Nào ngờ vào một buổi sáng, nhân viên thí nghiệm họ Đinh xách một con thỏ đến cho ăn như thường lệ, VB-0924 vốn nên vồ con thỏ lại cắn vào tay cậu ta! Mặc dù lúc ấy đồng nghiệp bên cạnh đã lập tức bắn súng điện dể giật tung VB-0924 ra, nhưng cậu ta vẫn bị cắn đứt lìa nửa bàn tay…
Điều đáng sợ nhất không chỉ có vậy, mặc dù nhân viên thí nghiệm họ Đinh đã được đưa đến bệnh viện để cấp cứu, nhưng không hiểu sao vết thương của cậu ta không lành và cậu ta chết vì nhiễm trùng một tuần sau đó.
Về sau, thông qua khám nghiệm tử thi, Tề Mân Giang đã phát hiện ra rằng chính chất lỏng ăn mòn do VB-0924 tiết ra đã phá hủy mô tế bào trên vết thương của nhân viên thí nghiệm họ Đinh, khiến vết thương không thể lành lại. Ngay cả khi vùng bị ảnh hưởng được cắt bỏ, vết thương mới vẫn không thể lành lại như bình thường… Nói cách khác, một khi bị VB-0924 cắn, bạn chắc chắn sẽ chết.
Cuối video, Tề Mân Giang đề xuất từ bỏ kế hoạch thí nghiệm này, hơn nữa chủ trương ném tất cả những con VB-0924 hiện có xuống dưới giếng sâu, cho chúng quay về nơi chúng đến… Nhưng rõ ràng sự việc không phát triển theo hướng Tề Mân Giang mong muốn. Không ai biết sau đó đã xảy ra chuyện gì mà cuối cùng dẫn đến thảm kịch.
Lúc này Viên Mục Dã ngẩng đầu nhìn xéo về phía góc bên trên phòng thí nghiệm và thấy rằng có một camera giám sát ở đó. Nếu vậy, có lẽ mọi chuyện xảy ra trong căn cứ trước khi cắt điện đều được ghi hình lại đầy đủ. Tuy nhiên lúc ấy chuyện xảy ra đột ngột, xong việc căn cứ lại bị phong tỏa luôn, cho nên đoạn video giám sát được quay ba năm trước chắc hẳn vẫn còn ở đó…
Đáng tiếc cậu đã tìm kiếm rất lâu trên máy tính trong phòng thí nghiệm này, nhưng tất cả đều là dữ liệu thí nghiệm mà cậu đọc không hiểu. Xem ra nếu muốn tìm những video giám sát lúc trước, hoặc là phải quay lại phòng điều khiển có công tắc nguồn điện tổng, hoặc là phải ở trong căn phòng toàn màn hình điện tử nơi phát hiện từ trường tư duy của Đỗ Bân.
Viên Mục Dã chắc chắn không quay về được phòng điều khiển trung tâm. Hiện giờ cậu cũng chỉ có thể về căn phòng phát hiện từ trường tư duy của Đỗ Bân xem thử, có lẽ còn có thể tìm thấy những video giám sát năm đó…
Không ngờ khi Viên Mục Dã trở lại căn phòng toàn màn hình điện tử trước đó thì phát hiện cửa đã đóng từ bao giờ. Có vẻ như người đứng sau màn cũng nghĩ tới chuyện Viên Mục Dã nghĩ đến nên đã đóng cửa phòng sớm hơn một bước.
Viên Mục Dã thầm chán nản, nhưng lại không thể làm gì được, chỉ đành tiếp tục tìm kiếm trong phạm vi đối phương đưa ra… Cũng may trước mắt cũng không phải mình hoàn toàn không biết gì về VB-0924, chẳng qua cậu chỉ toàn biết đến điểm mạnh của nó, hình như chẳng có điểm yếu nào.
Đây là lần đầu tiên Viên Mục Dã gặp phải loài sinh vật không có điểm yếu, có điều cậu vẫn tin chắc rằng không có điểm yếu hẳn là do không đủ hiểu biết. Chứ không thì loài sinh vật này mạnh như vậy, sao lại lưu lạc đến mức phải sống dưới lòng đất sâu mấy nghìn mét chứ?
Sau khi tiếp tục tìm kiếm thêm một lúc, Viên Mục Dã ngửi thấy mùi thối của xác chết thoang thoảng. Cậu lập tức cảnh giác tìm kiếm khắp nơi, kết quả lại phát hiện mùi hôi bay ra từ một kho lạnh.
Kho lạnh này vốn là để chứa đồ ăn của căn cứ, cho nên không có khóa điện tử phức tạp. Viên Mục Dã dùng tay đẩy then cửa là cửa đã bị mở ra nhẹ nhàng. Nhưng theo sát sau đó lại là một mùi hôi còn nồng nặc hơn, có vẻ trong này không chỉ đơn giản là chứa thức ăn.
Viên Mục Dã bước vào và thấy trong một góc của kho lạnh có mấy cái xác người đang cuộn tròn. Nhìn cách ăn mặc trên người bọn họ chắc là nhân viên nghiên cứu gặp nạn của căn cứ năm xưa. Nhưng khó hiểu là, trông tư thế của họ khi chết, không khó để nhận ra rằng cuối cùng bọn họ bị chết cóng ở trong kho lạnh!
Nhưng rõ ràng vừa đẩy là cửa kho lạnh đã mở, tại sao bọn họ thà rằng chết cóng cũng không chịu đi ra ngoài? Viên Mục Dã nghĩ ngay đến tính năng cảm nhận nhiệt độ của VB-0924 được đề cập đến trong video thí nghiệm. Chẳng lẽ những người này trốn trong kho lạnh để tránh VB-0924?
Sau đó Viên Mục Dã bước tới kiểm tra đồ vật trên người mấy xác chết, muốn xem thử có thẻ kiểm soát ra vào hoặc những thứ tương tự hay không, vì cậu không tin mỗi lần nhân viên đi ra đi vào ở đây, khi qua mỗi một cánh cửa điện tử đều phải đồng thời quét võng mạc và giọng nói một cách rắc rối như vậy!
Quả nhiên, Viên Mục Dã nhanh chóng phát hiện trên tay mỗi người bọn họ đều đeo một chiếc vòng màu đen. Nếu cậu không nhớ nhầm, trước đây hình như cậu cũng từng nhìn thấy thứ như vậy ở trên tay Liêu Hà Dung…
Nhưng Viên Mục Dã không tin Liêu Hà Dung đeo vòng tay tương tự là để tưởng nhớ những đồng nghiệp quá cố. Thứ đó chắc chắn có tác dụng nào đó ở trong căn cứ mà bọn họ không biết. Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bèn gỡ toàn bộ vòng tay trên mấy cái xác ra. Sau đó, cậu lại tìm thấy một chiếc túi vuông bằng da bên cạnh một xác chết, mở ra xem thì thấy là một chiếc máy tính bảng.
Đáng tiếc bây giờ vòng tay và máy tính đều bị hết pin, muốn biết công dụng của hai thứ này nhất định phải tìm chỗ sạc pin cái đã! Nếu những chiếc vòng tay này đúng là thẻ truy cập cho những nhân viên nghiên cứu ra vào, vậy ắt hẳn đều có thể sạc pin mọi lúc mọi nơi mới đúng.
Viên Mục Dã cầm những chiếc vòng tay này theo và tìm kiếm cẩn thận ở mỗi lối đi, kết quả đúng là để cậu phát hiện ra manh mối trong đó… Hóa ra bên cạnh mỗi cánh cửa điện tử đều có một bảng điều khiển có thể di chuyển được, chỉ cần trượt nhẹ là mở, bên trong có ổ cắm để sạc pin.
Thấy vậy, Viên Mục Dã vội vàng cắm một chiếc vòng vào để sạc. Thật bất ngờ là tốc độ sạc của chiếc vòng này nhanh đến đáng kinh ngạc, chỉ trong vòng chưa đầy vài giây là nó đã được sạc đầy! Viên Mục Dã lại thử sạc chiếc máy tính bảng kia, thế mà cũng chưa đến một phút đã đầy pin.
Sau đó, Viên Mục Dã quét vòng tay đã đầy pin qua vị trí quét võng mạc trên khoá cửa, cánh cửa điện tử mở ra ngay! Viên Mục Dã vui mừng khôn xiết, nhưng cậu cũng không nóng lòng đi tìm mọi người, mà tiếp tục sạc đầy pin cho những chiếc vòng còn lại, phòng khi cần về sau.
Khi đang sạc vòng đeo tay, Viên Mục Dã khởi động máy tính lên, muốn kiểm tra xem có thêm thông tin gì về VB-0924 trong đó không. Kết quả khi mở ra, cậu phát hiện chiếc máy tính bảng này có thể xem trực tiếp hình ảnh của tất cả camera giám sát trong căn cứ.
Lúc này Viên Mục Dã mới phát hiện ra rằng ngoại trừ Liêu Hà Dung, tất cả mọi người đều đang bị mắc kẹt trong lối đi. Bọn họ đang bị những cánh cửa điện tử tự động đóng mở đuổi đến những khu vực khác nhau của căn cứ.
Sau nhiều lần tìm kiếm, cuối cùng Viên Mục Dã cũng nhìn thấy bóng dáng của Liêu Hà Dung. Lúc này anh ta đang vội vã chạy đến trung tâm căn cứ, nhưng điều khiến Viên Mục Dã thấy khó hiểu là lúc này Liêu Hà Dung lại lấy từ trong ba lô ra một bộ quần áo có hình dáng kỳ quái để thay, đồng thời còn giấu hết phần da thịt lộ ra ngoài trong bộ quần áo quái đản này.