Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5570 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39
Image

Vừa sang tháng Giêng đã nghe tin huyện Tuyên Bình gặp phải đại dịch.

Mấy ngày nay, trên dưới phủ Khai Phong còn đang bận bù đầu với vụ án chết ba mạng người ở tiền trang Phúc Mậu vào ngày mùng Năm Tết, đêm hôm đó họ thảo luận vụ án đến khoảng giờ Sửu mới nắm rõ một số đầu mối, có thể thu hẹp phạm vi những kẻ bị tình nghi, dần dần vén bức màn che phủ vụ án này...

Đúng lúc ấy Tuyên sự thái giám Trần công công tới phủ.

Bình thường mỗi khi gặp Trần công công trong cung đều thấy ông ta nói với ngữ điệu không nhanh không chậm, bất kể là tuyên triệu thần tử vào kiến giá hay đi trị tội cung nhân phạm lỗi, ông ta luôn mang điệu bộ khoan thai thong thả, nếu ngươi tỏ vẻ nôn nóng thì nhất định ông ta sẽ dùng chất giọng ai nghe cũng nhận ra ngay kêu “Ây ya ya”, sau đó vô thức cong ngón tay điệu đà, nhỏ giọng nói với ngươi “Trước mặt quan gia không được tỏ ra nóng nảy”, “thận trọng đoan chính mới thể hiện được khí độ của Đại Tống chúng ta”, ong ong ù ù như ruồi muỗi cùng lượn, chim quạ cùng kêu, không gục ngã mới là lạ.

Bởi vậy khi vị Trần công công ngày thường vẫn đi đứng ỏn ẻn này bỗng nhiên xồng xộc xông vào phủ Khai Phong, từ ngoài phủ nha lao thẳng đến cửa thư phòng, dồn khí vào đan điền vừa đi vừa la “Bao Chửng đâu rồi”, thì không cần nói cũng biết chuyện nghiêm trọng đến mức nào.

Chuyện xảy ra sau đó có thể nói là nhanh như gió, chưa nói được mấy câu Trần công công đã nóng lòng muốn Bao đại nhân vào cung kiến giá, nhìn tình hình này có lẽ nếu không phải vì kiêng dè Bao Chửng là quan lớn thì ông ta đã xắn tay áo lên lỗi đi rồi.

Nói tóm lại mọi người ở phủ Khai Phong còn đang ngơ ngác không biết có chuyện gì thì Trần công công đã vừa xô vừa đẩy “mời” Bao Chửng lên kiệu, sau đó chiếc kiệu vội vàng chạy về Hoàng thành.

Ừ thì việc ở đời phải biết cân nhắc nặng nhẹ, “khí độ Đại Tống” cũng phải xem thời thế mà vận dụng cho phù hợp.

Chờ gần một đêm, mọi người ở phủ Khai Phong đều cảm thấy hơi căng thẳng, Triển Chiêu phái Vương Triều, Mã Hán đi thám thính tin tức, hai người đi một lúc lâu rồi về báo lại rằng cùng khoảng thời gian đó từ cung Nam Thanh, phủ Vương thừa tướng, phủ Bàng thái sư đều có một cỗ kiệu vội vã chạy tới Hoàng thành.

Nghe Vương Triều, Mã Hán báo cáo xong, Triển Chiêu không nói gì, mà Công Tôn Sách lại thở dài nói: “Nhìn tình hình này, e là đã xảy ra chuyện lớn.

***

Quả đúng là xảy ra chuyện lớn

Trong ngự thư phòng, làn khói long diễn hương trong lư hương phỉ thúy tơ vàng lượn lờ bay lên, lan ra bốn phía, khéo léo bay lượn trong bầu không khí nặng nề ngưng trệ.

Vị thiên tử trẻ tuổi ngồi sau án thư, mặt lạnh lùng quét mắt nhìn mấy vị thần tử đang đứng xuôi tay, ngừng lại một chút rồi đưa mắt tới Trần Từ huyện lệnh huyện Tuyên Bình đang nơm nớp lo sợ dưới án thư.

Huyện lệnh Tuyên Bình toát mồ hôi hột, giọng nói hơi run, bắp chân cũng bủn rủn, nhưng gã ra sức nén những phản ứng này lại, cố gắng báo cáo những chuyện đã xảy ra ở huyện Tuyên Bình mấy ngày nay bằng giọng điệu bình tĩnh.

