Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31611 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 122
chương 2 : tương y vi mệnh (2)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt Tác giả: Lăo Trư Quyển 18: Vệ quốc chi chiến .-----oo0oo----- Chương 2: Tương y vi mệnh (2).

Đèn đường đã sáng trong đêm, trên nhai đạo mưa bụi phiêu tán, gió xuân mát lạnh lùa qua thân thể.

Trung ương đại nhai ngựa xe như nước, người qua lại dập dìu, cảnh tượng phồn hoa đô hội. Một đôi nam nữ tuần mĩ đi trên nhai đạo hấp dẫn ánh mặt rất nhiều người đi đường, nam tử thân khoác áo choàng kị binh hắc sắc, tuấn lãng tiêu sái, anh khí bức nhân. Nữ tử thân khoác áo bào bạch sắc, mi mục như họa, khí chất cao nhã, hình dáng mảnh mai, người qua đường đều bất tự chủ đưa mắt ngắm bọn họ.

Đi được một đoạn đường khá dài, Tử Xuyên Tú nhịn không được lên tiếng trước: "Muội tìm ta là vì chuyện của Mã Duy à?"

"Mã Duy?" Tử Xuyên Trữ nhíu nhíu mày, trong mắt lộ xuất vẻ mê mang, lắc lắc đầu: "Người này đã không có gì để nói tới. Hắn mưu đồ ám sát huynh, Quân vụ xứ có thông báo uội, muội không ngờ hắn lại xấu xa như thế".

Mã Duy ám sát bản thân gã, Tử Xuyên Tú cũng chẳng cảm thấy có gì quá đáng. Bản thân gã chém giết Mã gia máu chảy thành sông, Mã Duy may mắn trốn thoát, hắn báo phục là điều tự nhiên.

"A Trữ, muội có thể nhận ra chân diện mục của hắn, vậy thì tốt. Chuyện xấu của hắn không chỉ bấy nhiêu, muội không nên có cảm tình với hắn, hắn không xứng để muội thương cảm".

"Muội biết hắn không phải người tốt". Trong ngữ khí Tử Xuyên Trữ mang ưu sầu nhàn nhạt: "Hắn là kiêu hùng hắc đạo. Huynh không nói muội cũng biết, trên người hắn nhất định có rất nhiều huyết trái".

Tử Xuyên Tú cười khổ: "A Trữ, biết như thế mà muội còn viết thư cầu tình cho hắn? Muội khiến ta rất giận".

"Bởi vì, hắn đối xử tốt với muội!" Tử Xuyên Trữ buồn bã đưa tay đón một chiếc lá rơi xuống, nhìn vết vàng loang lổ trên mặt lá, giọng của nàng chợt biến: "A Tú ca ca, nữ hài tử rất yếu ớt, bọn nữ tử muội rất dễ dao động và do dự. Muội không kiên cường giống huynh, huynh chiến đấu với ma tộc bảo vệ tổ quốc không hề sợ hãi, huynh có ý chí kiên định, còn muội, muội làm không được. A Tú ca ca, chúng ta đều là cô nhi, cô nhi đều thiếu tình thương. Ngoài huynh, Mã Duy là người thứ nhì quan tâm đến tôi. Bất quản hắn là chân tâm đối với muội hay là vì mục đích khác, muội đều cảm tạ hắn. Huynh sao không nhận ra, muội đối tốt với Mã Duy chỉ là để đáp tạ sự quan tâm của hắn mà thôi".

Tử Xuyên Tú mỉm cười, không tả được tư vị trong lòng.

Tử Xuyên Trữ chuyển thoại đề: "Huynh đề xuất muội đảm nhiệm thống lĩnh Trung ương quân, muội rất bất ngờ. Làm tướng quân, đó là phải dẫn binh đánh trận, muội còn không biết cưỡi ngựa, thấy máu thì chóng mặt, làm sao làm việc đây?"

Tử Xuyên Tú cười đáp: "Làm tướng quân không nhất định phải cưỡi ngựa chém giết. Trong lịch sử cũng có rất nhiều trí tướng nổi danh, Nhã Lí Mai trong truyền thuyết là một người tàn tật. Còn có Lưu Phong Sương, nàng cũng là chưa từng xung phong giết địch. A Trữ, muội là người thông minh, học cái gì cũng nhanh, mà Phó thống lĩnh Trung ương quân Tần Lộ lại là người tài năng, y sẽ phụ giúp tốt uội. Ta tin, muội có thể trở thành nữ tướng quân xuất sắc".

"Thế nhưng, vì sao chứ? Tư Đặc Lâm đại ca đi Đông nam quân đoàn, trực tiếp đưa Tần Lộ đại nhân lên thống lĩnh Trung ương quân, như thế không phải càng thuận lí thành chương sao?"

Tử Xuyên Tú hờ hững cười: "A Trữ, trên thế giới này, muội nên tin phàm là...người thật lòng đối với muội, ta là một, Tham Tinh điện hạ cũng là một người. Hai người chúng ta đều cho rằng muội nên làm điều đó, vậy thì muội không cần ngập ngừng nữa".

"Muội chỉ là muốn biết vì sao". Tử Xuyên Trữ cố chấp lặp lại vấn đề.

Trầm mặc hồi lâu, Tử Xuyên Tú lên tiếng: "A Trữ, thời đại đã biến đổi. Ma tộc xâm nhập đã cải biến rất nhiều thứ, trong một năm tới, cục thế biến hóa rất lớn, muội không tưởng tượng nổi đâu, chủng biến hóa kịch liệt đó có thể ngang ngữa với diễn tiến cả trăm năm. Điểm này, ta nhìn thấy, thúc thúc muội cũng nhìn thấy.

"Lộ tuyến ma tộc xâm nhập là không thể tránh, Tử Xuyên gia đứng mũi chịu sào. Khi Trung ương quyền uy bị tan vỡ, lúc đó sẽ xuất hiện rất nhiều thứ mà chúng ta không ngờ đến, những điều xấu xa sẽ lộ ra. Vài quan viên địa phương sẽ đầu hàng ma tộc, một vài tướng lĩnh tay nắm trọng binh sẽ chiếm đất cát cứ làm quân phiệt, có người mưu nghịch, có người phản bội, có người đầu hàng, có người bỏ trốn, lúc đó mọi thứ đều phải dựa vào chính mình".

Tử Xuyên Trữ im lặng lắng nghe, đợi Tử Xuyên Tú nói xong, nàng nhìn gã, điềm đạm nói: "Như thế, huynh vẫn đòi đi Viễn Đông. Huynh đi rồi, muội còn có thể dựa vào ai đây?"

Tử Xuyên Tú rung động, hôm nay lúc gặp mặt, Tử Xuyên Trữ biểu hiện hết sức bình tĩnh, trấn định, thậm chí khiến gã có cảm giác hơi xa lạ. Nhưng trong câu nói này, gã mới cảm giác được, đây mới là tiểu cô nương mĩ lệ mà gã biết, là nữ hài thanh mai trúc mã thích khóc thích được che chở của gã.

Gã nhìn sang, vừa hay nhìn thấy một giọt lệ tinh oánh vừa ứa ra, nàng quay đầu muốn tránh ánh mắt của gã, nhưng Tử Xuyên Tú đã vòng sang, yên lặng nhìn thẳng vào mắt nàng.

Nàng vẫn cố nhịn không khóc.

Than nhẹ một tiếng, đưa tay chùi nhẹ nước mắt trên mặt Tử Xuyên Trữ, Tử Xuyên Tú nhẹ nhàng nói: "A Trữ, muội đã lớn rồi, muội ngày càng trưởng thành, hiểu chuyện. Ta có dự cảm, muội sẽ thành chính trị gia xuất sắc. Ta đã không thể giống ngày trước luôn ở bên muội, cũng không còn thích hợp nữa".

"Kì thật hôm nay muội đã không cần dựa vào bất kỳ ai, muội có đủ trí tuệ và kiên cường để ứng phó mọi khó khăn. Ta hay Tư Đặc Lâm, Đế Lâm, sau này đều là thần tử của muội, muội có thể tín nhiệm bọn ta, nhưng không thể ỷ lại vào bọn ta. Thân là quân chủ, muội phải thống lĩnh toàn cục, muội phải đứng trên chúng nhân, phong cách tự tin dẫn dắt chúng nhân, bao gồm cả những người bọn ta. Cho dù ta là người thân tín của muội, nhưng vẫn là thuộc hạ của muội, nếu như muội cứ ngần ngừ bất quyết, đối với muội hay ta, hay đối với cả Tử Xuyên gia, đều là không tốt". Nghe Tử Xuyên Tú chậm rãi phân tích, Tử Xuyên Trữ lại ứa nước mắt, nàng quay đầu sang hướng khác, vội vàng bỏ đi.

Tử Xuyên Tú vội đuổi theo nàng, một quân quan cao cấp bám theo một thiếu nữ mĩ lệ, tình huống khiến rất nhiều người dân tò mò.

Một chạy một đuổi, rất nhanh đã đến trang viên của Tử Xuyên Trữ. Tử Xuyên Trữ như một cơn gió ùa vào cổng nhà.

Nhìn thấy Tử Xuyên Trữ, cảnh vệ ở cổng vội thi lễ tránh đường, thất kinh nhìn công chúa điện hạ mặt đẫm lệ, muốn hỏi lại không dám. Theo sau Tử Xuyên Trữ, Tử Xuyên Tú cũng rất nhanh tiến vào trang viên. Một cảnh vệ lớn tuổi lập tức nhận ra gã: "Tú Xuyên thiếu gia về rồi à".

"Ừ", Tử Xuyên Tú giơ tay chào, nói: "Không cần quan tâm đến bọn ta, cứ làm việc của các người đi".

Đám cảnh vệ và người hầu lập tức tỉnh ngộ: "Vâng, thiếu gia". Vội nhanh tay nhanh chân giải tán.

Tử Xuyên Tú theo gấp Tử Xuyên Trữ, hai người một trước một sau chạy đến hoa viên, Tử Xuyên Trữ đột nhiên dừng chân, nàng há miệng thở dốc, ngực phập phồng kịch liệt, Tử Xuyên Tú định tới nhưng nàng đã nghèn nghẹn nói: "Không sao, để muội yên tĩnh một chút".

Tử Xuyên Tú đành đứng yên, đưa mắt nhìn thân ảnh thiếu nữ thút thít trong vườn hoa.

Gió đêm xào xạt, hương hoa lẻn vào mũi, mùi đất mùi cỏ nồng nồng trong không khí, gã nhìn lầu gác quanh đó, đột nhiên nảy sinh cảm giác huyễn hoặc, giống như chỉ trong một đêm, khung cảnh trang viên đã nhỏ đi rất nhiều.

Lúc niên thiếu, vườn hoa này là cả thế giới của gã, chơi hoài không chán, hiện tại chỉ cần bước mấy bước thì đã ra cổng rồi.

Gã đột nhiên tỉnh táo, không phải trang viên biến nhỏ mà là bản thân đã trưởng thành rồi. Con chim nhỏ ngày nào đã thoát khỏi khu vườn nhỏ, biến thành hùng ưng bay lượn trên đại địa mênh mông rồi.

Tử Xuyên Tú ngồi xuống trên thảm cỏ, tai vẫn nghe tiếng khóc thút thít, gã bỗng thấy xấu hổ: Vừa rồi nói năng hùng hồn, nghe rất cao thượng, cũng rất đại nghĩa, nhưng nếu lọc ra nghĩa đen thì kì thật chỉ đúng một câu: "Trữ tiểu thư tự mình bảo trọng, bái bai nha".

Tử Xuyên Tú ngẩng đầu nhìn thiên không, vài ngôi sao đã xuất hiện, ánh sáng nhấp nháy như những ánh mắt đang cười nhạo gã.

Viễn Tinh đại nhân, ngài cương nghị anh dũng, sau khi chết có trở thành sao trên trời không? Mười bốn năm trước, khi ngài sắp lâm chúng, tôi từng hứa trước mặt ngài sẽ chăm sóc bảo vệ Trữ tiểu thư cho đến trưởng thành, hiện tại, Trữ tiểu thư đã lớn rồi, nàng thông minh giỏi giang, không thua kém gì ngài năm xưa. Lời hứa với ngài, tôi đã thực hiện được rồi.

A Trữ, xin lỗi, ta từng thề cả đời bảo vệ muội, tha thứ cho ta, ta không giữ được lời thề. Ta đã phát thệ gắn bó cả đời với một nữ tử khác, ta không thể cô phụ nàng ấy. A Trữ, ta có lỗi với muội!

-o0o-

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »