Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31643 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 126
chương 3 : chinh đồ dật sự (2)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 18: Vệ quốc chi chiến.

-----oo0oo-----

Chương 3: Chinh đồ dật sự (2).

Tử Xuyên Tú không nỡ nhìn ánh mắt cầu khẩn và gương mặt nhơm nhớp mồ hôi đang hiện thần sắc thống khổ của Y Tư Bối, quay đầu thúc ngựa đi. Chạy thẳng một đoạn xa gã mới nhịn không nổi quay đầu nhìn lại, vị tiểu kì vũ sĩ đó vẫn còn đứng ngây ngốc chỗ cũ ngóng nhìn theo thân ảnh đoàn kị binh đang xa dần, chiều tàn cuối ngày, bóng hình của y nổi bật trong tịch dương, đầy tuyệt vọng lẫn cô độc.

Tử Xuyên Tú từng trải sa trường, không phải là người yếu mềm, nhưng nhìn thân ảnh tuyệt vọng của Y Tư Bối, mũi gã cay nồng, có cảm giác lệ sắp ứa ra.

"Bị bỏ rơi rồi!"

Các sĩ binh và trú quân cấp thấp không thể lí giải chiến lược và kế hoạch của Quân vụ xứ, bọn họ chỉ đơn thuần muốn bảo vệ nơi mà họ đã trưởng thành, bảo vệ đất đai và gia viên yêu mến của bọn họ, bảo hộ phụ mẫu, thê tử của họ.

Nhưng bọn họ không thể ngờ, trong kế hoạch tác chiến tổng thể Đế đô vạch ra, bọn họ và thành thị của bọn họ đều được xem như phải vứt bỏ, sẽ không thể có bất kỳ tăng viện nào cho bọn họ.

Đến khuya đêm đó, xa đội đã li khai địa giới Đạt mã hành tỉnh, đến một tiểu trấn ở biên cảnh Bỉ Đặc hành tỉnh.

Lệnh giới nghiêm thời chiến sớm đã ban ra, dưới sắc trăng mờ nhạt, trong trấn chỉ có quân nhân qua lại, trong nhà cửa thấp bé vọng ra tiếng chó sủa u u ...

Vốn theo bổn ý của Tử Xuyên Tú, phải vào núi thì mới an toàn nhất. Nhưng bôn ba đường xa, nhân mã đều đã mệt mỏi không kham nổi, hơn nữa cũng cần phải kiếm một nơi bổ sung nước uống và lương thực.

Nghe có một thống lĩnh dẫn đội đến tiểu trấn, chỉ huy quan của trú quân đích thân đến nghênh tiếp. Bọn họ dẫn Tử Xuyên Tú vào một quán ăn nhỏ, từ lúc khởi hành đến giờ, đây là bữa ăn cơm canh nóng hổi đầu tiên của Tử Xuyên Tú.

Thủ não trú quân ở đây là một Phó kì bổn trung niên gọi là Mã Lôi. Y tự giới thiệu là phó sư trưởng đệ lục sư đóng ở Bỉ đặc hành tỉnh, dẫn nhân mã nửa sư đến đóng ở tiểu trấn này, nhiệm vụ là phối hợp tác chiến với cánh trái của thủ quân Đạt mã.

Tử Xuyên Tú hỏi thăm tin tức tình huống của trú quân, chiến đấu lực, sĩ khí, lương thực..., Mã Lôi hồi đáp rất tỉ mỉ, không hề che giấu điều gì. Y bộc lộ sự mất niềm tin của bản thân: "Bộ đội chủ lực của gia tộc sao còn chưa đến tăng viện? Chỉ bằng vào thủ bị đội địa phương mà muốn ngăn cản ma tộc, đó là không tưởng a! Đại nhân, tràng chiến tranh này, chúng ta có thể thắng không?"

Trong trò chuyện, Mã Lôi lựa lời hỏi dò Tử Xuyên Tú, Quân vụ xứ rốt cuộc có kế hoạch tác chiến thế nào, dự tính quyết chiến với ma tộc tại địa điểm nào, thượng tầng gia tộc có nắm chắc đối với sự phát triển chiến cuộc không, có nắm được mấy phần thắng không!

Trong mắt những quân quan trung cấp, một thống lĩnh, đó là nhân vật không thấp, chắc biết mọi kế hoạch và cơ mật a!

Rất hiển nhiên đây là vi phạm nguyên tắc cơ mật, nhưng người đang quờ quạng trong đêm tối mong muốn nhất là thấy được một tia sáng, Tử Xuyên Tú lí giải tâm tình của y, cũng không nhẫn tâm trách cứ.

Mà sự thật thì Đế đô cũng đang bị hoảng loạn và phân tán ý kiến, còn chưa hình thành đường hướng và kế hoạch rõ ràng cho tương lai.

Đương nhiên, những thứ này không thể nói ột phó kì bổn biết. Tử Xuyên Tú chỉ có thể nói: "Quân vụ xứ đang tính toán mọi chuyện, đã có kế sách vạn toàn. Nhưng kế hoạch cụ thể là cơ mật, ta cũng không biết rõ".

Mã Lôi mờ mịt hỏi: "Đại nhân, ngài nói, lần này chúng ta có thể đánh thắng không? Lực lượng địch nhân quá mạnh".

Tử Xuyên Tú an ủi: "Sẽ đánh thắng thôi, thắng lợi cuối cùng nhất định thuộc về chúng ta. Ma tộc không thể chinh phục nhân loại".

Gã thầm kinh tâm, một phó kì bổn đã là quân quan trung cấp trong quân đội, cả bọn họ cũng cảm thấy tiền đồ chiến cuộc u ám, Tử Xuyên Tú có thể tưởng tượng được sự tuyệt vọng bi quan của sĩ tốt và bình dân bá tánh, mọi người đều mất lòng tin vào thời cuộc, mà theo kinh nghiệm đã trải qua, sau khi mất đi đấu chí, đào binh và phản đồ xuất hiện là thế khó tránh khỏi.

Ăn cơm tối xong, Tử Xuyên Tú mệt mỏi lên tiếng cáo từ, Mã Lôi cung kính tiễn gã. Đúng vào lúc này, lính gác ở ngoài bỗng vào báo cáo: "Đại nhân, có một đội kị binh đến, bọn họ yêu cầu chúng ta dành cho bổ cấp".

"Bọn họ từ đâu tới?"

"Từ phương hướng Đạt mã hành tỉnh".

"Biết rồi. Ta sẽ ra xem".

Thần xui quỷ khiến, Tử Xuyên Tú lên tiếng: "Ta cùng đi xem thử".

Mã Lôi kinh ngạc liếc qua gã, lời vừa nói ra thì Tử Xuyên Tú đã cảm thấy hối hận: bản thân nhiều chuyện làm gì! Trường đồ bạt thiệp mệt muốn chết, phải tranh thủ đi ngủ mới đúng.

Hai người hấp tấp đi nhanh trên trường nhai vắng bóng người, đám cảnh vệ theo sát phía sau, sắc trăng mềm mại, màu trắng nhạt rải khắp đạo lộ đá xanh tiểu trấn. Tử Xuyên Tú đang hưởng thụ cảm giác thanh tĩnh hiếm có thì một trận vó ngựa phá tan không khí yên tĩnh. Mấy chục kị binh từ phía đối diện phi lại, kị binh khoác phi phong hắc sắc mới, đầu đội nón sắt, nhân mã hùng tráng, tinh thần hăng hái, như một trận gió mạnh thổi vào tiểu trấn.

Nhìn thấy hai người và vệ binh phía sau, đội kị binh đó dừng ngựa. Quân quan dẫn đầu nhảy xuống, thanh âm khỏe khoắn hỏi: "Cho hỏi là Mã Lôi đại nhân phải không?"

"Là tôi. Các hạ là ai?"

"Tôi là tiểu kì vũ sĩ Gia Tháp của thủ bị đội Đạt mã". Hắn cởi nón sắt xuống lộ ra một đầu tóc vàng đẹp mắt, sức trẻ thanh niên tràn trề, Tử Xuyên Tú không khỏi thầm khen: "Một thanh niên rất anh tuấn!" Chỉ là gã có điểm kì quái, người thanh niên này gây cho gã cảm giác dị dạng, khẩu âm của hắn có chút cổ quái thế nào đấy, bản thân giống như đã nghe qua ở đâu rồi.

Mã Lôi hỏi: "Các hạ tìm tôi vì cần viện trợ? Xin cho xem chứng kiện".

"Vâng. Đại nhân, đây là chứng kiện của tôi. Mời kiểm tra".

Hắn cung kính đưa lên một bản quân quan chứng, Mã Lôi nhận lấy lật xem, hỏi: "Quý quan là quân quan thuộc đệ tam sư thủ bị đội?"

"Vâng. Tôi phụng lệnh tổng đốc Phạm Đế đại nhân công tác ngoài tỉnh".

Tử Xuyên Tú thuận miệng hỏi: "Quý quan dọc đường bình an chứ? Không có đụng phải bộ đội tiên phong của ma tộc?"

Nhìn Tử Xuyên Tú, Gia Tháp hiển xuất biểu tình mê hoặc: "Vị đại nhân này là..."

Tử Xuyên Tú thầm hích Mã Lôi, Mã Lôi hiểu ý không có giới thiệu: "Ngươi cứ hồi đáp vấn đề là được rồi". xem tại

Gia Tháp thoải mái cười đáp: "Đại nhân, trên đường rất yên tĩnh, cả cảnh nội Đạt mã đều không thấy bóng dáng một tên ma tộc nào".

Mã Lôi cẩn thận kiểm tra chứng kiện, Tử Xuyên Tú cảm giác như bị kim châm, gã cố ý chỉ vào xa đội dài ngoằn bên đường, nói: "Đây là xa đội vật tư do tôi phụ trách, tôi nghe nói đường đi bị ma tộc cản trở, Đạt mã cũng bị ma tộc bao vây rồi..."

Nhìn số lượng xa đội, mắt Gia Tháp chợt lóe lên, hắn hồi đáp chắc nịch: "Đại nhân, đường đi thông sướng vô trở!"

Lúc này Tử Xuyên Tú đã không còn hoài nghi, gã đang định ám hiệu cho Mã Lôi thì Mã Lôi đã xem xong chứng kiện đưa trả lại: "Kiểm tra rồi. Gia Tháp các hạ đi đường cả ngày chắc mệt rồi. Mời vào ăn uống nghỉ ngơi trước, ăn tối xong sẽ đáp ứng yêu cầu".

Gia Tháp thi lễ đáp: "Vậy thì phiền đại nhân rồi".

Đám kị binh nhảy xuống ngựa, theo chỉ dẫn của nhân viên tiếp đãi trật tự tiến vào mấy nhà dân.

Mã Lôi hét lớn đến cả nhai đạo đều nghe được: "Kêu đầu bếp nhanh chuẩn bị cơm tối, chúng ta có khách!"

Từ xa có tiếng đáp: "Biết rồi, làm liền!"

Nhìn thân ảnh đám kị binh vào hết bên trong, Tử Xuyên Tú kéo tay Mã Lôi đến góc đường, nhỏ giọng nói: "Mã Lôi các hạ, ta muốn nói"

"Đây là gian tế". Mã Lôi bất động thanh sắc: "Đại nhân, ngài nói nhỏ thôi, coi chừng bọn chúng nghe được".

-o0o-

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »