Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31729 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 105
chương 6 : danh thùy thanh sử (3)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 17: Phong vũ tương chí

.-----oo0oo-----

Chương 6: Danh thùy thanh sử (3).

Sưu Tầm by nguoibantot8 --- 4vn.eu

Phía bờ tây sông, ở trên con đê, một thân ảnh bạch y mảnh mai đang đứng phiêu đãng trong gió, y phục lất phất.

"Công chúa điện hạ, đông ngạn hướng về phía ta la hét yêu cầu tăng viện!"

"Công chúa điện hạ, Đa luân đội thỉnh cầu triệt xuất chiến đấu. Địch nhân đả kích quá mạnh, hạm đội không thể kiên trì thêm!"

"Công chúa điện hạ, Anh Mộc Lan tướng quân trúng tên thụ thương rồi! Không có ai chủ trì đại cục ở đông ngạn, thỉnh công chúa điện hạ cho chỉ lệnh!"

Thám mã liên tục hồi báo, tin tức càng lúc càng xấu. Lưu Phong Sương siết chặt nắm tay đã trắng nhợt.

Nàng quay đầu nhìn chúng tướng, lạnh nhạt nói: "Trận này, chúng ta e là thua rồi!"

Các tướng lĩnh buồn bã thất sắc. Mọi người đều có suy nghĩ này, nhưng tín ngưỡng đối với sự bất bại của Lưu Phong Sương lại khiến bọn họ không dám tin.

Công chúa điện hạ tung hoành đại lục bất bại, cuối cùng đã chấm dứt kỉ lục bất bại của nàng tại Lãng thương giang. Nghĩ đến huy hoàng và quang vinh từng trải qua trong quá khứ, mọi người đều có cảm giác như đang nằm mộng.

Cận vệ trưởng Cơ Văn Địch nói: "Công chúa điện hạ, quân chủ lực của ta chưa động, bất quá là tiên phong bị thất bại thôi, không thể xem là thua! Hà huống, Thạch đầu xa của địch nhân quá lợi hại chứ chẳng phải binh lực so được với chúng ta. Nếu chúng ta cũng có vũ khí lợi hại như thế, chúng ta tuyệt đối không thua!"

Lưu Phong Sương hờ hững nói: "Thua chính là thua, cớ gì phải tìm lý do này nọ? Đối phương cũng là tướng lĩnh ưu tú, thua không có gì xấu hổ. Không cần phải vận tải lính qua sông, hiện tại quan trọng là tiếp nhận người bờ đông trở về, không thể bỏ rơi bọn họ mà không quản. Vưu Kim trung tướng!"

Một trung niên tướng quân thân hình cao lớn, vận chế phục thủy quân xanh nhạt của Lưu Phong gia bước ra: "Công chúa điện hạ!"

Lưu Phong Sương chăm chăm nhìn y, mãi một lúc cũng không lên tiếng, trong mục quang lộ xuất sự đau lòng lẫn hổ thẹn.

Viên trung niên tướng lĩnh đó nhãn tình ẩm ướt, y kiên định nói: "Điện hạ, ý tứ của ngài tôi minh bạch rồi! Thủy sư chúng tôi bị tổn thất rất nặng, nhưng chúng tôi nhất định sẽ kiên trì tiếp các huynh đệ quay về. Cho dù chiến thuyền cuối cùng bị hỏng, chúng tôi dù dùng thuyền nhỏ, dùng ván cũng nhất định tiếp cứu huynh đệ, xin điện hạ yên tâm!"

Y đứng nghiêm hành lễ, chuyển thân bước thẳng lên một chiến thuyền, khẩu lệnh vang rõ truyền khắp mặt sông: "Thủy quân, toàn hạm đội thẳng tiến!"

Cờ thủ phất tín hiệu, mạo hiểm dưới làn phi thạch rơi như mưa, mấy chục chiến thuyền đồng loạt quay đầu chạy về phía đông ngạn.

Đây là một đoạn lộ trình cận kề cái chết, trên đầu ngoài mưa đá còn có vô số hỏa tiễn bay rạp cả bầu rời, từng chiến thuyền Lưu Phong lần lượt bị đá đập vỡ, bị hỏa tiễn đốt cháy, chiếc chìm, chiếc mất điều khiển xoay vòng.

Lưu Phong thủy sư anh dũng phấn chiến, liều mạng hướng về bờ đối diện, nhưng bọn họ cuối cùng vẫn không thể hoàn thành nhiệm vụ, trên đê đã xuất hiện biển chế phục đen, quân đội Tử Xuyên gia đã chiếm được bến thuyền, đường lui của bộ đội Lưu Phong gia bị cắt đứt.

Nhìn thấy cảnh đó, Lưu Phong Sương lòng đau như cắt, nàng nói nhỏ: "Xong rồi! Thông báo thủy sư, triệt xuất chiến đấu! Bọn họ đã tận lực rồi, là do ta chỉ huy bất tài, tổn hao tinh duệ thủy sư".

Không cần dùng Viễn vọng kính, chỉ bằng mắt thường cũng đã thấy Tử Xuyên gia chiếm thượng phong rồi.

Hồng sắc phương trận do sĩ binh Lưu Phong gia tổ thành đã bị áp chế lùi khỏi đê, bốn phía giờ toàn thấy chế phục hắc sắc của Tử Xuyên quân. Làn sóng hắc sắc đó hung mãnh siết nuốt dần dần cái khối vuông đỏ ở giữa nó. Cái khối vuông đỏ như một bầy thú cùng đường đang cố sức vủng vẫy, thỉnh thoảng vẫn ngoạm trả được, nhưng đại cục đã định rồi, trước sau gì nó cũng bị cuốn phăng đi.

"Đối phương rốt cuộc là lộ bộ đội nào?"

"Đại nhân, đã điều tra được từ tù binh, đối phương là Hắc kì quân!" (.

"Hắc kì quân?"

Một cái tên xuất hiện trong đầu, Lưu Phong Sương nhẹ giọng cảm xúc: "Lại là gã!"

"Điện hạ".

"Thống lĩnh Tử Xuyên Tú của Hắc kì quân tuy vô lại tham lam, thanh danh rất xấu, nhưng gã chí ít không phải là hạng cuồng sát tù binh như Đế Lâm. Tiếp tục kiên cường đối kháng đã không có ý nghĩa, thông báo cho bộ đội bờ đông, nếu đối phương chấp nhận, bọn họ có thể đầu hàng!"

Lưu Phong Sương hờ hững nói, tướng lĩnh tả hữu đều rơi lệ.

"Cái gì!" Anh Mộc Lan siết lấy bả vai sĩ binh vừa bơi qua sông đến truyền lệnh, nhãn tình như có lửa cháy: "Ngươi nói cái gì, nói lại xem!"

"Tướng quân, công chúa điện hạ truyền lệnh, chống cự đã không còn ý nghĩa, điện hạ mệnh lệnh các người buông bỏ vũ khí!"

"Không thể! Ngươi giả truyền quân đội, ta giết ngươi!" Mặc kệ ngực đang trúng tên, Anh Mộc Lan cố sức muốn rút đao, truyền lệnh binh vẫn trấn định, lấy ra một tờ da dê cất trong ngực.

Nhìn nét chữ quen thuộc, Anh Mộc Lan buồn bã than: "Điện hạ!", trong lúc kích phẫn, vết thương ở ngực lại phun máu.

Mệnh lệnh đình chiến cuối cùng cũng được truyền đi, khăn tay đã được giơ lên phất phất, mấy chục người đồng thanh cao hô: "Đình chiến! Đình chiến!"

Nhìn khăn tay trắng vẫy vẫy, Tử Xuyên Tú thở phào.

"Các lộ bộ đội đình chỉ tấn công, lùi lại hai mươi bước giới bị. Địch nhân sắp đầu hàng rồi!"

-o0o-

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »