Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31541 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 146
chương 7 : đế đô cáo cấp (4)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam KiệtTác giả: Lăo Trư

Quyển 18: Vệ quốc chi chiến.

-----oo0oo-----

Chương 7: Đế đô cáo cấp (4).

Tử Xuyên Trữ cảm thấy nhẹ nhõm. Tuy bình thường không vừa mắt với mình, nhưng Đế Lâm dù sao cũng là danh tướng hàng đầu của Tử Xuyên gia, luận năng lực quân sự, ngoài Tử Xuyên Tú ở Viễn Đông và Tư Đặc Lâm ở Áo tư, hàng ngũ tướng soái gia tộc không ai sánh được với hắn. Có hắn ở trong thành, người mới thiếu kinh nghiệm như nàng cũng an tâm hơn nhiều.

Nhưng, Tử Xuyên Trữ vẫn không khỏi nghĩ đến, nếu như lưu lại trong thành bồi bạn với mình là Tử Xuyên Tú mà không phải Đế Lâm, vậy thì quá hay rồi!

Nàng gật đầu cảm kích: "Cảm tạ, Đế Lâm đại nhân! Tú Giai tẩu tử và tiểu Đế Địch thì thế nào?"

"Lâm Tú Giai và Đế Địch đã đi tây nam rồi. Vì trong thành rất gian khổ, tôi không muốn để bọn họ ở cùng với tôi". Thần sắc Đế Lâm chuyển thành nghiêm túc: "Điện hạ, hôm nay Giám sát thính nhận được phi cáp truyền thư từ bộ đội ở Áo tư đang bị bao vây".

Tử Xuyên Trữ tinh thần chấn động: "Liên hệ được với Đông nam quân của Tư Đặc Lâm đại nhân rồi sao? Tình huống bọn họ thế nào?"

"Rất xấu. Bộ đội bị ma tộc cắt nhỏ đội hình, thương vong rất lớn. Chết một Phó thống lĩnh, một Hồng y kì bổn, mười hai Kì bổn, mấy sư bị diệt, bọn họ rất gian nan nhưng quân đội còn có chiến đấu lực, Tư Đặc Lâm đang nỗ lực chỉnh đốn khôi phục trật tự. Y nói, chỉ cần có cơ hội sẽ tổ chức đột vây, hồi sư cứu viện Đế đô".

Tử Xuyên Trữ yên lặng nghe, lời của Đế Lâm ngắn gọn, nàng có thể cảm nhận được tình thế nghiêm trọng.

Chủ lực quân của gia tộc đang bị địch nhân bao vây bên ngoài, phòng vệ thủ đô thiếu thốn, sắp bị địch nhân công kích. Dự bị đội còn đang trong quá trình tổ chức, hình thế trước mắt vô cùng ác liệt.

Đế Lâm nói tiếp: "Phi cáp còn mang theo một tin tức khác, rất khiến người chấn kinh. Trữ tiểu thư, nàng nên có tâm lí chuẩn bị".

"Rốt cuộc là tin tức gì?"

Chăm chú nhìn Tử Xuyên Trữ, Đế Lâm trầm trọng nói: "Tổng đốc Ba đặc lợi hành tỉnh Mã Duy sát hại tỉnh trưởng Ân Khắc Lạp, suất bộ hạ hiến thành đầu hàng, câu dẫn địch nhân đánh thẳng một mạch, hắn khiến chiến tuyến quân ta tan vỡ. Kì thật trước đó Đông nam quân có phái tín sứ về báo cáo chuyện này, bất quá chưa đến Đế đô đã đụng phải tiên phong đội của ma tộc. Lần này là Tư Đặc Lâm đích thân chứng thực, có thể xác nhận".

Nói xong, hắn chú ý quan sát biểu tình của Tử Xuyên Trữ.

Khiến hắn thất vọng, phảng phất như quá nhiều tin xấu đã làm nàng chai lì, Tử Xuyên Trữ chỉ thoáng giật mình, không có quá kinh sợ: "Mã Duy? Hắn vì sao làm chuyện như thế?"

"Ai biết chứ?" Đế Lâm nhún nhún vai, biểu hiện sự tình không có liên quan đến ta.

Kì thật hai người trong lòng đều hiểu, Mã Duy sở dĩ phản biến, hai người ở đây đều có trách nhiệm nhất định.

Tử Xuyên Trữ từng có một đoạn cảm tình với hắn, còn Đế Lâm thì ám sát trưởng huynh của hắn, tịch thu gia sản của hắn.

Đương nhiên, trách nhiệm lớn hơn bọn họ không phải không có, đó là Tử Xuyên Tú đang ở Viễn Đông.

"Xét rằng Mã Duy là nhân vật đặc biệt, hạ quan nghĩ thỉnh ý điện hạ xử lí chuyện này thế nào?" Đế Lâm cung kính hỏi.

Tử Xuyên Trữ lạnh nhạt liếc mắt nhìn hắn: "Tội phản quốc nên xử trí thế nào, Quân pháp xứ chắc đã có luật? Còn cần tôi hướng dẫn cho Giám sát trưởng đại nhân sao?"

"Như vậy, xử lí như việc công?"

"Tự nhiên là việc công, chẳng lẽ còn có gì khác ư?"

Đế Lâm mỉm cười nói: "Điện hạ nói như thế, hạ quan hiểu rồi. Tôi sẽ lập tức phát lệnh tuyên cáo toàn quốc tội nghiệt của Mã Duy".

Hai người lại im lặng, không khí có chút kì lạ. Trong lời nói của Đế Lâm phảng phất như đang châm chọc Mã Duy từng có quan hệ với Tử Xuyên Trữ, khiến Tử Xuyên Trữ tức giận mà không thể nói. Tử Xuyên Trữ đang tìm cơ hội phản bác lại Đế Lâm thì bỗng có tiếng thắng gấp, mã xa đột nhiên ngừng lại. Tử Xuyên Trữ theo quán tính chuồi người tới trước, xém chút té khỏi ghế, may mà Đế Lâm nhanh tay tóm lấy vai nàng giữ lại.

"Đa tạ, Giám sát trưởng đại nhân! Xảy ra chuyện gì vậy?"

Hai người nhìn qua cửa sổ, chỉ thấy mấy nam tử y phục lam lũ múa mộc bổng thiết côn chạy qua, vây lấy xe ngựa hét: "Cướp đây! Đem kim ngân trên người mau giao ra!"

Bọn chúng dùng vũ khí trên tay đập ầm ầm lên xe ngựa, gào hét: "Mở cửa mở cửa, không thì chúng ta giết ngươi!"

Tử Xuyên Trữ và Đế Lâm đưa mắt nhìn nhau, đều không tin được trên thế gian có chuyện hoang đường đến thế. nguồn

Xe cảnh vệ đi trước phát hiện tình huống không đúng vội quay lại, đám cảnh vệ nhảy xuống xe chạy qua, xoạt xoạt rút quân đao.

Mắt thấy đụng phải quân đội, bạo đồ vây quanh xe hô hoán bỏ chạy tứ tán.

Đội trưởng hộ vệ đến trước song xe thỉnh tội: "Hạ quan hộ vệ không chu đáo, để Trữ điện hạ và Giám sát đại nhân kinh hãi. Thỉnh đại nhân trách phạt".

Tử Xuyên Trữ nhảy xuống xe ngựa, ngơ ngác nhìn quanh. Bản thân từng gặp phải ám sát, nhưng là lần đầu trong đời bị đánh cướp.

Nàng quan sát các phía, nhận thấy cướp đường dạng thế không phải ít, từng đám từng đám du đãng tụ tập ở các góc đường, bên lề đường, dùng các đồ vật tạp nhạp quăng ra đường để cản xe ngựa, chỉ cần xe ngựa dừng lại, bọn chúng lập tức như chó dữ nhào tới cướp bóc.

Quán xá bên đường đều bị bọn chúng phá cửa vào cướp bóc, tất cả đồ có thể ăn, vật dụng có thể mang đi đều bị khoắng sạch, có cửa tiệm còn bị đốt cháy. Bọn cuồng đồ say ngất ngưỡng trên đường, miệng gào thê thảm: "Ngày tàn, ngày tàn đến rồi! Ngày tàn đến rồi!"

Có tên tửu quỷ nhìn thấy Tử Xuyên Trữ, đứng đằng xa ngoác mồm cười cợt: "Mĩ nữ, tịch mịch không?" Một đám cuồng đồ phát lên cười nhưng cố kị hiến binh bảo vệ bên cạnh Tử Xuyên Trữ, bọn chúng không dám tiến tới. Sự tuyệt vọng, điên cuồng lan trong đám đông.

Tử Xuyên Trữ nằm mộng cũng không tưởng được, trung ương đại nhai ngày thường trật tự sạch sẽ, lại có lúc xuất hiện tình cảnh như trước mặt.

Phảng phất chỉ trong một đêm, thế giới mà nàng quen thuộc đã biến mất, thay vào đó khung cảnh như đang ở viện tâm thần.

Nàng quay đầu nhìn Đế Lâm, hi vọng nhận được đáp án từ hắn.

"Mỗi lần gió lớn thổi qua, những tàn cặn bình thường chìm lắng sẽ bị thổi tốc lên. Điện hạ, đám lưu manh này vốn là bọn du đãng bản địa, còn thêm những nạn dân từ ngoài đến, nhân binh hoang mã loạn không có ai quản thì tác ác". Đế Lâm trầm ổn giải thích, "Điện hạ, ngài thân thể tôn quý, không cần để ý bọn chúng, thông báo Trị bộ thiếu qua xử lý bọn chúng là được rồi".

-o0o-

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »