Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31587 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 156
chương 2 : toàn dân giới bị (4)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 19: Liệt hỏa phần thành

.-----oo0oo-----

Chương 2: Toàn dân giới bị (4).

Trên con đường ngoại ô Đạt khắc thành kề cận Đế đô, đoàn người Bạch Xuyên đụng phải Tuần la binh của Thập lục đoàn, bọn chúng yêu cầu đội ngũ Viễn Đông ngừng bước: "Các người là ai? Từ đâu tới? Định đến đâu? Có thông hành chứng hay không?" đọc truyện mới nhất tại .

Bố Lãng vội lên giao tiếp, múa lưỡi liếng thoáng, nói bản thân từ An tạp lạp đi thăm người thân, những người đi cùng đều là thân thích của hắn.

Nói đến chỗ động tình, giọng hắn da diết: "Quân gia, làm ơi đi, cho chúng tôi đi qua đi! Chúng tôi đều là nông dân, không dễ có thời gian rảnh đi đâu a!" Hắn vừa năn nỉ, vừa lén lút dúi vài ngân tệ vào tay đội trưởng Tuần la đội.

Trong quá trình giao thiệp không đến hai phút đó, mồ hôi lạnh toát đẫm lưng áo Bạch Xuyên, chỉ cần tùy tiện có sĩ binh hô lên: "Lục soát bao phục của chúng!", đao kiếm giấu bên trong liền bại lộ.

Trên đường người qua lại tấp nập, bên đườing thì có trú quân ma tộc, căn bản không chỗ chạy.

May mà, sau khi nhận tiền của Bố Lãng, đội trưởng đó vung tay: "Không có chuyện gì! Các ngươi đi đi!"

"Đa tạ quân gia, đa tạ quân gia, ngài làm nhiều việc thiện, nhất định sống lâu trăm tuổi!"

Đi chưa được mấy bước, đột nhiên tên đội trưởng đó ở phía sau kêu lên: "Chờ chút!"

Bạch Xuyên nhất thời căng thẳng, tay bất tự chủ đưa vào bao phục.

Tên đội trưởng đó rất nghiêm túc nói: "Các người không nên tiếp tục đi theo hướng này, ma tộc phía trước có lập chốt kiểm tra, đụng phải khẳng định bị kiểm tra".

Lúc nói chuyện, hắn như hữu ý vô ý vỗ nhẹ lên bao phục có giấu vũ khí của Bạch Xuyên, mọi người khẩn trương gần như tim muốn nhảy ra ngoài.

Bố Lãng vội tiến lên nói: "Đội trưởng ngài đúng là một người tốt, chúng tôi cả đời này cũng không biết báo đáp ân tình của ngài như thế nào!"

"Người tốt, đúng không?" Đội trưởng đó cười khổ nói.

Hắn nhìn sang Bạch Xuyên: "Nhờ chuyển lời hỏi thăm Tú Xuyên thống lĩnh, Bạch Xuyên đại nhân!"

Bạch Xuyên buột miệng hỏi: "Ngươi, ngươi biết ta?"

Đội trưởng đó cười thoải mái, nếp nhăn trên mặt hắn giãn ra: "Kì thật vừa nhìn là tôi đã nhận ra ngài. Ngài là ái tướng của Tú Xuyên đại nhân, nổi danh mĩ nữ tướng quân trong quân, năm xưa trong quân, tôi và rất nhiều huynh đệ đều sùng bái ngài. Đáng tiếc hiện nay! Ai!" Một tiếng thở dài phiêu tán trong gió, chứa đựng cảm thán thế sự thương tang biến huyễn.

Hắn bước đến bắt nhẹ tay Bạch Xuyên, chuyển thân đi về phía bộ hạ.

Bạch Xuyên ngẩn ra nhìn theo, mãi đến khi Tuần la đội đi khuất phía cuối đường, gương mặt thương tang của trung niên nam tử hằn sâu vào tâm trí của nàng.

Nàng nhẹ nhàng mở tay, trong tay có một thông hành lệnh bài, bên trên là chữ ma tộc ngoằn ngoèo, đây là thông hành chứng dành cho quân dân nhân loại mà ma tộc phát hành.

Ở thế giới chiến loạn bi ai biến ảo, chứa trong nó có chính có tà, có khi hắc bạch lẫn lộn, khó mà phân biệt.

Nhìn về phương xa, một bóng ảnh sẫm dài phía đường chân trời đang khẽ triệu hoán nàng.

Đế đô đã trong tầm mắt, điểm cuối của lữ đồ cũng sắp đến rồi.

Đế đô, đầu não quan trọng của Tử Xuyên đế quốc, cố đô hoàng triều vang danh thiên hạ.

Hai trăm hai mươi mốt năm trước, một đêm tuyết bay, một tướng quân thấp người dùng tảng âm sắc nhọn chấn hám thành đầu: "Từ hôm nay, nơi này gọi là Đế đô! Tử Xuyên ta độc lập từ đây!"

Ba mươi vạn hắc y giáp sĩ tề thanh nộ hống: "Vạn tuế! Vạn tuế!" Trường mâu nâng lên hạ xuống nhấp nhô như rừng, tiếng hô động phong vân, chấn thiên địa,mở ra thời đại của một đế quốc hào hùng.

Từ ngày đó, cờ xí Kim cận hoa dần dần hạ xuống trên khắp đại lục, cờ xí hắc sắc phi ưng kéo lên, bóng ưng trảo che phủ nửa đại lục.

Vị tướng kiêu hùng đó là Tử Xuyên Vân, còn cứ điểm Gia Sơn quan trọng, từ đó cũng có một cái tên vang dậy: "Đế đô!"

Hai trăm hai mươi mốt năm rồi, mệnh vận của thành thị này gắn chặt hưng suy của Tử Xuyên, rất nhiều cái tên đã đi vào lịch sử cùng với tòa thành này, Tử Xuyên Vân, Nhã Lí Mai, Sa Gia, Tử Xuyên Tinh, Vân Sơn Hà, Tạp Mâu.

Thành thị này đã chứng kiến Lưu Phong kị binh ngập kín mặt đất, cũng từng thấy qua ma tộc trang giáp thú phủ đen chân trời.

Năm 553 Đế quốc lịch, ma tộc quân đại tướng Vân Long dẫn hai mươi vạn ma tộc quân nhập quan, vây công cứ điểm Gia Sơn ba tháng trời nhưng không thể hạ.

Vân Long không thể không hành quân đường vòng, vòng qua cứ điểm Gia Sơn tấn công, diệt Quang minh đế quốc.

Năm 732 Đế quốc lịch, dưới sự dụ dỗ của Lưu Phong gia, trọng tướng biên phòng của Tử Xuyên gia là Lâu Gia La phản biến, ba mươi vạn phản quân và hai mươi vạn Lưu Phong gia quân hung mãnh đánh đến Đế đô, đại quân kéo dài mấy trăm dặm, trống trận chấn động trời xanh, người trong Đế đô thành biến sắc hãi sợ, cho rằng ngày vong quốc đã cận kề.

Nhưng không đến một tuần, Viễn Đông thống lĩnh Tạp Mâu suất lĩnh hai mươi vạn Viễn Đông bộ đội hồi viên, đại phá Lưu Phong ở Ngõa niết hà, Viễn Đông kị binh truy sát bại binh Lưu Phong đến tận Lam thành.

Năm 771 Đế quốc lịch, Lưu Phong Tây Sơn đánh bại Tử Xuyên Viễn Tinh, mười vạn Lưu Phong quân lần nữa công đến Đế đô.

Mắt thấy thành lâu nguy nga, danh tướng Lưu Phong được xưng "Lưu Phong hồ li" chần chừ, nhưng trong một đêm, tám trăm Viễn Đông thiết kị lần nữa lại đạp nát bá mộng xưng hùng của Lưu Phong gia, đại danh tướng Tử Xuyên Tú dùng Lưu Phong Tây Sơn làm bàn đạp quật khởi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »