Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31590 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 129
chương 3 : chinh đồ dật sự (hết)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 18: Vệ quốc chi chiến.

-----oo0oo-----

Chương 3: Chinh đồ dật sự (hết).

Mặc dù đối phương thái độ nịnh bợ, nhưng dù sao cũng là Quân đoàn trưởng của ma tộc quân, cũng là đại nhân vật ngang hàng với mình, Tử Xuyên Tú hồi lễ: "Mông Hãn các hạ hảo, không biết có gì chỉ giáo?" (.

Mông Hãn thành khẩn đáp: "Quang minh vương, tôi biết giữa Viễn Đông và vương quốc có tồn tại mâu thuẫn, nhưng đó là chuyện của Tắc nội á tộc, còn Mông tộc chúng tôi vô thù vô oán với Viễn Đông, chúng tôi là đi đối phó nhân loại, không muốn đối địch với Viễn Đông. Mong ngài hạ lệnh Viễn Đông bộ đội dọc đường đừng ngăn cản quấy nhiễu chúng tôi, mọi người nước giếng không phạm nước sông, thế nào?"

Tử Xuyên Tú rất nghiêm túc đáp lại: "Các hạ nói đùa chăng? Quý quân nhân cường mã tráng, quân uy hùng tráng, Viễn Đông chúng tôi binh yếu lực mỏng, làm sao là đối thủ của các người? Ngài hoàn toàn không cần phải chủ động cầu hòa à?"

Mông Hãn chớp chớp, cặp mắt giảo hoạt: "Quang minh vương, chúng tôi là rất có thành ý. Mông tộc chúng tôi yêu chuộng hòa bình, là bộ lạc thủ tín, chúng tôi cố gắng tránh các tranh đấu không cần thiết, tuyệt đối không chủ động gây chiến với Viễn Đông. Quang minh vương, tôi chỉ có thể đại biểu cho quân đội Mông tộc bộ lạc chúng tôi mà thôi, còn các bộ tộc khác của vương quốc, tôi không thể làm chủ, ngài cũng không cần nể mặt tôi đâu!"

Tử Xuyên Tú bỗng nhiên đại ngộ, nhỏ giọng hỏi: "Ý của ngài là..."

Mông Hãn cười vô cùng gian trá: "Chính là ý đó! Nếu như ngài thiết kế chút chướng ngại trên đường hành quân của bọn chúng, quấy nhiễu quấy nhiễu, Mông tộc chúng tôi sẽ rất là vui sướng a! Bệ hạ đã có lời, bỏ quân hạn lệnh, các tộc có thể tự khoách quân, từ Ngõa luân quan tiến sang phía tây, tộc nào công chiếm được thành thị nào trước thì thuộc sở hữu của tộc đó. Hà, phía tây Ngõa Luân là đại địa phì nhiêu của nhân loại, nghe nói ở đó đâu đâu cũng là hoàng kim, heo bò thả rong chật đất, là thiên đường nhân gian! Hiện tại các bộ tộc của vương quốc đều đang điên cuồng khoách quân, gấp rút tiến sang tây. Quang minh vương, ngài và tôi tương phùng cũng là có duyên, tôi có cảm giác ngài như người bạn đã lâu. Có vài lời thật tâm, tôi nói ra mong ngài chớ trách, Viễn Đông hiện tại, có cho chúng tôi thì chúng tôi cũng không thèm, chúng tôi không có thời gian a! Chậm một chút sẽ bị bộ tộc khác chiếm mất đất đai phì nhiêu, Mông tộc gặm cỏ mà sống à? Chi bằng, Quang minh vương ngài cũng góp hai sư đoàn, chúng ta hợp quân thần tốc đi chiếm địa bàn? Bảo đảm không đối xử tệ với ngài! Nhưng ngài cần phải cử người ngăn cản bộ tộc khác, bọn chúng nếu như cũng tiến nhanh, địa bàn chúng ta đoạt được sẽ ít đi".

Tử Xuyên Tú dở khóc dở cười, Mông Hãn này đúng là lão hồ ly a, vừa gặp mặt chưa được hai phút đã xưng huynh gọi đệ rồi, "Huynh đệ" đối với lão đầu tử này còn nhanh hơn cả lửa cháy a!

Gã không tỏ rõ ý kiến nói: "Việc đoạt địa bàn để sau hẵng nói. Nhưng Mông Hãn các hạ, đại quân của ngài quá cảnh, gây thiệt hại nhiều thứ cho chúng tôi. Ngài xem, công lộ chúng tôi xây dựng đã bị quân lính ngài đạp hỏng nhiều chỗ rồi, rất nhiều cây cỏ cũng bị đạp chết à...hà hà, ngài phải cấp cho chúng tôi ít tiền chứ, hà hà, gọi là phí tu bổ đường xá đi!"

Mông Hãn hấp háy mắt: "Phí tu bổ đường? Nếu như không giao Phí này thì..."

"Kiên quyết không ượn đường! Chớ trách chúng tôi thiết diện vô tình!" Tử Xuyên Tú nghiêm khắc: "Nói thật, Mông Hãn đại nhân, các người quân đông thế mạnh, muốn tiêu diệt các người thì chúng tôi không làm nổi. Nhưng nếu như tổ chức bẫy rập dọc đường, tập kích, nửa đêm phóng hỏa...thì người Viễn Đông chúng tôi chính là đại hành gia! Làm lớn thì không được, nhưng cản trở Mông tộc quân chừng mười ngày nửa tháng thì dư sức. Đợi lúc các người chạy đến được lãnh địa nhân loại thì những thứ tốt đẹp đã bị người khác chiếm mất rồi..."

"Cứ theo ý của ngài mà làm, Mông tộc chúng tôi nguyện ý giao nạp phí tu bổ đường xá!" Mông Hãn lập tức hiểu được chỗ tốt từ Tử Xuyên Tú, nếu như Viễn Đông bộ đội ngăn cản bộ đội các tộc khác, chỉ để quân đội Mông tộc thuận lợi thông qua, vậy thì chẳng cần nghi ngờ, Mông tộc của lão sẽ trở thành ma tộc đại quân đầu tiên tiến nhập Ngõa Luân quan, ý nghĩa chiến lược là cực kì quan trọng.

Trải qua một hồi trả giá kịch liệt, Mông tộc cuối cùng đã lấy một ngàn xe gạo để đổi lấy quyền thông hành an toàn trong cảnh nội Viễn Đông, Tử Xuyên Tú cười gian: "Ta nhường phần lợi cho các người rồi nha!"

Mông Hãn cười gian trá: "Các hạ, vậy lời của ngài..."

"Yên tâm!" Khẩu khí của Tử Xuyên Tú rất giống cục trưởng cục giao thông: "Phàm mà không giao phí tu bổ đường, cứ theo luật không cho qua! Mông Hãn đại nhân, ngài cứ yên tâm đi đoạt địa bàn cho ngài, ta bảo đảm ngài là người đầu tiên đến Ngõa Luân!"

Hai người bắt tay tạm biệt, đều tiếc hận không rặn ra được nước mắt.

Mông Hãn chuyển thân li khai, Tử Xuyên Tú lập tức quay đầu chạy, gã và nhân mã tùy hành vừa rời khỏi sườn núi thì một đội kị binh Mông tộc đầu cắm tên lông sói đã hung hăng đuổi tới.

May mà đoàn người Tử Xuyên Tú có ngựa tốt, rất nhanh đã chạy xa, Tử Xuyên Tú vừa chạy vừa quay đầu la lớn: "Không tiễn không tiễn...Kêu Mông Hãn nhớ kỹ, một ngàn xe gạo a..."

Khi đoàn người Tử Xuyên Tú chạy về trú địa, tổng đốc Gia lai hành tỉnh đích thân đến báo cáo Quang minh vương: "Điện hạ! Không biết vì sao, ma tộc quân đội qua đường bỏ lại một ngàn xe gạo ở bên đường, trên xe treo bảng Tặng Quang minh vương điện hạ, xin hỏi điện hạ, chúng ta sẽ xử trí thế nào?"

Tử Xuyên Tú nghĩ một chút, phân phó: "Kiểm tra trước hãy bàn tiếp, xem bên trong có phóng độc hay không".

Đối với Mông Hãn, Tử Xuyên Tú vừa khinh vừa sợ, thật không dám khinh tâm.

Đàm phán vừa kết thúc, lão lập tức cho người động thủ với mình, sau khi bản thân chạy thoát, lão lập tức coi như không có chuyện gì xảy ra, giữ lời tặng một ngàn xe gạo, ý tứ là hiệp nghị tiếp tục có hiệu lực.

Sống đến giờ đã gặp qua không ít kẻ ti bỉ vô sỉ, nhưng có thể vô sỉ đến trình độ như Mông Hãn, vẫn là lần đầu Tử Xuyên Tú gặp được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »