tâm trí như bị một làn nước bao phủ không thể xua tan, trong đầu như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào, nỗi đau khổ dần dần che mờ đôi mắt, bên tai như có tiếng trống dồn, những tưởng không nghe thấy điều gì, nhưng lại nghe rất rõ từng câu từng chữ sau đó của Ôn Cô Vĩ Ngư.
“Sau này mới biết Doanh Châu Đồ là do ngài tự tay giao cho yêu miêu, nếu không có Doanh Châu Đồ thì đến tận cuối đời ả yêu miêu kia cũng không thể tới được Doanh Châu, Đoan Mộc môn chủ cũng sẽ không chết... Thế sự khó lường, việc này cũng không thể ngài được, nhưng có câu ta không giết người, người lại vì ta mà chết, bởi vậy người của Tế Hoa Lưu không khỏi sinh oán hận với ngài. Triển Chiêu, ngài đại nhân đại lượng, cho ta chút mặt mũi, cũng để cho Đoan Mộc Thúy vừa qua đời chút thể diện, xin ngài đừng so đo với họ được không?”
Lời này quá đỗi ác độc, Triển Chiêu đang bị máu trào ngược lên khó có thể nén xuống, lại bị Ôn Cô Vĩ Ngư dùng lời lẽ tấn công, cổ họng y chợt thấy ngòn ngọt, cố nuốt vào, trong miệng toàn vị tanh tanh ngai ngái, y bèn đưa tay đè ngực, xoay người rời đi.
Ôn Cô Vĩ Ngư từ đêm qua tới nay vừa đau khổ lại vừa phẫn hận, không biết phải trút vào đầu, hôm nay nhìn thấy Triển Chiêu liền đổ hết oán hận trong lòng lên đầu y thấy Triển Chiêu như mất hồn mất vía, hắn cảm thấy sung sướng vô cùng, ngửa mặt lên trời cười như điên.
Triển Chiêu nghe được tiếng cười của Ôn Cô Vĩ Ngư, thân mình lảo đảo, chân bủn rủn vô lực. Lúc này Trương Long, Triệu Hổ chạy tới, thấy tình cảnh đó trong lòng cũng lạnh ngắt, vội xông về phía trước mỗi người một bên đỡ lấy Triển Chiêu, nhẹ nhàng nói: “Triển đại ca, chúng ta hồi phủ thôi.”
Ôn Cô Vĩ Ngư cười một trận, rồi chợt nghẹn lại, chầm chậm khép đôi mi, hồi lâu sau đột nhiên vung chân thật mạnh, đá bay chiếc đèn lồng đỏ trên nền đất.
***
Khi Công Tôn Sách từ thư phòng của Bao Chửng đi ra, ông bắt gặp Trương Long đang bê mâm đồ ăn rời khỏi phòng Triển Chiêu, Triệu Hổ đi sau khép cửa lại.
Ngẩng đầu lên nhìn thấy Công Tôn Sách, Trương Long ngoảnh mặt về phòng Triển Chiêu chậc lưỡi lắc đầu rồi đi xuống bếp, Công Tôn Sách đi thêm vài bước gặp Triệu Hổ, hỏi nhỏ: “Triển hộ vệ thế nào rồi?”
“Cũng không biết thế nào nữa, Triệu Hổ nói, “Đừng nói là Triển đại ca, ngay cả ta hôm nay cũng không nuốt nổi cơm. Ngừng một chút, hắn lại rầu rĩ nói, “Chẳng biết Ôn Cô Vĩ Ngư nói gì với Triển đại ca, nhưng nhìn phản ứng của huynh ấy thì có vẻ chuyện của Đoan Mộc tỷ không phải nói bừa, Công Tôn tiên sinh, ngài nói xem liệu Đoan Mộc tỷ có...”
Chưa nói hết lời hắn đã không khỏi rùng mình.
Lúc sáng khi hai người bọn họ nghe được tin này từ miệng sai dịch, tuy có lo lắng nhưng họ không tin suy đoán đó là thật, cho đến khi tới trước cửa Tế Hoa Lưu, nhìn thấy Triển Chiêu và Ôn Cô Vĩ Ngư thì trong lòng mới nảy sinh dự cảm không lành. Một ngày trôi qua, thấy phản ứng của Triển Chiêu mà lòng hai người như bị dội chậu nước lạnh, ngoài miệng không nói nhưng trong thâm tâm cũng hiểu lời đồn Đoan Mộc Thúy bỏ mạng có đến tám, chín phần mười là thật.
Hai người không nói gì với nhau, cũng không biết nên nói gì, vừa nhớ tới hình bóng ngày trước của Đoan Mộc Thúy, trái tim lại đập loạn nhịp vô cùng khó chịu, giọng nói của Triệu Hổ lúc lên tiếng cũng mang một chút nghẹn ngào: “Nếu Công Tôn tiên sinh có thời gian thì xin hãy khuyên nhủ Triển đại ca, ta lui xuống trước đây.”
Công Tôn Sách thở dài, kể ra trong số những người ở phủ Khai Phong thì người có quan hệ thân thiết nhất với Đoan Mộc Thúy đương nhiên là Triển Chiêu, tiếp theo là tứ đại hiệu úy, tuy rằng ông và Bao đại nhân có quen biết Đoan Mộc Thúy nhưng cũng không thường xuyên qua lại, bởi vậy mỗi người lại có phản ứng khác nhau đối với chuyện của Đoan Mộc Thúy, khi nói chuyện này cho đại nhân nghe, đại nhân cũng cảm khái nói giao tình giữa Đoan Mộc cô nương và Triển hộ vệ không tệ, muốn Công Tôn Sách khuyên giải Triển Chiêu nhiều hơn, nhưng nói thì dễ, bây giờ ông phải làm sao mới có thể khuyên bảo được y?
Mặt khác, Công Tôn Sách thực sự không thể hiểu Triển Chiêu đang nghĩ gì trong đầu, suy cho cùng Đoan Mộc Thúy đã rời khỏi Khai Phong hơn một năm rồi, năm ngoái ở Văn Thủy ông già kia cũng nói Đoan Mộc Thúy chắc sẽ không quay lại hạ giới nữa...
Vẫn biết nghĩ thế là không nên, mà trong lòng không tránh được suy nghĩ: nếu kiếp này đã chẳng thể gặp lại nhau, thì sống hay chết đối với người ở lại có gì khác biệt đâu?
Nhưng ông có thể nói lời này với Triển Chiêu sao? Do dự hồi lâu, cuối cùng ông vẫn đẩy cửa phòng Triển Chiêu.
***
Triển Chiêu ngồi ở bên bàn, ngẩn ngơ nhìn cây nến trên bàn, sáp nến chảy ra đã đọng thành một vũng, ánh nến le lói như sắp tắt đến nơi.
Công Tôn Sách đứng ở cửa một hồi, sau đó cố ý lớn tiếng ho khan vài tiếng.
Triển Chiêu không động đậy.
Công Tôn Sách cảm thấy rất ngại ngùng, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không biết phải mở miệng thế nào, đứng lúng túng hồi lâu, đang định xoay người rời đi thì chợt khựng lại. Đó là...
Đứng bên tủ không phải Tiểu Thanh Hoa thì là ai? Nó vào đây từ lúc nào?
Mới một ngày không gặp mà Tiểu Thanh Hoa đã như thay đổi thành một người khác... À không, thay đổi thành một cái bát khác, vừa bẩn vừa rách nát, trông như vừa mới bò ra từ vũng bùn, trên mặt trắng đen nhếch nhác dính rất nhiều vết bẩn, đôi mắt sưng húp mà lại sáng quắc đến mức khiến người ta sợ hãi, cứ trợn trừng lên nhìn Triển Chiêu.
“Tiểu Thanh Hoa!” Công Tôn Sách la thất thanh, “Cả ngày này ngươi đã đi đâu? Ngươi có biết…”
Nghĩ rồi ông lại nuốt nửa câu còn lại xuống: Nhìn tình hình này chắc hẳn nó đã biết chuyện rồi.
Nghe thấy tên Tiểu Thanh Hoa, Triển Chiêu đang ngồi đờ người bỗng run lên, chầm chậm quay đầu lại.
Công Tôn Sách chợt cảm thấy không ổn, ông chưa bao giờ thấy vẻ mặt bi thương và đôi mắt căm thù như vậy trên khuôn mặt Tiểu Thanh Hoa.
“Triển đại nhân, Triển hộ vệ, Triển Nam hiệp, ngươi vừa lòng rồi chứ?”
Nghe ngữ điệu xách mé này, Công Tôn Sách cảm thấy da đầu tê dại.
Triển Chiêu không đáp nhưng miệng cười vô cũng chua xót, trong mắt ánh lên một nỗi đau đớn khôn cùng.
“Tiểu Thanh Hoa, Công Tôn Sách thực sự không biết phải nói sao, “Ta biết trong lòng ngươi khó chịu, nhưng chuyện này không thể trách Triển hộ vệ được, lúc ấy y cũng vì muốn cứu Hồng Loan cô nương.”
“Cứu một người lại chết một người, phủ Khai Phong các ngươi cũng giỏi đổi chác lắm!” Tiểu Thanh Hoa ngắt lời Công Tôn Sách, lạnh lùng đáp.
Công Tôn Sách nghe xong thì ruột nóng như lửa đốt, đang định nói gì đó bỗng có người kéo ông lại, quay đầu sang thì thấy Triển Chiêu đang nhìn ông lắc đầu, khẽ nói: “Nó đang rất tức giận, ngài cứ để nó mắng chửi đi, nó cảm thấy dễ chịu hơn thì ta cũng được nhẹ lòng phần nào.”
“Nó dễ chịu hơn thì ta cũng được nhẹ lòng?” Tiểu Thanh Hoa móc mỉa, “Triển Chiêu, đến lúc này rồi, ngươi không giả vờ tốt bụng thì sẽ chết hay sao?”
Cả tâm hồn và thể xác của Triển Chiêu đều rã rời, khuôn mặt lộ ra vẻ mệt mỏi, y lắc đầu nói: “Không phải thế”.
Tiểu Thanh Hoa cười gắn mấy tiếng, lại nói tiếp: “Ta vốn nghĩ đến chết cũng sẽ không bước vào phủ Khai Phong nữa, nhưng... trước khi chết chủ tử của ta có chuyện muốn nói với ngươi, ngươi có nghe hay không?”
Triển Chiêu sửng sốt, chưa kịp trả lời đã nghe Tiểu Thanh Hoa nói: “Chủ tử nhà ta nói, trong nhà tranh Đoan Mộc có vài thứ.”
Giọng nói càng lúc càng nhỏ, Triển Chiêu vô thức cúi xuống, chợt thấy trước mặt lóe lên một tia sáng trắng lóa, lại nghe Công Tôn Sách vội la lên: “Cẩn thận!”
Chưa kịp phản ứng đã thấy thái dương đau nhói, có một vật nhọn như mũi dùi cào một đường từ thái dương xuống, ngẩng đầu lên thì thấy Tiểu Thanh Hoa hai tay cầm kiếm, nét mặt vừa hung tợn vừa độc ác.
Đưa tay lên sờ thử thấy đầu ngón tay hơi dính, giơ lên trước mặt thì quả nhiên là máu.
Công Tôn Sách lo lắng, vội xông tới xem thương thế của Triển Chiêu, Triển Chiêu lắc đầu nói: “Nó có bao nhiêu sức lực đâu, không đáng ngại.”
Công Tôn Sách không để ý đến lời nói của Triển Chiêu, kéo vai y sang để kiểm tra vết thương, thấy đó chỉ là một vết thương nhỏ dài đang ứa máu, biết là không có độc nên cảm thấy an tâm hơn, ông liếc mắt nhìn Tiểu Thanh Hoa, chỉ thấy lửa giận trong lòng khó nén, vừa tức giận vừa đau lòng, run rẩy nói: “Sao lại không đáng ngại? Vừa rồi nếu lệch đi một một chút thì ngươi đã mất một con mắt rồi.” Càng nghĩ càng kinh sợ, ông run run chỉ ngón tay về phía Tiểu Thanh Hoa, “Ngươi có biết nghĩ hay không? Yêu miêu mới là kẻ giết người, có liên quan gì đến Triển hộ vệ chứ?”
Hai mắt Tiểu Thanh Hoa đỏ ngầu, nó khàn giọng nói: “Ta không cần biết ai ra tay giết chủ tử nhà ta, yêu miêu không có tranh thì cả đời này cũng không lên được Doanh Châu, không lên được Doanh Châu thì chủ tử nhà ta sẽ không phải chết!”
“Nếu yêu miêu là hung thủ thì Triển Chiêu chính là đồng lõa, không thể không liên quan”
“Triển Chiêu, ta sẽ không buông tha cho ngươi đâu, cẩn thận đấy, đừng để rơi vào tay ta!”
Nói xong những lời này, nó lạnh lùng cười mấy tiếng rồi xoay người đi thẳng.
Công Tôn Sách nhìn bộ dạng Tiểu Thanh Hoa như vậy, vừa khó hiểu vừa chẳng biết phải làm gì, ông rất muốn gõ thử vào đầu Tiểu Thanh Hoa xem não của nó phát triển như thế nào, sao có thể đảo lộn trắng đen, không phân biệt đúng sai như vậy, đưa mắt nhìn sang lại thấy Triểu Chiêu ủ dột, không đành lòng bèn lên tiếng hòa giải: “Ngươi cũng đừng so đo với nó, ngươi cũng biết mà, nó xưa nay ngang ngược nói gì cũng không lay chuyển được, lúc nào cũng chăm chăm bất chấp hậu quả, bây giờ nó còn đang tức giận, không phân rõ trái phải, khi nào tỉnh táo lại tự nhiên nó sẽ hiểu ra thôi.”
Triển Chiêu không đáp, bấc nến đã chảy đến cuối, chập chờn rồi tắt hẳn, trong phòng bỗng dưng tối sầm.
Công Tôn Sách thở dài, ông nhớ đèn nến được để trong ngăn kéo tủ, bèn cúi người xuống lấy.
Trong bóng đêm, ông nghe Triển Chiêu nhẹ giọng hỏi: “Công Tôn tiên sinh, ta làm sai rồi sao?”
Công Tôn Sách đờ người, khựng lại tại chỗ.
“Cả ngày nay ta vẫn luôn suy nghĩ, tính mạng của Hồng Loan lúc ấy như chỉ mành treo chuông, ta thật sự nhẫn tâm nhìn cô ấy mất mạng sao? Suy đi nghĩ lại, nếu được chọn lần nữa, ta vẫn sẽ giao bức tranh ra thôi”
“Nhưng nếu lúc đó ta biết giao bức tranh ra sẽ hại chết Đoan Mộc, ta còn giao tranh nữa hay không?”
“Hồng Loan vô tội, ta không thể vì bảo vệ Đoan Mộc mà làm tổn hại đến tính mạng của cô ấy. Nhưng nếu bởi vậy lại khiến Đoan Mộc phải chịu bất hạnh, thì Triển Chiêu ta đây sẽ phải đau khổ dằn vặt cả đời.
“Công Tôn tiên sinh, nếu là ngài, ngài sẽ làm như thế nào?”
Làm thế nào ư? Công Tôn Sách ngẩn người, nghĩ tới nghĩ lui, băn khoăn trăn trở, cuối cùng vẫn chìm trong mớ suy nghĩ rối bời.
Chuyện thế gian vốn rất khó để vẹn cả đôi đường, không phụ Như Lai chẳng phụ người.