Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31718 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 167
chương 5 : đế đô thần thoại (2)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 19: Liệt hỏa phần thành.

-----oo0oo-----

Chương 5: Đế đô thần thoại (2).

Sự điên cuồng cầu sống xâm chiếm đầu óc bọn chúng, áp lực lên người bọn chúng không phải quân lệnh mà là liệt hỏa trùng trùng, cái này còn hữu hiệu hơn bất kì mệnh lệnh nào!

Cả vạn ma tộc binh xung phong như mất lí trí, lấy thân nghênh đón mưa tên của nhân loại, chỉ tiến không lùi.

Đây đơn giản là tiến công điên cuồng, bọn chúng cái gì cũng chẳng thèm quan tâm, kẻ trước vừa ngã, lập tức bị đồng bọn xông lên đạp thành thịt vụn, thi thể ma tộc binh trải đầy chiến hào của nhân loại, mặt đất đã trở thành bùn máu, guồng chảy nhân mã húc đổ chiến lũy của nhân loại, ma tộc binh theo lối đổ ào ào xông vào, triển khai đánh xáp lá cà với sĩ binh nhân loại.

Bị sự bạo phát điên cuồng của ma tộc chấn khiếp, thủ quân nhân loại chống đỡ không nổi, ma tộc quân như một trận toàn phong quét qua trận địa nhân loại, trong tiếng đao kiếm choang choang, trong nháy mắt mấy trăm thủ quân đã bị chém thành vụn.

Vân Thiển Tuyết đang định hạ lệnh thừa thắng truy kích, đột nhiên nhân loại ở phía trước nổi lên một trận kinh khiếu, hậu phương nhân loại bỗng sáng lên ánh lửa.

Trận địa nhân loại hỗn loạn, nhân loại sĩ binh nhảy khỏi chiến hào, chạy loạn tứ xứ, kinh hô: "Lửa cháy rồi! Lửa cháy rồi!"

"Chúng ta bị vứt bỏ rồi!"

Ở trước là ma tộc quân, phía sau là biển lửa, không còn đường chạy, rất nhanh có nhiều quân nhân và thị dân phát xuất tiếng kêu thảm trong biển lửa, nhiều người thân hình bốc cháy lăn lộn dưới đất, có người gào lên: "Vì sao? Vì sao?" Có người vì tránh khỏi biển lửa, thậm chí còn chạy về phía ma tộc quân.

Vân Thiển Tuyết triệt để tuyệt vọng: "Đế Lâm, ngươi thật hung dữ! Ngươi cả người của mình cũng không tha!" Đối diện sự tàn khốc lãnh huyết của đối thủ, gã nảy sinh cảm giác sự vô lực thất bại: "Cuối cùng vẫn thua ngươi!"

Địch nhân đã tan vỡ nhưng chiến đấu không còn ý nghĩa, tiếp theo chỉ đợi hai đầu đại hỏa hợp vây, quân đội sắp bị thiêu chết rồi.

Vân Thiển Tuyết quay người nhìn tướng lĩnh đằng sau nói: "Trước mặt không có đường, chúng ta chỉ đành quay đầu chạy về đông, nam thành môn. Các huynh đệ, Vân Thiển Tuyết ta xin lỗi các người, mọi người tự đào sinh đi!"

Ma tộc binh phảng phất như đang bơi trong một dòng sông khổng lồ, vì đoạt lấy một chiếc thuyền cứu mạng mà sẵn sàng đâm chém, tự tàn sát nhau.

Ma tộc binh đối diện với tình trạng chưa từng có, quan binh đạp nhau mà chết, thi thể chất bít đường xá, khói đen cuồn cuộn, liệt hỏa nóng chín thịt, ma tộc binh chỉ biết gào thét hoảng sợ bỏ chạy, cứ thấy chỗ trống là ùa tới chen nhau, giẫm đạp nhau.

Vì để chạy nhanh thoát thân, các túi tài bảo kim ngân đoạt được bị vứt khắp nơi như vật thừa thải, bị người đạp lên mà chạy, sắp chết đến nơi rồi, tài bảo thì có tác dụng gì chứ.

Đâu đâu cũng có người gào la kêu cứu, phần lớn ma tộc bộ đội đã bị lạc trong khói lửa mịt mù.

Ma tộc binh thấy chỗ trống thì ùa vào, nhưng đa phần đón tiếp bọn chúng lại là một mảng lửa bốc lên bất ngờ, cả đội bị thiêu cháy gần hết, để lại vô số thi thể cháy đen thui.

Nhân loại sau đó đi thanh lí chiến trường thì lục soát được trong Đế đô đại thể dục quán đến mấy ngàn thi thể ma tộc binh, bọn chúng là chạy lạc vào rồi bị ngạt khói chết. (.

Dưới sự liều chết bảo vệ của vệ binh, Vân Thiển Tuyết cuối cùng cũng mở đường một đường máu chạy khỏi Đế đô.

Trên khoảng trống ngoài thành đã tụ tập một lượng lớn ma tộc binh còn chưa hoàn hồn, bọn chúng cũng giống như Vân Thiển Tuyết, may mắn chạy thoát khỏi biển lửa địa ngục.

Nhìn trong Đế đô thành vẫn bừng bừng hỏa quang, nghe tiếng kêu la thê thảm vẫn còn truyền ra, ma tộc binh bủn rủn tay chân.

Vân Thiên Tuyết thất hồn lạc phách: "Sao có thể như thế chứ? Ta không phải đang gặp ác mộng chứ?"

Gã không biết, ác mộng vẫn còn kéo dài!

Vào lúc gần bình minh, sắc trời mờ mờ, dưới ánh sáng của hỏa quang, mấy trăm chiến thuyền xuất hiện trên mặt Ngõa niết hà, vô số cánh buồm che kín mặt sông, phản chiếu ánh lửa từ Đế đô thành, cánh buồm cũng biến sắc hồng, hệt như đôi cánh của thiên sứ phục cừu trong truyền thuyết.

Trong ánh nhìn kinh hãi của ma tộc quan binh, đội thuyền xuất hiện lớp lớp, nhanh chóng cập đông ngạn Ngõa niết hà, có thể nhìn thấy khôi giáp sáng rỡ trên thuyền, trên hạm đội tung bay Mã vĩ kì, dấu hiệu a tộc binh biết hiện tại thống soái đại quân nhân loại chính là một vị Thống lĩnh của Tử Xuyên gia!

Phản chiếu ánh hỏa quang từ Đế đô thành, từng lá cờ trên thuyền đội tung bay lấp lánh chữ "Đế" kim sắc.

Đế Lâm đứng trên đầu thuyền, xung quanh là mấy chục ngọn đuốc hộ vệ, thân mặc khải giáp đen, áo choàng trắng khoác ngoài đón gió sớm phất phơ.

"Đế Lâm! Đế Lâm!" Phảng phất một trận âm phong thổi qua toàn quân ma tộc, dù đang là tháng sáu nhưng ma tộc binh đều cảm thấy cả người phát rét, không tự chủ run rẩy cơ thể.

Đột nhiên, có ma tộc binh gào toáng lên: "Đế Lâm đến rồi!"

"Đế Lâm đến rồi! Đế Lâm đến rồi!" Ma tộc binh thay nhau hô hoán hoảng loạn, bỏ chạy tứ tán khắp bình nguyên, chẳng ai dám quay đầu chống cự.

Đế Lâm hạ lệnh: "Địch quân đã mất đấu chí, cơ hội không thể để mất, toàn quân lên bờ xuất kích!"

Chiến thuyền từng chiếc cập bờ, kị binh khoác giáp nhẹ thúc ngựa nhảy lên bờ, phảng phất như một rừng kim chúc xuất hiện dọc bờ sông, mã đao sáng chớp chớp dưới nắng sớm.

Đế Lâm hắc giáp bạch bào giậm ngựa bờ sông, thân ảnh sừng sững, thần sắc anh tuấn lạnh băng khiếp người.

Hắn không trực tiếp dẫn bộ hạ chém giết mà lạnh lùng quan sát địch tình, trong cái đầu trí tuệ của hắn đang tiến hành các phân tích và tính toán với tốc độ cực nhanh.

Một bên là lực lượng tinh duệ được dưỡng sức chờ chiến, một bên là sĩ binh mệt mỏi đang kinh hoàng thất thố, hỗn loạn sợ hãi như chim sợ cành cong, song phương vừa tiếp xúc, ma tộc quân đã loạn như bầy ong vỡ tổ.

Đế Lâm hài lòng nhìn chiến quả do mình vạch ra, lạnh lùng phất cờ hiệu chỉ huy các lộ kị binh tấn công vào các chỗ yếu của ma tộc.

Điều động các lộ binh mã trên chiến trường hỗn chiến kịch liệt, đối với hắn mà nói, cũng chẳng khác gì đang chơi một bàn cờ.

Tay của hắn chỉ đến đâu, nơi đó trở thành tử vong và sát lục.

-o0o-

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »