Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31456 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 152
chương 1 : luân hãm dật sự (hết)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 19: Liệt hỏa phần thành

.-----oo0oo----

- Chương 1: Luân hãm dật sự (hết).

"Còn chưa chuẩn bị tốt sao? A Tú tháng ba năm nay đã đến Viễn Đông, đã ba tháng, gã còn chưa chuẩn bị ổn thỏa sao? Ma tộc đánh đến dưới Đế đô thành rồi, chính phủ Tử Xuyên gia sắp lưu vong rồi, Trữ điện hạ đích thân thượng trận kháng cự ma tộc, đám nguyên lão ào ào cuốn gói chạy rồi, chúng ta sắp vong quốc rồi! Gã còn chưa chuẩn bị tốt sao? Chẳng lẽ chờ ma tộc đuổi chúng ta đến biển, lúc đó gã mới chuẩn bị tốt sao?"

Tư Đặc Lâm đập mạnh tay xuống bàn, mặt bàn lưu lại quyền ấn máu, nhìn rất hoảng sợ.

Qua một lúc Tư Đặc Lâm mới kìm được hô hấp, lắc lắc đầu: "Xin lỗi, Bạch Xuyên, ta không phải nói cô".

"Không sao, đại nhân, không sao". Bạch Xuyên lắp bắp nói.

Nàng lần đầu chứng kiến Tư Đặc Lâm đại phát lôi đình, chỉ nháy mắt, y cuồng bạo, nhiếp nhân, nhãn thần hung ngoan, khí thế như bài sơn đảo hải, nàng gần như hoảng hốt đứng muốn không vững!

Nàng lúc này mới minh bạch, vì sao Tư Đặc Lâm ôn hòa lại khiến ma tộc nghe đến tên là hoảng sợ: "Mãnh hổ tướng quân!" Khi y phát nộ, giống hệt như một đầu mãnh hổ chinh phạt sơn lâm, uy nhiếp vạn chúng! Nếu nói Tử Xuyên Tú giỏi lấy nhu khắc cương, Đế Lâm gây cảm giác băng lãnh phong lợi thì Tư Đặc Lâm chính là nguời có vương giả bá khí nhất!

"Đại nhân, cho phép hạ quan giải thích, ngài chỉ trích đại nhân tôi là không công bằng, đại nhân tôi cũng biết nội địa đang phi thường gian nan, cũng như ngài, ngài ấy cũng vạn phần ưu tâm ệnh vận gia tộc, ngài ấy đang dùng toàn bộ trí óc, tìm kiếm biện pháp tăng viện cho nội địa gia tộc".

"Theo cách nhìn của ta, Viễn Đông quân nhập quan là sự giúp đỡ lớn nhất cho gia tộc!"

"Đại nhân nhà tôi cũng rất muốn nhập quan hội sư với ngài, cùng chiến đấu chống ma tộc, nhưng có mấy nguyên nhân ngăn cản hành trình quân tôi. Thứ nhất, Ngõa Luân quan vẫn ở trong tay ma tộc, tuy quân tôi nắm được sơn đạo bí mật thông qua Cổ kì sơn mạch nhưng sơn đạo này quá hẹp, muốn mấy chục vạn Viễn Đông quân theo đường này nhập quan là rất khó".

Văn Hà chen vào: "Đây là vấn đề tổ chức và điều chuyển, có thể nghĩ biện pháp tốt nhất".

"Văn Hà chớ chen lời, để Bạch Xuyên nói xong". Tư Đặc Lâm bình tĩnh nói: "Đã có một, chắc có hai, ba?"

"Đúng vậy, tuy chủ lực ma tộc quân đã nhập quan, nhưng quân đoàn Lăng Bộ Hư, Cổ Tư Tháp vẫn lưu lại tác chiến ở Viễn Đông. Nếu quân tôi nhập quan, chỉ e dẫn theo địch nhân ở ngoài quan vào theo, như vậy chẳng có ích gì cho chiến cục nội địa. Thứ ba, đây mới là điều lo lắng nhất của đại nhân tôi, Bán thú nhân quân đoàn của Viễn Đông cường hãn cuồng bạo, nhưng cũng rất khó chế ngự. Tác chiến ở bổn thổ, bảo vệ gia viên và đất đai, Bán thú nhân dũng cảm ngoan cường, nhưng nếu li khai Viễn Đông vào tác chiến trong nội địa, đại nhân lo sĩ khí quân lính sẽ giảm sút, đặc biệt lúc này ma tộc còn có hai quân đoàn ở Viễn Đông, nếu cường lệnh cho Bán thú nhân quân đoàn nhập quan tác chiến, một khi Cổ Tư Tháp dốc quân tàn sát Viễn Đông, Bán thú nhân quân đoàn có khả năng tan vỡ".

Bạch Xuyên cười khổ, nàng nhớ đến cuộc binh biến bất ngờ lần trước: "Theo kinh nghiệm của tôi, giao tế với Bán thú nhân còn khó hơn giao tế với ma tộc, ma tộc tuy hung tàn nhưng bọn chúng hành động có lí trí, còn hành động của Bán thú nhân, tôi hoài nghi chẳng có thông qua đại não của chúng. Bán thú nhân rất dễ bị kích động, lúc dũng cảm thì như lang như hổ, lúc khiếp nhược thì nhát hơn chuột. Nếu xem ngài là bằng hữu, bọn họ có thể liều mạng bảo vệ ngài, nhưng tâm tình của bọn họ biến hóa phi thường cực đoan, hôm qua hoan hô ngài là lãnh tụ, hôm nay có thể xem ngài là địch nhân. Nhân loại vĩnh viễn không hiểu nổi suy nghĩ của bọn họ, lấy thân phận nhân loại cai quản Viễn Đông, đại nhân phải vô cùng khéo léo nhạy cảm, không được sơ ý".

Tư Đặc Lâm khẽ gật đầu, y cũng biết, Bạch Xuyên nói hoàn toàn có đạo lí, Bán thú nhân nhiệt ái tự do, ngông nghênh bất tuân, cuồng bạo như hồng thủy, Tử Xuyên Tú cũng chỉ có thể lợi dụng uy thế Quang minh vương ở Viễn Đông để điều khiển cơn hồng thủy đó, nhưng nếu muốn dùng sức mạnh cưỡng ép cơn hồng thủy, vậy e rằng kết cục sẽ là tan xương nát cốt.

Y hỏi: "Như vậy thì Tú Xuyên thống lĩnh tính thế nào?"

"Đây chính là mục đích đại nhân tôi sai tôi vào nội địa bẩm cáo. Quân tôi sắp sửa triển khai chiến dịch mùa hạ, trong thời gian tới sẽ tiến hành phản công Lăng Bộ Hư quân đoàn, nếu chiến cục có lợi cho ta, vòng vây mặt đông do ma tộc kiến tạo sẽ có khuyết khẩu, đại nhân nhà tôi sẽ dẫn quân tiến nhập quốc thổ ma tộc, tìm cơ hội đánh thẳng đến ma thần bảo, quyết chiến với ma thần hoàng. Ma tộc quân đội vốn là một nắm cát rời, tụ lại được là nhờ có ma thần hoàng, nếu trừ diệt được lão, ma tộc quân sẽ vì nội loạn mà băng hội!"

Tư Đặc Lâm và Văn Hà thất kinh, vào lúc gia tộc còn đang gian khổ kháng chiến, Tử Xuyên Tú đã muốn cầm tặc tiên cầm vương!

Mục tiêu nhắm tới của Viễn Đông quân đội không phải Lăng Bộ Hư, cũng không phải là Cổ Tư Tháp, mà chính là ma thần hoàng vô địch trong truyền thuyết!

Đây là nhiệm vụ cần dũng khí và tinh thần hi sinh cực lớn, nhiệm vụ nếu thành công, tự nhiên mọi thứ đều thuận lợi, nhưng nếu thất bại, ma thần hoàng bị chọc tới sẽ đổ cơn giận lên Viễn Đông, vì để giành công trước ma thần hoàng, các tướng quân ma tộc sẽ cùng nhắm đến Viễn Đông quân mà cắn xé.

"Quá nguy hiểm!"

