Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31522 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 121
chương 2 : tương y vi mệnh (1)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 18: Vệ quốc chi chiến

.-----oo0oo-----

Chương 2: Tương y vi mệnh (1).

Nhân loại chưa từng có cảm giác nguy cơ như thế, cũng chưa từng đối mặt khảo nghiệm cao độ đến thế. Toàn bộ nhân loại, không phân biệt quốc gia hay dân tộc, đều là một chỉnh thể. Khi một chủng tộc đối mặt nguy cơ sinh tử tồn vong, sự chia rẽ và mâu thuẫn giữa các quốc gia trở nên cực kì bé nhỏ.

Có thể dự liệu, trong chiến tranh với ma tộc, Đông bộ lĩnh thổ gia tộc sẽ là chiến trường chính kháng cự ma tộc. Tình thế quá rõ ràng, cần phải tập hợp trú quân đóng ở các hành tỉnh Đông bộ lại, tổ chức thành Đông nam quân đoàn với cơ cấu chỉ huy thống nhất là chuyện phải làm. Quân vụ xứ đề xuất ý kiến, Đông nam quân đoàn binh lực sẽ bao gồm trú quân ở các hành tỉnh đông nam, Hắc kì quân điều đến từ tây nam, Biên phòng quân điều đến từ tây bắc.

Trong tình cờ không chủ định, Đông nam quân đoàn trở thành đại quân khu có binh lực hùng hậu nhất Tử Xuyên gia, gánh vác trách nhiệm khó khăn ngăn cản ma tộc tiền tiến, việc này yêu cầu Tư lệnh trưởng của Đông nam quân đoàn cũng phải là tướng lĩnh cực kì ưu tú mới có khả năng gánh vác trọng nhiệm. Mà trong đám trọng tướng của Tử Xuyên gia, Tư Đặc Lâm thì đang gánh Quân vụ xứ và Trung ương quân, Đế Lâm bận rộn với chức vụ Giám sát trưởng, Tử Xuyên Tú đi Viễn Đông, Minh Huy thua trận không có tư cách đảm nhiệm, Tử Xuyên Tham Tinh đang tính đưa Minh Huy trở lại tây bắc làm thống lĩnh Biên phòng quân.

Đương nhiên, Biên phòng quân sau này sẽ thua sút rất nhiều trước đây, bộ đội tinh duệ đều rút đi để cung cấp cho Đông nam quân đoàn, mọi người đoán công tác chính của Minh Huy mỗi ngày là lấy nước cho Lưu Phong Sương rửa chân.

Có năng lực thì không rút được, rút được thì không có năng lực, trong nhất thời, không ai nghĩ ra được nhân tuyển nào thích hợp.

Mắt thấy việc sắp biến thành nan đề, Tử Xuyên Tú tằng hắng lên tiếng: "Tôi thấy, Đông nam quân đoàn cứ để Quân đoàn trưởng Tư Đặc Lâm đảm nhiệm là thích hợp nhất".

"Tú Xuyên các hạ, Tư Đặc Lâm các hạ dù là trung, dũng, nghĩa, mưu đều là nhân tài nhất đẳng, nhưng ông ấy đang bận rộn cho Quân vụ xứ và Trung ương quân, không thể rút đi được".

"Chuyện rất đơn giản". Tử Xuyên Tú nói, "Tư Đặc Lâm từ chức thống lĩnh Trung ương quân, lấy thân phận thống lĩnh Đông nam quân kiêm nhiệm Xứ trưởng Quân vụ xứ. Trong thời kì chiến tranh, Quân vụ xứ đặt tại đệ nhất tuyến, như thế càng nâng cao hiệu quả chỉ huy". xem tại

La Minh Hải lạnh lùng nói: "Nhưng Trung ương quân làm thế nào? Trung ương quân bảo vệ kinh kỳ, trách nhiệm cũng nặng nề quan trọng. Nếu để chức vụ đó rơi vào tay kẻ có tâm tư không trung, vậy thì rất phiền a!" Lão đoán, Tử Xuyên Tú nhất định sẽ đề cử Đế Lâm nắm chức thống lĩnh Trung ương quân. Ba tên gia hỏa này đồng thanh liên khí, nếu để binh quyền rơi hết vào tay cả ba, có ngày làm phản thì lấy ai trấn áp chứ?

Tử Xuyên Tú mỉm cười, lộ xuất hàm răng trắng sạch: "Tổng thống lĩnh không nên lo lắng, người tôi đề cử tuyệt đối trung thành. Tôi kiến nghị, do Tử Xuyên Trữ điện hạ đảm nhiệm thống lĩnh Trung ương quân".

Chúng nhân chấn kinh.

Tử Xuyên Trữ mở lớn mắt, biểu tình không dám tin nhìn Tử Xuyên Tú. Khi ánh mắt mọi người đều nhìn vào nàng, nàng mới biết bản thân không có nghe nhầm. Không để nàng chối từ, Tử Xuyên Tham Tinh kinh ngạc tán đồng: "A Tú thống lĩnh kiến nghị rất hay! Ta tán đồng!"

Tổng trưởng điện hạ đã đồng ý, mọi người còn gì nói nữa. Chỉ có Ca San bất nhận thức chen thêm hai câu: "Trữ điện hạ thiên tư thông duệ, nhưng không có kinh nghiệm quân lữ, lần đầu để nắm đại quân liệu có quá mạo hiểm không?"

Tổng trưởng không chút khách khí phủ đầu cô ta: "Chính vì không có kinh nghiệm mới cần học tập. Được rồi được rồi. Ca San, cô không cần nói nữa, cô có thể bảo lưu ý kiến, nhưng thời gian mọi người rất trân quý, cô có thể bàn sau với ta".

Hội nghị rất nhanh kết thúc, Tử Xuyên Tú và Tư Đặc Lâm bước nhanh khỏi tổng trưởng phủ.

"Tú thống lĩnh, xin dừng bước!" Sau lưng truyền lại giọng một cô gái, một thiếu nữ xinh đẹp đang bước gấp đuổi theo Tử Xuyên Tú.

Hai vị thống lĩnh đều dừng chân. Tư Đặc Lâm nhìn Tử Xuyên Trữ đang chạy qua, lại nhìn Tử Xuyên Tú, cười ám muội: "A Tú, ta đi trước, ngươi nói chuyện với Trữ tiểu thư đi".

"Huynh quên à? Ta là ngồi xe ngựa của huynh đến". Tử Xuyên Tú lạnh lùng nói: "Không mất bao lâu đâu, chờ đi!:

Ngữ điệu của gã có vị đạo băng lãnh vô tình, Tư Đặc Lâm kinh ngạc nhìn.

"Tú thống lĩnh!" Tử Xuyên Trữ đã đến trước mặt gã, thở dốc mấy hơi, gương mặt hơi hồng: "Dành cho ta chút thời gian được không? Ta có mấy câu muốn nói".

Tử Xuyên Tú thi lễ hỏi: "Trữ tiểu thư khỏe không, tìm hạ quan có gì căn dặn?"

Tử Xuyên Trữ ngây ngây nhìn gã, muốn nói lại thôi.

Tư Đặc Lâm liền lên tiếng: "Trữ tiểu thư, thất lễ, tôi còn có chuyện, xin cáo từ trước". Không đợi Tử Xuyên Tú giữ lại, y bước nhanh ra cổng, dù Tử Xuyên Tú có réo lại cũng giả bộ ngó lơ bỏ đi.

Hai người nhìn thân ảnh y biến mất ở cổng, thu hồi mục quang nhìn sang đối phương.

Nhìn dung nhan kiều diễm của Tử Xuyên Trữ, nhớ về đoạn cảm tình khắc cốt minh tâm đã từng có, Tử Xuyên Tú cảm giác sóng lòng cuộn lên, bất giác lên tiếng hỏi: "Muội vẫn khỏe chứ?"

Tử Xuyên Trữ hỏi nhỏ: "Đi dạo với muội một lúc được không?"

-o0o-

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »