Viên Mục Dã nhìn dạ dày của Cao Ngọc Bân bị biến dạng một cách nghiêm trọng, như thể bên trong có một khối u rất to, chỉ khác là khối u này còn sống, có thể tự do ra vào cơ thể người…
Buổi trưa Cao Ngọc Bân tỉnh lại, anh ta yếu ớt ngồi dậy sau đó vẫy tay với bên ngoài bức tường kính. Viên Mục Dã thấy thế bèn nhanh nhẹn đi vào và hỏi: “Anh cảm thấy thế nào?”
Cao Ngọc Bân cười khổ, đáp: “Tôi cảm thấy như mình sắp chết… Có phải tôi thật sự sắp chết rồi không?”
Vẻ mặt của Viên Mục Dã cứng lại, không biết nên trả lời câu hỏi của anh ta như thế nào, cậu nghĩ rồi nói: “Bởi vì thứ đó… đã làm dạ dày của anh bị nứt ra, khiến dịch dạ dày trào ra khoang bụng gây nhiễm trùng, cho nên anh mới bị sốt. Nhưng đừng lo lắng, hiện giờ chúng tôi đang sử dụng thuốc kháng sinh để ngăn chặn tình trạng viêm nhiễm trong cơ thể anh. Mọi chuyện… rồi sẽ ổn thôi.”
Cao Ngọc Bân lắc đầu và cười nói: “Nhìn là biết anh không phải người biết nói dối, câu nói dối đơn giản vậy mà anh cũng nói lắp bắp…”
Viên Mục Dã vừa định giải thích, đã nghe Cao Ngọc Bân nói: “Anh hãy soạn một thỏa thuận miễn trừ trách nhiệm đi, nhanh nhanh để tôi ký tên nhân lúc bây giờ tôi còn tỉnh táo!”
“Thật ra anh không cần phải làm như vậy…” Viên Mục Dã trầm giọng.
Cao Ngọc Bân lại thở dài: “Tôi không muốn sau khi chết còn gây thêm phiền phức cho các anh… Đúng rồi, hãy nhớ chuyện anh đã đồng ý với tôi. Tiếc là đến bây giờ tôi cũng không dám đối mặt với anh Mạnh Thư Viễn, cho nên chỉ có thể nhờ anh nói lời xin lỗi với anh ấy giùm tôi, sau đó kể hết sự thật cho anh ấy nghe.”
Viên Mục Dã gật đầu đáp ứng: “Yên tâm, tôi nhất định sẽ làm giúp anh.”
Tối đó, Viên Mục Dã hẹn Mạnh Thư Viễn ra, cũng đã đến lúc nên nói sự thật cho anh ta biết, có điều không biết trong lúc nhất thời anh ta có thể chấp nhận được chuyện này hay không… Em gái chết một cách thương tâm và bị biến thành tiêu bản xương như thế, em rể thì bị sinh vật bí ẩn ký sinh đang chờ chết.
Sau khi nghe Viên Mục Dã kể hết mọi chuyện, Mạnh Thư Viễn sửng sốt hồi lâu. Thậm chí anh ta cảm thấy Viên Mục Dã đang kể một câu chuyện kinh dị chứ không phải là chuyện xảy ra với em gái và em rể của mình. Viên Mục Dã hiểu phản ứng của Mạnh Thư Viễn, người bình thường thật sự rất khó chấp nhận chuyện như thế này. Viên Mục Dã cũng không biết nên an ủi anh ta như thế nào, chỉ có thể lẳng lặng chờ chính anh ta suy nghĩ cẩn thận…
Cuối cùng Mạnh Thư Viễn vẫn đồng ý với lời cầu xin của Cao Ngọc Bân, suy cho cùng cậu ta cũng là nạn nhân, hơn nữa tình cảm giữa cậu ta và em gái anh ta không phải giả dối. Trước khi chết, em gái anh ta vẫn yêu Cao Ngọc Bân, cho nên để họ chôn cùng nhau sau khi chết cũng không có gì đáng trách.
Tuy nhiên Mạnh Thư Viễn vẫn đưa ra một yêu cầu, là muốn gặp Cao Ngọc Bân một lần, đáng tiếc khi Viên Mục Dã dẫn anh ta đến nơi, Cao Ngọc Bân lại hôn mê mất rồi.
Xuyên qua bức tường kính, Mạnh Thư Viễn nhìn Cao Ngọc Bân đang nằm bên trong, anh ta thấy chỉ mới không gặp mấy ngày ngắn ngủi mà Cao Ngọc Vân đã gầy rộc cả đi. Vì thế anh ta không kìm được bật thốt lên: “Chẳng lẽ thật sự không có cách khác ư? Thử một lần cũng được mà?!”
Viên Mục Dã thở dài: “Nếu có thể phẫu thuật thì chắc chắn chúng tôi sẽ không chờ đợi như vậy. Dường như sau khi sinh vật kia lựa chọn Cao Ngọc Bân làm ký chủ, nó đã thành lập mối liên hệ nào đó với anh ta. Chúng tôi từng định ép buộc tách bọn họ ra, nhưng kết quả lại là cả hai cùng suýt chết, cho nên chúng tôi chỉ có thể lập tức ngưng thí nghiệm. Mà lý do hiện giờ anh ta sốt cao là bởi vì vách dạ dày bị bục khiến khoang bụng bị nhiễm trùng.”
“Chẳng lẽ không thể phẫu thuật lấy thứ kia ra trước, khâu vách dạ dày lại rồi bỏ vào sao?” Mạnh Thư Viễn nghi ngờ hỏi.
Viên Mục Dã lắc đầu: “Sự việc không đơn giản như vậy. Về cơ bản chúng tôi không thể nào xác định được liều lượng thuốc mê, dùng ít sẽ không thể gây mê sinh vật trong cơ thể Cao Ngọc Bân, dùng nhiều thì cơ thể Cao Ngọc Bân lại không chịu nổi, rất khó nắm bắt liều lượng, nếu không chúng tôi đã phẫu thuật cho anh ta từ lâu rồi.”
Mạnh Thư Viễn gấp đến nỗi vặn vẹo tay: “Vậy cứ nhìn cậu ấy chết như thế ư? Thế này đi, các anh tăng liều lượng thuốc mê lên. Giờ tôi là người nhà, tôi sẽ chịu trách nhiệm nếu xảy ra chuyện, được chưa?”
Viên Mục Dã hiểu tâm trạng hiện giờ của Mạnh Thư Viễn, nhưng nếu có một chút hy vọng, bọn họ cũng sẽ không ngồi yên. Vấn đề hiện giờ là mặc dù bọn họ có thể giải quyết chuyện nhiễm trùng trước mắt thì cũng không giải quyết được vấn đề tách rời hoàn toàn hai người đó.
Giờ dạ dày của Cao Ngọc Bân như một cái túi da không co dãn được, nó đã mất đi tác dụng vốn có. Cho dù bọn họ có phẫu thuật chữa được vết nứt trên dạ dày, nhưng ai có thể bảo đảm sẽ không xuất hiện vết nứt thứ hai?
Tiễn Mạnh Thư Viễn về rồi, một mình Viên Mục Dã chạy lên sân thượng, cậu vắt óc suy nghĩ xem có cách nào mới có thể chữa được vách dạ dày cho Cao Ngọc Bân trong điều kiện giữ được tính mạng của cả hai?
Đột nhiên, Viên Mục Dã nhớ ra không phải trước kia cậu đã từng chỉnh xương trong cơ thể cho Đoàn Phong ư? Lúc ấy Đoàn Phong rơi từ trên cao xuống, có một đoạn xương sườn gãy cắm vào phổi, Viên Mục Dã đành phải cắn răng rút đoạn xương sườn kia ra khỏi phổi của Đoàn Phong bằng cách điều khiển đồ vật từ xa, đặt nó về vị trí ban đầu.
Nhưng hồi đó Viên Mục Dã dám làm hoàn toàn là bởi vì Đoàn Phong là người bất tử. Cậu biết rõ dù lăn lộn như thế nào thì cuối cùng Đoàn Phong vẫn có thể tự lành… Mà Cao Ngọc Bân không thế, anh ta là một người bình thường, ngộ nhỡ mình lỡ tay, có thể anh ta sẽ chết ngay lập tức.
Nhưng chết ngay lập tức và chết dần chết mòn có khác gì nhau đâu? Không phải kết quả cuối cùng đều như thế sao? Hơn nữa đối với Cao Ngọc Bân mà nói, từ từ chờ chết càng khổ sở hơn. Chẳng những anh ta phải chịu tra tấn về thể xác, cùng lúc đó còn phải chịu đủ sự giày vò về tinh thần nữa…
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã đã ra quyết định, cậu xuống lầu và nói suy nghĩ của mình với lão Lâm và Đoàn Phong. Lão Lâm suy xét một lát rồi bảo: “Đây cũng là một cách, nhưng vấn đề là khâu vách dạ dày khác với bó xương, đây là một việc tỉ mỉ. Nếu không mở khoang bụng, cho dù cậu biết điều khiển từ xa, cậu lấy gì để khâu vết thương đây?”
Đoàn Phong nói: “Cái này dễ mà, có thể làm một cái kẹp đặc biệt để kẹp vết nứt lại. Về phần làm thế nào để đưa kẹp vào trong cơ thể Cao Ngọc Bân… có thể cho cậu ta tự ăn vào!”
Lão Lâm lại lắc đầu: “Ăn kẹp vào, Tiểu Viên điều khiển cách bụng không thành vấn đề. Vấn đề là dạ dày của Cao Ngọc Bân đã không còn lực đàn hồi, tôi lo nếu kẹp chặt vị trí đó, vị trí khác sẽ xuất hiện vết nứt mới!”
Đoàn Phong nói một cách mất kiên nhẫn: “Cách này không được cách kia cũng không được, chẳng lẽ lấy cái túi da bọc dạ dày của cậu ta lại?!”
Ai ngờ những lời này lại đánh thức lão Lâm, anh ta hào hứng nói: “Cũng không phải là không thể. Đội nghiên cứu của tôi ở nước ngoài đang nghiên cứu một loại dạ dày sinh học nhân tạo, nếu thành công, nó có thể thay thế hoàn toàn dạ dày đã bị ung thư, cải thiện chất lượng cuộc sống của bệnh nhân được phẫu thuật cắt bỏ toàn bộ dạ dày.”