Phản ứng đầu tiên của Tư Đặc Lâm là bật thốt lên, sau đó cất bước đi qua đi lại, đột nhiên y ngừng chân, nhãn thần sáng lên: "Nhưng có thể thử! a Tú thống lĩnh có mấy phần nắm chắc?"

Bạch Xuyên trấn định hồi đáp: "Ma thần hoàng cận vệ là đệ nhất quân đoàn vương quốc, Trang giáp thú quân đoàn. Đây là quân đoàn có chiến đấu lực cường hãn nhất vương quốc, mà ma thần hoàng nghe nói cũng là một siêu cao thủ, ngoài ra trong vương quốc còn có thể có bộ đội khác tham chiến bảo vệ ma thần hoàng. Đại nhân tôi có nói, cho dù mọi thứ thuận lợi, xác suất thành công không đến một phần mười".

"Một phần mười? Cho dù một phần trăm cũng phải thử!" Tư Đặc Lâm kích động vung tay: "A Tú cần chúng ta phối hợp thế nào? Chúng ta có thể làm gì cho các người? Các người có thiếu trang bị không? Có thiếu lương thực không? Cần gia tộc cho thêm bộ đội đến Viễn Đông trợ trận không?"

"Thiếu, chúng tôi thiếu trang bị, thiếu lương thực, thiếu thuốc men, thiếu chiến sĩ, phương diện nào chúng tôi cũng thiếu". Bạch Xuyên thành thật thừa nhận, nhưng nàng lập tức nói: "Nhưng Tư Đặc Lâm đại nhân, tôi không phải kể khổ với ngài. Gia tộc hiện tại đã quá khó khăn, Đế đô bị ma tộc bao vây, các lộ quân đoàn đều tắm máu quyết chiến. Khó khăn của chúng tôi, chúng tôi tự mình khắc phục, không thể làm khó gia tộc. Đại nhân, nếu quân tôi thành công, ma thần hoàng bị tiêu diệt, ma tộc quân đội nhất định sẽ kéo về bổn thổ. Đại nhân tôi hi vọng lúc đó quân đội gia tộc chủ động xuất kích, bám đuôi ma tộc quân vào Viễn Đông tăng viện cho chúng tôi, không để Viễn Đông chịu áp lực quá lớn".

Tư Đặc Lâm nắm chặt tay Bạch Xuyên, kích động nói: "Đa tạ, đa tạ! Bạch Xuyên, các người hi sinh quá lớn, gia tộc nhất định ghi nhớ. Thay mặt gia tộc, thay mặt toàn nhân loại, ta cảm tạ các người, cảm tạ con cháu Viễn Đông chiến đấu chống ma tộc. Xin nói với Viễn Đông, gia tộc tuyệt không bỏ rơi Viễn Đông. Xin yên tâm, chúng ta cùng kề vai tác chiến!"

"Như vậy, đó là đại hạnh của Viễn Đông quân dân rồi! Nhưng còn có một chuyện làm phiền đại nhân, phụng lệnh đại nhân tôi, đoàn chúng tôi còn có sứ mệnh khẩn yếu phải đi tiếp sang tây. Không biết tiền lộ hung hiểm thế nào, hi vọng Tư Đặc Lâm đại nhân có thể chỉ điểm dùm chúng tôi".

"Hướng tây?" Tư Đặc Lâm hỏi: "Đến Đế đô sao?"

"Còn xa hơn Đế đô".

"Vậy các người chắc sẽ đến Đán nhã rồi, chính phủ lưu vong đang đóng ở Đán nhã". Tư Đặc Lâm tự tác thông minh nói, y trầm ngâm: "Áo tư hành tỉnh vẫn còn nằm trong quyền khống chế của quân ta, vấn đề không lớn, nhưng qua khỏi Áo tư là vào vùng thống trị của ma tộc, ma tộc tập kết quân về Đế đô, trạm kiểm tra và đội tuần la hoạt động dày đặc, kiểm tra rất nghiêm khắc. Ta sẽ cấp hướng đạo rành đường cho các người, xem xem liệu có thể theo đường nhỏ thoát qua hay không?"

-o0o-

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »