Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5549 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38
Image

Ngày tháng trôi qua thật nhanh, như gió lật từng trang sách của Công Tôn tiên sinh, chẳng mấy chốc đã đến ba mươi tháng Chạp.

Lúc này việc đi tuần phố vào chiều ngày cuối năm cũng không thể coi là đi làm việc công.

Theo lời Triệu Hổ thì là “Một mớ chuyện vui.”

Bạn thử nghĩ mà xem, nhà nhà vui vẻ, giăng đèn kết hoa, tiếng pháo không ngừng, tiếng cười đùa không dứt, nồi niêu trong bếp hoạt động không nghỉ, hơi nóng hầm hập, nấu thịt, hấp màn thầu, thả bánh chẻo, luộc bánh trôi...

Khung cảnh này, chậc chậc...

Đi tuần một vòng, mắt thấy tai nghe, lòng người ấm áp, thật là vui vẻ mĩ mãn biết nhường nào.

Nhìn dân chúng an cư lạc nghiệp, vui tươi hớn hở đón xuân, dường như một năm vất vả gian nguy cũng chẳng đáng là gì.

Huống chi sau khi tuần phố còn có bữa cơm tất niên nóng hổi đang chờ ở phủ Khai Phong, hôm nay có thể thưởng thức tay nghề của Công Tôn tiên sinh, nghe nói nhân bánh chẻo là do Công Tôn Sách tự làm, lại có thể cùng nâng cốc chuyện trò với Triển hộ vệ, đến lúc đó nhất định đại nhân sẽ vui vẻ vuốt râu, khuôn mặt đen cũng sẽ ửng đỏ...

Triệu Hổ càng nghĩ càng thích chí, nhịn không được cười thành tiếng hê hê.

Trương Long bên cạnh tức giận trừng mắt nhìn Triệu Hổ: “Nghiêm túc một chút”

Nghiêm túc một chút, ờ, cũng đúng, dù sao cũng đang đi tuần phố mà nhỉ?

Vì thế hắn hắng giọng, chỉnh lại trang phục, khuôn mặt nghiêm trang, không nhìn ngang ngó dọc, đi thẳng đến con đường tiếp theo.

Con đường tiếp theo chính là đường Chu Tước.

Đi thêm một đoạn là tới hẻm Tấn Hầu.

Khi đi ngang qua hẻm Tấn Hầu, cả hai không hẹn mà cùng dừng bước.

***

Có một số nơi đặc biệt luôn nhắc nhở bạn về những điều mà bình thường bạn sẽ chẳng buồn để tâm, cũng không muốn nghĩ tới.

Những phiến đá xanh vẫn trải dài tới tận cuối hẻm Tấn Hầu, hai chiếc đèn lồng màu trắng vẫn còn được treo dưới mái hiên của Tế Hoa Lưu, điểm khác biệt so với trước

đây chính là hai chiếc đèn lồng này đã thủng lỗ chỗ, mỗi khi có cơn gió thổi qua, giấy vụn rơi lả tả lại khiến khung cảnh càng thêm cô liêu.

So với phố xá ồn ào náo nhiệt, hẻm Tấn Hầu trông lại tĩnh mịch đến khác thường.

Khi quá yên lặng, suy nghĩ của con người sẽ có xu hướng vấp ngã để rồi trượt dài thật xa.

Triệu Hổ bỗng nhiên nhận ra rằng những ngày tưởng như khó khăn nhất lại cứ thế lặng lẽ... trôi qua.

***

Sau khi tin tức về cái chết của Đoan Mộc Thúy được truyền tới, Tiểu Thanh Hoa gây gổ với phủ Khai Phong, rồi bỏ đi trong cơn thịnh nộ, không để lại dù chỉ một chút dấu vết nào.

Hai ngày sau, nhà tranh Đoan Mộc bốc cháy. Căn nhà vốn ở vị trí hẻo lánh, xung quanh không có người giúp dập lửa, tới khi Triển Chiêu hay tin chạy đến thì trước mắt chỉ còn mảnh đất trống cháy đen.

Đám Vương Triều, Mã Hán trộm nghĩ hẳn đám lửa này là do Tiểu Thanh Hoa đốt.

Nói ra mới thấy suy nghĩ của Tiểu Thanh Hoa đúng là rất kỳ quái, nếu là tôi thì phải xách thùng dầu đi đốt nhà kẻ thù, chứ ai lại đi phá nhà mình bao giờ?

Hay là Tiểu Thanh Hoa cảm thấy nếu chủ nhân đã không còn thì căn nhà tranh này có giữ lại cũng chỉ làm lòng thêm đau xót, cứ cắt đứt cho xong.

Lưng dựa vào núi, suối nhỏ uốn quanh, chủ nhà không mời, chớ qua cầu Đoan Mộc.

Nhưng bây giờ núi đá vẫn xanh rì, suối chảy vẫn róc rách, cầu nhỏ vẫn như xưa mà người thì chẳng còn nữa.

Triển Chiêu im lặng một hồi lâu tại nhà tranh Đoan Mộc đổ nát, từ chạng vạng cho đến đêm khuya, nửa đêm gió lớn nổi lên, trời đổ tuyết lớn, gió rít gào mang theo tro tàn bay lên không trung lẫn vào những bông tuyết lông ngỗng, hai màu đen trắng khiến người ta nhìn chẳng đành lòng.

Nhóm Trương Long, Triệu Hổ cầm đèn lồng đứng canh phía xa sau lưng Triển Chiêu, ánh sáng của đèn lồng mong manh mà ảm đạm, trong đêm tối chỉ thấy chập chờn leo lét, cái bóng của Triển Chiêu kéo ra rất dài, rất dài, dài đến lẻ loi, trơ trọi, quạnh hiu.

Trương Long bỗng nhiên muốn khóc.

Hán tử ngày thường ăn to nói lớn, đao kiếm kề cổ cũng không nhíu mày, vậy mà giữa đêm tuyết đổ tịch liêu đôi mắt lại nhòe đi.

Triển Chiêu xoay người lại, hơi mỉm cười với họ, nói: “Trở về đi thôi.”

Từ đó về sau, trên dưới phủ Khai Phong tuyệt đối không mảy may nhắc tới Đoan Mộc Thúy.

***

Trương Long thở dài một tiếng, lấy cùi chỏ huých Triệu Hổ: “Huynh nói xem, người của Tế Hoa Lưu đi đâu rồi?”

Triệu Hổ đang nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín của Tế Hoa Lưu, nghe thấy câu hỏi đó liền lắc đầu: “Không biết nữa, giống như lần trước vậy, cứ tự nhiên biến mất. Thậm chí còn không thèm đến phủ Khai Phong đón Hồng Loan cô nương.”

Ồ, đúng rồi, từ sau khi gặp yêu miêu bị thương nặng, Hồng Loan vẫn luôn tĩnh dưỡng ở phủ Khai Phong, đến khi nàng ta tỉnh lại thì Tế Hoa Lưu đã vườn không nhà trống.

“Hay là xảy ra chuyện gì rồi?” Trương Long suy đoán, “Liệu có phải là gặp yêu quái khó nhằn nên phải điều hết người đi không?”

“Được thế thì tốt,” Triệu Hổ hừ một tiếng lạnh lùng, “Ác nhân tự có ác nhân trị, tên Ôn Cô Vĩ Ngư này... đáng phải chịu khổ.”

Cái gì đấy? Có ai nói gì đâu.

Trước cửa Tế Hoa Lưu vẫn nên giữ chút thể diện cho Ôn Cô Vĩ Ngư mới được.

***

Nghe nói nếu ai đó mắng bạn sau lưng thì bạn sẽ hắt hơi, nếu chẳng may vì thế mà khiến bạn bị viêm mũi dị ứng thì bạn sẽ hắt hơi liền mười mấy cái không dừng được.

Sức khỏe của Ôn Cô Vĩ Ngư không được tốt lắm, lúc nào trông cũng tái nhợt sợ lạnh, thế mà hắn lại chẳng hắt hơi cái nào.

Lúc này hắn đang đứng trên cổng thành huyện Tuyên Bình cách Khai Phong trăm dặm, hắn từ trên cao nhìn

xuống hàng ngàn ngôi nhà trong thành, đáy mắt hiện lên vẻ ưu sầu, nếu mới gặp hắn lần đầu, hẳn bạn sẽ nghĩ hắn có tấm lòng Bồ Tát thương xót chúng sinh, nếu không thì cũng phải là một đại thiện nhân tâm hướng Phật.

Nếu nghĩ như vậy về Ôn Cô Vĩ Ngư, vậy thì bạn đã sai hoàn toàn rồi.

Bên chân truyền tới tiếng gặm nhấm sồn sột, Ôn Cô Vĩ Ngư liếc nhìn sang với ánh mắt có đôi phần chán ghét, hắn nói: “Vưu Hùng thị, nhã nhặn một chút.”

Vưu Hùng thị đang moi bụng người lính canh giữ thành ra ăn ngấu nghiến ngơ ngác ngẩng đầu lên, chùi vết máu nhoe nhoét trên mặt, sau khi hiểu ý của Ôn Cô Vĩ Ngư, cả khuôn mặt của gã đỏ bừng, tất nhiên vì trên mặt gã toàn là máu nên chưa chắc bạn đã nhìn ra, hắn thận trọng rụt vai lại, chầm chậm thò tay móc nội tạng của người lính canh kia, quả nhiên đã nhã nhặn hơn rất nhiều.

Cách đó không xa, Li Cơ đang ngồi trên đỉnh lỗ châu mai, ngẩng đầu thè lưỡi liếm vết máu trên móng vuốt, hai chân vắt ra ngoài tường thành thong thả đung đưa, từ xa nhìn lại người ta cũng chỉ nghĩ đây là một cô bé to gan nghịch ngợm mà thôi.

Xa hơn một chút, là “Ôn tiên sinh” từng lộ mặt nhưng chưa có đất diễn, y run run siết chặt chiếc túi da rách rưới đứng tựa vào lỗ châu mai, bị gió lùa xuyên qua lỗ châu mai thổi đến chao đảo cả người, nhưng y nghĩ như vậy ít nhiều lại tốt cho mình, bởi vì có gió thì mũi mới không ngửi thấy mùi máu quá nồng.

“Sao thế Ôn thần,” Ôn Cô Vĩ Ngư liếc nhìn y, “Đến lúc này rồi ngươi còn do dự sao?”

Thì ra “Ôn tiên sinh” này đúng là “Ôn tiên sinh”, không phải là họ Ôn ấm áp, mà là ôn dịch.

“Ôn Cô công tử, đây đây đây... đây không phải chuyện đùa đâu...” Ngày đông gió lạnh cũng không thổi tan được những giọt mồ hôi trên trán Ôn thần, “Nếu như làm kinh động đến thần tiên Thượng giới...”

“Vào mùng Một, ngày rằm và ngày cuối tháng, Li Cơ đã lần lượt đến Doanh Châu, Bồng Lai, Phương Trượng,” Ôn Cô Vĩ Ngư cũng không thèm nhìn tới Ôn thần, “Bỏ thuốc của ngươi vào suối lấy nước uống của ba tòa tiên sơn, hiện giờ bọn họ đang ngủ say, dù nhân gian xảy ra chuyện gì thì họ cũng không mở mắt ra đâu. Một khi thông đạo giữa ba tòa tiên sơn với nhân gian bị cắt đứt thì thần tiên trên Thượng giới đều thành người mù, ngươi còn sợ cái gì?”

“Ôn Cô công tử, thứ ngài muốn cũng không chỉ là một hai mạng người,” nghĩ đến hậu quả có thể xảy ra, Ôn thần cũng phải rùng mình, “Một thành này có đến mấy ngàn hộ, tính ra cũng tới hàng chục ngàn người, sát hại sinh linh sẽ bị trời phạt đó.”

Ôn Cô Vĩ Ngư không nói gì, nhưng Li Cơ nãy giờ vẫn dương dương tự đắc lại lên tiếng.

“Ôn tiên sinh, lúc này hối hận cũng không kịp nữa rồi, trong giọng nói có vẻ bình thản lại lộ ra ý uy hiếp, “Sao ngươi không hối hận sớm hơn một chút? Lúc Vưu Hùng thị mời, ngươi cũng có thể không tới; khi Ôn Cô công tử xin ngươi thuốc, ngươi cũng có thể không cho; bây giờ ngươi tới cũng tới rồi, thuốc cũng cho rồi, thần tiên trên ba tòa tiên sơn cũng ngất rồi, đã bước một chân vào cửa ngươi lại nói với ta là không chơi nữa sao?”

Thân hình ả vọt lên, khuôn mặt mang theo nụ cười quyến rũ, móng vuốt đầy máu chạm đến vai Ôn thần: “Thần tiên không thể làm thế được đâu, ngươi nói xem có phải không?”

Ôn thần chân run lẩy bẩy: “Phải, phải.”

Hiển nhiên Ôn Cô Vĩ Ngư rất vừa lòng với hành động của Li Cơ, gậy vừa vung lên kim tiền đã đến.

“Ta chỉ mượn cái túi da của tiên sinh một lúc mà thôi,” Ôn Cô Vĩ Ngư mỉm cười an ủi Ôn thần, nếu như có thể, hắn thậm chí còn không ngại làm ra vẻ hiền từ mà xoa cái đầu trọc hếu của Ôn thần, “Đến lúc thần tiên trên tiên sơn tỉnh lại thì dịch bệnh ở nhân gian đã qua rồi, ta cũng đã thu dọn sạch sẽ, không có ai biết chuyện gì đã xảy ra ở đây đâu. Ta cũng sẽ không quên công lao của tiên sinh, từ nay về sau hương khói của tiên sinh sẽ cháy mãi không ngừng…”

Hai chữ “hương khói” đánh trúng vào tâm tư của Ôn thần, y trầm mặc. Y là ai chứ? Là Ôn thần.

Đừng tưởng cứ là thần thì sẽ có được cuộc sống thần tiên sung sướng, tốt xấu gì y cũng là một vị thần, vậy thì sao, từ xưa đến nay người ta chỉ toàn khua chiêng gõ trống đuổi Ôn thần, không thể so với Thần Tài được người đời săn đón.

Thần tiên khác đều có phủ đệ thoải mái sung túc, còn y phải chịu những tháng ngày thế nào? Như con chuột chạy khắp hang cùng ngõ hẻm bị người ta đuổi đánh, không có chỗ ở ổn định, ăn không đủ no, vừa lộ diện đã khiến người người oán trách, suốt ngày chỉ có thể lang bạt kỳ hồ, túi tiền xẹp lép vá chằng vá đụp, ai biết còn gọi một tiếng Ôn thần, kẻ nào không biết sẽ tưởng y là quỷ quái phương nào phiêu bạt qua đây.

Nếu cứ tiếp tục sống thế này, y chỉ có hai con đường để đi. Một là chết, hai là tiêu đời.

Mà thôi, người sống thì thần cũng phải sống chứ, ai mà chẳng vì miếng cơm manh áo? Dù sao cũng đã bước chân lên thuyền giặc, đến giờ khắc cuối cùng còn giả vờ quay đầu là bờ, lập địa thành Phật nỗi gì?

Cuối cùng y hạ quyết tâm, đưa cái túi da đang nắm chặt trong tay ra.

***

Pháo trúc nổ giòn, từ đầu đường đến cuối phố, tiếng pháo tiễn đưa năm cũ.

Pháo hoa cháy sáng, từ nhà này qua nhà khác, hoa lửa đón chào xuân mới.

Theo truyền thuyết, đêm giao thừa đốt pháo trúc là để xua đuổi Niên Thú.

Đêm ấy ở huyện Tuyên Bình, nhà nhà đèn nến sáng trưng đón chào năm mới, không ai ngờ rằng họ đuổi được Niên Thú nhưng lại nghênh đón bệnh hiểm nghèo vô cùng vô tận che khuất bầu trời quỷ khóc thần sầu.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »