_khaiphongchiquai005.jpg)
Việc Công Tôn Sách nhìn về phía này hoàn toàn là một cử chỉ vô tình.
Cứ tự nhiên như vậy, ngẩng đầu lên liếc nhìn một cái. Ông thấy Tiểu Thúy đang ngẩng đầu nói chuyện với một cô gái áo trắng.
Công Tôn Sách mỉm cười, cúi đầu nhặt thảo dược trong tay.
Đang nhặt dở đột nhiên ông chợt tỉnh ra: Đó không phải là... Đoan Mộc cô nương sao?
Ông nhảy dựng lên, lật tung mẹt thảo dược trong tay, chân thấp chân cao, đâm xô ngã đổ, khiến cho mọi người trong phòng hoảng hốt liên tục né tránh.
Cuối cùng ông cũng ra tới cửa, miệng thở hổn hển, tim đập thình thịch.
Ngoài cửa chỉ có một mình Tiểu Thúy đang há hốc miệng nhìn ông, ngạc nhiên nói: “Bá bá, thì ra người lại chạy nhanh như vậy.”
Còn chưa kịp đáp lời thì Tiểu Thúy bỗng mở to hai mắt, nhún người xuống, chui qua dưới nách Công Tôn Sách, bình bịch chạy ra ngoài, vui vẻ gọi: “Đại ca ca!”
Xoay đầu nhìn lại, thấy Tiểu Thúy đang ôm lấy chân Triển Chiêu, ngẩng đầu nói gì đó, rồi Triển Chiêu cúi người nói vài câu, Tiểu Thúy liền ngoan ngoãn buông tay ra, thừa lúc Triển Chiêu không đề phòng lại nắm chặt lấy vạt áo của y không buông, Triển Chiêu chỉ biết lắc đầu cười bất đắc dĩ, cũng không biết phải làm thế nào.
Công Tôn Sách sải bước chạy tới, chưa kịp hỏi Triển Chiêu về tình hình bên miếu Thành Hoàng, chỉ nhìn Tiểu Thúy nói: “Tiểu Thúy, tỷ tỷ vừa nói chuyện với cháu là ai thế?”
Triển Chiêu thấy ngữ khí của Công Tôn Sách có điều khác thường, trong lòng hơi ngơ ngác, lại nghe Tiểu Thúy đáp: “Cháu không biết ạ, cháu không quen tỷ ấy.”
“Vậy cô ấy có nói muốn đi đâu không?”
Tiểu Thúy nghĩ một lát rồi lắc đầu nói: “Hình như có nói, nhưng mà cháu quên mất rồi.”
“Mới vừa nói xong cháu lại quên được?” Công Tôn Sách rất sốt ruột.
Tiểu Thúy sợ hãi nép người vào sau Triển Chiêu, cái miệng nhỏ trễ xuống, mếu máo nói: “Lúc đấy cháu đang nghĩ đến váy hoa, tỷ ấy nói gì, cháu không để ý…”
Triển Chiêu thấy Tiểu Thúy nước mắt rưng rưng trực trào, trong lòng thương xót, bèn nói với Công Tôn Sách: “Công Tôn tiên sinh, nếu ngài muốn tìm người thì từ từ hỏi thăm cũng được, chắc là Tiểu Thúy không nhớ được đâu.”
Công Tôn Sách lại như không nghe thấy, chỉ lẩm bẩm nói: “Không biết có phải hay không, ta hẳn là không nhìn lầm, nhưng nếu người đó không phải là cô ấy, thì chẳng lẽ ta hoa mắt rồi sao...”
Những lời này khiến Triển Chiêu nghe mà như lạc vào trong sương mù, Công Tôn Sách lẩm bẩm tự nhủ một lúc, rồi đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, đi vài bước đến bên một bếp lò đang cháy, rút một thanh củi trong bếp ra, giơ chân đạp tắt lửa, dùng đầu thanh củi bị thiêu cháy đen thui vẽ một bức tranh trên mặt đất, ông chỉ vẽ vài nét, sau đó ngẩng đầu lên hỏi Tiểu Thúy: “Cháu lại đây xem, có phải tỷ tỷ này là người vừa nói chuyện với cháu không?”
Công Tôn Sách chỉ sợ bản thân nhất thời hoa mắt nhìn lầm, bèn phác họa lại bộ dạng của Đoan Mộc Thúy.
Tiểu Thúy thò đầu ra nhìn ngó, nín khóc mỉm cười, vỗ tay nói: “Bá bá, người thật lợi hại, vẽ giống lắm luôn.”
Không hiểu tại sao khi được Tiểu Thúy xác nhận, Công Tôn Sách lại cảm thấy có phần khó tin, ông im lặng hồi lâu rồi mới quay đầu nói với Triển Chiêu: “Triển hộ vệ, hình như ta đã thấy Đoan Mộc cô nương, hay là cậu thử... tìm xung quanh xem sao?”
Triển Chiêu chăm chú nhìn bức vẽ một lúc lâu, sau đó khẽ nói: “Người giống người thôi, chắc là Công Tôn tiên sinh nhìn lầm rồi.”
Nói xong nhẹ nhàng vén vạt áo, chậm rãi bước lên lầu, để lại Tiểu Thúy và Công Tôn Sách đang đứng ngày tại chỗ.
Công Tôn Sách vội la lên: “Triển hộ vệ, cho dù ta thật sự nhìn lầm thì đi tìm xung quanh một vòng cũng không có vấn đề gì mà.”
Triển Chiêu dừng bước, nhưng không có ý định xoay người lại.
Lát sau, Công Tôn Sách thở dài: “Thôi vậy, là do ta nhìn lầm thôi, dẫu có giống thế nào thì cũng không phải cô ấy.”
Tiểu Thúy ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu, lại nhìn Công Tôn Sách, không nhịn được bèn chạy đến bên Triển Chiêu, túm lấy vạt áo của Triển Chiêu, nói: “Đại ca ca, huynh sao thế?”
Triển Chiêu im lặng hồi lâu, chậm rãi cúi người, khuỵu một gối xuống, kéo Tiểu Thúy tới trước mặt, nhẹ nhàng hỏi: “Tiểu Thúy, vị tỷ tỷ mà muội đã gặp có phải giống y hệt bức tranh của Công Tôn bá bá không?”
Tiểu Thúy gật đầu, đáp: “Giống ạ.”
lại suy nghĩ sau đó lắc đầu nói: “Tỷ tỷ kia Rồi cô xinh hơn một tí.”
Nghĩ một chút lại bổ sung: “Nếu mà tỷ ấy cài hoa, mặc váy hoa...”
Triển Chiêu ngắt lời: “Cô ấy đi về phía bên kia sao? Muội dẫn ta đi tìm được không?”
Tiểu Thúy bất giác nói: “Được.”
Câu “Được” vừa nói ra khỏi miệng, trong lòng mới cảm thấy hoang mang, cô bé ngơ ngác nhìn ra đầu phố, thầm nhủ: Vị tỷ tỷ kia đi về phía nào ấy nhỉ?
***
Công Tôn Sách nhìn Tiểu Thúy kéo Triển Chiêu đi xa, lúc này mới nâng tay áo lên, lau mồ hôi trên trán.
Ông thầm nghĩ: “Ta nói là cô ấy, ngươi không dám tin, ta nói không phải là cô ấy, ngươi lại không muốn tin. Bất kể có phải hay không, nếu chưa tự mình đi gặp người kia thì chung quy ngươi vẫn không từ bỏ ý định.”
***
Tiểu Thúy kéo Triển Chiêu đi qua vài con phố, càng đi Triển Chiêu càng nghi ngờ, y dừng lại, nói: “Tiểu Thúy, muội thật sự nhìn thấy cô ấy đi đường này sao?”
Tiểu Thúy rơm rớm nước mắt, ra sức gật đầu nói: “Đúng vậy.”
Tất nhiên cô bé không biết Đoan Mộc Thúy đi về hướng nào, nhưng ban đầu không muốn để Triển Chiêu thất vọng, bây giờ lại sợ Triển Chiêu phát hiện ra mình
nói dối sau đó sẽ không bao giờ để mắt đến mình nữa, suy nghĩ của trẻ con rất đơn giản, cô bé đánh liều bám lấy cái sai của mình tới cùng, kiên quyết cho rằng Đoan Mộc Thúy đi về phía này.
Triển Chiêu đã phá vô số vụ án, sao không đoán được Tiểu Thúy đang nói dối, trong lòng vừa thất vọng vừa cay đắng, lại không đành lòng trách móc Tiểu Thúy, trầm mặc một hồi, y nhẹ giọng nói: “Tiểu Thúy, chúng ta đi về thôi.”
Tiểu Thúy lắc đầu nguầy nguậy, nghẹn ngào nói: “Đi bên này thật mà, đi bên này thật mà.”
Triển Chiêu chưa kịp mở miệng đã nghe sau lưng có cô gái hừ một tiếng, nói: “Vị nhân huynh này, nếu ngài có hỏi đường thì tìm người khác, chớ có như ta nghe nha đầu kia chỉ linh tinh, đi qua bao nhiêu con đường cuối cùng lại uổng công vô ích.”
Triển Chiêu chỉ cảm thấy trong đầu có tiếng nổ “oành” một tiếng, trong nháy mắt tâm trí trống rỗng, màng nhĩ rung lên như có hàng ngàn con ong đang bay vo ve, muốn quay đầu lại nhưng cổ như đông cứng, không thể mảy may cử động.
Dường như có một khoảnh khắc, nhịp tim như bị kéo chậm lại vô cùng, toàn thân như chìm trong nước, nhìn bầu trời qua làn nước trong veo với những đường sóng mềm mại. Giữa trời và đất, mọi thứ tĩnh lặng như thuở hồng hoang, chỉ có ánh nắng ấm áp lấp lóa nhảy nhót trên mặt nước ấy.
Tiểu Thúy như nhận ra sự khác thường của Triển Chiêu, cô bé ngẩng đầu lên, vừa thắc mắc vừa lo lắng nói: “Đại ca ca, huynh làm sao vậy?”
“Đừng chỉ lo cho người khác... Nha đầu kia, muội chỉ đường cho ta kiểu gì thế hả, muốn ăn đòn đúng không?” Đoan Mộc Thúy bước tới vài bước, cố ý xụ mặt xuống, cúi người ra vẻ định cốc vào trán Tiểu Thúy.
Tiểu Thúy hoảng sợ, trốn ra sau lưng Triển Chiêu, vùi mặt vào vạt áo của Triển Chiêu, sau đó rón rén ló đầu ra ngoài, không ngờ lại đối mặt với ánh mắt trợn trừng giận dữ của Đoan Mộc Thúy, cô bé liền vội vàng rụt người lại.
Đoan Mộc Thúy thấy thế thì buồn cười lắm, nàng phì cười ra tiếng, lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn Triển Chiêu.
Trong lòng bỗng dưng giật thót.
Người đó vẫn là người nàng nhìn thấy đêm qua, trên mặt đeo khăn, trang phục trên người vẫn giống hôm qua, nhưng từ ánh mắt của y lại mang tới sự ấm áp và trìu mến quen thuộc... Trên đời này tuyệt đối không có người thứ hai.
Nếu Đoan Mộc cô nương không nhận ra thì đi đập đầu vào tường cho rồi.
À không, tường cũng phải thẹn thay cho nàng, uỳnh một tiếng tự sập luôn.
Đang định nghiêm mặt nói vài câu, nhưng đầu mày cuối mắt không giấu được ý cười, nàng nói: “Là Triển Chiêu đó sao?”
Vừa nói nàng vừa đưa tay kéo khăn che mặt của y.
Tay đưa đến nửa chừng lại dừng, nàng nói với Triển Chiêu: “Nói trước nhé, nếu không phải thì ngươi tiêu đời rồi... Ta không đánh ngươi không được.”
Triển Chiêu chỉ cảm thấy vành mắt nóng lên, khế cười nói: “Đoan Mộc cô nương cũng hơi ngang ngược rồi đấy.”
Đoan Mộc Thúy nhoẻn miệng cười, liền kéo khăn che mặt của Triển Chiêu xuống, nào ngờ lại kéo không ra, “ồ” một tiếng, vươn nốt tay còn lại ra, hai tay vòng ra sau đầu để tháo dây buộc khăn, miệng còn than: “Buộc chặt như vậy làm gì chứ, cũng không sợ...”
Lời còn chưa dứt đã cảm thấy bên hông bị siết chặt, nàng được Triển Chiêu ôm vào lòng.
Nàng cả kinh nói: “Triển Chiêu...”
“Một lát thôi là được rồi, Đoan Mộc.”
Đoan Mộc Thúy khẽ giật mình, hơi thở quen thuộc ập vào mặt lại khiến nàng ngẩn ngơ.
Cái ôm của Triển Chiêu thật ấm áp, có sức mạnh khiến người ta an tâm.
Nhưng nàng vẫn cảm nhận được trong đó có một tia đau buồn mỏng manh mà sầu muộn.
Triển Chiêu... đau khổ lắm sao? Đoan Mộc Thúy thầm nghĩ: Đã có chuyện gì xảy ra trong mười ngày ta ở Doanh Châu?
Nàng bất giác đưa tay ôm lấy Triển Chiêu, tựa như chỉ có cách này mới có thể truyền cho hắn một chút an ủi và khích lệ.
Khi cúi đầu xuống lại vô tình nhìn thấy Tiểu Thúy đang đứng bên cạnh, đôi mắt tròn xoe, miệng há hốc như có thể nhét vừa một quả táo.
Muội... đừng nhìn là hơn...
Đoan Mộc Thúy mỉm cười thật duyên dáng.
Thế rồi khung cảnh trước mắt Tiểu Thúy đột nhiên thay đổi.
Cô bé thấy mình đứng giữa muôn hoa, trên đầu cài rất nhiều hoa, mặc chiếc váy thêu hoa, trên váy đính vô số trân châu gắn trên đài hoa, trong tay còn ôm một bó hoa dại rất lớn...
Đẹp quá đi, Tiểu Thúy nghĩ thầm, khung cảnh đẹp nhất nhân gian hẳn là ở đây rồi.