Trước khi đến đây gã đã nhẩm đi nhẩm lại những thứ muốn nói trong đầu vô số lần, sắp xếp câu từ sao cho trau chuốt, hết sức mẫu mực công phu hoa lệ, bởi nghe nói hoàng đế thích văn chương tao nhã, thậm chí gã còn mơ thiên tử sẽ bị cách dùng từ hoặc phong phạm của mình thuyết phục, sẽ tiếc vì trước đây không phát hiện được viên ngọc quý thất lạc bên ngoài này mà lập tức hạ lệnh thăng cho gã một chức quan to.

Thế nên trong quá trình chuẩn bị, gã đã sục số nhiệt huyết một lần, rơm rớm nước mắt một lần, tưởng rằng phần mộ tổ tiên tỏa khói làm gia cang có hy vọng vinh hiển một lần, thậm chí còn nghẹn ngào xúc động hẳn mấy lần. Lần này việc huyện Tuyên Bình gặp đại dịch đã trực tiếp thúc đẩy cho gã có cơ hội gặp nhân vật có một không hai quyền cao chức trọng nhất đương triều, đúng là ông trời mở mắt, vừa liếc mắt qua đã chọn đúng gã, Phật quang soi sáng, lại không chiếu lệch vào người nào khác.

Bẩm báo xong.

Thiên tử không nói gì, mấy vị quyền thần đang có mặt ở đó cũng đều im lặng.

Huyện lệnh Tuyên Bình thấp thỏm không yên, trái tim chìm nổi lênh đênh giữa vực nước hy vọng và thất vọng.

Thế rồi, Thiên tử phất tay, ý bảo gã lui xuống.

Cứ thế... mà lui xuống à? Nỗi thất vọng ngay lập tức làm mờ đi ánh sáng hy vọng trong mắt gã, cả người như “tùm” một tiếng chìm xuống vực sâu tăm tối.

Nhưng gã vẫn ra vẻ trấn tĩnh hành lễ, cáo lui, động tác có thể nói là vô cùng chuẩn mực, giơ tay nhấc chân không một chút sơ hở, nếu ở thời ấy có cái gọi là lễ nghi tiêu chuẩn cơ bản dành cho quan viên Đại Tống thì chắc chắn gã sẽ trở thành hình mẫu cho cả nước noi theo.

Ai biết được, nhỡ đâu hoàng đế sẽ vì tư thế lui xuống không kiêu ngạo không xu nịnh, tự nhiên, hào phóng này mà đánh giá cao gã thì sao?

Lúc đi theo tuyên sự thái giám Trần công công ra ngoài, gã vẫn lưu luyến ngoái nhìn cánh cửa đang dần khép vào kia.

Chung quy gã vẫn không cam lòng, ôm một tia hy vọng cuối cùng, gã hỏi Trần công công: “Công công, vừa rồi biểu hiện của hạ quan như thế nào?”

Trần công công im lặng hồi lâu không đáp, ông ta bắt đầu nghi ngờ gã huyện lệnh này có vấn đề về thần kinh. Đại dịch ở trước mắt, ngay cả loại người chỉ quanh quẩn trong cung như ông ta cũng biết nặng nhẹ ra sao, vậy mà gã huyện lệnh đầu người óc lợn này còn băn khoăn lo nghĩ đến biểu hiện của bản thân trước mặt hoàng đế ư?

Vì thế Trần công công nhanh chóng quyết định, lời ít ý nhiều mà trả lời một chữ.

“Hứ.”

***

“Các khanh có suy nghĩ gì, cứ nói đi đừng ngại.” Thiên tử lên tiếng phá vỡ sự yên lặng.

Bàng thái sư rụt đầu, khẳng khái nhường quyền phát ngôn đầu tiên cho người khác.

Vương thừa tướng tuổi đã về già cố ý đè thấp tiếng hắng giọng của mình xuống, nhìn tình hình này có vẻ ông ta cũng không có ý định nói trước. Ông ta đã lớn tuổi, gần đến lúc cáo lão về quê, cho nên từ lời đến việc làm đều phải hết sức thận trọng. Ở cái tuổi này rồi, nếu có lỡ lời một câu thì lấy đâu ra cơ hội trở mình? Thôi ông ta cứ lo giữ lấy thân, không nói sẽ không sai.

Chân mày của Bao Chửng nhíu chặt, trong đầu lướt qua một số thông tin về huyện Tuyên Bình: Vừa khéo năm ngoái ông có phúc thẩm một vụ án ở Tuyên Bình, vì vậy vẫn có ấn tượng về nơi đây. Tuyên Bình cách kinh đô một trăm hai mươi dặm, có ba ngàn sáu trăm bảy mươi hai hộ gia đình với tổng cộng mười ngàn không trăm hai mươi hai nhân khẩu, đây là con số của năm ngoái, năm nay hẳn là số hộ gia đình đã tăng lên. Vừa rồi huyện lệnh Tuyên Bình nói rằng dịch bệnh lây lan cực kỳ nhanh, số người bệnh nặng chiếm hai phần mười tổng số dân trong huyện, tức là có hơn hai nghìn người bệnh nặng, hơn một trăm người không qua khỏi đã được mang đi hỏa thiêu, số người có triệu chứng bệnh là không thể đếm xuể.

Đây là con số lúc huyện lệnh rời khỏi thành, sau đó gã đi vài ngày mới đến kinh đô, rồi vì đề phòng gã mang bệnh mà cho ở lại thái y viện kiểm tra mấy ngày... Trong những ngày ấy không biết ở huyện Tuyên Bình có xảy ra biến cố gì không? Càng nghĩ càng kinh hãi, thiên tử nói gì Bao Chửng cũng không nghe thấy.

Cũng như mọi lần nghị sự, Bát Hiền Vương vẫn là người đầu tiên cất lời.

Thấy Bát Hiền Vương mở lời, Bàng thái sư thở phào một hơi: Phải thế chứ, ông là thân thích của tiểu hoàng đế, nói ngả nói nghiêng gì cũng không sợ, ông nên ra mặt trước vì mọi người để thử xem dòng nước sâu cạn thế nào.

“Thần cho rằng,” Bát vương gia quả nhiên có tấm lòng thương dân, “Nên nhanh chóng điều động danh y đến Tuyên Bình trước, giúp chẩn bệnh bốc thuốc, giải quyết nỗi khó khăn của nhân dân.”

Nói thế cũng đúng, có bệnh chẳng lẽ lại không trị?

Khuôn mặt thiên tử ẩn trong bóng tối, một lúc lâu sau nghe “ừ” một tiếng, không tỏ ý tán thành cũng không thấy phản đối.

Vương thừa tướng nghe thế bèn lập tức trầm ngâm gật đầu, cái gật đầu cũng không quá mạnh, chỉ cần thiên tử có biểu hiện lạ là ông ta trở cờ ngay.

“Huyện lệnh Tuyên Bình cũng không phải kẻ ngu dốt, thiên tử làm như lơ đãng nhắc tới, “Lúc rời khỏi thành đã đóng kín cổng thành lại...

Lời chưa nói hết mà ý đã truyền xong, quan trọng là trong đám người ngồi nghe phải có kẻ giải thích ý nghĩa của câu nói này.

“Lão thần cho rằng,” Bàng thái sư tiến lên một bước, chắp tay với Bát Hiền Vương mà rằng, “Bát vương gia săn sóc lê dân, dụng tâm lương khổ, nhưng lấy y trị bệnh không chữa được căn nguyên, chặt đứt gốc rễ.”

“Ồ?” Thiên tử hơi ngả người về phía trước, trong lời nói cuối cùng cũng có một tia hứng thú, “Ý của thái sư như thế nào?”

“Mối nguy không nằm ở dịch bệnh tại Tuyên Bình, mà nằm ở Khai Phong.”

“Ngươi nói rõ xem.” Thiên tử bình tĩnh nói.

“Từ xưa đến nay, mỗi khi dịch bệnh quét qua là tiếng kêu than vang trời đất, khắp nơi phất cờ nổi dậy, xâm thành chiếm đất như vào chỗ không người. Huống hồ theo lời trình báo của huyện lệnh Tuyên Bình, những danh y trong thành không biết đây là loại bệnh gì, bó tay chịu trận, cho dù các danh y của phủ Khai Phong được điều tới cứu chữa thì bao lâu mới có hiệu quả, bao lâu mới dập được dịch?” Bàng thái sư đổi giọng, “Hơn nữa huyện Tuyên Bình chỉ cách phủ Khai Phong chúng ta gần trăm dặm, Khai Phong có hơn hai trăm sáu mươi ngàn hộ dân, dẫn ra bốn phương, đường thông Nam ắc, người qua lại như cửi, một khi dịch bệnh xâm nhập vào Khai Phong... Hoàng thượng, Khai Phong gặp nguy nan thì Đại Tống cũng không được yên ổn, phải cẩn thận!”

Bao Chửng thầm thở dài, lời của Bàng thái sư cũng là điều ông đang suy nghĩ, nhưng lời tiếp theo bảo ông phải nói ra như thế nào đây.

“Trái lại huyện Tuyên Bình chỉ có hơn một ngàn hộ dân, chưa tới mười ngàn nhân khẩu, nếu khi đi huyện lệnh Tuyên Bình đã cho đóng chặt cửa thành... Thần xin Hoàng thượng cho thiết lập rào chắn trong vòng mười dặm quanh thành Tuyên Bình, không cho bất cứ ai ra khỏi thành, cũng không cho ai vào thành!”

“Thái sư nói thế,” Bát Hiền Vương nhíu mày, “Là muốn hi sinh hơn mười ngàn mạng người ở huyện Tuyên Bình sao?”

“Bát vương gia” khuôn mặt Bàng thái sư hiện lên vẻ ngạo mạn, “Vừa rồi vương gia cũng đã nghe huyện lệnh Tuyên Bình bẩm báo, dịch bệnh tới ào ào như núi lở, hôm trước còn trẻ trung khỏe mạnh, hôm sau đã mồm miệng lở loét, thân thể chảy mủ, đến đêm thì ai yếu ớt đều không thể qua khỏi, người tráng kiện cũng chỉ sống thêm được dăm ba ngày, không biết dịch bắt đầu từ đâu, chỉ cần đứng gần người mắc bệnh là sẽ chết, thậm chí mấy thiên kim tiểu thư trong chốn khuê phòng không ra cửa lớn cũng mất mạng rồi... Theo ta thấy dịch bệnh đã lan khắp huyện Tuyên Bình, không giữ lại được nữa đâu”

“Không giữ lại được nghĩa là sao?” Bát Hiền Vương xưa nay nho nhã lễ độ cũng phải bừng bừng giận dữ, “Ý thái sư là muốn cho Tuyên Bình một mồi lửa, mặc kệ tính mạng của bách tính trong thành ư?”

Bàng thái sư thầm nghĩ “Đúng là như vậy” nhưng ngoài mặt cũng không dám tranh cãi trực diện với Bát Hiền Vương, ông ta xoay người chắp tay với thiên tử, “Xin Hoàng thượng suy xét.”

“Hoàng thúc có lòng thương dân, sao trẫm có thể không biết?” Thiên tử chậm rãi đứng dậy, bước xuống long án, “Nhưng nếu như quả thực không còn cách nào tốt hơn, thì cũng có thể từ bỏ huyện Tuyên Bình.”

Dừng một chút, lại bất đắc dĩ cười nói: “Hoàng thúc, trẫm không phải huyện lệnh Tuyên Bình, huyện lệnh Tuyên Bình có thể chỉ cần lo đến Tuyên Bình, nhưng trẫm, không thể không suy xét đến bách tính trong thiên hạ.”

Mấy câu này kể ra cũng chưa đúng lắm, “huyện lệnh Tuyên Bình có thể chỉ cần lo đến Tuyên Bình” ư? Không phải đâu, gã là kẻ chạy nhanh nhất đấy.

***

Lời này của thiên tử như phán tử hình cho cả huyện Tuyên Bình.

Một cảm giác buồn man mác tràn ngập trong lòng Bao Chửng, miệng ông cũng tự nhiên cảm thấy đắng chát.

Thiên hạ chỉ là một ván cờ trong tay nhà họ Triệu, quân cờ Tuyên Bình này cứ thế lặng yên không một tiếng động mà rời khỏi bàn cờ.

Rất nhiều người chỉ nhìn thấy nước cờ đi lên đi xuống, nhưng Bao Chửng lại nghe thấy tiếng la hét tuyệt vọng từ trong bóng tối ẩn sau bàn cờ, thấy máu và lửa đang bào mòn từng ngóc ngách của Tuyên Bình.

Vạt áo hơi rung động, ông tiến lên một bước, nhận lấy ánh mắt kinh ngạc của thiên tử.

“Thần có bản tấu.”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »