Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31521 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 145
chương 7 : đế đô cáo cấp (3)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 18: Vệ quốc chi chiến.

-----oo0oo-----

Chương 7: Đế đô cáo cấp (3).

Ba người đều tập trung tinh thần nhìn Tử Xuyên Trữ, xem vị thiếu nữ trẻ tuổi này sẽ hồi đáp thế nào. Tử Xuyên Trữ bình tĩnh đáp: "Căn cứ quán lệ, lúc quốc quân li khai, người kế thừa tọa trấn thủ đô dùng Giám quốc quyền. Mạc liêu trưởing đại nhân, nhờ ngài bẩm cáo thúc thúc, tôi sẽ trấn thủ Đế đô đến khi ông ấy trở về, ông ấy không cần lo lắng".

Nhìn nàng, Ca San lộ xuất nhãn thần khâm phục. Cho dù có nhiều điều không đúng, nhưng Tử Xuyên vẫn là Tử Xuyên, tương môn hổ nữ, vào thời khắc quan trọng bộc lộ đảm sắc và khí hồn không thể không khiến người ta bội phục.

"Trữ tiểu thư, tôi ở lại cùng cô".

"Không". Tử Xuyên Trữ rất thành thật nói: "Mạc liêu trưởng đại nhân, ngài là quan văn, Đế đô rất nhanh sẽ trở thành chiến khu, ngài lưu lại cũng không phát huy tác dụng, đến tây nam xây dựng tân chính phủ, trù bị vật phí và tổ chức viện quân cho chúng tôi, đó mới là sở trường của ngài. Đế đô sẽ tận lực ngăn chặn ma tộc công kích, tranh giành thời gian để các người xây dựng những sư đoàn mới".

"Nhưng Trữ tiểu thư, cô không phải cũng là quan văn sao?"

Tử Xuyên Trữ tươi cười: "Ai nói tôi là quan văn? Tôi là thống lĩnh Trung ương quân, võ quan trong võ quan đó!"

Thu lại nụ cười, nàng nghiêm túc nói: "Mạc liêu trưởng đại nhân, chiến trường chém giết dĩ nhiên trọng yếu, nhưng kinh tế cũng không thể xem thường. Vừa rồi tôi ăn cơm có dùng tiền do Tử Xuyên gia phát hành để thanh toán nhưng lão bản lại không nhận. Phải cẩn thận, tiền tệ là đại biểu cho tôn nghiêm của quốc gia, tiền tệ tín dụng sụp đổ là dấu hiệu quốc gia sụp đổ. Sau khi đến tây nam, đồng thời với chỉnh quân chuẩn bị chiến, ngài phải chú ý an toàn của nền tài chính, tuyệt không thể để đồng tiền của quốc gia bị mất, như thế sẽ khiến dân tâm hoán tán".

Bất tri bất giác, trong ngữ khí của Tử Xuyên Trữ có vài phần uy nghiêm, Ca San nghiêm túc đáp: "Vâng!"

Hai người thương nghị thêm mấy câu, Ca San đứng lên cáo từ, tiếp đó, Tần Lộ nêu ý kiến về quân vụ, yêu cầu phá hủy mấy cây cầu và đào hầm phá hủy đường, còn yêu cầu đốt mấy thôn làng ngoại ô Đế đô, nhằm tránh bị ma tộc dùng để yểm hộ khi tấn công. truyện từ

Tử Xuyên Trữ rất đơn giản đáp ứng, nàng cười đáp: "Tình tiết quân vụ cụ thể tôi nhất khiếu bất thông, chỉ cần thấy cần thiết, Tần Lộ tướng quân cứ phóng tay mà làm, có chuyện gì, tôi sẽ chịu trách nhiệm".

Tần Lộ mỉm cười, quay sang chào Đế Lâm rồi cáo từ. Trên lầu chỉ còn Đế Lâm và Tử Xuyên Trữ, hai người nhìn nhau, đều không tả được tư vị trong lòng.

Quan hệ giữa hai người trước giờ bẳng mặt không bằng lòng, việc này chẳng phải là chuyện bí mật gì ở Đế đô.

Hiện tại, trong nguy cơ trùng trùng, hai người đều không triệt thoái, cảm giác phúc họa cùng gánh khiến quan hệ cả hai tức thì trở nên gắn bó, những khúc mắc thường ngày lúc này đã không còn quan trọng.

Đế Lâm nghiêng người thi lễ: "Điện hạ, ngài sao không dẫn theo cảnh vệ? Hiện tại Đế đô không hề yên bình, để hạ quan đưa ngài hồi phủ".

Hai người xuống lầu, xe ngựa của Đế Lâm đã chờ sẵn.

Mây đen áp nặng nề trên thượng không thành thị, quay đầu nhìn khung cửa sổ tửu lâu đèn sáng ảm đạm, Tử Xuyên Trữ có dự cảm bất tường, phảng phất tòa thành thị huy hoàng này cũng giống như ngọn đèn trong gió, chao đảo sẵn sàng tắt bất cứ lúc nào.

Hai người vừa định lên xe thì một cổ xe ngựa từ phía đối diện chạy đến thu hút sự chú ý của bọn họ.

Nhìn qua rèm song được vén lên, nàng thấy gương mặt thủ tịch nguyên lão Tiêu Bình lướt qua.

Hai người lập tức ngừng bước, nhìn cỗ xe đó dưới sự hộ vệ của cảnh vệ dung nhập vào dòng người chạy nạn, cuối cùng ra khỏi cổng thành tây.

"Thủ tịch nguyên lão đại nhân chạy rồi". Đế Lâm hờ hững nói, phảng phất như chuyện này chẳng liên quan đến hắn: "Nguyên lão hội chắc đã chạy sạch rồi".

Tử Xuyên Trữ nhớ lại lúc ma tộc mới xâm nhập, Tiêu Bình và chúng vị nguyên lão tổ chức diễn thuyết trước thị dân, hào hùng phát thệ cùng tồn vong với Đế đô, tràng cảnh diễn giảng kích động nhân tâm bừng bừng.

Nàng cười nhạo: "Giám sát trưởng, ngài sao lại nói nghị trưởng chạy chứ? Nghị trưởng đại nhân tôn kính của chúng ta và các vị nguyên lão đại nhân chỉ là tạm thời Tiến hành chiến lược chuyển di đến tây nam Chuẩn bị tân chiến trường để quyết chiến với ma tộc. Nếu hiểu lầm các nguyên lão của chúng ta tham sống sợ chết, vậy thì quá không có kiến thức rồi".

Đế Lâm cười: "Trữ điện hạ, hạ quan rất kì quái, Tiêu Bình và nguyên lão hội đều chạy hết, ngài vì sao không theo bọn chúng cùng làm Chiến lược chuyển di chứ? Thủ thành để cho quân đội và tướng lĩnh là được rồi, ngài là nữ tử, có đi cũng không ai trách ngài".

Tử Xuyên Trữ điềm đạm đáp: "Tiêu Bình và đám nguyên lão đó, bọn họ không mang họ Tử Xuyên".

"Hả?"

"Ba trăm năm, Đế đô không một ngày không có người họ Tử Xuyên trấn thủ. Tuy tôi chỉ là nữ tử, nhưng chỉ cần một ngày tôi còn ở Đế đô, Đế đô vẫn là Đế đô của Tử Xuyên gia".

Đế Lâm suy ngẫm câu nói này, trong lòng sinh vài phần kính úy thiếu nữ trước mặt. Nói thật tình, hắn bình thường không thích Tử Xuyên Trữ, nàng không phải là người trí tuệ xuất sắc, tài năng cũng không phải xuất chúng, cũng có các loại tật của nữ tử như thích hư vinh, ngạo mạn, ý chí không vững, mềm yếu, tự tác thông minh..., trong mắt Đế Lâm, ngoài thân phận là người kế thừa ra, nàng chẳng có chỗ nào tốt.

Nhưng hiện tại, hắn phải thay đổi cách nhìn về nàng.

Lão hồ li Tử Xuyên Tham Tinh chạy rồi, nguyên lão hội chạy rồi, đại bộ phận thành viên của Thống lĩnh xứ cũng li khai, Đế đô gần như đã là tòa thành trống, vào lúc nguy nan, đảm sắc và dũng khí của nàng khiến nhiều tu mi nam tử phải xấu hổ.

Cho dù nàng cũng không làm được chuyện gì, nhưng chỉ cần mọi người biết: "Chính phủ Tử Xuyên gia vẫn còn ở Đế đô, Tử Xuyên Trữ điện hạ vẫn còn trong Đế đô thành!" Dựa vào điều đó cũng khiến dũng khí quân dân toàn thành tăng vọt.

"Tai nạn khiến người ta trưởng thành a!" Đế Lâm thầm nghĩ: "Phảng phất chỉ trong một đêm, cô tả đã trưởng thành rất nhiều".

Xe ngựa ra khỏi tây đạo, tiến vào trung ương đại nhai vốn tấp nập mua bán nhưng lúc này cũng vắng thưa người.

Tử Xuyên Trữ chợt hỏi: "Giám sát trưởng đại nhân có định rời đi không?"

Đế Lâm nhíu mày: "Tôi cũng tính ở lại. Dù sao, tôi chuyên chém đầu những kẻ lâm trận bỏ chạy, giờ bản thân lâm trận bỏ chạy thì cũng khó ăn nói".

Tử Xuyên Trữ cười: Đế Lâm đại nhân, bảo vệ Đế đô, tôi kinh nghiệm không có, thỉnh ngài trợ lực giúp tôi!"

Đế Lâm cũng cười: "Trữ điện hạ khách khí rồi, hạ quan tùy thời nghe ngài phân phó".

-o0o-

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »