Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31740 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 104
chương 6 : danh thùy thanh sử (2)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 17: Phong vũ tương chí.

-----oo0oo-----

Chương 6: Danh thùy thanh sử (2).

Sưu Tầm by nguoibantot8 --- 4vn.eu

Ngày mười chín tháng ba năm bảy tám bốn, đối với Đa luân hạm đội Lưu Phong gia tung hoành vang danh đại lục mà nói, đó là một ngày hủy diệt.

Bờ đông đột nhiên xuất hiện một số lượng lớn Thạch đầu xa , cự thạch giáng xuống mặt sông như mưa, tiếng gào rít trên không liên tục, độ chính xác và số lượng đã đạt trình độ kỷ lục từ trước đến nay.

Càng gay go đó là, trên khúc sông chặt hẹp lại đậu dày đặc cả trăm chiến thuyền, đại đa số thuyền đều chở đầy sĩ binh, di chuyển chậm chạp nặng nề, căn bản không có chỗ trống mà xoay xở tránh né, đối diện trận phi thạch khủng bố, từng chiến thuyền lần lượt bị đánh chìm, mỗi đợt oanh kích đều đánh đắm được ít nhất một chiến thuyền.

Không đến mười lăm phút, gần bốn mươi chiến thuyền chở đầy sĩ binh đã bị cự thạch đụng vỡ, hoặc là chìm, hoặc là miễn cưỡng dật dờ trên sông nhưng đã mất đi năng lực hoạt động.

Trên mặt sông đã đầy sĩ binh Lưu Phong gia đang bì bõm bơi tìm đường sống, tiếng hô thảm cầu cứu vang suốt bên tai, chiến thuyền Lưu Phong gia vận tống tăng viện qua sông chẳng có chiếc nào cập được bờ!

Hậu viện của địch nhân đã bị cắt đứt, sĩ khí phía Tử Xuyên gia tức thì đại chấn, thêm nhiều sĩ binh hăng hái xông lên giành lại bờ đê, càng đánh càng dũng, trận địa phòng thủ của Lưu Phong quân tuy kiên cố nhưng dần dần đã xuất hiện nhiều chỗ trống.

Trung doanh chỉ huy sứ Anh Mộc Lan mắt thấy không ổn, đích thân cởi trần tiến lên chém giết.

Anh Mộc Lan ngày trước là Vệ đội trưởng của vệ đội bảo vệ nguyên lão trọng thần Lưu Phong Lộ, sau khi Lưu Phong Lộ chết, hắn thuận lí thành chương đầu nhập vào trướng Lưu Phong Sương, trong thời gian ngắn ngủi gần hai năm, hắn từ quân hàm thiếu tá thăng đến thiếu tướng, giữ chức sư đoàn trưởng.

Người này vô cùng trung thành với Lưu Phong Sương, tuyệt nghệ song đao của hắn cũng rất inh, là cao thủ nổi danh trong Lưu Phong quân!

Lúc này, hắn xách song đao chỉ Tử Xuyên Tú: "Ta là Trung doanh chỉ huy sứ, thiếu tướng Anh Mộc Lan. Tướng quân Tử Xuyên gia, có dám tử chiến một trận với ta không!"

Tràng cảnh Tử Xuyên Tú một đao chém chết bốn binh sĩ khi nãy, hắn cũng nhìn thấy, hắn tự biết bản thân không phải là đối thủ, nhưng vì để chấn hưng sĩ khí cho sĩ tốt Lưu Phong gia, cho dù có phải liều mạng, hắn cũng phải áp chế duệ khí phía Lưu Phong gia xuống.

Chủ soái hào dũng như thế, sĩ tốt Lưu Phong gia nhất tề phấn chấn tinh thần, mọi cặp mắt dồn vào Tử Xuyên Tú, chỉ thấy gã mỉm cười phẩy tay, hô: "Bắn tên!"

Thoại âm vừa dứt, Cung tiễn thủ đằng xa lập tức ngắm Anh Mộc Lan mà xả tên. Anh Mộc Lan trúng tên lảo đảo, mấy sĩ binh Lưu Phong gia vội vã đỡ hắn vào trận.

Đối với thủ đoạn ti bỉ chẳng có phong độ võ đức đó, sĩ binh Lưu Phong gia giận kêu oa oa, mắng: "Tử Xuyên gia ti bỉ vô sỉ! Tỉ võ không thắng, bắn lén đối thủ!"

Tử Xuyên Tú chấp tay sau lưng thong thả xoay người bỏ đi, miệng cười toe toét.

Ở hậu phương chiến trường, nơi này vốn là trận địa của bộ binh, nhưng bộ binh đã dốc hết lực lượng vào cuộc chiến, trên trận địa trống trải lúc này đang chứa đông đen hơn hai trăm xe bắn đá, một đội cảnh vệ mặc chế phục hiến binh đang tuần thị cảnh giới.

Lúc này, từ phía tiền tuyến xuất hiện một viên quân quan, gã đi rất nhanh về phía trận địa Thạch đầu xa.

Hiến binh lập tức tiến tới cản gã: "Dừng lại! Đây là trận địa cơ yếu, người không phận sự không thể tiến nhập!"

Quân quan đó tháo nón xuống, từ đầu xuống thân đều đầm đìa mồ hôi, bùn sình, máu tươi, trên vai là huy chương kim tinh, các hiến binh há hốc mồm, thất thanh: "Thống, thống lĩnh đại nhân!"

Tử Xuyên Tú hòa khí nói: "Ta là Tử Xuyên Tú. Chư vị khổ cực rồi, cho hỏi là bộ đội nào thế?"

"Bẩm cáo đại nhân, chúng tôi thuộc hiến binh đoàn đặc chủng của Giám sát thính, là cơ mật bộ đội".

"Ta muốn gặp trưởng quan của các người, được không?"

"Vâng! Xin đại nhân chờ chút!"

Qua chừng hai phút, một quân quan chế phục quân pháp quan đen đi như chạy về phía Tử Xuyên Tú, từ xa đã kêu lên: "Đại nhân, Tú Xuyên đại nhân! Gặp lại ngài rồi, ngài khỏe chứ?"

Quân quan đó nhỏ người, Tử Xuyên Tú nghe thanh âm của y có điểm quen thuộc: "Ách? Chúng ta đã từng gặp sao? Ông là..."

"Tôi là Ngô kì bổn a! Ngô kì bổn! Đại nhân, ngài không nhớ tôi sao?"

Tử Xuyên Tú vẫn còn mơ hồ, Ngô kì bổn nhỏ giọng nói: "Chúng tôi số hiệu 777. Đại nhân, ngài không nhớ sao? Ngài và Giám sát trưởng đại nhân từng thị sát chúng tôi".

Đêm khuya trăng tròn hôm đó, một nơi thần kì ẩn tàng sâu trong rừng, có một xưởng kỹ thuật binh khí cao cấp, thần kì như mộng như ảo.

Tử Xuyên Tú hít sâu một hơi, sao có thể quên được chứ? Cũng trong đêm đó, bản thân và Đế Lâm bạt đao nói chuyện, từ đó mỗi người mỗi đường.

Tử Xuyên Tú định thần, nhìn Ngô kì bổn thấp gầy trước mặt, quả nhiên nhận ra y.

Hiện tại y một thân chế phục quân pháp quan hắc sắc, Tử Xuyên Tú cảm thấ phục dính dầu mỡ như đêm đó thích hợp với y hơn, khí chất của y là kỹ thuật viên chứ không phải là tướng lĩnh quân đội.

Gã nắm chặt tay Ngô kì bổn: "A, là ông, ta nhận ra ông rồi!"

"Đại nhân, chúng tôi cũng đã tận hết tốc độ, nhưng không ngờ vẫn đến chậm một bước, ngài đã đánh lui Lưu Phong Sương rồi, chúng tôi không có làm hỏng chuyện của ngài chứ?"

"Không có, không có! Các người đến rất kịp lúc, đã lập đại công rồi! Các người đánh hỏng hạm đội của Lưu Phong Sương, ngăn cản Lưu Phong quân vượt sông. Thắng lợi hôm nay, công đầu là của các người!"

Đối diện với tán thưởng của Tử Xuyên Tú, Ngô kì bổn có điểm lúng túng bất an, y vò đầu đáp: "Đại nhân, ngài nói quá rồi! Là Đế Lâm đại nhân phái chúng tôi đến, ông ấy nói, ngài đang ở đây đánh chặn Lưu Phong Sương, năng lực của chúng tôi sẽ có tác dụng ở đây, quả nhiên ông ấy nói trúng!"

"Là Đế Lâm phái các người đến sao?" Nghĩ đến thân ảnh lãnh tuấn đó, Tử Xuyên Tú chua xót trong lòng. Đại ca a, tôi lại thiếu huynh thêm một ân tình.

-o0o-

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »