Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31775 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 116
chương 5 : ma tộc cuồng triều (1)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 18: Vệ quốc chi chiến

.-----oo0oo-----

Chương 5: Ma tộc cuồng triều (1).

An bài Lâm Băng xong, Tử Xuyên Tú cả cơm cũng không kịp ăn, vội vã tập hợp Minh Vũ, Đức Luân, Tác Tư, Lỗ Tá cùng vài quan quân cao tầng Viễn Đông mở hội nghị, lắng nghe bọn họ báo cáo tình hình thực tế và trạng huống của quân đội, gã dù sao cũng đã li khai nửa năm, cần phải nắm bắt lại nhiều thứ. Hội nghị kéo dài đến tận tối, các tướng lĩnh mệt mỏi rời khỏi tổng đốc phủ, nhưng Tử Xuyên Tú lại vẫn chưa thể nghỉ ngơi, vệ binh báo cáo, bên ngoài còn có người đang đợi tiếp kiến Quang minh vương đại nhân, lão đã chờ từ trưa đến giờ, đã đợi được mười tiếng rồi.

"Là La Tư ư?" Tử Xuyên Tú trầm ngâm một hồi, cho dù đã rất mệt, gã vẫn quyết định lập tức tiếp kiến lão.

Lúc gặp mặt, Tử Xuyên Tú sém chút không nhận ra La Tư. Lão biến thành một lão đầu tử ma tộc tóc trắng, gầy ốm như sói đói, không còn nhìn ra phong thái của một công tước thế tập ngạo mạn trong ma tộc cung đình năm xưa?

Vừa vào phòng lão liền nhào tới ôm lấy chân Tử Xuyên Tú, cúi đầu hôn vào giày gã, Tử Xuyên Tú giật chân ra, ngăn cản: "Bất tất như thế, bất tất như thế, công tước đại nhân".

La Tư ngẩng đầu lên, Tử Xuyên Tú nhìn gương mặt tiều tụy đầy nếp nhăn của lão mà thất kinh. Lão vẫn quỳ rạp dưới đất, lảm nhảm: "Quang minh vương vĩ đại, xin chớ gọi tôi là công tước, tôi bất quá là một nô phó hèn mọn của ngài mà thôi, nhờ ơn ngài chiếu rọi, Thát tháp tộc bọn tôi cảm tạ sự khoan hòa và nhân từ của ngài, nguyện trung thành cẩn cẩn vĩnh viễn không phản bội ngài".

"Công tước, ách, La Tư tiên sinh, mời đứng lên hãy nói".

Nhưng La Tư vẫn không chịu đứng lên, lão nói: "Nô bộc sao dám đứng nói chuyện trước mặt chủ nhân, như thế thật không có quy cũ".

Cuối cùng khi Tử Xuyên Tú nổi nóng thì lão mới chịu lồm cồm bò dậy, thần sắc xanh xao, thắc thỏm bất an hỏi: "Quang minh vương điện hạ, tôi không có chọc giận ngài chứ?"

Chăm chú nhìn lão nhân đứng cúi đầu trước mặt, Tử Xuyên Tú cảm khái vạn phần, rất lâu không có lên tiếng.

Thương hải tang điền, quả nhiên thế sự biến ảo. Một quý tộc quyền thế cao ngạo từng cao cao tại thượng, tác oai tác quái, nhưng một khi luân lạc, lão thích ứng với cảm giác nô phó còn nhanh hơn cả người thường.

Gã chậm rãi hỏi: "La Tư tiên sinh, Thát tháp tộc đến Viễn Đông, mọi thứ có ổn không? Cuộc sống của các người thế nào?"

"Cảm tạ điện hạ quan tâm chúng tôi. Viễn Đông quân dân đối xử rất tốt với Thát tháp tộc chúng tôi, đặc biệt là mấy vị đại nhân Minh Vũ, Bạch Xuyên. Vào lúc khó khăn, mấy vị đại nhân còn tiếp tế lương thực cho chúng tôi, còn tìm một vùng đất tốt cho chúng tôi tự canh tác. Chúng tôi rất biết ơn ân huệ của đại nhân đối với Thát tháp tộc".

Tử Xuyên Tú gật đầu, lại hỏi: "Vậy cuộc sống của các người có khó khăn gì? Có cần ta giúp các người gì không?" Gã đoán La Tư sở dĩ ngồi ngóng cổ chờ đợi cả nửa ngày, khẳng định là gặp phải phiền phức gì đấy.

La Tư do dự một lúc mới lên tiếng: "Điện hạ, nghe nói thần tộc đã phá Ngõa luân quan rồi, phải đánh trận rồi, tôi nghĩ điện hạ ngài lúc này nhất định rất cần binh viên phải không?"

Tử Xuyên Tú gật đầu: "Ông nói không sai".

"Điện hạ, địch nhân của ngài cũng là địch nhân của Thát tháp tộc chúng tôi. Chỉ ý của ngài là mệnh lệnh của Thát tháp tộc, Thát tháp tộc chúng tôi toàn tộc hiệu trung với ngài. Thát tháp tộc nguyện vì điện hạ mà chiến, khẩn mong điện hạ có thể tiếp nhận chúng tôi!"

Tử Xuyên Tú thoáng giật mình: "Thát tháp tộc?"

"Đúng thế! Đầu năm chúng tôi đã đề đạt nguyện vọng, mong được xuất nhân lực đóng góp bảo vệ Viễn Đông. Nhưng không biết nguyên nhân gì mà Bạch Xuyên đại nhân luôn từ chối, vì thế tôi chỉ đành trực tiếp đến thỉnh cầu điện hạ".

Tử Xuyên Tú trầm ngâm, La Tư vội nói tiếp: "Điện hạ, chúng tôi không có yêu cầu gì, cũng như các bộ đội Viễn Đông khác, chúng tôi hoàn toàn nghe ngài chỉ huy. Tôi chỉ cảm thấy, Lỗ Đế cũng có thể dẫn quân đội của Tắc nội á tộc phục vụ cho điện hạ, vậy Thát tháp tộc chúng tôi cũng có thể làm như thế. Đây là phương thức duy nhất chúng tôi có thể báo đáp cho điện hạ, khẩn cầu điện hạ đáp ứng chúng tôi".

Lão cúi đầu ảm đảm nói: "Ngoài ra còn có một nguyên nhân khác, hiện tại sống qua ngày thật quá gian nan. Nếu như chiến sĩ tộc chúng tôi có thể gia nhập quân đội Viễn Đông, như thế sẽ có được một ít tiền lương gởi về nhà nuôi dưỡng người nhà, vợ con cũng không bị chết đói".

Tử Xuyên Tú hiểu được sự băn khoăn của Bạch Xuyên, tiếp nhận nạn dân Thát tháp tộc là một chuyện, nhưng để Thát tháp tộc tổ chức lại quân đội, Bạch Xuyên lo lắng dưỡng hổ thành hoạn, không đáp ứng cũng là chuyện thường.

Tử Xuyên Tú hỏi: "Thát tháp tộc có bao nhiêu nhân khẩu ở Viễn Đông?" đọc truyện mới nhất tại .

La Tư lộ xuất biểu tình bi phẫn: "Điện hạ, Thát tháp tộc lúc toàn thịnh có đến ba trăm vạn nhân khẩu, nhưng hôm nay, chỉ còn không đến ba mươi vạn người ở Viễn Đông. Những người khác, toàn bộ bị giết rồi!"

Tử Xuyên Tú thất kinh. Gã đã lĩnh hội được sự tàn khốc trong chiến tranh hoàng quyền của ma tộc, đó chính là trảm thảo trừ căn à, không hề lưu tình! Nếu không phải Bạch Xuyên lúc đó kiên quyết đưa tay viện trợ, Thát tháp tộc e là đã trở thành một danh từ lịch sử rồi.

"Ba mươi vạn người, trong đó có bao nhiêu là thanh niên, tráng niên chứ?"

La Tư cúi đầu tính toán một hồi, ngại ngùng nói: "Đại nhân, nam tử của tộc tôi đa phần đã chiến tử rồi, trong ba mươi vạn người có không đến ba vạn là thanh niên, tráng niên, còn lại là người già, phụ nữ và trẻ em thôi".

Tử Xuyên Tú yên tâm. Cho dù toàn tộc Thát tháp tộc đầu quân cũng không quá ba vạn sĩ binh, Viễn Đông có đến mấy chục vạn quân, bọn họ không thể lay động căn cơ Viễn Đông quân được.

Gã nói với La Tư: "La Tư, ta đồng ý cho chiến sĩ của tộc ngươi gia nhập Viễn Đông quân, nhưng chỉ cần năm ngàn người là đủ rồi".

"Điện hạ, năm ngàn người quá ít rồi! Chúng tôi có thể xuất nhiều hơn. Cho nam tử toàn tộc tham chiến, hai vạn, ba vạn đều được!"

Tử Xuyên Tú khẽ lắc đầu, ôn hòa nói: "La Tư, chiến trường vô tình, các người đã bị tổn thất quá lớn, phải lưu lại căn cơ cho Thát tháp tộc. Không có nam nhân, sinh sống sẽ rất khó khăn!"

Bị lời nói của Tử Xuyên Tú đánh trúng tâm sự, La Tư cay xè mũi, nghĩ đến bao nhiêu đồng bào đã chết trong nội chiến, lão bất chợt khóc rống lên. Lão vừa khóc vừa vái Tử Xuyên Tú: "Điện hạ, Thát tháp quân thề chết hiệu trung với ngài! Chúng tôi sẽ chọn chiến sĩ tinh tráng nhất, năm ngàn tinh binh sẽ là năm ngàn cảm tử quân, chỉ cần ngài chịu tiếp nhận chúng tôi, Thát tháp quân nguyện ý xung phong đi trước, núi đao biển lửa cũng không lùi. Điện hạ, Thát tháp tộc là chó do ngài nuôi, ngài nhìn ai không vừa mắt, chúng tôi lập tức xông tới cắn chết hắn!"

Tử Xuyên Tú không dễ dàng mới an ủi được lão, còn đáp ứng cấp một số lương thực cứu tế nạn dân Thát tháp tộc.

La Tư cảm kích rơi lệ. Đang định li khai thì Tử Xuyên Tú đột nhiên nhớ đến một chuyện, gã gọi La Tư: "La Tư, trên Viễn Đông công lộ ta có gặp Quân đoàn trưởng đệ thập nhị quân của vương quốc, tộc trưởng Mông Hãn công tước của Mông tộc..."

Nghe được cái tên Mông Hãn, La Tư lập tức chùi sạch lệ, sát khí đằng đằng kêu lên: "Cái gì! Mông Hãn đã đến Viễn Đông! Hắn ở đâu? Điện hạ, tôi đi tìm hắn báo cừu!"

"Rất xin lỗi. Ta gặp hắn đã ba ngày trước đây, hôm nay có thể hắn đã đến Ngõa Luân rồi. La Tư, cho dù ngươi tìm hắn thì cũng vô dụng, bên cạnh hắn đang có mười mấy vạn binh mã Mông tộc hộ vệ, ngươi không làm khó được hắn đâu".

La Tư ngẩn người, nghĩ đến Thát tháp tộc suy lạc, bản thân không còn lực để đánh Mông tộc rồi.

Hồi tưởng thời kì huy hoàng so bì cùng Tắc nội á tộc, lão buồn bã rơi lệ.

Tử Xuyên Tú rất tò mò: "Vì sao ngươi lại mẫn cảm với cái tên Mông Hãn đó như thế?"

La Tư lệ rơi như mưa: "Điện hạ, ngài không biết đâu, Mông Hãn là đại cừu nhân của Thát tháp tộc tôi. Toàn tộc tôi đều hận hắn tận xương tủy, hận không thể nhai xương hắn!"

"A! Ta trước giờ cứ nghĩ Thát tháp tộc hận nhất là Ma thần hoàng chứ?"

"Điện hạ, Ma thần hoàng tuy đánh bại tộc tôi nhưng là đường đường chính chính đánh bại chúng tôi, thắng làm vua thua làm giặc, đó vốn là quy củ của chiến tranh hoàng quyền, chúng tôi thua tâm phục khẩu phục, không có gì phải hận".

"Nhưng Mông Hãn" La Tư nghiến răng ken két, "Tên tiểu nhân ti bỉ vô sỉ đó, tộc tôi sở dĩ suy vong đến mức này, đều là do Mông Hãn ban cho!"

-o0o-

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »