Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5809 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 66
Image

Đoan Mộc Thúy vội rời khỏi vòng tay của Triển Chiêu, nhìn về phía cửa lối rẽ, ánh mắt của đám yêu thú kia vẫn lập lòe, rõ ràng là không cam chịu rời đi nhưng cũng không đứa nào dám tiến lên một bước.

Triển Chiêu khẽ nói: “Xem ra chúng có vẻ rất e sợ.”

Đoan Mộc Thúy gật đầu: “Sâu bên trong lối rẽ này chắc chắn có điều hung hiểm. Triển Chiêu, chúng ta đừng vào trong là hơn”.

Triển Chiêu hơi bối rối: “Không… đi nữa ư?”

Đoan Mộc Thúy đưa tay chỉ vào lối rẽ sâu thẳm tăm tối: “Yêu thú tụ tập ở cửa lối rẽ nhưng không dám tự tiện đi vào, hẳn là do sợ thứ còn khó đối phó hơn chúng rất nhiều đang ở trong đó. Dù có là gì đi chăng nữa, một khi gặp phải thứ ấy thì chúng ta tuyệt đối không chiếm được cửa thắng. Chi bằng cứ ở đây chờ thêm một lúc nữa.”

Vừa nói nàng vừa dựa lưng vào vách đá, chậm rãi ngồi xuống.

Triển Chiêu suy nghĩ một lát rồi cũng vén vạt áo ngồi xuống cạnh nàng, y hỏi: “Chờ một lúc sao? Chờ cái gì?”

“Ánh bình minh.”

Triển Chiêu suýt chút nữa đã quên mất ánh bình minh, nhất thời không biết phải nói gì.

Đoan Mộc Thúy lại tỏ vẻ hết sức tự tin: “Ta cảm thấy xung quanh sáng hơn lúc nãy, ngài không thấy gì sao?”

Triển Chiêu quả thực không thấy có thay đổi gì, nhưng nếu Đoan Mộc Thúy đã nói như thế thì y cũng không làm nàng phật ý, chỉ cất tiếng hỏi nàng: “Tay cô vẫn đau lắm à?”

Đoan Mộc Thúy ăn ngay nói thật: “Ừ.”

Dừng một chút lại nói thêm: “Nhưng ta còn thấy buồn ngủ hơn.”

Triển Chiêu biết nàng đêm qua chưa ngủ, vừa rồi lại trải qua rất nhiều sóng gió, đoán chắc rằng nàng đã mệt lắm rồi, y liền nói: “Bây giờ tạm thời cũng không có việc gì, cô có thể ngủ một lát.”

Đoan Mộc Thúy đáp một tiếng “ừm”, sau đó tựa đầu vào vai Triển Chiêu, yên lặng một lát lại thở dài ngồi dậy, Triển Chiêu ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy?”

“Vai của ngài cứng quá.”

Triển Chiêu nhất thời nghẹn lời, đây là lần đầu tiên bờ vai của y bị người ta hắt hủi như vậy.

Nói đến bờ vai của Triển Chiêu, ờm, quả thực trước đây do số mệnh đưa đẩy hoặc do phá án cứu người, đã từng có rất nhiều giai nhân dựa vào vai y, ai dùng thử cũng thấy hài lòng, có lẽ Đoan Mộc cô nương là vị khách đầu tiên lên tiếng khiếu nại.

Triển Chiêu nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn phải thanh minh cho bờ vai của mình: “Bởi vì đó là bả vai chứ không phải gối đầu”.

Đoan Mộc Thúy bỏ qua lời nói của Triển Chiêu, chỉ quan sát Triển Chiêu một lượt từ trên xuống dưới: “Trên người ngài không có chỗ nào mềm một chút sao?”

Nhìn tình hình này chắc chẳng cần Triển Chiêu trả lời nữa, vì vị cô nương kia vừa hỏi dứt lời đã nhìn chằm chằm vào eo của Triển Chiêu nở một nụ cười đầy ẩn ý.

“Triển Chiêu…”

“Không được.” Triển Chiêu dứt khoát từ chối, đương nhiên y biết eo giống với gối nhất, cả về hình dáng hay sự thoải mái.

Nhưng là nếu thật sự đồng ý để Đoan Mộc Thúy...

Sáu chữ vang lên – –

CÒN - RA - THỂ - THỐNG - GÌ - NỮA!

“Ta chỉ gối đầu một chút thôi mà, cũng chẳng có ý gì khác”, Đoan Mộc Thúy ấm ức, “Người Đại Tống các ngài giữ lễ giáo nghiêm quá rồi đấy”.

Triển Chiêu không ngẩng đầu lên, chỉ đáp: “Nếu đã biết không hợp lễ giáo thì đừng nói nữa”.

“Nhưng ta là thần tiên”, Đoan Mộc Thúy bĩu môi cầu nhàu, “Chẳng có gì là trái với lễ giáo cả, hơn nữa cũng không có ai nhìn thấy”.

Hiếm khi nàng ăn nói nhũn nhặn như thế, Triển Chiêu tự nhiên mềm lòng, nhưng vừa nhấc tay lên thì thấy ánh mắt của Đoan Mộc Thúy, rõ ràng là ánh mắt nhìn cái gối một cách tha thiết!

Vì thế y tiếp tục không để mắt đến nàng.

“Không cho gối thì thôi, Đoan Mộc Thúy cuối cùng đành phải chịu thua, nhưng nàng vẫn không cam lòng, cố năn nỉ lần cuối, “Một thần tiên như ta không quản ngại đường xa từ Doanh Châu đi tới Tuyên Bình, trên đường đi còn không dám nán lại đủ lâu để uống hai ngụm nước, vừa đến Tuyên Bình đã bận tối mắt tối mũi, còn đến phủ Khai Phong lấy kiếm cho người ta, chẳng biết làm thế để làm gì nữa cơ. Vào minh đạo lại gặp nhiều trắc trở, chưa nói đến chuyện suýt bị yêu thú ăn thịt, ngay cả cánh tay còn bị gãy làm hai đoạn, chỉ còn lại chút hơi tàn, thế mà muốn nghỉ ngơi cũng không được, vì chỉ có thể gối lên tảng đá mà ngủ thôi.” Nàng than vắn thở dài, còn giả bộ ngã nhoài ra đất.

Nhưng nàng cũng không gối đầu lên tảng đá, bởi Triển Chiêu đã kịp thời ngăn nàng lại.

Đoan Mộc Thúy cắn môi, mở to đôi mắt nhìn Triển Chiêu, muốn đáng thương bao nhiêu có bấy nhiêu.

“Thần tiên ơi, ta sợ cô rồi đó”. Triển Chiêu thở dài, hơi ngả người xuống, bày cái bụng của mình ra.

Đoan Mộc cô nương được như ý, rốt cuộc cũng có thể kê đầu lên “cái gối” mà mình mong ước.

Trước khi ngủ còn không quên cầu nguyện.

“Hy vọng khi ta tỉnh dậy, ánh bình minh đã đến rồi”.

Triển Chiêu cũng nghiến răng nghiến lợi thề thốt. “Cô mà nói nữa là ta ném cô ra cho yêu thú ăn đấy”.

“Triển Chiêu, ngài đúng là nhỏ mọn”, mí mắt Đoan Mộc Thúy dần khép lại, còn không quên nói nốt mấy lời chọc ngoáy Triển Chiêu, “Phật Tổ xả thân cho hổ ăn còn chẳng oán hận câu nào. Giao tình giữa ta và ngài sâu sắc hơn Phật Tổ với hổ, ta chỉ mượn cái gối thôi mà ngài đã muốn ném ta ra cho yêu thú ăn thịt rồi, ngài làm thế khó tránh bị người đời cười chê...”

Thấy mình bỏ công lại không được lòng người, Triển Chiêu tức giận, đang định đôi co với nàng thì bỗng nghe thấy tiếng Đoan Mộc Thúy thở nhè nhẹ, nàng đã ngủ thiếp đi.

Triển Chiêu hơi ngẩn ra, động tác cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cúi đầu nhìn xuống thấy nàng đang ngủ say, trên môi vẫn còn thoảng nụ cười, trong lòng chợt cảm thấy mềm mại ấm áp khó tả, y nghĩ thầm: Nếu lúc tỉnh chỉ ngoan ngoãn bằng một nửa lúc ngủ thì đã chẳng đến mức khiến người ta nổi giận như thế.

Khi nghĩ như vậy, đôi mắt y càng thấm đẫm ý cười, y đưa tay giúp nàng gạt mấy sợi tóc vương trên gương mặt, chẳng để ý thấy rằng ánh sáng đang tràn tới quanh y, những đốm lân quang màu lam nhạt dần tan vào ánh bình minh màu ngọc bích.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »