Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31505 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 149
chương 1 : luân hãm dật sự (2)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 19: Liệt hỏa phần thành

.-----oo0oo-----

Chương 1: Luân hãm dật sự (2).

Ban đầu, thương nhân đó còn giữ vẻ cười khách sáo nghe mọi người nói, nhưng càng nghe, tiếu dung của y dần biến mất.

Thần tình y trở nên nghiêm túc, đặt hồ rượu xuống bàn: "Chư vị, Hứa Lục tôi chỉ là một con buôn nhỏ, chuyện quốc quân đại sự tôi không hiểu, nhưng có một chuyện, tôi đích thân chứng kiến: Đế đô tuyệt không có thất hãm, Tử Xuyên quân vẫn đang chiến đấu!"

"Tuyệt!" Khác với sự chán nản tuyệt vọng khi nãy, thanh âm kích động vui mừng sung mãn đại đường, người ở các bàn khác đều đổ dồn sang bàn người thương nhân.

Lão bản lại đưa hồ rượu cho người thương nhân tên Hứa Lục: "Hứa tiên sinh, uống ngụm đi cho ấm họng, sau đó cho chúng tôi biết thêm thông tin. Cứ thẳng thắn nói, không cần lo lắng. Đế đô thật không sao ư? Người của chúng ta còn thủ vững?"

Hứa Lục khẳng định: "Tôi chính mắt nhìn thấy, tuyệt không thể sai! Ưng kì gia tộc vẫn tung bay trên tường thành Đế đô, ma tộc binh không thể công, cường công Đế đô là chuyện hoang tưởng!"

Chúng nhân ồn ào chen hỏi: "Hứa tiên sinh, ngài có thấy quân đội chúng ta không? Nhân mã chúng ta còn nhiều không?"

"Nhiều! Nhiều như cỏ trên núi, đếm không xuể!"

"Là binh mã ma tộc hay là binh mã chúng ta?"

"Tự nhiên là binh mã nhân loại chúng ta! Thế mà cũng cần hỏi sao?"

"Hai vị điện hạ không sao chứ? Nghe ma tộc nói, Tử Xuyên Trữ điện hạ bị bắt làm tù binh rồi!"

"Ma tộc ăn nói bậy bạ! Sau khi ma tộc tấn công, bọn quan lớn, quý tộc cuống cuồng bỏ chạy, chỉ có Trữ điện hạ lưu lại bảo vệ thành đô! Hiện tại, điện hạ đang rất khỏe trong Đế đô, ngài chỉ huy đánh cho bọn ma tộc khóc than thảm thiết!"

"Vậy thì gia tộc khi nào phái binh đến cứu chúng tôi? Chúng tôi bị ma tộc thống trị, sống rất gian khổ a!"

Lúc này, Hứa Lục hàm hồ đáp: "Nhanh thôi, nhanh thôi, người của chúng ta sẽ nhanh đến thôi, không phải năm nay thì năm sau, không lâu đâu!"

Nhưng mọi người đều đang chìm trong không khí vui sướng không có phát gáic điều đó, những hương dân thuần phác này, bọn họ chỉ cần biết gia tộc vẫn còn, chiến sĩ gia tộc vẫn anh dũng chiến đấu, thế là đủ rồi!

Bất quản là hi vọng mỏng manh thế nào, chỉ cần cấp cho họ chút hi vọng, bọn họ sẽ kiên nhẫn chịu mọi khổ nạn để chờ đợi.

Người hỏi càng lúc càng nhiều, Hứa Lục nhất nhất trả lời, trong mắt hương dân, vị thương nhân đi nhiều thấy nhiều đó chẳng khác gì là người phát ngôn cho Quân vụ xứ của gia tộc.

Trong mục quang sùng bái của chúng nhân, tợp hai ngụm rượu, Hứa Lục nhẹ nhàng đứng lên, giọng nói rất tự tin: "...Nói đến trận chiến giữa Trữ điện hạ với mãnh hổ tướng Ôn Khắc Lạp phía ma tộc, tôi chính mắt chứng kiến! Ai nha, trận chiến đó đúng là kinh thiên quỷ khốc thần sầu, nhật nguyệt vô quan, sơn hà biến sắc! Hai người đại chiến ba ngày ba đêm, Ôn Khắc Lạp kiêu căng dũng mãnh, nhưng Trữ điện hạ chúng ta lại càng là cường giả trong cường giả, sử xuất bí kĩ Song phong cách sát của hoàng tộc, một chiêu đánh cho Ôn Khắc Lạp phun máu ba thước, nếu không phải Vũ lâm tướng quân Vân Thiển Tuyết thấy tình thế bất hảo đến tiếp cứu kịp thời thì hắn đã nhất mệnh ô hô rồi! Vân Thiển Tuyết thì khỏi nói, hắn mới tung chiêu Khai thiên tích địa đại bi thủ thì bị Tư Đặc Lâm tướng quân dùng Càn khôn liệt hỏa quyền đánh hắn kêu thảm văng khỏi ngựa.."

Thương nhân nói năng lưu loát, nước bọt bắn tung, chúng nhân nghe sướng khoái tâm tình, hoan hô không ngớt, đột nhiên không biết từ đâu bật lên tiếng phì cười, tức thì ngắt đoạn hứng trí của chúng nhân.

Hương dân giận dữ ngó nghiêng: "Là ai cười?"

Vị thủ lĩnh ngồi gần lò sưởi vội xin lỗi: "Xin lỗi, là tôi".

Đám hương dân thì hắn ngồi một mình, toàn thân khoác áo choàng đi mưa che kín không nhìn rõ mặt mũi, hình tích rất đáng ngờ, ai nấy sinh nghi tâm.

Ở cái bàn gần cửa có mấy tráng hán đứng lên đi qua, sắc mặt bất thiện: "Ngươi, làm gì, từ đâu tới? Đến Ô mộc trấn chúng ta làm gì?"

Vị thủ lĩnh đó rất trấn định: "Ta qua đường thôi, chỉ nghỉ ở đây một đêm. Các vị, mọi người nước giếng không phạm nước sông, ta không quản chuyện các người, các người tốt nhất đừng chọc đến ta". Hắn vẫn bình tĩnh nhưng trong ngữ khí thấu lộ uy nghiêm bất khả phạm.

Mấy tráng hán đối mắt với hắn, đều cảm giác người này không dễ đối phó.

Hán tử thô hào dẫn đầu ồm ồm nói: "Bằng hữu, người ngay đi đứng đàng hoàng, có gì phải che dấu không dám lộ mặt! Thức thời thì tháo bao đầu xuống, để xem diện mục của ngươi có phải ma tộc cải trang không?"

"Các ngươi hỗn láo, dám xưng hô thần tộc là ma tộc. Trong trấn có đệ thập lục đoàn trú đóng, chỉ cần ta hô lớn, các ngươi không sợ chết sao?"

Mấy tráng hán đưa mắt nhìn nhau, bạo phát một trận cuồng tiếu. Chỉ nghe tiếng xoạt xoạt xoạt liên tiếp, trong đại đường có cả nửa số người rút đao, nhất thời đao quang chói mắt.

Hán tử thô hào đó chỉ đao vào mặt bàn: "Tiểu tử, ngươi coi như đi đúng chỗ rồi! Bọn ta toàn bộ đều là thập lục đoàn, ta là đội trưởng phân đội trú đóng ở đây".

Vị thương nhân tức thì sắc mặt trắng nhợt: "Các ngươi đều là người của thập lục đoàn? Cứu mạng, chư vị đại gia...Cứu mạng! Vừa rồi tôi uống nhiều quá, nói năng lung tung..."

"Phì! Nói năng lung tung cái gì!" Một hán tử thô hào giả dạng nông dân cười nói: "Hứa tiên sinh, ngài cứ an tâm. Chúng tôi tuy là thập lục đoàn, nhưng tâm chúng tôi hướng về tổ quốc! Hứa tiên sinh, người yêu nước như ngài, chúng tôi rất kính trọng, tuyệt không dám đắc tội, chúng tôi chỉ giết ma tộc và phản đồ!"

Lúc nói đến phản đồ, y chuyển hướng về phía người khoác áo choàng kín: "Bằng hữu mau cởi áo khoác ra, lão tử hận nhất là phản đồ! Nếu không phải bọn chúng, giang sơn đẹp đẽ của chúng ta sao lại tang thương thế này! Phàm là kẻ gọi ma tộc là thần tộc, lão tử nhất định sẽ giết sạch!"

-o0o-

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »