Thời điểm trước khi tờ mờ sáng là lúc tối tăm nhất trong ngày, Tằng Nam Nam sắc mặt tái xanh đứng trước giường của Tiêu Vũ Vi, không nói một lời. Cùng lúc đó tay phải của cô nắm chặt lấy con dao găm phòng thân ở bên hông, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể rút nó ra...
Qua một lúc lâu, cuối cùng Tằng Nam Nam cũng bình tĩnh lại, cô lạnh giọng hỏi: “Vì sao cô còn sống?”
Trong bóng tối, Tiêu Vũ Vi vốn đang cuộn người nằm trên giường bỗng từ từ ngồi dậy, trong đôi mắt xinh đẹp của cô ta bắn ra ánh nhìn lạnh lẽo: “Vì sao cô cũng còn sống?”
Cùng lúc đó, Viên Mục Dã cũng từ từ tỉnh dậy, bóng đêm xung quanh giúp cậu hiểu đêm vẫn chưa hết. Cậu ngồi hẳn dậy, dùng tay bóp mi tâm... cảm thấy mình ngủ còn mệt hơn so với không ngủ.
Đoàn Phong vẫn còn đang ngủ say, so sánh với giấc ngủ của Viên Mục Dã thì biết chất lượng giấc ngủ của anh ta tốt hơn nhiều, sợ phá hỏng mộng đẹp của Đoàn Phong nên Viên Mục Dã lặng lẽ bò xuống giường, định đến bên cửa sổ xem trời còn mưa hay không.
Không ngờ khi Viên Mục Dã vừa nhìn ra cửa sổ thì có hai bóng người trong đêm thu hút sự chú ý của cậu. Nhìn dáng hai người kia thì hẳn là một nam một nữ, bọn họ quay lưng về phía cửa sổ Viên Mục Dã đang đứng, có điều nhìn tình huống này thì hình như là cô gái đang đuổi theo người đàn ông kia nói gì đó...
Tình cảnh ấy giống một đôi tình nhân hẹn hò nhau trong màn mưa, nhưng chuyện xảy ra tiếp theo lại khiến kịch bản đột ngột rẽ ngang... Viên Mục Dã thấy cô gái có dáng người bé nhỏ kia đột nhiên trở nên hung bạo, đạp một cước khiến người đàn ông ngã xuống đất, sau đó cô ta nhanh chóng ngồi lên lưng người đàn ông kia, tiếp theo ôm đầu đối phương vặn một cái!
Mặc dù Viên Mục Dã không nghe thấy âm thanh gì, nhưng trong não bộ của cậu vẫn tự bổ sung thêm tiếng xương cổ bị bẻ gãy rắc một tiếng.... Viên Mục Dã kinh hãi, cậu vội vàng nhảy ra ngoài cửa sổ xem xét, kết quả khi cậu ngẩng đầu lên thì phát hiện bên ngoài đâu có bóng người nào.
Viên Mục Dã giờ mới nhận ra những hình ảnh vừa rồi là từ trường tư duy còn sót lại của người đàn ông kia ở đây. Có điều cậu rất ngạc nhiên, chiêu tuyệt sát kia ngay cả một người đàn ông như cậu cũng chưa chắc đã làm được chứ đừng nói đến chỉ là một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn!
Không ngờ trước đây nhà trọ này đã từng có người chết... Xem ra nhà trọ này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài, còn cả người phụ nữ trong ảo cảnh vừa rồi cũng không phải người bình thường. Trên thực tế, người có thể so sánh với cô ta e là chỉ có Tằng Nam Nam mà thôi.
Sáng sớm hôm sau, Viên Mục Dã hoa mắt chóng mặt bò từ trên giường xuống, lúc đi ngủ cậu vẫn còn mải nghĩ đến những điểm đáng ngờ của vụ án, không biết mơ mơ màng màng thiếp đi từ lúc nào.
Lúc này trong phòng vệ sinh truyền đến tiếng nước chảy, chắc là Đoàn Phong dậy trước cậu đang rửa mặt... Trong lúc Viên Mục Dã còn đang nghĩ đến đoạn từ trường tư duy mà cậu nhìn thấy lúc tờ mờ sáng, cửa phòng vệ sinh mở ra, Đoàn Phong toàn thân phủ đầy hơi nước đi ra.
Anh ta thấy Viên Mục Dã vẫn còn ngái ngủ ngồi trên giường thì hỏi: “Cậu dậy sớm thế làm gì? Cậu nhìn quầng thâm trên mắt cậu xem, mau tranh thủ ngủ thêm lúc nữa đi, tôi đi chuẩn bị ít đồ ăn sáng, làm xong sẽ gọi cậu...”
Viên Mục Dã khoát tay: “Thôi không ngủ nữa, càng ngủ càng lơ mơ... Trời tạnh chưa? Tôi đi dạo quanh đây xem sao.”
Đoàn Phong dặn dò cậu: “Đừng đi xa quá, đồ ăn sáng có nhanh thôi...”
Khi Viên Mục Dã ra khỏi phòng thì thấy Đại Quân đã chuyển ghế ngồi đến trước cửa phòng Tiêu Vũ Vi, vừa nhìn thấy Viên Mục Dã, anh ta đã mỉm cười chào: “Tối qua ngủ thế nào?”
Viên Mục Dã cười khổ: “Không ngon lắm, có lẽ do lạ giường nên hơi mất ngủ.” Lúc này cậu nhớ ra người thay ca đêm qua là Tằng Nam Nam, cậu nhẹ nhàng hỏi: “Nam Nam đâu rồi? Đi ngủ rồi à?”
Đại Quân gật đầu nói: “Ừm, em ấy giống cậu... Bị lạ giường nên cả đêm chẳng ngủ được, lúc nãy anh dậy thấy em ấy ngồi ở đây nên bảo em ấy về ngủ bù rồi.”
Viên Mục Dã nghe xong thì nói: “Đại Quân, anh có thấy lần này Nam Nam có gì đó hơi khác thường không?”
Đại Quân ngạc nhiên, nói: “Cậu muốn nói đến phương diện nào?”
Viên Mục Dã cũng không nói rõ được là khác ở chỗ nào, nên đành vỗ vỗ vai Đại Quân: “Được rồi, tôi đi dạo loanh quanh một chút...”
Sau khi nhảy cửa sổ ra ngoài, Viên Mục Dã ngay lập tức ngửi thấy mùi hương tươi mát của rừng cây sau cơn mưa, thật sảng khoái, nó giúp đầu óc mơ hồ của cậu tỉnh táo hơn rất nhiều, suy nghĩ cũng dần rõ ràng hơn.
Cậu nhớ rõ Tiêu Vũ Vi lao từ rừng cây ven đường ra, hơn nữa khắp người còn đầy máu me... Nhưng khi đó Tiêu Vũ Vi đã chạy được một lúc trong trời đang mưa to, mà vết máu trên người vẫn rõ ràng như thế, điều này chứng tỏ trên người cô ta không chỉ bị dính một chút máu đơn giản...
Trước đó cậu và Đoàn Phong đều cho rằng máu trên người Tiêu Vũ Vi là máu của La Đông Lai, nhưng bây giờ suy nghĩ kỹ lại thì thấy lượng máu đó không phải là quá nhiều với La Đông Lai ư?
Điểm quan trọng nhất là, đêm hôm qua Viên Mục Dã đã kiểm tra thi thể của La Đông Lai nhưng không phát hiện ra vết thương hở nào trên người anh ta. Với kinh nghiệm nhiều năm của cậu, chắc là anh ta chết do nội thương, tức là vết thương ảnh hưởng đến nội tạng hoặc đại não dẫn đến tử vong... Đương nhiên điều này chỉ có thể được xác nhận sau khi khám nghiệm tử thi.
Có điều bây giờ có thể khẳng định một điều, đó chính là trên người La Đông Lai không hề có vết thương hở nào dẫn đến chảy một lượng máu lớn cả và Viên Mục Dã liên tưởng đến tình trạng tử vong của năm tên lưu manh kia.
Lại thêm vụ án mạng đã từng xảy ra ở nhà trọ mà Viên Mục Dã nhìn thấy đêm qua, cậu có cảm giác ngoại hình của người phụ nữ dễ dàng vặn cổ người khác kia rất giống với Tiêu Vũ Vi.
Viên Mục Dã vừa nghĩ vừa đi về phía trước, bất tri bất giác càng đi càng xa, đến khi cậu ý thức được mình đã đi quá xa thì đột nhiên thấy có bóng người chuyển động ở khu rừng rậm trước mặt.
Lòng hiếu kỳ của Viên Mục Dã nổi lên, chẳng lẽ trên đời này thực sự còn có người cố chấp hơn bọn họ, cứ nhất định phải đội mưa lên núi cắm trại sao? Nhưng đường lên núi hôm qua đã bị chặn mất, vậy những người này lên đây bằng cách nào?
Nghĩ vậy, Viên Mục Dã lặng lẽ không gây tiếng động đến gần... Kết quả khi nhìn rõ trang phục của những người kia, lòng cậu trầm xuống.
Tất cả bọn chúng đều được võ trang súng ống đầy đủ, xem ra cũng không phải du khách đứng đắn gì... Ở nước S, tổ chức được trang bị vũ khí thế này không phải cảnh sát thì chỉ có thể là xã hội đen.
Vì để có thể điều tra rõ lai lịch của đối phương, Viên Mục Dã lại tiến thêm về phía trước và cậu nghe thấy một tên có dáng vẻ hèn mọn nói: “Đại ca, đáng lẽ bọn lão Tứ phải đến đây từ hôm qua rồi, không phải là có chuyện rồi chứ?”
Một gã đàn ông mồm đầy ria mép nhướng mày, nói: “Câm cái miệng quạ đen của mày lại, trên người bọn nó không mang theo vũ khí, nếu có người tra xét thì cũng chỉ là khách du lịch bình thường thôi... Có thể xảy ra chuyện gì chứ?”